Evan Bell đánh giá Leonardo DiCaprio từ trên xuống dưới, miệng không ngừng phát ra tiếng tắc lưỡi quan sát, qua một hồi lâu mới miễn cưỡng gật đầu: "Cũng được, cụ thể còn phải xem kịch bản, rồi sau đó thử vai mới biết được."
Leonardo DiCaprio cảm thấy ánh mắt của Evan Bell như đang trêu ghẹo mình một phen, cả người lập tức bị nghẹn lại: "Cậu, cậu... Các đạo diễn khác đều đến cầu xin tôi diễn kịch, cậu lại còn đòi thử vai mới biết được, sau lần thử vai <Titanic> năm 1996, tôi đã mười năm không đi thử vai rồi."
Evan Bell tiếp tục chép chép miệng: "Người khác là người khác, tôi là tôi, tôi có quy tắc của mình. Hơn nữa, phim của tôi chính là có bảo đảm chất lượng tuyệt đối đấy, thử vai, cậu đến hay là không?"
Leonardo DiCaprio nhìn Evan Bell cũng chỉ có thể cười khổ, dù sao ở trước mặt Evan Bell, cậu ta luôn là người rơi vào thế hạ phong: "Đi, sao lại không đi. Đây chính là phim của Evan Bell, tôi nhất định phải đi."
Evan Bell sờ sờ cằm, tiếp tục bới móc: "Phim của tôi, phỏng chừng Oscar cũng chả thèm ngó tới, cậu diễn hay không?"
Leonardo DiCaprio trực tiếp cho Evan Bell một quyền: "Hùa theo cậu một chút, cậu lại được đà lấn tới rồi."
Evan Bell một mặt nhe răng trợn mắt, một mặt tiếp tục nói: "Tôi nói là sự thật, tác phẩm của tôi cậu lại không phải không biết, sao nào, nói sự thật mà cậu cũng không nghe lọt tai à."
Leonardo DiCaprio cạn lời. Tác phẩm của Evan Bell từ trước đến nay chưa từng có mục đích cố ý nào, phòng vé, giải thưởng đều không phải trọng điểm, huống chi là Oscar, bản thân tác phẩm mới là trọng tâm hàng đầu. Leonardo DiCaprio sao lại không biết chứ. "Diễn, sao lại không diễn."
Evan Bell liếc xéo một cái, Leonardo DiCaprio lập tức không còn chút tính khí nào: "Được rồi, thù lao giảm nửa giá cho cậu. Đủ thành ý chưa."
"Mới giảm nửa, miễn cưỡng chấp nhận vậy. Vốn định cho cậu mười ngàn đô la làm quà ra ý là được rồi." Evan Bell nói xong câu này, lập tức nhìn thấy Leonardo DiCaprio vung nắm đấm lên, tuy trên mặt vẫn mang theo ý cười, nhưng Evan Bell vẫn nhanh chóng chuồn thẳng. "Cậu xác định muốn động thủ đấy à? Nếu muốn vận động, sớm biết thế đã chuốc thêm cho cậu chút rượu rồi."
Nhìn Evan Bell đang đứng cách mình ba bước chân, Leonardo DiCaprio cười khúc khích, lúc này mới là nụ cười chân thật, toàn bộ bờ vai đều thả lỏng xuống, cười ha hả: "Hảo thảo nào đám truyền thông kia đều thích bám lấy cậu. Với cái miệng này của cậu, bọn họ đúng là đau đớn mà vui sướng nhỉ."
Evan Bell nhún nhún vai, bĩu môi: "Bọn họ có khuynh hướng thích bị hành hạ, tôi làm gì có khuynh hướng thích hành hạ người khác." Một câu nói khiến Leonardo DiCaprio trợn mắt há hốc mồm, sau đó liền vỗ đùi cười lớn.
Đợi cười xong hẳn, Leonardo DiCaprio xoa xoa cái bụng có chút cứng đờ của mình, nhìn thấy ánh mắt của Evan Bell phóng tới. Cậu ta lập tức nói ngay: "Tôi dạo này uống nhiều hơn một chút, cái bụng nhỏ mới mọc lại đấy. Qua một thời gian nữa vận động lại là sẽ biến mất thôi."
Evan Bell vừa bĩu môi vừa lắc đầu: "Diễn viên này thật không kính nghiệp, thù lao lại giảm thêm một nửa đi." Nhìn bộ dáng mua cải trắng này của Evan Bell, làm Leonardo DiCaprio đến sức cười cũng không còn.
Leonardo DiCaprio uống một ngụm bia trong tay, nhuận họng một chút, dừng lại một nhịp mới nói: "Tôi và Gisele chia tay rồi." Nói xong câu này, lại nhìn thấy Evan Bell phản ứng hoàn toàn bình thường, bộ dáng như đã thành quen, cậu ta lại giải thích thêm một câu. "Lần này là thật, cô ấy đã về Brasil rồi. Không có quen bạn trai mới, nhưng tôi gọi điện thoại suốt hai tuần lễ, vẫn như cũ không nghe máy, cô ấy đã triệt để cắt đứt mọi liên lạc với tôi rồi."
Evan Bell thâm thúy phát ra một tiếng "Ồ", rồi sau đó nói: "Hảo thảo nào lúc tôi mất tích ở Denali, cũng không thấy cậu ló mặt ra." Kỳ thực Leonardo DiCaprio xấp xỉ ngày nào cũng gọi một cuộc điện thoại cho Teddy Bell, chỉ là bản thân không qua Anchorage mà thôi. Câu nói này của Evan Bell chính là đang trêu chọc Leonardo DiCaprio đang trải qua vết thương lòng đấy.
Leonardo DiCaprio cười khẽ một tiếng: "Hôm qua ở Los Angeles có một buổi đấu giá từ thiện, cô ấy đem tất cả nhẫn, dây chuyền mà tôi từng tặng trước đây mang ra đấu giá sạch." Sự cay đắng trong nụ cười cứ thế trào ra. Đây mới là nguyên nhân chính nhất hôm nay cậu ta tới tìm Evan Bell, cậu ta buộc phải rời khỏi cái nơi Los Angeles đó, rời khỏi cái môi trường ngột ngạt khiến người ta chết ngạt ấy, cho dù là mượn rượu giải sầu cũng không thể dời sự chú ý của cậu ta đi.
Tháng Giêng năm nay, Gisele Bündchen và bạn trai vận động viên lướt sóng chia tay, Leonardo DiCaprio hết gọi điện lại đến bữa tối dưới nến, cuối cùng cũng theo đuổi lại được Gisele Bündchen. Nhưng nửa năm nay, Gisele Bündchen hết lần này tới lần khác bày tỏ, cô ấy hy vọng sớm ngày bước vào lễ đường hôn nhân, nhưng Leonardo DiCaprio vẫn luôn không đáp lại. Thứ mà Gisele Bündchen muốn, Leonardo DiCaprio rốt cuộc vẫn không có cách nào cho được.
"Leo, cậu biết thứ cô ấy muốn là gì." Evan Bell chỉ nói một câu, liền khiến cho toàn bộ Leonardo DiCaprio chìm vào ủ rột.
Chuyện tình cảm, lại có ai dám chắc chắn chứ? Cho dù là sống qua hai đời, sống qua ba đời, tình cảm vẫn cứ là một vấn đề nhìn thấu không qua. Evan Bell là thế, Leonardo DiCaprio cũng thế.
Leonardo DiCaprio vẫn luôn biết Gisele Bündchen muốn cái gì, cậu ta yêu cô ấy, yêu đến mức chưa từng có trước nay, đau thấu tận xương tủy, cậu ta biết, đây có lẽ chính là tình yêu đích thực cả đời của mình. Thế nhưng, hôn nhân, hứa hẹn, tương lai, cậu ta không gánh vác nổi. Cậu ta đã thử, cậu ta đã nỗ lực, nhưng đều thất bại. Cậu ta cũng biết, tiếp tục kéo dài như vậy, chỉ là lỡ dở Gisele Bündchen mà thôi, nhưng bảo cậu ta buông tay, trong lòng lại đau đớn đến mức khó thể kiềm chế.
Nụ cười của Leonardo DiCaprio tràn ngập sự cay đắng, đắng ngắt đến mức nước mắt sắp sửa rơi xuống: "Tôi còn tưởng rằng cậu sẽ nói mấy lời hay ho chứ, kết quả một câu liền đánh tan mọi suy nghĩ của tôi."
Evan Bell liếc nhìn người bạn thân với vẻ khinh bỉ: "Chẳng lẽ tôi nói mấy lời hay ho, là cậu sẽ nghe chắc?" Evan Bell uống một ngụm bia lạnh, không kìm được mà rùng mình một cái: "Chuyện tình cảm, đạo lí ai chúng ta cũng hiểu, không thể đơn giản hơn, nhưng vấn đề nằm ở chỗ, tình cảm không phải là thứ có thể phát triển theo lý trí. Khi lý trí có thể hoàn toàn khống chế sự phát triển của tình cảm, vậy thì đây rốt cuộc còn là tình yêu, là tình bạn, hay là tình một đêm, còn phải xem xét lại."
Nói xong, Evan Bell cũng trầm mặc một lát, tự giễu cười cười: "Bản thân tôi xử lý chuyện tình cảm cũng một cục rối rắm, còn tệ hơn cả cậu. Cho nên, tôi không có tư cách nói đạo lý gì cả, chỉ có thể nói sự thật mà thôi."
Leonardo DiCaprio liếc nhìn người bạn thân bên cạnh, đống lửa ở đằng xa chiếu xung quanh thành một màu đỏ cam, góc nghiêng khuôn mặt của Evan Bell lúc ẩn lúc hiện trong bóng tối, nét giễu cợt ở khóe miệng kia cũng phảng phất hiện ra. Leonardo DiCaprio tu một ngụm bia, hì hì cười khan hai tiếng: "Cậu có ý gì, cái gì gọi là còn tệ hơn cả cậu chứ?"
Evan Bell ngay cả đầu cũng không quay lại, trực tiếp phun ra một tiếng "Xì" liền khiến Leonardo DiCaprio tức giận đỏ bừng cả mặt. Leonardo DiCaprio cũng phải thừa nhận, bản thân trong việc xử lý tình cảm, quả thực rất tệ hại. Cậu ta lại uống một ngụm bia, đắc ý nói: "Dù sao cậu cũng thừa nhận rồi, ít nhất tôi còn khá hơn cậu một chút."
"Năm mươi bước cười một trăm bước, cứ thong thả mà vui vẻ đi." Evan Bell thản nhiên nói. Kết quả trực tiếp bị câu "Dù sao cũng khá hơn cậu một chút" của Leonardo DiCaprio chặn họng trở về, dở khóc dở cười.
Leonardo DiCaprio và Gisele Bündchen mấy năm nay hợp tan tan hợp, rốt cuộc vẫn không thể đi đến với nhau, sức ảnh hưởng của con bướm nhỏ Evan Bell này, không hề cường đại như trong tưởng tượng. Kiếp trước từng có người nói qua, thái độ đùa giỡn với tình yêu của Leonardo DiCaprio, vẫn luôn kìm hãm sự theo đuổi xa hơn của cậu ta đối với diễn xuất, từ đó cũng tạo nên một quan niệm dị dạng của cậu ta đối với việc tranh cử Oscar. Đối với điểm này, Evan Bell không đồng tình.
Nếu như nói quan niệm tình yêu không đúng thì chú định bỏ lỡ bức tượng vàng Oscar, Viện Hàn lâm Khoa học và Nghệ thuật Điện ảnh Mỹ không nên gọi cái tên này nữa, mà nên đổi thành học viện tình yêu hoặc học viện đạo đức, hay là học viện cuộc đời viên mãn thì thích hợp hơn. Sean Penn, Heath Ledger những người này đều coi là phong lưu phóng khoáng, thế nhưng diễn xuất cũng vẫn kinh diễm làm người ta trầm trồ.
Còn về thái độ theo đuổi tượng vàng cá nhân của Leonardo DiCaprio, phần lớn là vì di chứng mà <Titanic> mang lại năm xưa, cậu ta luôn hy vọng chứng minh bản thân không chỉ là một bình hoa mà thôi. Mà hiệu ứng chấn động do <Titanic> mang lại cũng khiến Leonardo DiCaprio phải gánh vác áp lực tâm lý cực kỳ lớn, có người đem áp lực trút lên ma túy, ví dụ như Heath Ledger; có người đem áp lực trút lên rượu chè, ví dụ như Johnny Depp; có người đem áp lực trút lên bạo lực, ví dụ như Sean Penn; có người thì đem áp lực trút lên nữ sắc, ví dụ như Leonardo DiCaprio. Sự phóng túng không gò bó trong tình cảm của Leonardo DiCaprio có nguyên nhân từ nhiều phía, nhưng sẽ không gây ra ảnh hưởng đối với sự tiến bộ trong diễn xuất của cậu ta.
Còn bức tượng vàng nhỏ, bất kỳ ai cũng biết, cái này cần thiên thời địa lợi nhân hòa. Leonardo DiCaprio chỉ là thiếu đi một chút vận may mà thôi.
Cho dù là vậy, Evan Bell vẫn cảm thấy việc Leonardo DiCaprio không thể đi đến cùng với Gisele Bündchen vẫn là một chuyện vô cùng đáng tiếc, cậu cảm thấy Gisele Bündchen vô cùng thích hợp với Leonardo DiCaprio, nếu như hai người có thể tay trong tay đi tiếp, vậy thì không thể tốt hơn nữa.
"Tốc độ này của cậu không ổn rồi, một chai bia uống lâu như vậy mà vẫn cầm trong tay, chậc chậc chậc chậc." Evan Bell nhìn Leonardo DiCaprio đang từng ngụm từng ngụm dốc bia vào miệng ở đằng kia, mang theo vẻ mặt đầy khinh bỉ nói.
Leonardo DiCaprio nhướng mày: "Cậu muốn đọ tử lượng với tôi đấy à?" Tử lượng của Evan Bell so với cậu ta vốn dĩ không phải cùng một đẳng cấp.
Nhưng Evan Bell lại ngửa cổ một cái liền uống sạch chai bia trong tay, sau đó đem lon bia đặt lên đỉnh đầu của mình, trực tiếp lật úp xuống, mang theo vẻ mặt khiêu khích nhìn Leonardo DiCaprio. Nhưng còn chưa đợi Leonardo DiCaprio phản ứng kịp, trong lon bia liền nhỏ ra hai giọt rượu, rơi lên đỉnh đầu Evan Bell, khiến cậu theo bản năng rụt cổ lại, chọc cho Leonardo DiCaprio lập tức cười ôm bụng, thiếu chút nữa thì trực tiếp ngã ngửa khỏi tảng đá.
Lát nữa vẫn còn một chương nữa nhé, tiếp tục cầu phiếu tháng, cầu đặt mua! (Còn tiếp)