Đại Nghệ Thuật Gia

Lượt đọc: 2300 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
738 Lễ Trao Giải Đìu Hiu

❊ ❊ ❊

Evan-Bell rất may mắn vì bản thân đã đạo diễn "The Notebook" trước, rồi sau đó mới khởi quay "Mysterious Skin".

Khi quay "The Notebook", không những có sự giúp đỡ của Mark-Johnson, cho phép Evan-Bell ở vị trí đạo diễn còn non tay có thể có nhiều tâm sức hơn để nghiền ngẫm những điểm khác biệt của chức vụ này, mà tâm lý các nhân vật trong kịch bản lại tương đối đơn giản hơn một chút, giúp anh tìm ra phương pháp thích hợp để giao tiếp với diễn viên, từB đó truyền tải hiệu quả mà mình mong muốn ra ngoài.

Còn với "Mysterious Skin" hiện tại, Evan-Bell cần một mình nắm giữ toàn cục, bao gồm biên kịch, đạo diễn và nhà sản xuất. Nếu không có kinh nghiệm trước đó, Evan-Bell tuyệt đối sẽ sứt đầu mẻ trán. Đồng thời, vì "Mysterious Skin" liên quan đến chủ đề tổn thương tuổi trưởng thành, sự thay đổi tâm lý của mỗi nhân vật, bao gồm cả ảnh hưởng mà mỗi sự kiện gây ra cho cuộc đời họ đều khá phức tạp. Nhìn từ sự thể hiện của các diễn viên, hiện tại người thể hiện tốt nhất là Michael-Fassbender thì vẫn còn có một chút sai lệch so với yêu cầu của Evan-Bell. Evan-Bell cần tốn rất nhiều thời gian để giao tiếp kịch bản, giao tiếp nhân vật với diễn viên, bao gồm cả việc trao đổi những chi tiết khi quay phim.

Phần diễn xuất thời thơ ấu đã được Evan-Bell quay xong rất nhanh, nhưng khi bước vào giai đoạn quay thời trưởng thành, Evan-Bell lại dành trước ba ngày cùng các diễn viên trong đoàn thảo luận kịch bản và nhân vật.

Người ta vẫn nói mài dao không lỡ việc chặt củi, hiện tại chính là khoảnh khắc mài dao của Evan-Bell.

Trong đó, người tiến bộ lớn nhất chính là Ryan-Gosling. Là một trong hai nam chính, sự thể hiện của Ryan-Gosling liên quan đến thành bại của bộ phim, anh đã tốn rất nhiều tâm sức để thu liễm khí chất của bản thân. Mặc dù có kinh nghiệm từ "The Notebook" ở phía trước, nhưng màn trình diễn lần này lại là một trải nghiệm hoàn toàn mới đối với Ryan-Gosling. Anh coi như đã nếm trải cảm giác thách thức khi Evan-Bell đóng "Phone Booth", "Identity" lúc ban đầu rồi. Mà Ryan-Gosling biết rằng, khó khăn lớn nhất mà Evan-Bell phải đối mặt lại là "chuyển thể kịch bản", tác phẩm đó mới thực sự thách thức đến cực hạn của Evan-Bell. Ryan-Gosling cũng cảm nhận sâu sắc niềm vui khi tự thách thức bản thân, đó là một cảm giác rất kỳ diệu, phương thức biểu diễn hoàn toàn khác trước, bao gồm cả việc hiểu về nhân vật cũng là một khái niệm hoàn toàn mới.

Người nỗ lực chăm chỉ nhất là Blake-Lively, hầu như cảnh quay nào cô cũng có mặt, không phải để học hỏi phương pháp diễn xuất của diễn viên, mà phần lớn là để đưa bản thân nhập vai, trải nghiệm bầu không khí của từng cảnh quay. Cô buộc bản thân phải học cách "phớt lờ" máy quay, trở nên tự nhiên trước ống kính. Thời gian Blake-Lively ở bên Evan-Bell tăng vọt, thế nhưng hai người lại không có thời gian yêu đương, hoàn toàn là qua lại vì công việc.

Blake-Lively vô cùng thích trò chuyện thảo luận với Evan-Bell. Evan-Bell là kiểu người một câu hỏi có thể đưa ra vô số đáp án, trừ khi đến lúc mài giũa chi tiết, nếu không anh sẽ không đời nào bảo bạn phải làm thế nào, mà toàn phản hỏi lại một câu, dẫn dắt diễn viên tự phát huy trí tưởng tượng, tự rút ra kết luận. Nói toẹt ra là để diễn viên học cách tự suy nghĩ, tự biểu diễn. Cho nên, mỗi lần Blake-Lively trò chuyện với Evan-Bell đều có thể học hỏi được rất nhiều điều. Mặc dù ánh mắt cô nhìn Evan-Bell vẫn tràn ngập tình ý, nhưng cô có thể giấu đi rất tốt, sau đó dồn nhiều tâm sức hơn vào công việc.

Khoảng thời gian này đối với Blake-Lively không phải là những ngày tháng ngọt ngào nhất, nhưng lại là những ngày tháng phong phú nhất. Cảm giác bản thân biểu diễn trước ống kính tiến bộ lên từng chút một, đây quả thực là một chuyện rất đáng mừng.

Đương nhiên, bất ngờ lớn nhất vẫn là Joseph-Gordon-Levitt. Sau khi nhận được sự chỉ điểm của Evan-Bell, anh cũng triệt để buông tay buông chân, đem sức hút nhân vật của Neil phát huy ra hoàn toàn.

Evan-Bell toàn tâm toàn ý đầu vào việc quay "Mysterious Skin", mùa giải thưởng của giới giải trí vẫn náo nhiệt phi thường. Đầu năm 2004, Justin-Timberlake liền cùng Janet-Jackson liên thủ dâng lên những đề tài bàn tán sau bữa cơm của mọi người.

Trong màn biểu diễn "Super Bowl" kết thúc cách đây không lâu, khi Justin-Timberlake và Janet-Jackson liên thủ biểu diễn, Justin-Timberlake đã bất ngờ kéo trực tiếp dây áo của Janet-Jackson xuống, khiến bầu ngực bên trái của Janet-Jackson hoàn toàn lộ ra ngoài, tạo nên một trận sóng gió lớn.

Ảnh hưởng do sự kiện này gây ra tuyệt đối không hề kém cạnh sự kiện phỉ báng của Evan-Bell năm kia, sự kiện cưỡng hiếp của Kobe-Bryant năm ngoái, bởi vì "Super Bowl" chính là bá chủ có tỷ suất người xem cao nhất toàn nước Mỹ. Trận đấu này được người Trung Quốc gọi vui là "Xuân vãn Mỹ", vẫn là trận đấu quan trọng nhất nước Mỹ. Qua thống kê sơ lược có thể thấy, số người xem "Super Bowl" cơ bản gấp ba lần tổng số người xem chung kết NBA cộng với chung kết MLB! Trên phạm vi toàn thế giới có hơn một trăm mười triệu người xem "Super Bowl"! Mà lần này, Justin-Timberlake lại gây ra sự cố phát sóng trong một chương trình trực tiếp lớn như thế, khơi châm ngòi cho sự quan tâm tập trung của toàn nước Mỹ thậm chí là toàn thế giới.

Sau sự kiện, hai người trong cuộc liên tiếp xin lỗi. Dù là vậy, Janet-Jackson vẫn vắng mặt tại lễ trao giải Grammy sắp diễn ra, mà Justin-Timberlake lại dùng thái độ "chân thành" ở trung tâm cơn bão để vãn hồi cục diện, cuối cùng vẫn theo dự kiến tham dự lễ trao giải Grammy lần thứ 46.

Trước khi lễ trao giải Grammy lần thứ 46 bắt đầu, hầu như tất cả mọi người đều đang quan tâm đến việc Justin-Timberlake và Janet-Jackson có tham dự lễ trao giải hay không, ngược lại Evan-Bell - người đã sớm xác nhận sẽ vắng mặt lễ trao giải - lại chẳng có ai quan tâm. Cho đến tận ngày diễn ra lễ trao giải, truyền thông mới chú ý tới việc Luther-Vandross - một trong những ca sĩ kiêm nhạc sĩ R&B và soul vĩ đại nhất lịch sử nước Mỹ - vì lý do sức khỏe nên đã vắng mặt tại Grammy năm nay, trong khi Evan-Bell - người không có tác phẩm âm nhạc nào ra mắt vào năm ngoái nhưng vẫn thu hút vạn sự chú ý - cũng vì quan hệ quay "Mysterious Skin" mà vắng mặt tại lễ trao giải. Điều này đã được định trước là sẽ khiến lễ trao giải bớt đi rất nhiều màu sắc.

Sự thật quả thực là như vậy. Lễ trao giải Grammy lần thứ 46 sau khi hạ màn, hầu như đã vấp phải sự chỉ trích đồng loạt của truyền thông trên phạm vi toàn cầu, gần như chưa có một kỳ Grammy nào phải chịu đựng đãi ngộ thế này. Một câu của "Rolling Stone": "Chỉ có âm nhạc chứ không có pop", đã đẩy Grammy lên đầu sóng ngọn gió.

Kẻ thắng lớn nhất của Grammy lần thứ 46 chính là Beyoncé sau khi tách ra solo. Dựa vào album "Dangerously in Love", cô nàng đãẵm về năm chiếc máy hát, trong khi bốn giải thưởng lớn tổng hợp lần lượt bị Coldplay, OutKast, Luther-Vandross và Evanescence rinh về. Ngoài ra, Justin-Timberlake, Eminem, Jay-Z mỗi người đều có hai chiếc cúp Grammy bỏ túi.

Điều đáng nhắc tới là, cả hai cùng vắng mặt là Evan-Bell và Linkin Park đã dựa vào đĩa đơn hợp tác "The Catalyst" để giành lấy giải Ca khúc rock xuất sắc nhất, điều này coi như bù đắp cho sự tiếc nuối của "Not Alone" năm ngoái. Người thay mặt họ lên nhận giải là Shane-Meyer. Mà trước lễ trao giải, 50 Cent và Avril-Lavigne cực kỳ hot lại đều tay trắng ra về, cũng trở thành một tiêu điểm khác.

Y như câu bình luận kia của "Rolling Stone", chỉ có pop chứ không có âm nhạc.

Associated Press cũng chỉ ra một cách sắc bén rằng, một đám nghệ sĩ đã qua đời lại giành giải thưởng, giải nghệ sĩ mới xuất sắc nhất lại được trao cho một ban nhạc đã giải thể — Evanescence lúc lễ trao giải Grammy diễn ra đã giải thể rồi. Grammy đã rơi vào vòng tròn tự bảo thủ và đổi mới mù quáng, không thể dứt ra được. Đây là lần Grammy tồi tệ nhất trong lịch sử.

Còn "The New York Times" lại trực tiếp lấy tiêu đề "Grammy tôn sùng người mới và sự hoài cổ", gọi đây là "một bữa tiệc hoành tráng dành cho những kẻ cô độc và người chết". Bài viết cho rằng, Beyoncé ôm năm giải thưởng lớn nói một cách đầy kiêu hãnh rằng: Âm nhạc ở chỗ tôi! Nhưng phía sau cô ấy lại là Eminem - kẻ năm ngoái ngã ngựa khó hiểu năm nay lại mơ hồ giành giải, Christina Aguilera, cùng với nhóm nhạc rap ăn mặc hở hang OutKast đang mỉm cười với truyền thông. Đúng rồi, còn cả anh chàng đẹp trai Justin-Timberlake - người cách đây không lâu gây ra trận gió bùng nổ "Super Bowl", sau đó bảo đảm sẽ xin lỗi tại lễ trao giải mới miễn cưỡng giữ lại được chiếc cúp. Pop đã có rồi, còn âm nhạc đâu?

Nếu xét từ mặt doanh số, những người đạt giải trên đều không có bất kỳ vấn đề gì, bọn họ cũng đều là những ngôi sao duy trì độ lên sóng cao của truyền thông năm ngoái, càng là nhân vật lãnh quân của dòng nhạc chủ lưu R&B và rap. Nhưng thị trường không đại diện cho âm nhạc. Đối với căn bệnh thâm niên của ngành công nghiệp âm nhạc, các nhà phê bình âm nhạc và người trong ngành vẫn luôn chỉ trích, nhưng thị trường vẫn là thị trường, bạn không làm nhạc chủ lưu thì sẽ không bán được hàng. Thế là dẫn đến việc lời thật thì vẫn cứ nói, chuyện trái lương tâm vẫn cứ làm.

Lee Kelleher - phó chủ tịch của Warner Records - khi nhận phỏng vấn đã tự nhận mình là "người ngoài ngành âm nhạc". Ông cho rằng hy vọng của ngành công nghiệp âm nhạc chính là ở chỗ khai thác thêm nhiều người mới, và quảng bá âm nhạc của họ, việc này có ý nghĩa hơn nhiều so với việc đẩy một số bản thu âm không có tiến triển gì nhưng chắc chắn bán chạy như tôm tươi lên thị trường.

Lee Kelleher cho rằng, ông hy vọng nhìn thấy nhiều hơn ở Grammy những ca sĩ có cá tính như Linkin Park, Alicia Keys, Norah Jones, Evan-Bell, 50 Cent, Avril-Lavigne.

Đương nhiên, đây chỉ là ý kiến phiến diện của Lee Kelleher.

"Entertainment Weekly" đã tổng kết về Grammy lần thứ 46, họ cho rằng ấn tượng nổi bật của lễ trao giải kỳ này có ba điểm.

Điểm thứ nhất chính là, các giải thưởng phân bố đều, không có kẻ thắng lớn tuyệt đối. Beyoncé mặc dù mang về nhà năm chiếc cúp, toàn bộ đều đến từ mảng R&B, thế nhưng ở mảng tổng hợp có tính cạnh tranh cao hơn lại chẳng thu hoạch được gì, so với Evan-Bell, Norah Jones, Alicia Keys của hai năm trước thì hàm lượng vàng đều kém hơn không ít. Bốn giải thưởng tổng hợp năm nay đều có chủ nhân riêng, không hề xuất hiện cục diện độc chiếm.

Thứ hai, kết quả trao giải vẫn không hề có bất ngờ. Những cái tên nằm trong danh sách đề cử hot như Beyoncé, Justin-Timberlake, OutKast đều không ra về tay trắng. Ngoại lệ duy nhất là 50 Cent, tân binh rap có đĩa đơn album thống trị bảng xếp hạng cuối năm ngoái này lại chẳng giành được lấy một giải thưởng nào, bao gồm cả lĩnh vực rap sở trường của anh ta! Điều này thực sự có chút bất thường. Còn giải nghệ sĩ mới xuất sắc nhất cuối cùng lại rơi vào tay ban nhạc đã giải thể Evanescence, thật sự khiến người ta rớt cằm.

Cuối cùng, Grammy thương mại hóa. Lôi ra danh sách đạt giải hoàn chỉnh, Beyoncé, Coldplay, P!nk, Christina Aguilera... đây hoàn toàn chính là MTV Video Music Awards, mà trước đây hai bên vốn dĩ rạch ròi một bên nghiêm túc, một bên giải trí. Xem ra, Grammy cũng đã triệt để thỏa hiệp với thương mại, tính uy tín bỗng chốc vấp phải sự thách thức lớn.

“Chỉ có âm nhạc chứ không có pop”, “Rolling Stone” quả thực nói trúng tim đen.

Tháng Tám hoàn toàn mới, một vạn ba canh chữ cầu vé tháng, cầu đặt mua!

www.piaotia.com

Giá sách của tôi

Thêm sách này vào giá sách

Chương lỗi/Báo cáo điểm này

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay lại trang chủ của Phao Thiên Văn Học, địa chỉ thường trú của trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

[Dịch từ bản hv] ChuongId:673
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.