Khi Cơ Niên bước lại vào quán cơm, Mao Độc Bạch đã đợi một lát lập tức cười vẫy tay với cậu.
"Tiểu Niên, chuyện giải quyết xong rồi chứ?"
"Xong rồi, chuyện nhỏ thôi." Cơ Niên giơ tay phải lên làm động tác OK.
"Ai, tôi còn chuẩn bị xem một trận đại chiến nhiệt huyết anh hùng cứu mỹ nhân, thế mà cứ thế chẳng có gì xảy ra cả, thật là đáng tiếc. Tôi nói cậu cũng lạ, cậu phí lời với hắn làm gì chứ, lúc cần ra tay thì cứ ra tay thôi. Đã là đàn ông thì không những phải tàn nhẫn với bản thân, mà còn phải mạnh tay với kẻ khác, như vậy dù thắng hay thua cậu đều dễ dàng ôm mỹ nhân về. Tôi nói cho cậu biết, đây đều là kinh nghiệm xương máu đấy, người bình thường tôi tuyệt đối không nói cho họ biết đâu, tôi..."
Mao Độc Bạch ghé sát bên cạnh Tô Mộc, còn muốn lải nhải thêm, thì tiếng quát mắng lanh lảnh của Tần Dao lại vang lên từ phía nhà bếp.
"Người đâu, còn không mau cút vào đây giúp việc."
"Đến đây, đến đây." Mao Độc Bạch nghe tiếng lập tức như con chuột bị hoảng sợ, lao vào nhà bếp, rồi thoăn thoắt bưng hai đĩa thức ăn bốc khói nghi ngút đi ra, nháy mắt với Cơ Niên nói: "Này, thức ăn của bàn các người đó, bưng lên ăn nhanh đi, ăn no mới có sức làm việc chứ."
Cơ Niên không nói hai lời, bưng thức ăn vội vã lên lầu, không thể trò chuyện thêm với Mao Độc Bạch được, gã này đúng là cái hũ nhuộm, lời gì qua miệng hắn cũng đều cảm thấy biến chất hết cả?
Khi Cơ Niên đặt thức ăn xuống, ngẩng đầu chạm phải ánh mắt quan tâm của hai người chị xinh đẹp, cậu nhoẻn miệng cười: "Chị Tiểu Khê, yên tâm đi, từ giờ trở đi chị không cần phải lo lắng Giả Chính Kinh sẽ quấy rối chị nữa, cho hắn mấy cái gan hắn cũng không dám đâu."
"Thật sao? Hắn sẽ nghe lời cậu như vậy ư? Cậu đã làm thế nào?" Hồ Khê không khỏi kinh ngạc hỏi.
"Cái này... bí mật." Cơ Niên cười híp mắt nói, loại chủ đề riêng tư đàn ông này không thích hợp để nói với cô gái thuần khiết như chị Tiểu Khê đâu.
"Với chị mà cũng giữ bí mật sao? Được rồi, đã không tiện nói thì thôi, thật lòng cảm ơn cậu nhé." Hồ Khê mỉm cười dịu dàng. Cô chỉ có điểm tốt này, sẽ không làm khó người khác, Cơ Niên không muốn nói cô liền không hỏi, đổi lại là Hạ Vi thì không giống vậy, cô chắc chắn sẽ dây dưa không dứt, truy hỏi đến cùng.
"Được rồi được rồi, con ruồi đáng ghét cuối cùng cũng đuổi đi, chúng ta có thể yên tâm ăn cơm. Nhưng trước khi động đũa, Tiểu Niên, lúc nãy cậu nói muốn tuyên bố ba chuyện, rốt cuộc là ba chuyện gì thế?" Hạ Vi bỏ qua chủ đề này, trực tiếp hỏi ra điều mọi người quan tâm nhất.
Hồ Khê cũng chớp chớp mắt nhìn sang.
"Đúng vậy, lúc nãy tôi nói muốn tuyên bố ba chuyện, bây giờ tuyên bố luôn. Chuyện thứ nhất, chính là cảm ơn khoảng thời gian này, hai chị đã chăm sóc tôi, giúp tôi không chỉ có một chỗ ở an ổn, mà còn cảm nhận được sự ấm áp như ở nhà. Hai chị yên tâm, dù sau khi khai giảng tôi về trường rồi, cũng sẽ không quên hai chị, cuối tuần nếu có thời gian rảnh, tôi sẽ quay lại thăm hai chị, cho nên ly đầu tiên này chính là để tạ ơn." Cơ Niên bưng ly trà lên chạm nhẹ với hai người.
Ly trà này nhất định phải uống. Hồ Khê và Hạ Vi cũng uống cạn.
"Chuyện thứ hai là hôm nay tôi không chỉ nhận lương, mà còn kiếm được một khoản tiền ngoài, cho nên sắp xếp hoạt động sau khi ăn cơm xong, hai chị cứ tùy ý lựa chọn, tôi tuyệt đối không ý kiến gì." Cơ Niên nghĩ đến đoạn Thanh Long Mộc kia thì không kìm được sự vui mừng, chỉ muốn tìm người chia sẻ niềm vui, mà hai người trước mắt thì lại thích hợp nhất.
"Ôi, nói vậy là cậu thành đại gia rồi sao? Tốt lắm, trong những việc chị thích làm nhất chính là đánh đại gia. Tiểu Khê, gần đây có một bộ phim bom tấn Âu Mỹ rất hay sắp ra mắt, chẳng phải chúng ta đã bàn là sẽ đi xem sao? Đã có người nhiệt tình mời mọc, chúng ta cứ miễn cưỡng đi xem cùng cậu ta một suất vậy." Hạ Vi cười hì hì nói.
"Được thôi, chị không ý kiến." Hồ Khê gật đầu.
"Tiếp theo là chuyện thứ ba, ngày mai tôi có việc cần ra ngoài một chuyến, khoảng ba năm ngày, đợi tôi quay về thì cũng gần như chính thức khai giảng rồi, coi như tôi báo cáo hành trình trước vậy." Cơ Niên không nói ra mục đích của mình, chỉ nói là muốn đi ra ngoài một chuyến.
"Cậu muốn đi đâu? Có xa không? Đi bằng cách nào? Nơi đó có nguy hiểm không? Đi hái thuốc sao? Ba năm ngày mới về? Có phải cậu sợ quay lại rồi chúng tôi không có nhà, nên báo trước với chúng tôi là cậu sắp chuyển đi đúng không?" Hạ Vi bắn liên thanh một tràng câu hỏi, làm Cơ Niên vội vàng xua xua hai tay.
"Chị Tiểu Vi, không phức tạp như chị nghĩ đâu, chỉ là đi ra ngoài làm chút việc thôi."
"Ồ, vậy thì cũng phải chú ý an toàn đấy nhé." Hạ Vi không truy hỏi nữa.
"Vâng, biết rồi ạ." Cơ Niên cười cầm đũa lên: "Được rồi, chuyện đã nói xong hết cả, thức ăn sắp nguội cả rồi, chúng ta mau ăn đi, bụng tôi đang đói cồn cào đây này. Ăn xong chúng ta đi đặt vé ngay, đằng nào thì trung tâm thương mại đối diện cũng có rạp chiếu phim, tiện thể chọn cái gần đây luôn."
Buổi tối này đối với Cơ Niên mà nói là một sự hưởng thụ hiếm có.
Ngày hôm sau ăn sáng xong, Cơ Niên liền xuất phát ngay, hôm nay cậu phải đến thôn Thạch Đầu ở núi Đại Mộng.
Mỗi khi nghĩ đến đoạn Thanh Long Mộc có được bất ngờ kia, nghĩ đến nguyên khí trong tay có thể dựa vào việc thôn phệ nguyên khí trong Thanh Long Mộc mà mạnh lên, nghĩ đến việc Lưu Quảng Lợi nói bên phía thôn Thạch Đầu còn không ít loại gỗ tương tự, cậu liền không thể kìm nén sự phấn khích trong lòng, vô cùng khao khát muốn qua đó. Tất nhiên cậu sẽ không nói thẳng ra là qua đó để tìm loại Thanh Long Mộc này, mà là mượn danh nghĩa khảo sát dược liệu để liên lạc với Lương An Phúc.
Bên phía Lương An Phúc sau khi nhận được điện thoại của Cơ Niên thì vô cùng vui mừng và chào đón. Họ tuy có kinh nghiệm nhất định về việc phân biệt dược liệu, nhưng dù sao cũng không chuyên nghiệp như Cơ Niên. Nếu như có những người có chuyên môn như cậu qua chỉ điểm, thì sau này họ cũng có thể nhắm đúng mục tiêu khi hái dược liệu, có thể kiếm được nhiều tiền hơn chứ sao.
Cho nên một bên muốn, một bên cần, tự nhiên là tâm đầu ý hợp.
Đã định ở lại đó hai ngày, thời tiết nóng nực thế này không thể không có sự chuẩn bị nào được, ít nhất cũng phải mua chút thiết bị. Việc đầu tiên là phải chọn một chiếc ba lô leo núi vừa đựng được đồ, vừa chắc chắn. Tất nhiên chỉ có ba lô thì chưa đủ, nếu thực sự gặp phải những yếu tố không kiểm soát được mà cần phải ngủ lại ngoài trời, thì lều trại cũng là vật phẩm cần thiết, còn cả thực phẩm và nước uống nữa, những thứ này đều không thể thiếu.
Chỉ là những thứ này đều dễ nói, bây giờ vấn đề nảy sinh: lựa chọn phương tiện giao thông.
Cơ Niên năm ngoái đã học bằng lái, nếu nói đến sự tiện lợi thì tự nhiên có một chiếc xe là tốt nhất. Như vậy không chỉ đi lại tự do, mà còn có thể trực tiếp chở số gỗ thu thập được đi, nếu là như vậy thì các loại xe thông thường không được, chỉ có loại xe việt dã (off-road) là tốt nhất.
Nhưng cậu chỉ là một sinh viên nghèo, lấy đâu ra điều kiện mua xe cơ chứ, có bằng lái mà không có xe để lái là việc bất đắc dĩ nhất. Hồ Khê và Hạ Vi tuy đều có xe, nhưng đều là loại xe ô tô con nhỏ nhắn tinh tế, căn bản không thích hợp để lái vào vùng núi.
Nếu thực sự không được, thì chỉ đành đi thuê xe. Cơ Niên nghĩ lại, nói là làm, chỉ cần thuê được xe, cậu có thể lập tức lên đường tới huyện Tử Hòe. Đáng tiếc vận may của cậu quá đen đủi, chạy qua mấy công ty thuê xe, loại xe thích hợp cho cậu lái đều đã bị thuê sạch, còn lại chỉ là xe ô tô thường.
"Thật không còn cách nào khác, chỉ đành thuê một chiếc xe nhỏ thôi."
Cơ Niên bất lực lắc đầu, đang lúc chuẩn bị trả tiền, đột nhiên điện thoại reo lên, nhìn thấy là lão tứ trong ký túc xá Lý Vĩ Dương gọi tới, cậu liền bắt máy.
"Lão lục, cậu hiện tại đang ở đâu?"
"Tôi đang ở công ty thuê xe Kinh Hoa đây." Cơ Niên trả lời.
"Thuê xe? Ý gì thế? Cậu muốn thuê xe để dùng à?" Lý Vĩ Dương không khỏi hỏi.
"Đúng vậy, tôi muốn đi ra ngoài một chuyến, không có xe không tiện lắm, cho nên muốn qua xem thử, xem có chiếc nào phù hợp không. Lão tứ, tìm tôi có việc gì à?" Cơ Niên biết nhà Lý Vĩ Dương ở thành phố Trung Hải, thời gian trước nghe nói cậu ta đi du lịch, chắc là mới về rảnh rỗi không có việc gì nên tìm mình chơi đây mà.
"Vốn là có chút việc, nhưng nghe ý cậu là sắp đi rồi, thì cũng không có việc gì nữa. Mà nói đi cũng phải nói lại, nghe giọng cậu có vẻ như chưa thuê được xe ưng ý à?" Lý Vĩ Dương cười hỏi.
"Đúng vậy, tôi vốn định thuê một chiếc xe việt dã, đáng tiếc đều không còn nữa."
"Muốn xe việt dã à, haizz, thế thì còn thuê xe làm gì nữa, tôi đưa xe cho cậu lái là được chứ gì, nhưng xe của tôi không phải xe sang gì đâu, là chiếc xe Trường Thành Haval nội địa mẹ tôi cho tôi lái chơi, cậu thấy được không?" Lý Vĩ Dương thản nhiên nói.
Mắt Cơ Niên lập tức sáng lên: "Như vậy có được không, thế cậu không có xe chẳng phải là bất tiện sao."
"Sao lại không được, chuyện bé bằng cái móng tay này, tôi ở nhà chẳng lẽ còn sợ không có xe dùng à, anh em mình chẳng lẽ còn khách khí, làm bộ làm tịch sao. Được rồi, không nói nhảm nữa, đưa địa chỉ cụ thể cho tôi, tôi qua tìm cậu." Lý Vĩ Dương thẳng thắn nói.
"Cậu cũng đừng qua đây nữa, chỗ này không dễ tìm lắm đâu, chúng ta gặp nhau ở cổng trường đi."
"Được, không thành vấn đề."
Vấn đề vốn rắc rối nhất cứ như vậy được giải quyết dễ dàng chỉ trong vài ba câu nói.
Tại cổng trường Đại học Y khoa Đông Châu, nửa tiếng sau, Cơ Niên đã gặp được Lý Vĩ Dương lái xe vội vã chạy đến. Cao hơn một mét tám, vóc dáng vạm vỡ, để đầu đinh, diện mạo cứng cỏi, Lý Vĩ Dương có thể coi là một nam thần tiêu chuẩn, hơn nữa nhìn cách ăn mặc trang điểm là biết cậu ta là kiểu người không thiếu tiền.
Là người bản địa, gia đình Lý Vĩ Dương làm kinh doanh, gia cảnh khá giả. Chiếc Trường Thành Haval H6 mới tinh này cũng là mới mua sau khi nghỉ hè, sở dĩ lái chiếc xe này, không phải vì không mua nổi xe tốt, mà là mẹ cậu nói vẫn chưa tốt nghiệp, không thể quá phô trương, cho nên không chịu mua loại đắt tiền, trên tinh thần ủng hộ hàng nội địa, Lý Vĩ Dương đã chọn chiếc xe có kiểu dáng khá ổn này.
"Cậu đeo cái ba lô này chuẩn bị đi đâu thế?" Xuống xe, Lý Vĩ Dương tựa người vào cửa xe hỏi.
"Đi huyện Tử Hòe một chuyến." Cơ Niên chỉ tay về phía xa nói.
"Huyện Tử Hòe? Cái chốn khỉ ho cò gáy nơi núi rừng đó có gì hay mà đi, chi bằng anh em mình tụ tập chơi bời còn hơn. Thôi được, cậu muốn đi thì cứ đi đi, xe đưa cho cậu đó, tôi còn phải đi hẹn hò đây. Lúc qua đây vội quá, chưa đổ xăng, cậu chú ý nhìn kim xăng chút." Lý Vĩ Dương ném chìa khóa xe qua, Cơ Niên trở tay bắt lấy.
"Cảm ơn nhé."
"Chuyện bé tẹo, khách khí làm gì, đi đây." Lý Vĩ Dương quay người vẫy tay một cái, rồi lên xe taxi rời đi.
Nhìn bóng lưng Lý Vĩ Dương biến mất trước mắt, trong lòng Cơ Niên dâng lên một sự cảm động, nhưng cậu cũng không nói gì nhiều, một số chuyện là phải nhìn vào hành động, chứ không phải nói năng hoa mỹ là được.
Vạn sự đã chuẩn bị xong, khởi hành lên đường, Cơ Niên ngồi vào trong xe, thuần thục lái xe hòa vào dòng xe cộ.
Thôn Thạch Đầu, tôi tới đây.
Núi Đại Mộng, tôi tới đây.