Thái tuế trắng rất quý hiếm, gặp được thì không thể bỏ lỡ.
Lúc đó, trong lòng Cơ Niên chính là suy nghĩ như vậy. Tuy rằng nguyên khí trong lòng bàn tay trái phải cho ra mức định giá 40 vạn, nhưng trừ khi rơi vào bước đường cùng, nếu không, anh tuyệt đối sẽ không bán.
Nguyên nhân rất đơn giản, vật hiếm thì mới quý!
Có thể gặp được loại thái tuế hoang dã này là phúc khí của Cơ Niên, không có lý gì lại đem phúc khí đó tặng người khác. Dù người đó là Triệu Liên Hoa, Cơ Niên cũng sẽ không hào phóng đến mức đem tặng không.
Bởi vì chỉ cần có thái tuế, Cơ Niên có thể làm được rất nhiều việc, ví dụ như mấy loại thuốc dưỡng sinh mà ông nội từng dạy anh, tất cả đều cần phải nhờ vào thái tuế mới làm được.
Hiện tại cha mẹ đã lớn tuổi, nếu như có loại thuốc dưỡng sinh này, chắc chắn có thể kéo dài tuổi thọ. Không thì chí ít uống nước ngâm thái tuế cũng có thể giúp thân thể họ khỏe mạnh hơn.
Phải biết rằng so với sức khỏe, tiền bạc hoàn toàn có thể bỏ qua không tính tới, tiền nhiều đến mấy cũng không mua được sức khỏe.
“Chỉ là thái tuế trắng này không thể đặt ở trong ký túc xá, nếu không chắc chắn sẽ gây ra rắc rối không đáng có.”
Cơ Niên không phải lo lắng năm người anh em tốt trong ký túc xá có ai nảy sinh lòng tham, mà vì ký túc xá vốn là nơi khá tự do, nhỡ đâu có người ngoài vào chơi, thấy hay hay tiện tay cầm đi thì đúng là ngẩn tò te.
Cho dù không lấy trộm, chẳng may bị ai đó sơ ý coi như đồ chơi vô dụng mà phá hỏng mất thì đúng là khóc không ra nước mắt. Nghĩ ngợi một hồi, Cơ Niên chỉ còn cách tạm thời đặt món đồ này ở nhà Hồ Khê là an toàn nhất.
“Ừm, nói đi cũng phải nói lại, cũng nên cân nhắc việc thuê một căn nhà riêng bên ngoài. Dù sao sau này còn nhiều thứ phải mày mò, thêm nữa tình trạng hiện tại của mình cũng hơi đặc biệt, thực sự nếu cứ tiếp tục ở nhà chị Tiểu Khê thì cũng không tiện lắm.”
“Haiz, vẫn là thiếu tiền nha, nếu tiền nhiều thêm chút nữa thì dễ xử lý hơn nhiều. Xem ra thời gian tới mình phải liều mạng kiếm tiền, kiếm đủ tiền rồi thì mua quách một căn nhà là xong. Không cầu biệt thự sang trọng, đủ ở là được.”
Sau khi đã quyết định trong lòng, Cơ Niên liền liên lạc với Hồ Khê, nhưng lúc này cô ấy không có ở nhà, hơn nữa Hạ Vi cũng đi công tác rồi. Cũng may anh cầm chìa khóa dự phòng trong tay, Hồ Khê cũng đã nói căn phòng đó sẽ để lại cho anh, sẽ không cho thuê nữa, bất cứ lúc nào anh cũng có thể về ở, có đồ gì cứ việc để đó.
Có lời đảm bảo này, Cơ Niên cũng không do dự nữa, đặt thái tuế trắng vào căn phòng ngủ thuộc về mình, sau đó tiện thể tắm rửa một cái, tinh thần sảng khoái lái xe phóng về phía Đại học Y Đông Châu.
Mê Viên, tòa nhà ký túc xá của Đại học Y Đông Châu rất có đặc trưng, mỗi tòa đều có tên riêng, ký túc xá sinh viên mà Cơ Niên ở chính là Mê Viên.
Nhắc mới nói, coi như là khá may mắn, vì họ là khóa sinh viên đầu tiên vào ở Mê Viên, ký túc xá Mê Viên mới xây xong, môi trường và điều kiện đều tốt hơn các tòa ký túc xá khác.
Tầng sáu, phòng 624 chính là ký túc xá của Cơ Niên, phòng sáu người tiêu chuẩn. Bước vào cửa bên tay phải là hai cái giường tầng, ngủ được bốn người. Bên trái hơi đặc biệt một chút, phía dưới hai giường tầng được thiết kế riêng là sáu cái bàn ghế, trên trần nhà có hai cái quạt điện đang quay vù vù. Trong điều kiện không lắp máy lạnh, quạt điện trở thành thiết bị tránh nóng làm mát duy nhất.
“Lão Tứ, thằng Sáu nói sao rồi? Mấy giờ rồi mà còn chưa tới? Tối nay mà không kịp dự tiệc, xem tao không chuốc cho nó gục xuống mới lạ.”
Ở vị trí gần cửa ra vào ban công của ký túc xá, một chàng trai vạm vỡ cao một mét tám sáu nở nụ cười tràn đầy ánh mặt trời trên gương mặt, miệng vô tư hỏi.
Hai tay cậu ta đang kéo máy tập ngực một cách cực kỳ nhẹ nhàng, thứ mà trong mắt người khác nhìn khá mệt mỏi, đối với cậu ta mà nói hoàn toàn không đáng nhắc tới.
Trong lúc hai tay mở ra đóng lại, có thể thấy rõ cơ bắp trên hai cánh tay cậu ta căng lên thành khối, đó chính là lão Năm Trương Hợp, một tay dữ dằn đến từ vùng Đông Ba Tỉnh.
Phòng 624 gặp bất cứ chuyện phiền phức gì, chỉ cần Trương Hợp đứng ra là tức khắc có thể giải quyết nhẹ nhàng, đặc biệt là khi gặp mấy tên không nói lý lẽ, nắm đấm còn hữu dụng hơn cái miệng nhiều.
“Nó bảo đi ăn cơm với thầy Lưu, ăn xong sẽ qua, chúng ta kiên nhẫn chờ chút đi. Nếu trong vòng nửa tiếng nữa nó mà không xuất hiện, không nói nhiều, tối nay cùng nhau chuốc say nó.”
Người đang đáp lời đang nằm trên giường vắt chân chữ ngũ, tay lật xem một cuốn tạp chí kinh tế. Ngay cả dáng vẻ bất cần đời này cũng có thể nhận ra trong cả ký túc xá chỉ có chỗ giường của cậu ta là sạch sẽ ngăn nắp, ngay cả bàn học cũng không ngoại lệ, sạch đến mức không dính một hạt bụi.
Người quen cậu ta đều biết, gã này có chút bệnh sạch sẽ nhẹ, cũng vì lý do này, vốn dĩ giường của cậu ta là giường dưới, thế mà nằng nặc đổi với Cơ Niên, chọn giường trên.
Ai cũng biết giường dưới trong ký túc xá chính là một chiếc ghế sống, ai tới cũng ngồi, thậm chí là ai muốn nằm cũng được. Không phải cậu ta chê người khác bẩn, mà thực sự là mông của một vài người quá bẩn, ở ngoài tùy tiện tìm cái bậc thang hay ghế đá ngồi xuống, rồi vào ký túc xá lại tiện thể ngồi luôn lên ga giường, sạch được mới là lạ.
Diện mạo gã này không hẳn là quá tuấn tú đẹp trai, nhưng được cái đường nét rõ ràng, da dẻ trắng trẻo sạch sẽ, cộng thêm một chiếc kính gọng đen không tròng trang trí, khí chất văn nhã tỏa ra từ đó cũng đủ để lòe được một đám nữ sinh ngây thơ.
Nói những cái này vẫn chưa đủ, thì cứ nhìn lên người cậu ta, dù là đồ mặc hay đồ đeo đều là hàng hiệu đồng bộ. Cả ký túc xá, không, cả Mê Viên, e rằng cũng chỉ có gã này mỗi lần đi chơi đều lấy vali kéo LV ra dùng như bao tải da rắn, cái vẻ không biết xót của đó làm người khác nhìn thôi đã muốn tẩn cho một trận.
Còn thay đổi kiểu cách đeo kính râm Prada đời mới nhất, chỉ riêng cái phong thái đó, cứ đứng đó thôi là khí chất đã tràn đầy rồi. Cậu ta chính là lão Tứ Lý Vĩ Dương, người gốc thành phố Trung Hải chính gốc, nhà kinh doanh nên thứ cậu ta không thiếu nhất chính là tiền, chiếc Haval H4 mà Cơ Niên lái đi chính là xe của cậu ta.
Khác với sự uy mãnh bá đạo của Trương Hợp, biệt danh của Lý Vĩ Dương trong ký túc xá là “Hồ Ly”, biệt danh này không phải gọi chơi, làm việc luôn khôn khéo quyết đoán, không biết đã giải quyết bao nhiêu rắc rối cho mấy anh em.
Nhắc mới nói, tính cách của Lý Vĩ Dương tuyệt đối không phải kiểu người so đo tính toán, ngược lại bình thường làm việc lại thích bị người khác chiếm tiện nghi. Theo lời cậu ta, có thể bị chiếm tiện nghi nghĩa là chúng ta đang sống tốt, người khác chịu chiếm tiện nghi là đang nể mặt mình, điều này nên khuyến khích và cổ vũ.
Tất nhiên việc bị chiếm tiện nghi của cậu ta có tiêu chuẩn và định nghĩa, đó là cậu ta phải biết, không thể bị dắt mũi, tao cho chúng mày chiếm thì chúng mày mới được chiếm, không cho thì cút hết cho tao!
“Tao nói mấy đứa chúng mày không thể có chút nhân tính nào à? Thằng Sáu là anh hùng nghĩa hiệp, là hào kiệt xoay chuyển tình thế, lúc tất cả các người còn đang tiêu dao tự tại, thằng Sáu đã bất chấp nguy hiểm tính mạng cứu người từ dưới sông lên, đây là phẩm chất cao đẹp biết bao.”
“Mấy người không biết học tập tấm gương anh hùng, lại chỉ nghĩ đến việc chuốc say nó, tao xin tuyên bố kiên quyết rạch ròi giới tuyến với mấy đứa.” Người anh em đang ngồi trước bàn máy tính, vừa gõ phím lạch cạch vừa đàm đạo về lý tưởng nhân sinh với một cô em quen trên mạng, nghe xong đối thoại của hai người này liền thò đầu ra, bày ra bộ dạng phẫn nộ bất bình hét lên.
Hình ảnh dừng lại ở cậu ta, nhìn cái nhìn đầu tiên, từ ngữ hiện lên trong đầu tuyệt đối là 'trạch nam'.
Ngoài trạch nam ra, không còn từ nào khác.
Ai bảo vị huynh đài này đã diễn giải hình tượng trạch nam đến mức cực hạn, mắt kính dày cộp, sắc mặt hơi tái nhợt, mái tóc rối bù phóng túng, ngồi trước máy tính, mười ngón tay gõ phím thuần thục như bay.
Nếu không phải nói diện mạo cậu ta còn khá thanh tú, có thể cộng thêm chút điểm, nếu đổi thành một gương mặt dâm ô, chắc chắn sẽ bị vô số cô gái bịt mũi tránh xa.
Cậu ta chính là lão Tam Ngụy Bảo, một trạch nam chính hiệu về kỹ thuật máy tính.
“Ồ hô, nghe ý lão Tam mày là muốn học tập anh hùng Sáu nhỏ của chúng ta, muốn đứng cùng chiến tuyến với nó phải không?”
Vị đang ngồi ngay bên cạnh Ngụy Bảo, thản nhiên đặt cuốn "Playboy" xuống, thuần thục cầm bao thuốc trên bàn, rút một điếu châm lửa, trong làn khói mờ ảo bốc lên, gương mặt hoàn mỹ không tì vết kia phản chiếu ra, kích thích mạnh mẽ trái tim của mấy gã đực rựa tại hiện trường.
Dù là đối với kiểu hút thuốc làm màu này đã thấy vô số lần, nhưng mỗi lần nhìn thấy, vẫn không kìm được mà muốn khen thầm trong lòng: Thằng cha này làm màu đỉnh thật đấy.
Hết cách, ai bảo trong cả ký túc xá, không còn ai có nhan sắc sánh được với vị này, cái bộ da của người ta thực sự có thể làm Phan An cũng phải hổ thẹn đến chết.
Đứng trong đám đông, đúng là một ngôi sao rực rỡ chói lọi. Đừng nói là Đại học Y Đông Châu, ngay cả mấy trường đại học gần đó, không biết có bao nhiêu nữ sinh không kiềm lòng được, điên cuồng theo đuổi ngược.
Một con công cao quý cô độc lạnh lùng, chính là nói về cậu ta, nam thần lạnh lùng có nhan sắc cao nhất ký túc xá, lão Nhị Trần Cận Nam, cái tên nghe cũng bá khí lọt sàn.
“Ai nói thế? Tao tuyệt đối sẽ không đứng cùng chiến tuyến với bất kỳ kẻ nào tách rời khỏi quần chúng nhân dân. Đại ca, anh biết em mà, không được nghe lão Nhị, anh phải làm chủ cho em đó.”
Ngụy Bảo chạm phải ánh mắt đầy ẩn ý của Trần Cận Nam, tâm can rung động mạnh, quay đầu cầu cứu Đại ca đang đánh răng rửa mặt ngoài ban công.
Cửa ban công mở ra, từ bên trong bước ra một chàng trai mặc áo sơ mi trắng, tóc cắt ngắn, lông mày rậm mắt to, gương mặt chữ điền lộ ra vẻ hơi lạnh lùng, chỉ riêng sự trầm ổn bình tĩnh này cũng đủ để vững vàng ngồi vào chiếc ghế đầu của ký túc xá.
Cậu ta tên Bạch Kính Đình.
“Được rồi được rồi, mấy đứa đừng lầm bầm nữa, tao vừa thấy thằng Sáu đỗ xe dưới lầu rồi đang lên đây, dọn dẹp chút đi, lát nữa đi ra ngoài.”
“Tuân lệnh.”
Khi Cơ Niên vừa bước vào Mê Viên, còn chưa kịp bước lên bậc thang, một bóng người bỗng nhiên hiện ra trước mắt, chặn đường anh lại.