Đại Quốc Thủ

Lượt đọc: 152 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
33 Bức ảnh gia đình

❊ ❊ ❊

Kẻ chặn đường Cơ Niên là một gã đàn ông ăn mặc vô cùng thời thượng, nhưng ngoại hình thì lại tệ hại vô cùng.

Hắn ta vóc người trung bình, đôi vai hơi rộng, cơ thể gầy gò như củi. Đầu to, lông mày rậm, mắt nhỏ mũi to, chỉ xét riêng dung mạo thì đúng là kém cỏi.

Loại người này đi trên phố chẳng ai buồn liếc thêm một cái, e rằng ngay cả đứa trẻ đang khóc mà nhìn thấy cũng lập tức sợ đến mức nín bặt.

Thế nhưng, chính người đàn ông có ngoại hình tầm thường này, ở Đại học Y khoa Đông Châu lại là một nhân vật có tiếng.

Bởi vì hắn là Cung Cung.

Nhắc đến Cung Cung, người quen hay không quen đều sẽ ngay lập tức hiện lên trong đầu một cái tên khác, đó là Cung Thiện Mẫn. Không còn cách nào khác, tên này có thể hống hách ngang ngược trong trường như vậy, chính là nhờ có ông chú ruột này làm chỗ dựa. Nếu không thì ai thèm nể mặt Cung Cung chứ?

Trong thế giới lấy ngoại hình làm đầu như hiện nay, xấu xí trong mắt một số người chính là một loại tội lỗi. Trừ khi có thể bù đắp ngoại hình bằng quyền thế, thì cho dù có hơi khó coi, vẫn sẽ có rất nhiều người phụ nữ với mục đích riêng như thiêu thân lao đầu vào.

Đừng nghi ngờ, đây mới là hiện thực xã hội.

Sau khi thấy người chặn đường là Cung Cung, tâm trạng vốn đang tốt của Cơ Niên lập tức trở nên vô cùng tồi tệ. Cậu dừng bước chân định lên lầu, đôi mắt hơi nheo lại, lạnh lùng nói: "Cung Cung, anh muốn làm gì?"

Cung Cung dùng ánh mắt khinh khỉnh quét qua Cơ Niên, lông mày nhướng cao, cặp lông mày vốn đã rậm rạp như Shin - Cậu bé bút chì nay lại càng thêm vẻ phách lối.

"Cơ Niên, tôi tìm cậu thì còn có thể có chuyện gì khác được sao? Chính là việc lần trước đã nói với cậu đó. Chẳng phải nghỉ hè xong, việc này bị trì hoãn lại hay sao? Giờ khai giảng rồi, chúng ta cũng nên nói chuyện cho rõ ràng. Chuyện tôi bảo cậu giúp nói tốt vài câu, để Hồ Ly đồng ý làm bạn gái tôi, cậu rốt cuộc đã để tâm chưa?"

Biết ngay là chuyện này.

"Cung Cung, anh nghe cho kỹ đây, lúc đó tôi đã nói rất rõ ràng rồi. Chuyện giữa anh và Hồ Ly thì tự anh đi mà giải quyết. Anh tán được cô ấy là bản lĩnh của anh, anh không tán được thì đó là do hai người không có duyên."

"Người khác không rõ, chứ tôi chẳng lẽ không biết anh là loại người nào sao? Nếu anh còn chút tự trọng thì đừng có đi làm phiền cuộc sống của Hồ Ly nữa." Cơn giận trong lòng Cơ Niên bùng lên, ánh mắt cậu liếc qua, sự khinh miệt không chút che giấu trong lời nói lộ ra trần trụi, khiến những sinh viên đi ngang qua nhìn thấy cảnh này đều không khỏi né đường đi chỗ khác.

Chỉ là ánh mắt họ nhìn Cung Cung rõ ràng mang theo vẻ giễu cợt, như thể đang nói: Gã này mặt dày thật đấy, lại dám nói ra những lời không biết tự lượng sức mình như vậy, không sợ khoác lác quá đà mà cắn phải lưỡi à.

Hồ Ly là ai chứ?

Đó là hoa khôi của Đại học Y khoa Đông Châu, một nữ thần vốn nên được ngưỡng vọng trên chín tầng mây, nếu thật sự rơi vào tay gã Cung Cung như anh, chẳng khác nào đóa hoa nhài cắm bãi phân trâu. Chúng tôi có tự trọng, không dám cầu mong được nữ thần để mắt tới, nhưng cũng không thể chịu nổi loại cóc ghẻ như anh ở đây lảm nhảm.

Cảm nhận được luồng ánh mắt khinh miệt liên tục bắn tới xung quanh, sắc mặt Cung Cung lập tức trở nên âm u, đôi mắt nhỏ như hạt gạo bắn ra hai tia hung ác, giận dữ đe dọa: "Cơ Niên, cậu đừng có rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt. Có tin tôi khiến cậu không tốt nghiệp được không?"

"Tùy anh, tôi nói rồi, chó khôn không chắn lối, tôi phải lên lầu, anh tự chơi một mình đi." Cơ Niên lười nói chuyện với kẻ trước mặt thêm nữa, không chút do dự lách người đi qua Cung Cung.

Dùng vũ lực chặn lại ư?

Cho Cung Cung mấy cái gan hắn cũng không dám làm vậy. Đây không phải là ẩu đả tập thể, nếu là đấu tay đôi, với cái vóc người ẻo lả này của hắn, Cơ Niên chỉ cần một ngón tay là có thể lật đổ. Nhìn bóng lưng Cơ Niên dần biến mất ở cầu thang, mặt mũi Cung Cung trở nên dữ tợn.

"Khốn kiếp, mày cứ chờ đó, tao sẽ không tha cho mày đâu."

"Đồ đần."

Cơ Niên nhân tiện liếc mắt nhìn ở chỗ rẽ cầu thang, vừa vặn nhìn thấy vẻ mặt dữ tợn vô cùng của Cung Cung, trong lòng tự nhiên nảy sinh cảnh giác. Giờ nghĩ đến việc Cung Cung đến tận bây giờ vẫn không chịu từ bỏ ý định với Hồ Ly, trong lòng cậu lại dâng lên một nỗi chán ghét.

Cung Cung là sinh viên thạc sĩ năm nhất ngành Tâm lý học ứng dụng của Đại học Y khoa Đông Châu, nằm mơ cũng muốn đụng vào Hồ Ly, nhưng Hồ Ly căn bản không thèm nhìn hắn lấy một cái, điều này khiến hắn tìm mọi cách để đạt được mục đích.

Khi biết Hồ Ly và Cơ Niên có mối quan hệ tốt nhất, hắn liền muốn thông qua Cơ Niên để thực hiện việc này. Hắn cũng không nghĩ xem, Cơ Niên có đồng ý giúp không? Một kẻ nhân phẩm thấp kém như vậy, có tư cách gì xứng với Hồ Ly?

Chỉ cần nghĩ đến những chuyện khốn nạn mà Cung Cung từng làm trước đây, Cơ Niên không đánh cho hắn một trận tơi bời đã là may lắm rồi, vậy mà hắn còn muốn ép cậu làm mai mối, đúng là nằm mơ giữa ban ngày.

Chỉ là Cung Cung vẫn luôn có chút phiền phức.

Có phiền phức thì sợ gì? Nước tới thì ngăn, binh tới thì chặn mà thôi. Theo lời Hồ Ly nói, mình chính là "bạn thân khác giới" của cô ấy, vì vậy Cung Cung tốt nhất đừng có giở trò gì quá quắt, nếu không mình sẽ không khách khí với anh đâu. Cơ Niên thầm nghĩ trong lòng như vậy, nỗi bực dọc ban nãy cũng theo đó mà tan biến.

Không thể vì loại tiện nhân như Cung Cung mà ảnh hưởng đến tâm trạng của mình, đó là đang đề cao hắn. Vì vậy Cơ Niên vui vẻ bước vào ký túc xá. Thế nhưng vừa vào cửa, Trương Hợp đã buông dụng cụ tập cơ ngực xuống, giọng ồm ồm lập tức khai hỏa.

"Cơ Niên, cậu mà không về nữa là tối nay đi liên hoan chúng tôi sẽ chuốc say cậu đấy."

"Chậc chậc, nghe giọng điệu của cậu hình như cậu đại diện cho tất cả mọi người được ấy nhỉ? Ý gì đây, không phải tôi chỉ đi ăn cơm cùng giáo sư một bữa thôi sao, các cậu đã muốn giăng bẫy lớn như vậy cho tôi rồi? Tôi còn định về kể cho các cậu nghe mấy câu hỏi thi nghe được từ phía giáo sư, xem ra là không cần thiết nữa rồi." Cơ Niên tất nhiên sẽ không để mặc người khác xâu xé, vì thế tung ra mồi nhử, chờ cá tự cắn câu.

Câu hỏi thi? Mấy anh em đều biết các đề thi của Lưu Triệt Ngộ từ trước đến nay đều là khó nhất, mỗi năm chỉ riêng số người bị nợ môn thôi đã lên đến con số hàng chục, nhắc đến Lưu Triệt Ngộ thôi là đã khiến người ta run sợ rồi.

Giờ nghe thấy Cơ Niên nói vậy, Ngụy Bảo đang vắt óc suy nghĩ để tán tỉnh các cô em gái liền lập tức dời tầm mắt khỏi màn hình máy tính, rồi ánh mắt nóng rực chằm chằm nhìn Cơ Niên, như thể nhìn thấy một mỹ nhân tuyệt thế.

"Lão Lục, tôi nói cho cậu nghe nhé, chuyện chuốc rượu này không liên quan gì đến tôi cả, tôi hoàn toàn không biết gì đâu. Không những tôi không biết, mà ngoài Trương Hợp ra, những người khác cũng không biết, không tin cậu cứ hỏi mà xem." Ngụy Bảo vỗ ngực, nghiêm chỉnh nói.

"Tôi có thể làm chứng, chúng tôi hoàn toàn không hay biết gì." Trần Cận Nam dứt khoát bán đứng Trương Hợp luôn.

Trương Hợp tức thì ngây người, cố nuốt nước bọt rồi nhìn Lý Vĩ Dương, đáng thương nói: "Lão Tứ, cậu là người không biết nói dối nhất, cậu tự vấn lòng mình xem, chuyện chuốc rượu có phải do tôi đề xuất không? Các cậu đều không biết thật à?"

"Chuốc rượu? Ồ, còn có chuyện này sao?" Lý Vĩ Dương bật dậy khỏi giường, đôi mắt mở to, không thể tin nổi hét lên: "Không phải chứ? Lão Lục đi ăn cơm cùng giáo sư Lưu, đó là chuyện đương nhiên, là học sinh thì phải cầu còn không được ấy chứ, lão Ngũ cậu lại vì chuyện này mà muốn chuốc rượu cậu ấy, thật không ra gì, không có kiểu làm anh em như cậu đâu."

Nói xong những lời này, Lý Vĩ Dương còn lắc đầu quầy quậy, tỏ ra vẻ đau lòng khôn xiết.

Bị bán đứng triệt để thế này, Trương Hợp cảm giác sắp khóc đến nơi rồi.

Biết ngay là đám các cậu không đáng tin, biết ngay các cậu là một lũ sói mắt trắng mà. Không đúng, còn lão đại, lão đại trưởng thành trầm ổn nhất, chắc chắn sẽ đứng về phía mình, chứng minh sự trong sạch của mình.

Trương Hợp nhìn Bạch Kính Đình với ánh mắt cầu cứu, khuôn mặt đưa đám nói: "Lão đại, mấy tên này gài bẫy em, anh phải đứng ra phân xử công bằng cho em đấy."

"Mấy cậu quá đáng thật đấy, cứ hùa nhau tấn công lão Ngũ thì có ý nghĩa gì? Mọi người đều là anh em, làm vậy mấy cậu không thấy mất mặt à? Đều làm như các cậu thì kỷ luật của ký túc xá ta để đâu? Tinh thần đoàn kết để đâu?" Bạch Kính Đình mặc quần áo xong, quét mắt nhìn Ngụy Bảo và vài người khác rồi trầm giọng quát.

Nghe thấy lời này, thấy thái độ này của Bạch Kính Đình, Trương Hợp lập tức cảm động rơi nước mắt, ký túc xá vẫn còn người tốt, lão đại quả nhiên xử lý công tâm.

"Lão đại, anh..."

Thế nhưng ngay khoảnh khắc Trương Hợp vừa định mở miệng cảm ơn, những lời nói ngay sau đó của Bạch Kính Đình khiến những lời định nói ra đều biến mất tăm, thật đúng là không còn nước mắt mà khóc, cả người như vừa ăn phải một củ hoàng liên, có nỗi khổ không nói nên lời.

"Tuy lão Ngũ nói muốn chuốc rượu Cơ Niên là không đúng, nhưng các cậu cũng phải chừa cho cậu ấy chút mặt mũi chứ. Mọi người đều là anh em, không thể nhìn cậu ấy ngày càng lún sâu vào con đường sai trái được, phải chủ động giơ tay viện trợ, giúp cậu ấy quay đầu là bờ."

Biết ngay là vậy mà, sao mình lại có thể tin tưởng cái đám súc sinh này chứ. Ánh mắt Trương Hợp như thiếu phụ oán hận, đáng thương nhìn về phía Cơ Niên.

Chạm phải ánh mắt đó của Trương Hợp, Cơ Niên không nhịn được mà rùng mình. Một gã đàn ông Đông Bắc cao mét tám mấy mà nhìn bạn như một người đàn bà oán phụ, đổi lại là ai cũng sẽ cảm thấy kỳ quặc khó chịu.

"Lão Ngũ, nếu cậu còn dám nói chuyện với tôi kiểu này, tin không tôi đá cậu ra ngoài ngay." Cơ Niên tự nhận định hướng tính dục của mình hoàn toàn bình thường, kiên quyết vạch rõ giới hạn với loại "nương pháo" này.

"Chậc, đến cả cậu cũng trở nên xấu xa rồi." Trương Hợp cố tình tỏ vẻ oán trách.

"Ha ha."

Nhìn bộ dạng của Trương Hợp, sáu người thoáng sững sờ rồi tất cả đều cười lớn. Ai chẳng biết ai, ai giận ai được chứ. Bốn năm trôi qua, cho dù giữa người với người có chút góc cạnh, thì cũng đã bị mài phẳng hết rồi. Anh em cùng một ký túc xá, tu luyện bao nhiêu năm mới được cái duyên này.

Trân trọng còn không kịp, ai nỡ vứt bỏ? Sau khi đùa giỡn, sáu người bắt đầu tán gẫu đủ chuyện trên trời dưới đất, thậm chí có thể nói từ ngoài vũ trụ vào đến tận tử cung.

Cơ Niên trả chìa khóa xe cho Lý Vĩ Dương trước, khi được hỏi đã đi đâu, cậu cũng không giấu giếm, nói thẳng đến Thôn Đá, tất nhiên về chuyện gỗ Thanh Long, cậu chỉ nói là vận may tốt nên tình cờ nhặt được.

Tất nhiên, chuyện nguyên khí trong lòng bàn tay thì đó là bí mật riêng của cậu, dù thế nào cũng không thể nói ra.

Mà mấy anh em khi nghe tin Cơ Niên dựa vào mấy khúc gỗ Thanh Long mà kiếm được hẳn 10 vạn tệ tiền mặt từ chỗ Triệu Kinh Lược, tinh thần của mấy người lập tức phấn chấn hẳn lên.

"Ha ha, không nói gì nữa, tiền này chẳng khác nào tiền nhặt được cả."

"Lão Lục, cậu giờ thành đại gia rồi đấy, không định thể hiện chút gì à?"

"Ăn một bữa đại tiệc, vào KTV gào thét vài bài, tiện thể đi xông hơi nữa."

Đối mặt với mấy anh em đang gào rú như sói đói, Cơ Niên vung tay lên.

"Không thành vấn đề, tối nay ăn uống vui chơi trọn gói, tôi bao hết. Mấy ông mau chóng dọn dẹp một chút, lát nữa đi ăn cơm, rồi đi hát, cuối cùng tắm rửa rồi về ngủ, mai khai giảng rồi, coi như là sự thư giãn cuối cùng đi."

"Được thôi."

Sáu người thu xếp xong xuôi liền bước ra khỏi ký túc xá, vừa đi đến cổng trường, một giọng nói trong trẻo mang theo chút ngạc nhiên vang lên bên tai họ.

"Cơ Niên, các cậu định ra ngoài ăn cơm à?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:5
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ẩn Vi Giả

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.