Giải Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
Chương 12

❊ ❊ ❊

Trời sẽ ấm hơn trong ngày, nhưng ngay lúc này không khí vẫn đủ lạnh để khiến tôi phải rụt đầu lại giữa hai vai.

“Hôm nay trời lạnh quá.” Tôi nói thật to.

Tôi bắt đầu nói chuyện với chính mình, giống như một bà già từng đi bộ dọc cầu treo Clifton, xách theo những túi nhét đầy báo nặng trĩu. Tôi tự hỏi liệu bà có còn ở đó không; có còn đi qua cầu mỗi buổi sáng rồi quay lại mỗi buổi tối hay không. Khi bạn rời xa một nơi nào đó, bạn rất dễ tưởng tượng rằng cuộc sống ở đó vẫn tiếp tục diễn ra giống như trước đây, ngay cả khi chẳng có thứ gì thực sự giống như cũ trong một thời gian dài. Cuộc đời của tôi ở Bristol có thể đã thuộc về một ai đó khác.

Tôi lắc đầu, cố giũ cái suy nghĩ ấy đi và mang bốt vào chân, quàng thêm một cái khăn quanh cổ. Như mọi ngày, tôi lại phải đánh vật với cái ổ khóa - nó dính chặt lấy chìa khóa và không chịu để cái chìa xoay đi. Cuối cùng tôi cũng khóa được cửa và thả chìa khóa vào trong túi áo. Beau lon ton bám gót tôi. Nó đi theo tôi như một cái bóng, không muốn để tôi biến mất khỏi tầm mắt. Hôm đầu tiên mới về nhà, nó kêu gào cả đêm, đòi lên giường và ngủ cùng tôi. Dù rất ghét bản thân khi phải làm việc này, nhưng tôi đã trùm một cái gối lên, bịt tai lại và lờ đi tiếng kêu của nó, vì tôi biết rằng nếu cho phép mình thân thiết với nó, tôi sẽ phải hối hận. Vài ngày trôi qua và Beau không kêu gào nữa, nhưng ngay cả bây giờ dù đang ngủ dưới chân cầu thang, nó vẫn tỉnh dậy ngay sau vài giây khi nghe thấy tiếng cọt kẹt của ván sàn phòng ngủ.

Tôi kiểm tra xem mình có mang theo danh sách các đơn đặt hàng của ngày hôm nay không - tôi có thể nhớ hết tất cả, nhưng sẽ không hay nếu có gì nhầm lẫn. Bethan tiếp tục quảng cáo những bức ảnh của tôi cho khách đi nghỉ mát, và thật khó tin là tôi đang bận rộn.

Tôi lại trở nên bận rộn giống như trước kia, nhưng là với những cuộc triển lãm và tiền hoa hồng. Tôi đã sản xuất thêm nhiều tấm bưu thiếp cho cửa hàng cạnh bãi xe dã ngoại và có rất nhiều đơn hàng được gửi đến trang web tự làm của tôi. Dù còn lâu mới bằng được giao diện web thông minh từng sở hữu nhưng mỗi khi nhìn vào trang web này, tôi lại cảm thấy một niềm hãnh diện, rằng tôi đã tự mình thành công mà không cần ai giúp đỡ. Đó không phải là điều gì lớn lao, nhưng dần dần tôi bắt đầu thấy rằng tôi không đến mức vô dụng như từng nghĩ.

Tôi không đưa tên mình lên trang web: trên đó chỉ có một thư viện hình ảnh, một hệ thống đặt hàng cơ bản, vụng về, và tên doanh nghiệp mới của tôi: Viết lên cát. Bethan đã giúp tôi chọn cái tên này vào một buổi tối tại căn nhà nhỏ bên chai rượu vang, khi chị nói về chuyện kinh doanh của tôi với sự nhiệt tình đến độ tôi không thể không hùa theo. “Em thấy sao?” Chị hỏi mãi. Đã lâu lắm tôi không có ai hỏi ý kiến của tôi như vậy.

Tháng Tám là tháng bận rộn nhất của bãi xe dã ngoại. Mặc dù vậy tôi vẫn gặp Bethan ít nhất một lần một tuần, tôi nhớ sự tĩnh lặng của mùa đông, khi đó chúng tôi có thể trò chuyện hàng tiếng đồng hồ, với hai bàn chân áp gần cái lò sưởi chạy dầu ở góc cửa hàng. Các bãi biển cũng trở nên bận rộn và tôi phải dậy sớm ngay sau khi mặt trời mọc để bảo đảm có được một khoảng cát căng mịn cho những bức ảnh.

Một con mòng biển cất tiếng kêu trên đầu chúng tôi và Beau chạy dọc bờ cát, sủa um lên khi con chim trêu chọc nó từ khoảng cách an toàn trên bầu trời. Tôi đá những mảnh vỡ trên bãi biển đi chỗ khác rồi nhặt lên một cái que dài. Thủy triều vẫn đang trên đà rút xuống, nhưng cát rất ấm và đang khô dần. Tôi sẽ viết những thông điệp của ngày hôm nay gần về phía biển. Tôi rút tờ giấy từ túi áo ra và nhắc mình về yêu cầu đầu tiên. “Julia.” Tôi nói, “Ừ, thế là đủ dễ hiểu rồi.” Beau nhìn tôi dò xét. Beau nghĩ tôi đang nói chuyện với nó. Có lẽ đúng là như vậy, mặc dù tôi không nên cho phép bản thân dựa dẫm vào nó. Tôi nhìn con chó theo cái cách mà tôi tin Iestyn vẫn làm khi nhìn các con chó chăn cừu của ông: cách nhìn dành cho những kẻ đồng hành không thể thiếu vắng trong đời - những kẻ có mặt ở đó để thực hiện duy nhất một nhiệm vụ. Beau là con chó canh gác của tôi. Tôi chưa cần đến sự bảo vệ lúc này, nhưng rồi có thể sẽ cần.

Tôi rướn mình về phía trước và viết một chữ J thật to, rồi bước lùi lại để kiểm tra kích thước, trước khi viết nốt phần còn lại của cái tên.

Hài lòng, tôi quẳng cái que đi và lấy máy ảnh ra. Mặt trời lúc này đã lên cao, rất đẹp, trải xuống bờ biển một lớp ánh sáng màu hồng dọc theo triền cát. Tôi chụp khoảng chục tấm ảnh, cúi xuống nhìn qua ống ngắm, tới khi dòng chữ bị lớp bọt trắng của sóng biển phủ tràn lên.

Với yêu cầu công việc tiếp theo, tôi tìm một dải cát sạch sẽ. Tôi làm việc một cách nhanh chóng, nhặt đầy tay những cái que vốn là những nhánh cây bị sóng biển đánh dạt vào bờ. Khi nhánh cây trôi dạt cuối cùng được đặt vào vị trí, tôi nhìn tác phẩm sáng tạo của mình với con mắt của một nhà phê bình. Những dải rong biển vẫn còn sáng lấp lánh giúp góc cạnh của các nhánh cây và sỏi mà tôi dùng để làm khung cho lời nhắn trở nên mềm mại hơn. Trái tim bằng những nhánh cây trôi dạt to chừng 6 feet: đủ lớn để ôm lấy dòng chữ có nét xoáy mà tôi đã viết: Tha thứ cho tôi, Alice. Tôi với tay ra dịch chuyển một nhánh cây và Beau chợt chạy xa khỏi mép nước, sủa váng lên đầy hào hứng.

“Yên nào!” Tôi quát nó. Tôi vòng một cánh tay lên bảo vệ cái máy ảnh đang đeo trên người, phòng khi nó nhảy xổ lên người tôi. Nhưng con chó chẳng để ý đến tôi mà chạy nhanh qua một khoảng cát ướt tới phía bên kia, nơi nó ríu rít quấn chân một người đàn ông đang đi dạo dọc bờ biển. Lúc đầu tôi nghĩ đó là người dẫn chó đi dạo từng nói chuyện với mình lần trước. Nhưng rồi người đàn ông này đút hai tay vào túi áo khoác. Tôi hít vào một hơi thật sâu vì cử chỉ đó rất quen thuộc.

Làm sao chuyện này lại có thể xảy ra? Ở đây tôi chẳng quen biết ai trừ Bethan và Iestyn, nhưng người đàn ông này, nhân vật chỉ đang đứng cách tôi khoảng một trăm mét, rõ ràng là đang tiến về phía tôi một cách hoàn toàn có chủ đích. Tôi có thể nhìn thấy gương mặt anh ta. Tôi thấy anh ta vừa quen vừa lạ, và việc chẳng thể đoán nổi đó là ai khiến tôi cảm thấy bất an. Trong cơn hoảng loạn, tôi cất tiếng gọi Beau.

“Jenna đấy phải không?”

Tôi muốn bỏ chạy, nhưng đôi chân như đã đóng đinh tại chỗ. Tôi điểm nhanh trong đầu tất cả những người mình quen biết ở Bristol. Tôi nhớ rằng đã từng gặp anh ta ở đâu đó trước đây.

“Xin lỗi, tôi không có ý làm cô sợ.” Người đàn ông nói và tôi nhận ra mình đang run rẩy. Anh ta dường như thực sự đang hối lỗi và nở một nụ cười rộng đến mang tai như thể muốn sửa sai.

“Patrick Mathews. Bác sĩ thú y tại Port Ellis đây.” Anh ta nói thêm. Và ngay lập tức, tôi nhớ ra anh ta, cũng như cái cách anh ta đút hai tay vào túi tấm áo blouse màu xanh dương.

“Tôi rất xin lỗi.” Khó khăn lắm tôi mới nói được nên lời, giọng nghe nhỏ xíu và mất hẳn sự tự tin, “Tôi đã không nhận ra anh.” Tôi liếc về phía con đường vắng dọc bờ biển. Sớm thôi, mọi người sẽ đổ về đây để có một ngày trên bãi biển: tự che chắn mình khỏi mọi điều kiện thời tiết với vải bạt chắn gió, kem chống nắng và ô. Cuối cùng cũng có một lần tôi thấy mừng vì đang là mùa cao điểm du lịch và Penfach thì chật ních người: Nụ cười của Patrick thật ấm áp, nhưng trước đây tôi đã từng bị lừa gạt bởi một nụ cười ấm áp như vậy.

Anh ta cúi xuống gãi tai cho Beau.

“Xem ra cô đã chăm sóc tốt cho anh bạn này đấy nhỉ? Cô đặt tên cho nó là gì?”

“Tên nó là Beau.” Tôi không dừng được: tôi kín đáo lùi hai bước ra đằng sau, và lập tức cảm thấy sự bức bối trong cổ họng dịu đi. Tôi tự bảo mình thả hai tay xuống dọc hai bên người, nhưng chẳng hiểu sao lại vươn tay lên và ôm ngang trước bụng. Patrick cúi xuống đùa với Beau, con chó nằm lăn ra phơi bụng chờ được gãi và tỏ ra rất vui mừng với cử chỉ âu yếm mà nó không hay nhận được này.

“Trông nó không có vẻ lo lắng gì cả.”

Tôi được trấn an bởi thái độ thoải mái của Beau. Người ta vẫn bảo chó là những sinh vật giỏi xét đoán tính cách con người nhất phải không?

“Không, nó ổn lắm.” Tôi nói.

“Chắc chắn là như thế rồi.” Patrick đứng lên và phủi cát ở đầu gối xuống, còn tôi thì đứng nguyên tại chỗ.

“Cô không gặp vấn đề gì với Iestyn chứ?” Patrick toét miệng cười.

“Không gặp vấn đề gì cả.” Tôi đáp, “Thực ra ông ấy nghĩ chó là một thành viên không thể thiếu ở bất cứ gia đình nào.”

“Tôi thực sự phải đồng ý với ông ấy đấy. Đáng ra tôi cũng sẽ nuôi một con chó, nhưng công việc của tôi quá bận rộn và như vậy sẽ không công bằng với nó. Dù sao thì ngày nào tôi cũng tiếp xúc với động vật nên chẳng có lý do gì để phàn nàn cả.”

Trông Patrick có vẻ rất thoải mái khi ở cạnh biển, đôi bốt của anh dính đầy cát và những nếp nhăn trên áo phủ đầy muối.

Anh nghiêng đầu nhìn về phía hình trái tim tôi vẽ trên cát.

“Alice là ai, và vì sao cô mong có được sự tha thứ của cô ấy?”

“Ôi, không phải của tôi đâu.” Chắc anh ta nghĩ tôi thật lạ đời khi đi vẽ những bức tranh trên cát như vậy. “Ít nhất thì cảm xúc đó không phải của tôi. Tôi chụp ảnh hộ người khác thôi.”

Trông Patrick có vẻ bối rối.

“Đó là công việc của tôi.” Tôi nói, “Tôi là một nhiếp ảnh gia.” Tôi giơ cái máy ảnh lên bởi nghĩ nếu không làm thế thì anh ta sẽ không tin tôi. “Mọi người gửi cho tôi những thông điệp họ muốn viết lên cát và tôi ra đây, viết chúng, chụp lại và gửi ảnh chụp chúng cho họ.” Tôi ngừng nói, nhưng anh ta có vẻ thực sự quan tâm.

“Thông điệp như thế nào?”

“Hầu hết là thư tình - hoặc lời cầu hôn - nhưng tôi nhận tất cả các loại. Đây là một lời xin lỗi, rõ ràng, và đôi khi mọi người cũng nhờ tôi viết những câu trích dẫn nổi tiếng hay lời những bài hát yêu thích nữa. Mỗi lần một kiểu.” Tôi dừng lại, mặt đỏ bừng.

“Và cô kiếm sống bằng cách đó à? Thật là một công việc tuyệt vời!” Tôi tìm kiếm sự mỉa mai trong giọng nói của anh ta, nhưng chẳng thấy gì, và tôi cho phép mình cảm thấy có chút tự hào. Đó là một công việc tuyệt vời, và tôi đã tạo ra nó từ con số không.

“Tôi cũng bán những bức ảnh khác nữa”, tôi nói, “hầu hết là ảnh chụp vịnh. Nó rất đẹp, rất nhiều người muốn có một bức ảnh chụp phong cảnh ở đó.”

“Thế à? Tôi cũng thích nơi này lắm.”

Chúng tôi không nói gì trong vài giây, chỉ đứng ngắm những con sóng dồn lên rồi vỡ ra khi xô vào bờ cát. Tôi bắt đầu cảm thấy bồn chồn, và tôi cố nghĩ ra xem có gì khác để nói không.

“Điều gì mang anh tới bãi biển vậy?” Tôi hỏi, “Không có nhiều người xuống đây vào giờ này trừ khi họ phải dắt chó đi dạo.”

“Tôi phải thả một con chim.” Patrick giải thích. “Có một người phụ nữ mang một con ó biển bị gãy cánh đến, và nó đã ở phòng khám tới khi khỏe lại. Nó ở cùng chúng tôi được vài tuần nay rồi và hôm nay tôi đến đây để thả nó về với thiên nhiên. Chúng tôi cố gắng thả ở cùng nơi mà chúng được tìm thấy để giúp chúng có cơ hội sống sót cao nhất. Khi nhìn thấy thông điệp của cô trên bãi cát, tôi không ngăn được mình đi xuống và tìm hiểu xem người cô đang viết cho là ai. Lúc xuống tới bãi biển tôi mới nhận ra là chúng ta đã gặp nhau rồi.”

“Con ó bay tốt chứ?”

Patrick gật đầu, “Nó sẽ ổn thôi. Chuyện này cũng hay xảy ra ấy mà. Cô không phải người ở đây đúng không? Tôi nhớ cô có nói rằng cô vừa mới tới Penfach lúc đưa Beau đến. Trước đây cô sống ở đâu?”

Trước khi tôi có thể nghĩ ra một câu trả lời, có tiếng điện thoại kêu, tiếng chuông nghe chói tai, chẳng hề phù hợp với khung cảnh bãi biển. Mặc dù bây giờ tôi đã có một câu chuyện cũ rích để kể với Iestyn và Bethan, cũng như người đi bộ thỉnh thoảng tiến về phía tôi để tìm cách bắt chuyện, tôi vẫn thầm thở phào nhẹ nhõm. Tôi bịa ra rằng mình là một nghệ sĩ chuyên nghiệp, nhưng sau một tai nạn, tay tôi bị thương và không thể tiếp tục công việc, vì thế tôi chuyển hướng sang nhiếp ảnh. Xét cho cùng thì câu chuyện này cũng không khác xa sự thật cho lắm. Chưa ai hỏi tôi chuyện con cái, và tôi tự hỏi có phải chỉ cần nhìn qua là đủ cho một câu trả lời quá rõ ràng hay không.

“Tôi xin lỗi.” Patrick nói. Anh lục trong túi và lấy ra một cái máy nhắn tin nhỏ, bị vùi giữa một nắm thức ăn cho ngựa non và ít rơm đang rơi xuống cát. “Tôi phải đặt chuông ở mức to nhất, nếu không tôi sẽ không nghe thấy gì.” Anh liếc nhìn màn hình, “Tôi e là mình phải đi luôn đây. Tôi làm tình nguyện ở trạm tàu cứu hộ Port Ellis. Mỗi tháng tôi lại được gọi đi làm nhiệm vụ đôi lần, và có vẻ như bây giờ họ đang cần chúng tôi.” Anh nhét lại cái máy vào trong túi. “Rất vui khi được gặp lại cô, Jenna. Tôi thật sự rất vui.”

Giơ cao một tay lên vẫy chào tạm biệt tôi, Patrick chạy qua bãi biển hướng lên con đường cát và biến mất trước khi tôi kịp nói lời chào với anh.

Chúng tôi quay về căn nhà nhỏ. Beau thả mình xuống cái giỏ của nó, có vẻ kiệt sức. Tôi tải những bức ảnh chụp lúc sáng lên máy tính trong khi chờ ấm nước sôi.

Trông chúng đẹp hơn tôi tưởng, dù quá trình chụp bị gián đoạn: những chữ cái nổi bật trên nền cát khô, và trái tim làm bằng những nhánh cây trôi dạt của tôi trở thành một cái khung hoàn hảo. Tôi để bức ảnh đẹp nhất trên màn hình để sau này xem lại, rồi mang cốc cà phê lên gác. Tôi biết mình sẽ hối hận vì việc sắp làm tiếp theo, nhưng không đừng được.

Tôi ngồi xuống sàn, đặt cái cốc lên sàn gỗ trần trụi và thò tay vào gầm giường lấy ra cái hộp tôi chưa hề chạm vào từ khi đến Penfach. Tôi kéo nó về phía mình và ngồi khoanh chân lại để mở hộp, hít vào lồng ngực những ký ức đã phủ bụi. Nỗi đau gần như ngay lập tức dâng lên, và tôi biết mình nên đóng nắp cái hộp lại để nỗi đau không bị đào sâu thêm nữa. Nhưng như một người nghiện tìm kiếm sự chữa lành, tôi cương quyết không làm như vậy.

Tôi lấy ra một tập album ảnh nhỏ nằm trên một xấp giấy tờ pháp lý. Lần lượt giở từng tấm, tôi dùng ngón tay vuốt nhẹ trên những bức ảnh của một thời đã xa, đến nỗi như thể tôi đang xem ảnh của một người lạ nào đó. Bức này tôi đang đứng trong vườn, bức kia tôi đứng trong bếp nấu nướng. Và đây là bức ảnh tôi đang mang thai, kiêu hãnh khoe cái bụng bầu tròn trịa và mỉm cười trước ống kính máy ảnh. Cổ họng tôi như nghẹn lại và cảm giác đau nhói quen thuộc dâng đầy trong đôi mắt. Tôi chớp mắt đuổi cơn đau đi. Mùa hè đó, tôi đã vô cùng hạnh phúc, với niềm tin chắc chắn rằng sự sống mới này sẽ thay đổi mọi thứ và chúng tôi có thể bắt đầu lại. Tôi đã nghĩ đó sẽ là một khởi đầu mới cho chúng tôi. Tôi vuốt ve tấm ảnh, rà tay quanh bụng mình và tưởng tượng đầu thằng bé sẽ ở chỗ nào; cánh tay và cẳng chân co tròn, rồi những ngón chân vừa mới thành hình.

Nhẹ nhàng, dường như sợ sẽ quấy rầy đứa con chưa chào đời trong bức ảnh, tôi đóng cuốn album và để nó lại vào hộp.

Tôi nên xuống nhà ngay, khi vẫn còn kiểm soát được bản thân. Nhưng điều đó giống như nỗi lo lắng về cái răng đau hay việc bóc một vết thương đóng vảy ra vậy. Tôi dò dẫm xung quanh tới khi những ngón tay chạm vào lớp vải mềm mại của con thỏ bông mà tôi từng ôm đi ngủ hàng đêm khi còn mang thai. Tôi làm thế với hy vọng sau này khi trao con thỏ cho con trai tôi, con thỏ sẽ có mùi của tôi. Giờ đây, tôi ôm nó ngang mặt và hít ngửi, tuyệt vọng tìm kiếm chút dấu vết của con. Tôi cất lên một tiếng than ai oán nghẹn ngào và Beau nhẹ nhàng bước lên cầu thang, đi vào phòng ngủ của tôi.

“Xuống nhà, Beau.” Tôi bảo nó. Con chó không nghe lời tôi.

“Cút ra!” Tôi hét vào nó trong bộ dạng của một người phụ nữ điên loạn đang ôm chặt món đồ chơi trẻ con. Tôi gào thét và không thể dừng lại, tôi không nhìn thấy Beau mà là gã đàn ông đã cướp con khỏi tôi; gã đàn ông đã chấm dứt cuộc đời tôi khi hắn kết thúc cuộc đời của con trai tôi. “Cút ra! Cút ra! Cút ra!”

Beau nằm rạp xuống sàn, toàn thân căng lên và hai tay ép chặt vào đầu. Nhưng nó không bỏ cuộc. Chầm chậm, từng chút một, nó di chuyển về phía tôi, hai mắt không rời tôi một khắc.

Ý chí đấu tranh rời bỏ tôi cũng nhanh như khi xuất hiện.

Beau dừng lại bên cạnh tôi, vẫn rạp người xuống sàn nhà, gối đầu vào lòng tôi. Nó nhắm hai mắt lại và tôi cảm nhận được sức nặng và hơi ấm của nó qua lớp vải quần jean. Tôi đưa tay ra vuốt ve nó, và nước mắt cứ thế tuôn rơi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Clare Mackintosh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.