Faz ngồi ở một cái bàn trong phòng họp thuộc tòa nhà Park 95, hai bàn tay bao quanh một tách cà phê đen âm ấm. Nếu có thể, ông đã chọn espresso hoặc truyền caffein vào người; ông mệt đến mức đó đấy. Có lẽ, ông nghĩ, ông đã quá già đối với công việc này rồi. Hoặc có lẽ bệnh tình của Vera đang tác động đến ông mạnh hơn những gì ông chịu thừa nhận. Số năm làm việc của ông đã đủ để ông có thể hưởng trọn vẹn mức lương hưu đầy đủ, giống như Arroyo, nhưng nghỉ hưu rồi thì ông biết làm gì đây? Ông và Vera đã nói đến chuyện đi du lịch cùng nhau, thăm thú những nơi mà họ chưa đủ khả năng và chưa có thời gian để đi. Ông muốn trở lại Ý, nơi họ đã hưởng tuần trăng mật, và ông từng hứa sẽ đưa Vera đến Paris và Barcelona, nhưng bây giờ những chuyến đi ấy sẽ bị hoãn lại vô thời hạn.
Ông duỗi chân và bẻ cổ cho đỡ mỏi, đó là nơi chứa phần lớn sự căng thẳng của ông. Hai viên [*]Advil vẫn chưa xoa dịu được cơn đau đầu đã bùng lên dữ dội, cũng như chưa dập tắt được tiếng ong ong dai dẳng trong tai ông. Tay chân ông có cảm giác nặng trình trịch, và từ kinh nghiệm của mình, ông biết rằng sự mệt mỏi này thường xuất hiện sau khi cơ thể và trí óc phải trải qua một sự kiện đầy căng thẳng. Ông chẳng muốn gì hơn là đêm nay sớm kết thúc, để ông được về nhà và nghỉ ngơi, vì ông cần nghỉ ngơi lắm rồi, nhưng ông có cảm giác đêm nay chỉ vừa mới bắt đầu thôi.
“Anh ổn chứ Faz?” Larry Pinnacle hỏi khi bước vào phòng họp và đóng cửa lại. Từng là một điều tra viên chuyên xử lý các vụ trộm cắp, Pinnacle đã trở thành một trong sáu điều tra viên FIT khi đội này được thành lập vào năm 2014. Faz từng có một thời gian ngắn làm việc chung với Pinnacle. Dạo đó họ vẫn luôn thân thiện với nhau, nhưng mối quan hệ của họ chỉ dừng lại ở mức đó. Ông thực sự chẳng bận tâm. Ông đâu có trông mong kết thêm một người bạn mới hay la cà bù khú với anh chàng này; ông chỉ muốn cung cấp lời khai rồi đi về nhà.
Faz ngồi thẳng dậy. “Chỉ mệt mỏi thôi, anh biết chứ? Hãy xử lý việc này cho xong đi nào.”
“Chúng tôi sẽ cố gắng xử lý việc này nhanh hết mức có thể.” Pinnacle nói.
Faz nghi ngờ điều đó.
“Anh đã đọc Quyền Garrity và ký vào văn bản chưa?” Pinnacle hỏi. Quyền Garrity là thứ quyền được đặt ra để bảo vệ cho những người làm việc trong các cơ quan nhà nước tránh khỏi việc bị ép buộc nhận tội trong các cuộc điều tra thẩm vấn do chính cơ quan của họ tiến hành. Nó bắt nguồn từ tu chính án số năm và số mười bốn của Hiên pháp, vốn bảo vệ cho một cá nhân tránh khỏi việc phải làm nhân chứng chống lại chính mình.
Faz đẩy tờ giấy mà ông đã ký ngang qua bàn. Pinnacle xem qua nó rồi đặt nó sang một bên. Anh ta chậm rãi ngồi xuống một cái ghế. Với bộ ria mép rủ xuống che lấp môi trên, dáng người quả lê và cái đầu to tướng, anh ta gợi cho Faz nghĩ đền một con hải mã. “Tốt rồi. Anh có bất kỳ câu hỏi nào trước khi chúng ta bắt đầu không?”
Faz lắc đầu và Pinnacle điều chỉnh một cái máy ghi âm trên bàn. “Chúng ta sẽ ghi âm cuộc thẩm vấn này, được chứ?” Anh ta nhấn nút RECORD mà không đợi câu trả lời rồi dịch cái máy ghi âm tới vị trí nằm giữa hai người họ.
Faz lấy điện thoại của mình ra và nói: “Tôi cũng sẽ ghi âm lại.” Ông nhấn nút RECORD và đẩy chiếc điện thoại tới cạnh chiếc máy ghi âm.
Pinnacle nhìn chiếc điện thoại nhưng không có phản ứng gì khác. Rồi anh ta tự giới thiệu bản thân, chức vụ, số hiệu, và mục đích thẩm vấn điều tra viên Vittorio Fazzio trong vụ cảnh sát nổ súng dẫn tới cái chết của Eduardo Feliz Lopez. Khi đã xong các thủ tục ban đầu, Pinnacle đọc to tờ giấy thứ hai. Mặc dù Faz chưa bao giờ trải qua quá trình này, nhưng nghe những người khác nói, ông được biết FIT luôn đọc theo một văn bản viết sẵn, và các điều tra viên của họ đã được huấn luyện để tránh bộc lộ cảm xúc. Điều đó khiến họ phải mang cái biệt danh Cớm Rô bốt.
“Điều tra viên Fazzio, anh biết rằng tôi sẽ hỏi anh những câu hỏi liên quan đến vụ nổ súng chứ?”
“Vâng.” Faz đáp.
Pinnacle ngồi ngả ra sau, nhìn vào mắt Faz. “Được rồi, trước tiên, anh có thể giải thích cho tôi điều này không? Anh đến tòa chung cư ở khu South Park ấy với mục đích gì?”
“Chúng tôi đã tìm ra địa chỉ được lưu lại gần đây nhất của Eduardo Lopez.”
“Đó là ai…”
“Ồ, xin lỗi.” Faz lắc đầu để xua đi những tâm mạng nhện giăng mắc trong trí óc ông và nhấp một ngụm cà phê. “Đó là một nghi phạm trong vụ nổ súng bắn Monique Rodgers.”
“Cảm ơn anh. Nói tiếp đi.”
“Căn hộ đó là 511. Mục đích của chúng tôi là thực hiện một cuộc thẩm vấn không giam giữ với cậu Lopez.”
“Tại sao anh không gọi đội SWAT tham gia cùng?”
“Không cần thiết. Đó là một cuộc thẩm vấn không giam giữ mà.”
“Ai đưa ra quyết định đó?”
“Tôi.” Faz nói.
“Anh tin rằng cậu Lopez có vũ khí ư?”
“Tôi không biết.”
“Vậy có khả năng đó không?” Pinnacle hỏi.
“Tất cả mọi người đều có thể có vũ khí, đặc biệt là ở thời buổi này và ở độ tuổi của cậu ta.” Faz nói. “Tôi có nghĩ cậu ta có vũ khí và là một mối đe dọa không ư? Không.”
“Anh nghi ngờ cậu ta là kẻ nổ súng trong vụ sát hại Rodgers?”
Faz nhún vai. Ông biết mục đích của câu hỏi này và sẽ không sập bẫy mà nói rằng đúng, nếu ông trả lời như vậy, Pinnacle sẽ hỏi rằng tại sao ông lại không nghĩ Lopez vẫn sẽ có vũ khí. “Chúng tôi không biết cậu ta có phải là kẻ nổ súng hay không. Chúng tôi chỉ biết rằng dấu vân tay của cậu ta có ở trên một chiếc xe đỗ gần hiện trường vụ nổ súng. Cậu ta có thể chỉ là một anh chàng đang chạy khỏi hiện trường vụ án và chống tay lên mui của một cái xe đang đỗ, cậu ta có thể có những thông tin quan trọng liên quan đến vụ án ấy. Đó là những gì chúng tôi đã hy vọng sẽ xác định được.”
“Anh hay cộng sự của anh có muốn đội SWAT đi cùng để thực thi lệnh khám xét không?”
“Như tôi đã nói, không cần thiết phải gọi đội SWAT hay xin lệnh khám xét. Còn về vấn đề Andrea Gonzalez nghĩ gì hay muốn gì, anh sẽ phải hỏi cô ấy. Tôi sẽ không suy đoán bừa bãi.”
“Cô ấy có nói với anh rằng cô ấy muốn đội SWAT có mặt không?”
Faz đang cố xác định xem Pinnacle đặt ra những câu hỏi này với mục đích gì, chúng chẳng có vẻ gì là những câu hỏi theo kịch bản soạn sẵn như người ta vẫn nói cả. “Lúc ở trong xe, cô ấy có nhắc đến chuyện thi thoảng cô ấy cảm thấy yên tâm hơn khi có đội SWAT tham gia cùng.”
“Anh nhớ là cô ấy đã nói như thế?”
“Vâng, đại khái vậy.”
“Anh có nhớ chính xác cô ấy đã nói gì không?”
Faz thổi ra một hơi. Dường như cả một thế kỷ đã trôi qua kể từ lúc ông và Gonzalez ngồi trong xe lái đến tòa nhà đó. “Cô ấy nói điều gì đó đại loại như cô ấy cảm thấy an toàn hơn khi có người cầm một khẩu AR-15, sẵn sàng xả đạn vào mông của một kẻ nào đó.”
“Nhưng ông không nghĩ đội SWAT nên có mặt ư?”
“Trong trường hợp này ấy hả? Không. Như tôi đã nói, đó là một cuộc thẩm vấn không giam giữ. Chúng tôi không có bằng chứng nào cho thấy Lopez có vũ khí hoặc là kẻ đã bắn Rodgers, và không có dấu hiệu gì chứng tỏ rằng cậu ta biết chúng tôi đến và coi chúng tôi là một mối đe dọa. Vì thế, đó chỉ là một cuộc thẩm vấn không giam giữ.”
“Ngoài đoạn video cho thấy Lopez chạm tay vào cái xe đang đỗ và để lại dấu vân tay, anh còn có bằng chứng gì nữa?”
Faz nhấp ngụm cà phê và đặt cái cốc xuống, rồi dùng móng tay gõ vào miệng cốc. “Chỉ thế thôi.”
“Nếu anh đã nghi ngờ cậu ta là kẻ bắn Monique Rodgers, chẳng phải sẽ là hợp lý khi cho rằng Lopez có vũ khí sao?”
“Tôi phải nói điều này bao nhiêu lần nữa đây? Tôi chắc chắn ở ngoài kia có những đoạn video về hàng tá người có mặt ở khu vực đó. Chúng ta nên cho rằng từng người trong số họ đều có vũ khí và là một mối đe dọa hay sao? Chúng tôi chỉ muốn nói chuyện với anh chàng này, tìm hiểu xem cậu ta đang làm gì ở đó vào thời điểm ấy, liệu cậu ta có nhìn thấy gì không, xác định xem liệu cậu ta có bắt đầu hành động một cách kì quặc không, và từ đó sẽ có đường hướng tiếp theo.”
“Nhưng anh đã không hỏi ý kiến cấp trên, đúng không?”
“Hỏi cái gì? Hỏi xem liệu chúng tôi có nên gọi đội SWAT tham gia cùng hay không ư? Không, tôi đã không hỏi ý kiến họ về điều đó.”
Faz có thể nhìn thấy những ý nghĩ trong đầu Pinnacle xoay chuyển không ngừng hệt như một chiếc bánh xe quay dành cho chuột hamster, và ông chợt nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm – ông đã rơi vào một tình thế tiến thoái lưỡng nan. Nếu họ đang tiến hành điều tra với giả thuyết rằng Lopez không có vũ khí, vậy thì tại sao Gonzalez lại vội vàng nổ súng như thế? Cô ta sẽ phải tự trả lời câu hỏi đó.
Pinnacle nhanh chóng tiếp tục. “Vậy, anh đã đến căn hộ đó để thực hiện một cuộc thẩm vấn không giam giữ.”
“Và để hỏi xem liệu chúng tôi có thể khám xét căn hộ của cậu ta không.”
“Anh đang tìm kiếm thứ gì cụ thể à?”
Faz ngập ngừng. Rồi ông nói: “Một khẩu súng và một cái áo hoodie.”
“Áo hoodie… là cái gì?”
“Một cái áo dài tay có mũ trùm đầu. Trong đoạn video, Lopez trùm một cái mũ áo lên đầu.”
“Anh suy luận được điều gì từ việc đó?”
“Có thể cậu ta đang cố che giấu nhân dạng.”
“Và anh đang tìm kiếm loại súng nào?”
“Nếu có cơ hội, chúng tôi sẽ tìm kiếm một khẩu súng lục ổ quay 38 ly. Chúng tôi đã không tìm thấy vỏ đạn nào ở hiện trường vụ bắn Monique Rodgers. Vì thế chúng tôi đang tiến hành điều tra với giả thuyết rằng kẻ bắn cô ấy đã sử dụng một khẩu súng lục ổ quay. Viên đạn đoạt mạng cô ấy là một viên đạn 38 ly.”
“Và chuyện gì xảy ra khi anh tới căn hộ đó?”
Faz im lặng một lát. Sự mệt mỏi khiến tiếng ong ong trong tai ông trở nên dai dẳng hơn. Ông kéo dái tai, giống như một người vừa mới bơi xong đang cố dốc nước ra. “Lúc đó, tôi đang đứng ở phía bắc của khung cửa. Điều tra viên Gonzalez đứng ở phía nam.”
“Điều tra viên Gonzalez không phải là cộng sự thường xuyên của anh, đúng không?”
“Đúng. Cộng sự thường xuyên của tôi là Del Castigliano, nhưng hôm nay cậu ấy bị đau lưng và xin nghỉ phép một ngày.”
“Trước đây anh chưa từng kết hợp với điều tra viên Gonzalez, đúng không?”
“Đúng. Cô ấy mới đi làm từ hôm thứ Hai.”
“Anh có lo ngại chút nào không khi mang theo một điều tra viên chưa rõ kinh nghiệm ra sao để tiến hành một cuộc khám xét bất ngờ?”
“Tôi không nói đó là một cuộc khám xét bất ngờ.” Faz nói. Một cuộc khám xét bất ngờ chỉ được áp dụng khi đối tượng khám xét bị nghi ngờ là có vũ khí và nguy hiểm. “Tôi nói đó là một cuộc thẩm vấn không giam giữ. Tôi có lo lắng chút nào không khi mang Gonzalez theo ư? Không. Tôi được biết Gonzalez từng là điều tra viên ở Los Angeles và có nhiều kinh nghiệm.”
“Anh biết được điều đó từ đâu?”
“Cô ấy nói với tôi như vậy.”
“Anh không cố gắng xác thực thông tin đó ư?”
Faz bật cười khùng khục. “Xác thực bằng cách nào hả Larry? Chả lẽ cứ ai đó nói với tôi rằng họ có kinh nghiệm thì tôi đều phải coi họ là một kẻ nói dối à?”
Pinnacle vẫn hoàn toàn nghiêm túc. “Vậy, anh đã không cố gắng xác thực thông tin đó?”
Faz không trả lời ngay. Ông biết Pinnacle chỉ đang làm nhiệm vụ của mình, nhưng mấy vị trí quan liêu này có cái quái gì mà lại khiến các điều tra viên quên hết kinh nghiệm của mình và trở nên nhiễu sự vậy nhỉ? “Tôi cho rằng, vì cô ấy được tuyển vào Ban Tội phạm Bạo lực nên cô ấy hẳn đã được xét duyệt chặt chẽ trong quá trình thẩm vấn, nhưng tôi không được trả lương để quan tâm đến ba cái chuyện đó. Có lẽ câu hỏi đó nên dành cho Phó ban Laub hay Trưởng ban Nolasco thì tốt hơn.”
“Anh đang thuật lại những gì đã xảy ra khi anh đến căn hộ đó.”
Faz dừng lại để nhớ xem mình đang nói đến đâu. Ông đang bắt đầu có cảm giác cuộc thẩm vấn này được đặt ra không phải để gợi lại trí nhớ của ông mà để giăng bẫy ông – bảo ông nói, thay đổi chủ đề, làm ông rối trí, bất cứ mánh khóe gì để khiến ông không thể nhớ được những lời khai đã chuẩn bị sẵn. Faz đã từng sử dụng những kỹ thuật này trong lúc thẩm vấn. Chỉ có điều đây không phải là những lời khai đã chuẩn bị sẵn, và Faz không phải một nghi phạm. Hay là phải nhỉ? Chết tiệt, ông mệt mỏi quá, và không chỉ vì chuyện tối nay. Tinh thần ông đã rệu rã từ vài ngày qua, từ lúc Vera được chẩn đoán là có bệnh. Và ông không còn trẻ nữa.
Ông im lặng một lát, nhấm nháp tách cà phê. Tiếng ong ong trong tai ông vẫn còn dai dẳng và ông lại kéo dái tai.
“Anh tiếp tục được chứ?” Pinnacle hỏi.
“Vâng.” Faz nói. Một lát sau, ông tiếp tục kể: “Tôi đang ở phía bắc của khung cửa còn điều tra viên Gonzalez ở phía nam. Đó là căn hộ 511. Cô ấy đang định gõ cửa thì tôi nghe thấy một giọng nói nghe đâu vọng ra từ bên trong căn hộ đó và tôi giơ tay ngăn cô ấy lại.”
“Vào lúc đó, anh hay điều tra viên Gonzalez đã rút súng ra khỏi bao chưa?”
“Vào lúc đó thì chưa.” Faz đang cố gắng nhớ lại lúc ông rút súng ra.
“Anh chắc chứ?”
“Vâng.”
“Điều tra viên Gonzalez có giới thiệu hai người là sĩ quan cảnh sát của Seattle không?”
“Cô ấy làm gì có cơ hội giới thiệu. Như tôi đã nói, tôi nghe thấy ai đó…”
“Họ nói gì?”
“Tôi không biết. Nghe như người đó đang nói tiếng Tây Ban Nha.”
“Người đó đang nói tiếng Tây Ban Nha ư?”
“Gonzalez nghĩ vậy. Cô ấy mấp máy môi từ Tây Ban Nha với tôi, và cô ấy biết nói tiếng Tây Ban Nha.”
“Anh nghe thấy tiếng nói đó vọng ra từ đâu?”
“Tôi đã nghĩ là bên trong căn hộ. Nhưng tôi không chắc chắn, vì thế tôi đã hỏi Gonzalez và…”
“Anh không biết ư?”
“Tôi không chắc chắn. Tôi đã nghĩ nó phát ra từ bên trong căn hộ của Lopez. Gonzalez cũng vậy. Nhưng có thể nó phát ra từ bên trong căn hộ kế bên.”
“Anh có thể nghe thấy họ nói gì không?”
“Tôi đã nói với anh rồi, tôi có thể nghe thấy tiếng nói. Nhưng tôi không hiểu họ nói gì.”
Pinnacle ghi chép lên tập giấy của mình. “Tiếp đi.”
Anh ta có hỏi câu nào không nhỉ? Faz không nghĩ vậy, nhưng ông đang nóng lòng muốn kết thúc cuộc thẩm vấn này. “Điều tra viên Gonzalez lại định gõ cửa và tôi chợt nghe thấy tiếng gì đó, một cánh cửa ở đằng sau tôi mỏ ra, và tôi thấy mắt cô ấy trợn tròn, cứ như ở đằng sau tôi có một bất ngờ to lớn vậy.”
“Lúc đó cô ấy đang nhìn anh hay nhìn cánh cửa của căn hộ mà cô ấy đang định gõ?”
“Cô ấy đang nhìn tôi – không phải nhìn vào tôi, mà nhìn qua phía trên vai trái của tôi.” Faz dùng tay để diễn tả. “Và tôi thấy mắt cô ấy trợn tròn, cứ như hai cái đĩa lót tách vậy. Điều tiếp theo mà tôi biết là cô ấy bước một bước về phía tôi và giơ cánh tay cầm súng qua vai tôi.”
“Anh có nghe thấy gì trước khi thấy cô ấy nhìn qua vai trái của anh không?”
“Như tôi đã nói, tôi nghe thấy một giọng Tây Ban Nha và tiếng một cánh cửa mở ra ở đằng sau mình.”
“Anh có quay đầu lại để xem chuyện gì xảy ra không?”
“Tôi không nhớ rõ. Lúc đó tôi đang nhìn Gonzalez và ánh mắt tôi tập trung vào cánh cửa mà cô ấy đang chuẩn bị gõ.”
“Chuyện gì xảy ra tiếp theo?”
“Cô ấy xô tôi khiến tôi loạng choạng lùi lại, ngã vào bức tường ở phía bên kia của hành lang.”
“Cô ấy xô anh ngã ư?”
Faz nhận ra một vẻ hoài nghi trong câu hỏi này. Ông cao một mét chín ba và nặng hơn tạ hai. Còn Gonzalez cao một mét sáu tám và nặng gần sáu mươi cân. “Vâng, cô ấy đã làm vậy, và cô ấy giơ cánh tay lên, hét rằng Súng!”
“Cô ấy hét lên từ Súng! ư?”
“Khi cô ấy giơ vũ khí lên, cô ấy đã hét rằng Súng! và bắn liên tiếp ba phát.”
“Cô ấy đẩy anh lùi lại trước hay sau khi cô ấy hét lên từ Súng!?”
“Gần như cùng một lúc. Cô ấy hét lên từ súng! khi cô ấy giơ cánh tay phải lên và xô tôi bằng tay trái.” Faz sử dụng hai cánh tay của mình để minh họa.
“Và anh nói cô ấy đã hét lên rằng Súng!?”
“Đúng vậy.”
“Không phải là anh đã hét lên từ súng! ư?”
Faz ngừng lại, nhìn chằm chằm vào mắt Pinnacle. “Cái gì cơ?”
“Không phải là anh đã hét lên từ Súng! ư?”
“Tôi đã nói với anh là lúc đó tôi đang quay lưng lại với cánh cửa ấy còn gì. Tại sao tôi lại hét lên là Súng! chứ?”
“Tôi chỉ đang cố nắm bắt câu chuyện một cách chính xác nhất thôi.”
“Không, không phải như vậy. Anh đang gài tôi, để xem liệu tôi có nói gì không khớp với những điều tôi đã nói trước đó hay không, và anh đang làm tôi phát điên lên đấy.”
Pinnacle không đáp lại câu nói đó. Anh ta nói: “Lúc ấy anh đang đứng đối diện với cánh cửa mà anh đang gõ, đúng không?”
“Không.” Faz bác bỏ, không thể che giấu nỗi tức giận trong giọng nói và dùng hai bàn tay để giải thích vị trí ông đang đứng so với cánh cửa. “Tôi đang đứng ở một góc đối diện với cửa sổ cuối hành lang và hướng mắt vào cánh cửa căn hộ của Lopez. Cánh cửa mà Gonzalez đang định gõ.”
“Anh không hề nhìn thấy nghi phạm đi ra khỏi cửa?”
“Làm sao tôi có thể nhìn thấy được chứ? Cánh cửa đó ở đằng sau tôi mà.” Faz nói, trở nên giận dữ.
“Tôi chỉ đang hỏi thôi.”
“Và tôi đã nói với anh rồi còn gì. Chuyển sang câu hỏi khác đi.”
Pinnacle có vẻ suy nghĩ một lát về điều này. Rồi anh ta nói: “Anh có chút ngờ vực nào về chuyện điều tra viên Gonzalez là người đã hét lên Súng! không?”
“Tôi có chút ngờ vực nào không ư?”
“Phải.”
Faz đã thẩm vấn quá nhiều nghi phạm nên ông có thể nhận ra những cử chỉ vô thức tiết lộ suy nghĩ của đối phương. Pinnacle đang cụp mắt xuống và ngồi ngả ra sau, bút vẫn cầm trong tay. Anh ta nghĩ Faz đang nói dối. “Không. Tôi không có chút ngờ vực nào.” Faz nói.
“Và anh chắc chắn cô ấy đã nhìn qua vai anh, thấy nghi phạm, rồi xông tới, gạt anh tránh đường ư?”
“Vâng.”
“Anh nói lúc đó cô ấy đang gõ cửa?”
“Tôi nói lúc đó cô ấy đang chuẩn bị gõ cửa.”
“Vậy là lúc đó cô ấy đang quay mặt về phía cánh cửa, chuẩn bị gõ.”
“Đúng vậy.”
“Anh không đánh động cho cô ấy chú ý đến nghi phạm ư?”
“Đánh động bằng cách nào chứ?”
“Anh không hét lên là Súng! ư?”
Faz chậc lưỡi. “Chuyện chết tiệt này là gì vậy, Larry?” Pinnacle không trả lời. “Cô ấy nói tôi đã hét lên là Súng! à?”
“Vậy là anh không hét lên từ Súng! ư?”
“Tôi đã nói với anh rồi mà, Larry.”
“Anh có hét lên là Súng! không?”
“Tôi đã nói là không rồi còn gì.”
“Và anh không lôi kéo sự chú ý của điều tra viên Gonzalez từ cánh cửa sang nghi phạm đang bước ra khỏi căn hộ bên cạnh?”
“Tôi chịu hết nổi chuyện chết tiệt này rồi.” Faz đẩy ghế ra sau và đứng dậy.
“Tôi sẽ nói cho anh biết khi nào chúng ta xong việc, điều tra viên.”
“Không, không cần anh nói đâu. Tôi xong việc rồi. Nếu không thì, tôi muốn có một đại diện công đoàn ở đây trước khi anh hỏi thêm bất cứ câu hỏi nào.”
Pinnacle cũng đứng dậy. Một tay anh ta đang cầm bút nhưng anh ta vẫn giơ cả hai tay lên. “Được rồi. Được rồi. Chúng ta sẽ chuyển sang câu hỏi khác. Được chứ? Chúng ta sẽ chuyển sang câu hỏi khác.”
“Chuyện chết tiệt này là gì vậy? Cô ấy nói tôi đã hét lên là Súng! à?”
“Hãy chuyển sang câu hỏi khác. Nói cho tôi biết những gì anh nhớ sau khi cô ấy đẩy anh vào bức tường ở hành lang.”
Faz chỉnh lại ghế và ngồi xuống, dành một giây để nhấp ngụm cà phê không còn ấm nữa. Khi đã bình tĩnh lại, ông nói: “Tai tôi ong ong vì khẩu Glock của cô ấy nổ ngay sát tai trái của tôi. Điều tiếp theo mà tôi nghe thấy là Gonzalez hỏi tôi có ổn không.”
“Sao nào, chuyện gì đã xảy ra?”
Faz nhìn Pinnacle chằm chằm. “Tôi vừa mới nói với anh, cô ấy bắn ba phát súng ngay sát tai tôi. Tôi không thể nghe thấy cô ấy nói gì.”
“Lúc đó cô ấy đang nói gì sao?”
“Tôi không thể nghe thấy.”
“Nhưng anh đã nghe thấy cô ấy hỏi liệu anh có ổn không?”
“Vâng, mãi tôi mới nghe được.”
“Bao lâu thì anh mới nghe thấy lời cô ấy?”
“Tôi không biết.”
“Tính bằng giây? Hay bằng phút?”
“Không, chỉ trong vài giây thôi.”
“Và sau đó thì sao?”
“Sau đó, cô ấy đi vào trong căn hộ mà Lopez vừa đi ra. Trong nhà có một người phụ nữ ngồi trên sàn, nép sát vào tường. Cô ta đang che chở cho một đứa bé. Cả hai đều đang la hét.”
“Người phụ nữ đó đang la hét điều gì?”
“Tôi không biết. Ý tôi là, anh biết đấy, cô ta đang khóc.”
“Anh không thể nghe thấy lời cô ta bởi vì tiếng ong ong trong tai anh?”
“Gonzalez hỏi cô ta điều gì đó bằng tiếng Tây Ban Nha và cô ta cũng trả lời bằng tiếng Tây Ban Nha.”
“Anh nặng bao nhiêu cân?”
Faz lại ngừng lại. “Điều đó có liên quan gì không?”
Pinnacle nhìn ông chằm chằm. “Tôi không biết.”
“Tôi nặng khoảng một trăm hai mươi hai cân.”
Pinnacle viết con số đó lên tập giấy của anh ta. Rồi anh ta ngồi ngả ra sau. “Khi Gonzalez đi vào trong căn hộ, anh đã làm gì?”
“Tôi xem xét nghi phạm để chắc chắn là cậu ta đã chết. Và tôi tìm kiếm khẩu súng.”
“Cậu ta đã chết chưa?”
“Chết ngắc rồi.”
“Anh có tìm thấy khẩu súng không?”
“Tôi không thấy khẩu súng nào. Tôi nhìn thấy một cái điện thoại gần bàn tay phải của cậu ta. Tôi đã nghĩ có lẽ cậu ta đã ngã đè lên khẩu súng.”
“Anh có tìm bên dưới người cậu ta không?”
“Lúc đó thì không.”
“Anh đã làm gì?”
“Tôi còng tay cậu ta rồi đi vào trong căn hộ với Gonzalez và giúp cô ấy kiểm tra các căn phòng.”
“Lúc ấy Gonzalez đang làm gì?”
“Như tôi đã nói, trong căn hộ có một người phụ nữ và một đứa trẻ, họ đang co rúm lại trong một góc phòng. Họ đang gào khóc, kích động. Gonzalez đang nói chuyện với họ bằng tiếng Tây Ban Nha.”
“Anh không thể hiểu cô ấy nói gì?”
“Vâng. Nhưng tôi khá chắc chắn cô ấy đang hỏi tên người đàn ông ở hành lang.”
“Và người phụ nữ ấy đã nói gì với điều tra viên Gonzalez?”
“Cô ta nói người đàn ông đó là Eduardo Lopez.”
“Điều tra viên Fazzio, anh có tìm thấy khẩu súng nào không?”
“Tôi không tìm thấy.”
“Còn bên trong căn hộ thì sao? Anh có tìm thấy khẩu súng nào bên trong căn hộ đó không?”
“Căn hộ có người phụ nữ và đứa trẻ ư? Không. Chúng tôi không có lệnh khám xét căn hộ đó, vì vậy chúng tôi chỉ quan sát bằng mắt khu vực xung quanh để đảm bảo an toàn cho chúng tôi thôi.”
“Và anh đã không đi vào căn hộ của nghi phạm?”
“Vâng. Chúng tôi đợi CSI đến.”
“Cái chết của Monique Rodgers… đó là vụ án duy nhất mà anh đang điều tra, đúng không?”
“Đúng vậy.”
“Anh và điều tra viên Castigliano đã giải quyết được tất cả các vụ án mạng trong sự nghiệp của anh. Điều đó cũng đúng chứ?”
“Đúng.”
“Và Lopez là manh mối duy nhất của anh trong vụ án Rodgers, điều đó cũng đúng phải không?”
“Cho tới lúc này thì đúng là như vậy.”
“Anh còn muốn bổ sung thêm thông tin gì không?”
“Không.”
“Vậy tôi sẽ tắt máy ghi âm.”
Pinnacle làm như lời anh ta nói. Rồi anh ta nhìn ngang qua bàn. “Cảm ơn anh, điều tra viên. Chúng ta xong việc ở đây rồi.”
Faz lấy lại điện thoại. Ông muốn tin Pinnacle, nhưng từ kinh nghiệm của mình, ông biết rằng chuyện này vẫn chưa kết thúc. Còn lâu mới kết thúc.