Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Tracy lái chiếc xe tải Ford F-150 1973 lên lối đi trải sỏi dẫn vào ngôi nhà trại bằng đá của họ ở Redmond. Bầu trời không một gợn mây, phía cuối chân trời rực lên một màu cam sẫm, và bóng tối đã lan tỏa trên những rặng cây và những ngọn đồi ở xung quanh. Hai chú chó lông xoáy Nam Phi của họ là Rex và Sherlock sủa ầm lên khi chúng nghe thấy tiếng chiếc xe tải và nhảy xuống từ trên hiên nhà để chào đón cô. Tracy đã quen với việc sử dụng đại từ số nhiều để nói về quyền sở hữu ngôi nhà và lũ chó, sau quá nhiều năm sử dụng đại từ số ít.

Cô tắt máy và dành một giây để thả lỏng, suy nghĩ lại những gì Kins nói về việc có một đứa con, về những thay đổi không thể tránh khỏi sẽ diễn ra. Ngay sáng nay, Dan đã càu nhàu về diện tích ngôi nhà trại của họ, với phòng tắm đơn, phòng ngủ đơn và căn bếp bé như cái lỗ mũi.

“Chỉ là một đứa bé thôi mà.” Tracy đã nói để trấn an anh. “Chúng ta đâu có nhận nuôi một con voi chứ. Chúng ta có thể lo nghĩ đến chuyện cải tạo hoặc chuyển đi sau một thời gian nữa.”

Nhưng cô cũng có những giây phút lo lắng. Cô sẽ sớm cần đến một tủ quần áo mới – cô không thể cài khuy quần jean được nữa với cái bụng bầu nhô cao, còn những đôi giày và đám áo lót của cô đều đã chật. Cô nhìn quanh bên trong buồng lái xe tải. Mặc dù chiếc xe tải được cô giữ gìn như mới, nhưng nó không có túi khí hoặc đai an toàn đeo vai, hoặc bất cứ loại chuông và còi báo hiệu nào. Cô sẽ phải mua một cái xe mới vì đứa bé – một loại xe chắc chắn và an toàn, chẳng hạn như Volvo hay Subaru.

Dan bước qua những cánh cửa kính trượt để ra ngoài hàng hiên. Anh đang cầm cái kẹp thịt nướng trong tay. Tracy đã gọi điện để báo với anh cô sẽ về muộn, và anh đã hứa đợi cô về ăn tối. Anh mỉm cười với cô từ đằng sau cặp kính râm tròn gọng mảnh và nghịch ngợm bập hai cái lưỡi của chiếc kẹp thịt nướng vào nhau, như thể để cặp vào người cô. Dan đi chân trần, mặc quần soóc túi hộp và cái áo phông [*]Bruce Springsteen mà anh đã mua trong đêm nhạc tái hiện The River tại Key Arena. Trong thời gian tới, anh sẽ tạm thời chẳng thể tham dự những buổi biểu diễn như thế nữa.

Tracy tắt đài stereo và bước xuống khỏi buồng lái. Cô vỗ vỗ, xoa đầu và mạng sườn của hai chú chó to bự khi chúng đi vòng quanh cô, thở hổng hộc, lưỡi thè lè. Bộ lông của chúng ấm áp nhờ được sưởi dưới ánh nắng mặt trời. Không khí xung quanh chúng và bãi cỏ màu nâu phát ra tiếng lách tách như thể có tĩnh điện.

Tracy leo lên các bậc thềm, cô và Dan hôn nhau. Cặp kính râm của anh không phải là thứ duy nhất khiến anh trông giống John Lennon, người sáng lập ban nhạc Beatles. Dan còn để tóc dài nữa. Những lọn tóc xoăn của anh chạm đến tận cô áo.

“Anh chắc chắn đang tận dụng tốt cái hiên này đấy.” Tracy nói. Dan xây cái hiên này để giúp họ có thêm nhiều không gian hơn. Vào mùa hè, anh thường nướng gì đó ở đây. “Chỉ cần mang cái bàn và cái máy tính ra ngoài này là nó có thể trở thành văn phòng của anh rồi.”

“Bé nòng nọc nhỏ xíu của chúng ta thế nào rồi?” Dan hỏi, đặt một tay lên bụng Tracy.

“Đói meo.” Cô đáp.

“Anh vừa mới cho con cá bơn lưỡi ngựa lên vỉ nướng. Sao em không đi thay quần áo nhỉ?”

Cô đi tới chỗ một trong những cái ghế Adirondack nơi con mèo Roger của họ đang nằm ườn. Khi cô xoa lông nó, nó giật mình và cào cô. “Được đấy, cứ làm thế đi!” Cô nói, xua nó xuống khỏi ghế và chiếm lấy chỗ của nó. “Nhưng đêm nay đừng có chạy đến chỗ ta khi ta ngủ trên giường nhé!”

Tracy vươn tay lấy một cốc trà đá và nhấp một ngụm, rồi nhăn mặt trước vị đắng nguyên chất. “Chúa ơi, làm thế nào mà anh uống được thứ này khi không bỏ thêm chút đường nào vào vậy?”

“Em đã có một ngày tồi tệ ở tòa án à?” Dan hỏi, rõ ràng cảm nhận được tâm trạng của cô.

“Mọi chuyện ở tòa án thì ổn, ngoại trừ việc em phải đi tiểu năm phút một lần.”

“Em vẫn bị thế ư?”

Cô đã hỏi bác sĩ của mình về tình trạng ấy trong chuyến thăm khám gần đây nhất, nhưng ông trấn an cô rằng đó là tình trạng hoàn toàn bình thường và nguyên do là áp lực của tử cung đè lên bàng quang. Nó chỉ là hiện tượng sinh lý rất phổ biến, nhưng khiến người ta không mấy thoải mái. “Chuyện trở nên tệ hơn khi em trở lại văn phòng.”

“Chuyện em phải đi tiểu á?”

“Ngày hôm nay của em ấy. Em đã chạm trán người thay thế em ở nhà vệ sinh.”

Dan nhăn nhó như thể anh vừa mới bị cái kẹp thịt nướng cặp phải. Lông mày anh nhíu lại phía trên cặp kính. “Anh tưởng em không kể với ai ngoài Kins.”

“Em có kể với ai nữa đâu, nhưng khi em bước vào trong nhà vệ sinh, em đã đụng đầu một phụ nữ, cô ta nói Nolasco đã thuê cô ta vào làm việc ở đội A. Em biết em nên vui mừng khi có thêm một người phụ nữ ở trong ban của mình, nhưng ấn tượng ban đầu của em là em sẽ không thích cô ta lắm.”

Một âm báo vang lên trên điện thoại của Dan. Anh tắt nó đi, nhấc nắp bếp nướng lên, khói cùng mùi thảo mộc tỏa lên nghi ngút, rồi anh lật con cá củng với hai bắp ngô quấn trong giấy bạc. Mặt trên của con cá giờ in hằn những sọc đen. Dan nói khi anh quết lên mình con cá thứ có mùi và trông như xốt bơ tỏi: “Còn Ron Mayweather thì sao? Anh tưởng anh ta là bánh xe dự phòng của đội em.”

“Đúng vậy… anh ấy đã từng là bánh xe dự phòng của đội em. Nolasco nói Ron đã quyết định chuyển sang một vị trí cố định ở đội C. Một trong các điều tra viên của đội đó sẽ nghỉ hưu vào cuối tháng Mười hai.”

Dan khẽ nhún vai, chỉnh đồng hồ hẹn giờ và đóng nắp bếp lại. “Có lẽ người phụ nữ ấy cũng không đến nỗi tệ lắm.”

“Có lẽ thế. Cô ta là một phụ nữ gốc Mỹ Latin xinh đẹp, chỉ riêng lý do đó đã đủ để Nolasco thuê cô ta.”

“Đừng có thành kiến với cô ta vì điều đó.”

“Em không có thành kiến với cô ta. Em chỉ đang tự hỏi phải chăng ông ta thuê cô ta để thay thế em khi em nghỉ sinh, với hy vọng rằng em sẽ không đi làm trở lại nữa.”

“Có thể em đang đánh giá ông ta quá cao rồi đấy, em không nghĩ vậy ư? Làm sao ông ta biết em đang mang bầu nếu em không nói với bất kỳ ai chứ?”

“Cô ta rõ ràng đã biết.”

“Cô ta biết ư?”

“Cô ta hỏi thăm tình trạng bầu bí của em sau khi em gặp cô ta chừng năm giây. Cô ta đã hỏi: “Cô được bao nhiêu tháng rồi?”” Tracy nhìn ra bãi cỏ héo úa. “Em cũng không biết nữa. Có lẽ anh đúng. Có lẽ em đang nghĩ quá xa. Em biết em không thể giấu việc mang thai của mình mãi.”

“Ừ, đúng là em không thể giấu giếm mãi, nhưng Nolasco cũng không thể sa thải em hoặc giao vị trí của em cho người khác được. Ông ta không ngu ngốc đến thế, đúng không?”

“Em muốn nói là đúng, nhưng mà…”

Dan nhìn cô với ánh mắt cảm thông. “Có chuyện gì khác đang làm em phiền lòng à?”

“Có lẽ chỉ là do hormone của em thay đổi thôi, nhưng em mệt mỏi vì việc chiến đấu với mấy chuyện tào lao này rồi, Dan ạ.” Cô xoa đầu Sherlock và hôn lên mũi nó.

“Em đang nói gì vậy? Em không muốn đi làm trở lại sau khi con chúng ta chào đời ư?”

“Em chẳng nói gì cả. Em chỉ đang suy nghĩ mấy chuyện thôi.”

“Em đang nghĩ đến chuyện bỏ việc ư?”

Cô ngước lên nhìn anh. “Sao anh lại hỏi thế? Anh nghĩ em nên bỏ việc sao?”

“Anh nghĩ em nên làm bất cứ điều gì em muốn.”

“Vậy sao anh lại hỏi em thế?”

Dan có vẻ bối rối. “Bởi vì em nói em mệt mỏi vì việc chiến đấu với mấy chuyện tào lao hết ngày này qua ngày khác rồi.”

“Đúng vậy. Và em muốn nói với anh rằng em sẽ không bao giờ bỏ việc để Nolasco được hả hê, nhưng đúng là em cho rằng em đang nghĩ đến việc mình sẽ làm gì khi con chúng ta ra đời.”

Dan tựa lưng vào thanh lan can. “Vì đâu mà em lại có suy nghĩ như vậy?”

“Kins.”

“Kins ư? Anh cứ nghĩ anh ấy sẽ là người cố thuyết phục em ở lại cơ đấy.”

“Anh ấy nói rằng mọi chuyện thay đổi khi ta có con, rằng em có thể muốn ở nhà.” Cô nhấp một ngụm trà nữa và lại nhăn mặt. “Em chẳng bao giờ hiểu nổi tại sao anh lại không bỏ thêm đường.” Cô nói.

“Chẳng ai giống ai mà, Tracy.”

“Anh đang nói đến chuyện trà đá hay chuyện ở nhà sau khi sinh con vậy?”

“Anh nghĩ là cả hai.”

Cô đứng dậy để thay quần áo. Có lẽ cô chỉ đang nóng, mệt và đói thôi. Hoặc có lẽ những lời Kins nói đã tác động đến cô. “Thật ra, đây có thể là đứa con duy nhất mà chúng ta sẽ có. Em không muốn bỏ lỡ nhiều thứ chỉ vì em phải làm việc. Kins nói rằng chỉ vài tháng nữa thôi họ sẽ tiễn Connor đi học đại học…”

“Có phải là vì thế không? Anh ấy chỉ đang xúc động thôi, Tracy, bởi vì con trai anh ấy sắp rời khỏi nhà.”

“Không.” Cô nói. “Anh ấy xúc động bởi vì con trai anh ấy sẽ không còn sống ở nhà họ nữa, và anh ấy ước gì trước đây anh ấy có thể dành nhiều thời gian cho thằng bé hơn. Anh ấy nói em đừng có cảm thấy tồi tệ nếu em muốn ở nhà với con của chúng ta.”

“Chà, có thể anh ấy nói đúng.” Chuông báo vang lên. Dan tắt nó đi nhưng không mở nắp bếp nướng ngay. “Anh chắc chắn không thấy phiền gì đâu, Tracy. Chúng ta không cần khoản tiền lương của em. Nhưng chúng ta cũng không cần quyết định ngay tối nay. Nếu em muốn ở nhà khi con chào đời, vậy thì lúc đó quyết định cũng chưa muộn.”

“Anh sẽ không thấy có vấn đề gì với chuyện đó chứ?”

“Nếu đó là điều mà em quyết định mình muốn làm.”

Cô hất đầu về phía cái bếp nướng. “Đừng có làm cháy con cá đấy.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.