17
Khi tôi điện thoại cho mẹ thằng bé, cô ta bảo ở khách sạn sẽ tốt hơn, vì vậy tôi lên taxi. Chúng tôi hẹn nhau trước cửa tiệm đánh bạc pachinko, lang thang ở phố khách sạn giữa ban ngày rồi vào đại một khách sạn nào đó. Vừa vào đến phòng, cô ta lập tức cởi áo quần, bảo biết ngay thế nào tôi cũng gọi lại. Tôi định nói về chuyện thằng bé, nhưng lại thôi, đưa cô ta lên giường. Một phần vì tôi nghĩ nếu khiến cô ta giận thì sẽ khó nói chuyện, nhưng cũng bởi ý nghĩ bi thảm rằng chuyến này mà chết thì tôi muốn gần phụ nữ lần cuối. Cô ta leo lên người tôi, cào vào người tôi. Không biết có phải vì tác dụng của thuốc hay không mà sau khi quan hệ một lần, cô ta vẫn còn muốn tiếp tục.
Cô ta rời khỏi giường, vẫn mình trần như nhộng, ra mở hé rèm cửa. Cô ta gãi gãi má, bảo bên kia đường có một trung tâm mua sắm mới mở, không hiểu sao lại muốn cho tôi thấy. Ở dưới sàn, quần áo cô ta vương vãi như cái xác mỏng. Ánh nắng nhỏ nhoi len lỏi qua rèm cửa. Tôi hơi nhỏm dậy.
“Nói vậy mới nhớ,” tôi phân vân không biết có phải thời điểm thích hợp không nhưng rồi vẫn nói. “Cô có định gửi thằng bé cho người ta nuôi không?”
Cô ta ngoảnh lại, gương mặt đờ ra trong thoáng chốc.
“Gửi anh à?”
Khi nói câu đó, không hiểu sao khóe miệng cô ta dãn ra.
“Không, gửi cho trung tâm bảo trợ kìa.”
“… Có được không?”
Tôi cứ nghĩ là cô ta sẽ nổi khùng lên, nhưng cô ta chỉ khép rèm cửa rồi quay lại giường.
“Được. Nhưng phải làm thủ tục.”
“… Tôi không thích.”
Đột nhiên cô ta nói, tránh ánh mắt tôi và châm lửa hút thuốc. Tôi nghĩ cô ta không thích phải làm các thủ tục.
“… Tôi phải biến mất một thời gian, không gặp thằng bé được nữa. Cô và thằng bé nên sống tách nhau ra thì tốt hơn. Không có thằng bé, cô sẽ thoải mái ngủ với bọn đàn ông hơn. Nếu cô gửi thằng bé vào trung tâm bảo trợ, tôi sẽ cho cô năm trăm ngàn yên. Cô thấy sao?”
“… Hả?”
Cô ta chậm rãi đưa mắt về phía tôi. Đôi mắt đó ươn ướt giống như đôi môi, phảng phất nét đau buồn. Nhận thấy mình đang ham muốn trở lại, tôi bèn tránh ánh mắt của cô ta.
“Gần đây, bạn trai tôi có đấm nó. Tuy nó không chết nhưng như vậy là ngược đãi đúng không? Tôi xem tin tức trên ti-vi thấy nói thế. Tôi không thích như thế. Cảnh sát sẽ đến phải không?… Ý anh là thế chứ gì?”
“Tôi có rất nhiều tiền. Không tốn kém đâu. Cô hãy liên lạc với trung tâm tư vấn này, họ sẽ nhận thằng bé. Nếu họ không nhận thì gọi đến trung tâm này. Trung tâm bảo trợ này rất được. Tuy nhiên, nếu cô chỉ lấy tiền rồi không gửi thằng bé vào trung tâm mà không có lý do, cô sẽ gặp rắc rối đấy. Tôi sẽ biến mất nhưng tôi đã nhờ đồng bọn để mắt rồi. Là yakuza đấy. Cô hiểu chứ?”
Không biết cô ta có nghe tôi nói hay không mà đột nhiên hôn môi tôi.
“Tôi mà có bố mẹ thì đã nhờ họ trông thằng bé rồi. Nhưng vì không có nên tôi không biết phải làm thế nào. Vậy là tôi có thể gửi nó vào những chỗ như thế à. Tôi không biết đấy. Trước mắt tôi liên lạc với trung tâm này là được đúng không? Với số tiền đó tôi có thể đi du lịch được rồi.”
Cô ta nói rồi cất mẩu giấy tôi ghi địa chỉ liên lạc vào ví. Khi tôi lấy tiền từ trong áo khoác vứt trên sàn, cô ta hỏi “Giờ luôn à?” song lại cất ngay tiền vào túi xách. Một bên mắt cô ta giật giật mấy lần.
“Anh tuyệt quá. Tốt quá, thực sự đấy. Tôi mừng lắm. Chà, tôi sẽ mua gì đó. Mà tại sao người ta lại sinh con nhỉ? Anh có nghĩ như vậy không? Trẻ con chỉ đáng yêu lúc đầu thôi.”
Khi tôi xuống taxi trước khu nhà trọ thì đã thấy thằng bé ở đó. Trên tay nó cầm một lon Coca đã bật nắp và một lon cà phê loại tôi hay uống. Thằng bé chẳng nói chẳng rằng đưa cho tôi lon cà phê, tôi mở nắp uống ngay tại chỗ. Thằng bé cứ im lặng nhìn mái tóc đã nhuộm nâu của tôi. Lon cà phê đã nguội đi nhiều.
Tôi vào phòng rồi quay ra, vừa mới bước đi thì thằng bé cũng đi theo. Một chiếc ô tô tăng tốc khiến cho thằng bé giật mình, vội nắm rìa áo khoác tôi. Đó là một chiếc xe trần thấp, mở loại nhạc ngớ ngẩn với âm lượng lớn. Ở phía trước cũng có một cô bé vừa đi vừa nắm lấy áo khoác của bố. Cả tôi và thằng bé cùng im lặng đi ngang qua hai cha con họ. Người bố nói gì đó với cô bé, cô bé đáp trả với vẻ hòn dỗi.
Chúng tôi thong thả đi bộ ven một con sông nhỏ ở ngoại ô thành phố. Con sông này đã được cải tạo nhưng nước vẫn đục ngầu, chai nhựa nổi lềnh bềnh. Thằng bé định nói gì đó nhưng rồi lại im lặng như thể ngần ngại. Tôi châm thuốc, nhìn xuống dòng sông đục ngầu.
“Chú đã nói với mẹ cháu rồi. Cháu thật sự muốn vào trung tâm bảo trợ chứ? Như vậy có nghĩa là cháu sẽ rời khỏi căn nhà đó.”
“Vâng.”
Giọng thằng bé vẫn nhỏ nhưng rắn rỏi hơn trước.
“… Trường hợp mẹ cháu vẫn cố giữ cháu lại nhưng cháu không muốn ở đó nữa thì… hãy gọi điện thoại đến đây. Trung tâm này rất tốt.”
Tôi đưa cho thằng bé tờ giấy, nó nhìn chằm chằm như muốn học thuộc.
“Cháu vẫn có thể bắt đầu lại. Cháu có thể làm bất cứ điều gì. Quên việc ăn trộm đi.”
“Tại sao?”
Thằng bé ngước lên nhìn tôi.
“Cháu sẽ không hòa nhập được vào thế giới.”
“Nhưng mà…”
“… Đừng lắm lời. Nói tóm lại là quên đi.”
Lối sống của tôi chắc chắn không cho phép tôi có thể dạy bảo trẻ con.
“… Cái này, chú cho cháu.”
Tôi nói và đưa cho nó một cái hộp nhỏ.
“Cái gì vậy ạ?”
“Cái này vốn dĩ chú không cần đến. Khi nào cháu cảm thấy vậy là xong rồi, chỉ còn cách chết thôi, hoặc khi cần đến sức mạnh, khi gặp rắc rối thì hãy mở hộp này ra. Có cái này cũng hay đấy.”
“… Nhưng nhỡ cháu lại bị ai đó lấy mất thì sao?”
“Vậy thì… chôn ở đâu đó đi.”
Trông thấy một lối mòn dành cho người đi bộ lên núi, chúng tôi chậm rãi đi lên đó, rảo bước trên con đường đất. Trên đường đi, có bức tượng một cô gái cười như điên bằng đá. Chúng tôi dùng tay và lon rỗng để đào đất phía sau bức tượng. Chữ khắc dưới chân bức tượng hầu như đã mờ không còn đọc được, nhưng chắc đây là tượng đài tưởng niệm gì đó. Tôi không nghĩ người ta sẽ xây dựng công trình nào ở đây, và như vậy cũng không lo cái hộp sẽ bị ai đó đào lên.
“… Khi nào cháu không cần đến nó nữa thì hãy cho đứa trẻ nào như cháu ấy.”
Tôi và thằng bé lại tiếp tục im lặng bước đi. Mặt trời đang dần xuống núi, không khí se lạnh. Khi chúng tôi ra đến quảng trường thì thấy một quả bóng tennis có lẽ ai đó làm rơi. Tôi nhặt quả bóng đầy đất bẩn lên, dùng tay phủi sạch. Bên kia ghế đá, một cậu bé và bố cùng chơi trò ném bóng qua lại. Cậu bé đó cũng trạc tuổi thằng bé này, song ném bóng rất chậm và yếu. Mỗi lần cậu ném bóng, ông bố lại nói gì đó. Trên ghế đá có chiếc máy ảnh kỹ thuật số và máy chơi game có vẻ là của hai bố con.
“… Này, cháu ném bóng có giỏi không?”
“… Cháu không biết.”
“Chú cá là cháu ném giỏi hơn thằng nhãi ranh chán chết kia.”
Tôi ném quả bóng ra xa, thằng bé sau một thoáng ngần ngừ liền chạy đi nhặt bóng. Hai bố con cậu bé kia nhận thấy chúng tôi nên quay sang nhìn. Thằng bé sau khi nhặt được quả bóng liền ném trả lại cho tôi rất mạnh. Tôi chụp quả bóng, cảm thấy đầu ngón tay hơi đau song vẫn ném trả lại cho thằng bé thậm chí còn mạnh hơn. Tuy nhiên thằng bé vẫn tóm được quả bóng bằng hai tay và ném trả lại cho tôi mạnh hơn cả lúc nãy. Thấy tôi không chụp được, thằng bé bật cười. Hai bố con kia đứng nhìn chúng tôi ném bóng, sau một hồi ném bóng tôi mới để ý quả bóng đó là của họ. Tôi nói cảm ơn họ theo như lẽ thông thường rồi ném trả lại quả bóng cho hai bố con.
“Chú bảo này.”
Thằng bé hổn hển chạy lại gần tôi.
“Chú sẽ phải đi xa nên không thể gặp cháu được nữa… Nhưng cháu không được phép trở thành một kẻ bỏ đi, đừng lãng phí đời mình. Mặc dù có những lúc cháu cảm thấy khổ sở, nhưng cuối cùng nhìn lại cháu sẽ luôn có thể mỉm cười.”
Nghe tôi nói vậy, thằng bé khẽ gật đầu. Thằng bé chưa một lần nắm tay tôi, nhưng trên đường về nó lại nắm áo khoác của tôi.
“Trước mắt, cháu hãy mua áo quần… Loại tử tế ấy.”