Kẻ Móc Túi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

8

Dựa lưng vào tường một tòa nhà lớn cáu bẩn, dùng áo khoác chắn gió, tôi châm lửa hút thuốc.

Cho ngón tay vào túi áo, tôi cảm nhận được không khí lạnh đang đọng ở gáy và vai. Từ tòa nhà, hai người phụ nữ trung niên mặc đồng phục trông nhu hai chị em sinh đôi bước ra, lúc đi ngang qua tôi, họ nhìn tôi đầy nghi ngờ. Nhưng ngón tay tôi mãi mà vẫn chưa ấm lên được. Tôi ghé vào cửa hàng tiện lợi, mua một lon cà phê nóng. Cầm lon cà phê nóng trên tay, tôi đi về phía nhà hát.

Tôi giả vờ nhắn tin ở trong khu vực dành cho người hút thuốc rồi lại châm lửa hút thêm một điếu nữa. Thấy ồn ào như có rất đông người, tôi quay sang nhìn thì vừa lúc cả một dòng người từ trong hội trường túa ra. Những khán giả đến thưởng thức buổi hòa nhạc cổ điển chủ yếu là những người cao tuổi, có nhiều tiền. Bản Giao hưởng cuồng tưởng của Berlioz hay tổ khúc Biến tấu Enigtna của Elgar đều có trong chương trình, những thứ tôi không hiểu lắm.

Trà trộn vào đoàn người đang tiến đến chỗ đón taxi, tôi nhìn thấy một cặp vợ chồng lớn tuổi ăn bận trông có vẻ chỉnh tể nhất. Tôi cử động những ngón tay trong túi, từ từ bước lại gần họ. Hai vợ chồng vừa tươi cười nhìn nhau, vừa khen ngợi vị nhạc trưởng người Pháp, bảo rằng lần tới sẽ phải nghe ở Pháp. Ông cụ bận chiếc áo khoác màu nâu đậm hiệu Loro Piana, còn bà cụ thì mặc áo khoác dày màu kem, choàng khăn Gucci. Ông cụ đưa ra ý kiến nên đi mua quà gì đó cho cháu rồi hãy về, bà cụ mỉm cười tán đồng. Trong dư âm của buổi hòa nhạc, gương mặt của đôi vợ chồng già tràn ngập vẻ lương thiện, hài lòng với thứ âm nhạc đẹp đẽ họ vừa thưởng thức. Những nếp nhăn tự nhiên trên gương mặt ông cụ như thể tuyên bố cuộc đời họ không có sai lầm, và họ sống được đến hôm nay mà chưa từng lầm lỡ.

Đoán chừng ví nằm ở túi trong áo khoác, tôi nghĩ vậy là chỉ còn cách khẽ xô vào ông cụ từ chính diện, cách này khá kinh điển. Song, ông cụ lại kêu nóng quá, đi chậm lại và bắt đầu tháo cúc để cởi áo. Tôi đi sát ngay sau lưng ông, lấy cơ thể mình che ánh mắt những người phía sau. Tôi nghĩ cần phải kết thúc trước khi bà cụ giúp ông cụ cởi áo. Ông cụ đã cởi toàn bộ cúc áo, ngay khi ông cầm phần ngực áo chuẩn bị tuột ra, tôi liền vươn tay hướng xuống dưới tạo thành một góc xiên, tiếp cận ông cụ từ bên trái. Tôi cho ngón trỏ và ngón giữa tay trái vào túi áo trong bên trái kẹp lấy ví. Ngay lúc đó tôi có cảm giác ngón tay mình đã chạm vào vẻ mặt ấm áp của ông cụ và cuộc sống êm đềm của hai vợ chồng đằng sau vẻ mặt ấy. Tôi rút ví lên, cho vào tay áo khoác của mình. Tôi lướt qua phía bên trái ông cụ và định cứ thế vượt lên trước trong lúc ông vẫn đang loay hoay với chiếc áo, thì chợt bà cụ nói gì đó rồi đưa cánh tay mảnh khảnh ra giúp.

Trong ví của ông cụ có hai trăm hai mươi ngàn yên, các loại thẻ tín dụng và hình chụp với cháu. Cậu bé tươi cười đứng giữa hai vợ chồng ông bà cụ trông xinh xắn, mặt tinh nghịch rõ là vui vẻ. Tôi ra sức nhét cái ví vào thùng thư như đang cố tống khứ nó đi. Bên trên tòa nhà cao tầng có cột thu lôi lấp lánh ánh bạc, cột thu lôi đứng thẳng, đón ánh mặt trời từ trên cao. Tôi nhìn sang chỗ khác rồi lại lẫn vào đám đông.

Tôi lên taxi rồi xuống gần nhà trọ của mình. Từ bóng râm của khu nhà trọ mục nát phía đối diện, một đứa bé có mái tóc nâu dài đang vừa chạy vừa nói gì đó. Lúc đi ngang qua bảng hiệu hoen gỉ, tôi bâng quơ nhìn vào cửa hàng có cánh cửa cuốn thả xuống hết nằm cạnh bức tường bê tông đầy những chữ viết bậy. Tôi định hút thuốc rồi lại thôi, ngay khi muốn có gì đó cho vào miệng thì ngón tay tôi chạm vào thanh kẹo cao su trong túi áo. Một chiếc xe tăng tốc tạt ngang qua trước mặt tôi. Chẳng biết thanh kẹo này là tôi mua từ trước rồi quên hay là lấy từ cửa hàng tiện lợi khi mua lon cà phê nóng nữa. Cuối cùng tôi quyết định hút thuốc, co ro trong chiếc áo khoác, cố gắng bình tâm trở lại. Khi ra đến đường lớn, tôi bắt gặp thằng bé hôm nọ đi ăn cắp cùng với người mẹ trong siêu thị đang lẫn trong dòng người đi bộ mệt mỏi. vẫn xách cái túi giấy như lần trước, cu cậu một mình đi vào siêu thị. Tôi định quay về phòng trọ, nhưng sau một hồi lưỡng lự, tôi bước vào theo.

Thằng bé mặc quần cộc màu xanh dương, bên trên mặc áo gió màu xanh lá cây nhưng vải đã sờn hết cả. Cu cậu đi đến quầy thịt, đứng ngây ra một lúc, và chỉ trong một khoảnh khắc hơi cúi mặt xuống, cu cậu đã lấy ngay một hộp thịt xay cho vào túi. Nhắm lấy hộp thịt ở gần nhất rồi ra tay, động tác mau lẹ. Tôi có cảm giác cuộc sống của thằng bé đã được quyết định ngay bởi nơi nó sinh ra, nơi mà đòng chảy nặng nề đầy uy lực nào đó sẽ chỉ càng cuốn nó dấn sâu thêm vào trộm cắp. Sau đó nó tiến đến quầy rau, len lỏi qua đám đông các bà nội trợ đang bu đầy ở quầy bán giảm giá đặc biệt, lợi dụng góc chết, nó lấy hành tây và khoai tây cho vào túi giấy. Thằng bé thuận tay phải, thời gian nó cầm hàng hóa trên tay rất ngắn, cầm lên là cho vào túi giấy luôn. Tôi vừa nhìn động tác của nó vừa nghĩ xem lúc bằng tuổi nó thì mình và nó, ai giỏi hơn. Mặc dù động tác của nó rất chính xác, nhưng hình ảnh đứa bé đi một mình trong siêu thị rất dễ gây chú ý, và hơn tất cả, xách túi giấy là một lựa chọn sai lầm. Người phụ nữ được thuê giả làm khách hàng để bắt trộm nhìn thằng bé chằm chằm. Người phụ nữ tóc dài này không phải là người phụ nữ hôm nọ. Cô ta để ý một cụ già khả nghi song cũng không hề lơ là thằng bé.

Thằng bé vẫn không phát hiện ra ánh mắt của người phụ nữ, cứ thế đến quầy bán bia rượu. Tôi có cảm giác như thằng bé lưõng lự vì thứ phải lấy và cái túi giấy có kích thước không tương xứng. Ánh mắt của người phụ nữ canh siêu thị vẫn liên tục dõi theo thằng bé. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh vô số cánh tay đang vươn đến chỗ nó. Tôi cảm giác những cánh tay ấy sẽ túm lấy cơ thể thằng bé, giơ ra cho cả thiên hạ thấy ‘Đứa bé này là một đứa như vậy đấy’, và cái thân thể nhỏ bé ấy sẽ bị thiêu rụi bởi những ánh mắt và lời xì xầm ‘tội nghiệp chưa’, ‘thật không ngờ’. Tôi tiến đến gần thằng bé, đứng ngay cạnh nó. Thằng bé giật mình, người khẽ run lên song không nhìn tôi.

“Cháu bị lộ rồi. Để cái túi xuống rồi chạy đi.”

Khi nghe tôi nói vậy, thằng bé ngước nhìn tôi với ánh mắt không còn chút sức lực nào.

“Giống như hôm trước ấy. Cháu bị người ta nhìn thấy rồi. Không lấy được đâu.”

Tôi đi đền chỗ người phụ nữ đang dõi theo thằng bé. Khi tôi đến gần thì cô ta tránh ánh mắt của tôi, khom lưng, giả vờ lựa bánh kẹo. Tuy nhiên, thằng bé lại tiếp tục lấy ba lon bia loại 350 ml cho vào túi giấy, rồi lon ton chạy đến quầy sữa. Nó dớn dác tìm thứ cần lấy, nói đúng hơn là thứ được bảo phải lấy. Tôi đến gần thằng bé, sau khi xác nhận người phụ nữ đó không nhìn sang hướng này, tôi liền lấy giỏ đựng hàng siêu thị rồi nhấc cái túi giấy khỏi tay thằng bé.

“Thôi được rồi,” tôi nói. “Chú sẽ mua cho.”

Thằng bé thoáng chống cự theo phản xạ chừng một giây rồi đưa mắt nhìn cơ thể tôi, so với cơ thể nó thì cao lớn hơn rất nhiều, và dừng lại. Thằng bé da dẻ bẩn thỉu song lông mi rất dài, cặp mắt to, trong suốt.

“Ngoài ra còn cần gì nữa không?”

Tôi hỏi song thằng bé chỉ im lặng. Thoáng thấy trong túi áo khoác của nó có một mẩu giấy. Tôi dùng ngón tay rút lấy mẩu giấy đó, mở ra xem thì thấy có danh sách các thứ cần lấy được ghi bằng bút bi. Nét chữ nguệch ngoạc, nghiêng ngả, xem chừng là của người phụ nữ hôm nọ.

Khi tôi đi lấy các thứ cần thiết cho vào giỏ hàng, thằng bé cũng lẽo đẽo theo sau. Người phụ nữ lúc nãy cũng đi theo, chị ta nhìn tôi - người tự dưng xuất hiện bên cạnh thằng bé với vẻ nghi ngờ, nhìn số hàng nằm trong giỏ rồi bám theo cụ già khả nghi đang biến mất ở góc dãy kệ. Thằng bé tuân theo tôi một cách thụ động, chẳng hề kháng cự. Tôi thì đang diện áo quần sang trọng để đi móc túi, hoàn toàn không hợp với thằng bé. Tôi nghĩ có lẽ thằng bé xấu hổ vì bị một người sang trọng như tôi bắt quả tang ăn cắp. Tôi quay sang nhìn nó.

“Cháu làm tốt lắm… nhưng để lấy được thì phải như thế này này, cháu xem nhé.”

Những thứ viết trong giấy chỉ còn lại sữa chua. Tôi giả vờ lựa, rồi vươn tay lên kệ bày sữa chua. Sau khi kiểm tra hai bên trái phải, tôi chỉ sử dụng ngón giữa, dùng đầu ngón giữa móc vào nắp hộp sữa chua, kéo cho nó nằm xuống rồi đẩy vào trong tay áo mình, sau đó tôi trượt cánh tay về bên trái để làm tương tự với ba hộp nữa. Thằng bé chăm chú quan sát ngón tay tôi rồi chuyển sang nhìn chằm chằm vào mặt tôi như thể gặp chuyện lạ. Chắc cu cậu thấy lạ vì hộp sữa chua không rơi ra ngay cả khi tôi hạ tay xuống.

“Còn lại sẽ mua… Không phàn nàn gì chứ?”

Không đợi thằng bé trả lời, tôi đi đến quầy tính tiền và thanh toán. Sau khi ra khỏi siêu thị, tôi lấy hàng hóa vừa mua cho vào túi giấy của thằng bé.

“Cháu không lấy được ở chỗ này nữa đâu. Họ có người theo dõi, cháu bị nhớ mặt rồi.”

Thằng bé hơi xệ vai xuống vì túi giấy nặng, nó ngước nhìn tôi.

“Dùng khăn để che các thứ trong túi là một ý tưởng hay. Nhưng cháu không nên làm thế nữa. Vì thứ nhất, trẻ con xách túi giấy như vậy nhìn không tự nhiên, rất dễ gây chú ý. Hơn nữa cái túi này nhỏ nên không nhét được hết đồ vào… Động tác của cháu thể hiện mục đích rất rõ ràng. Để ăn cắp trong siêu thị, đôi khi cũng cần những động tác không cần thiết đấy.”

Thấy gương mặt thằng bé hơi có vẻ nghiêm trọng, tôi bèn nhìn đi chỗ khác.

“… Thôi, cháu cầm về đi.”

Tôi cứ thế bước đi, quyết định không quay lại nhìn, lấy thanh kẹo cao su trong túi ban nãy ra, nghiến răng nhai.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.