18
Tôi mặc áo khoác màu đen, đứng ở mép chỗ đón tàu, dõi mắt theo Yonezawa.
Tôi kiểm tra lại con dao trong túi áo, giả vờ đang đọc báo. Yonezawa lườm lườm mấy đứa trẻ đang cười lớn. Khi có một cô gái đi ngang qua, ánh mắt gã chuyển động như đuổi theo cô ta. Không lâu sau đó, gã cúi xuống và bắt đầu bước đi, va vào một thanh niên có vẻ như là nhân viên văn phòng song cứ thế đi tiếp mà không xin lỗi. Tàu đến, tôi lên cùng một toa với Yonezawa. Toa xe đông nhưng không đến mức mọi người phải nép sát vào nhau. Tôi vừa đọc báo vừa giữ khoảng cách với Yonezawa. Gã buông thõng hai tay, đứng dựa vào cửa tàu đang rung lắc.
Tàu đến Ikebukuro, rất nhiều khách xuống tàu và một lượng khách nhiều hơn thế lại lên. Một nhóm nữ sinh cấp ba mặc đồ thể thao nhảy lên lúc tàu sắp chạy, toa tàu trở nên chật chội. Tôi nghĩ đây là lúc ra tay, vì thế tôi gấp báo lại, tiến gần đến chỗ Yonezawa. Tuy nhiên, gã lại cau mày nhìn chằm chằm nhóm nữ sinh, tặc lưỡi rồi từ từ tiến lại chỗ họ. Việc Yonezawa cố gắng di chuyển trong tàu điện chật kín người thật gây chú ý. Đến chỗ nhóm nữ sinh, gã dừng lại rồi cứ thế đứng nhìn. Gã chẳng bắt chuyện, cũng chẳng sờ soạng, chỉ áp sát rồi nhìn chằm chằm nhóm nữ sinh.
Tôi nghĩ nếu mình di chuyển bây giờ cũng sẽ gây chú ý, vì thế tôi chờ cho đến ga sau. Không có nhiều khách xuống ga này, khách lên cũng ít. Tôi từng bước tiến đến gần Yonezawa, đứng ngay sau lưng gã. Cô bé nữ sinh bị Yonezawa áp sát người cựa quậy như thể vùng vẫy. Tôi dùng ngón tay kẹp chỗ vải dưới nách trái áo khoác của gã. Lúc cô bé nữ sinh cố xoay cặp ra giữa để tránh đụng chạm với Yonezawa thì cơ thể gã mất thăng bằng. lợi dụng tình thế, tôi dùng dao từ từ rạch sườn áo gã từ trên xuống. Song vẫn không rạch được đến chỗ túi trong, tôi khẽ thở hắt ra. Không khí trong xe ngột ngạt, tôi thấy người mình nóng lên. Yonezawa nhìn xuống chiếc cặp chắn giữa mình với cô bé, gã từ bỏ ý định và chỉ nhìn bọn họ. Gã đưa tay sờ cổ áo khoác, nhìn ánh mắt gã dần lướt xuống dưới, tôi đoán chỉ vài giây nữa gã sẽ phát hiện ra chỗ bị rạch. Tôi nín thở, thò chân trái đá nhẹ vào chân cô bé nữ sinh. Cô bé giật bắn, khẽ hét lên và quay lại nhìn Yonezawa. Cơ thể gầy gò của gã cũng khẽ lắc lư vì bất ngờ. Tôi lại lách con dao vào hông áo gã, dùng ngón tay trái kéo vải lên với ý định rạch túi áo trong. Mũi dao rạch qua vải từng chút từng chút một. Tôi xòe các ngón tay, kẹp dao trong ngón cái và ngón trỏ, dùng ngón giữa và ngón đeo nhẫn còn lại kẹp chiếc phong bì nằm bên trong. Ngay khoảnh khắc đó, một luồng điện chạy từ ngón tay lên bả vai. Cố lờ đi cảm giác lo lắng, căng thẳng, tôi tập trung lấy chiếc phong bì ra. Chiếc phong bì hiện ra trước mắt không hiểu sao lại khác với chiếc dùng để đánh tráo. Thế này thì không xong rồi. Thật tồi tệ, tôi có cảm giác như mình sắp chìm nghỉm. Cô bé nữ sinh quay đi, không phản ứng gì thêm nữa, có lẽ vì sợ. Khi tôi bình tĩnh lại thì tàu đã đến Shinjuku.
Tôi nhìn theo Yonezawa xuống tàu trước rồi lấy phong bì ra. Phong bì dùng để đánh tráo có màu xanh và trắng, còn phong bì này là loại màu nâu thường thấy. Ngón tay tôi khẽ run lên, song khi giơ nó lên trước ánh sáng thì có thể thấy bên trong còn có một phong bì khác nửa. Mở phong bì màu nâu ra, tôi thấy phong bì bên trong màu xanh và trắng, có tên công ty, giống phong bì dùng để đánh tráo. Tôi thở phào nhẹ nhõm, song phong bì này nhìn tổng thể có vẻ cũ, giấy đã ngả sang màu nâu, so với chiếc phong bì đánh tráo thì nó khác hẳn về độ mới cũng như màu giấy, sự khác nhau rất rõ ràng. Những tòa nhà khổng lồ đứng sừng sững quanh nhà ga. Cảm giác hơi đau đầu, tôi do dự chạy theo Yonezawa.
Yonezawa ra khỏi ga từ cửa Đông, hòa vào dòng người đông đúc. Trông thấy một nhóm các cô gái ăn vận sặc sỡ, gã đột ngột dừng lại, nhìn quanh khiến suýt nữa tôi bị trông thấy. Tôi quay lại ga, mua một lon cà phê ở quầy hàng, dựa vào tấm kính phía trước lối ra của nhà ga, quay lưng ra đường. Hít thở sâu, tôi lấy điện thoại di động, gọi cho Yonezawa theo số đã ghi lại. Mồ hôi lăn xuống cằm.
Tôi trông thấy Yonezawa xa xa chỗ quảng trường trước tòa nhà Alta. Hình như gã đang lẩm bẩm một mình, khiến mọi người xung quanh nhìn gã với vẻ kỳ quặc. Gã sờ vào bên hông, đảo mắt nhìn quanh, khi phát hiện ra tiếng chuông điện thoại, gã cho tay vào túi. Lúc trả lời điện thoại, hơi thở của gã có vẻ gấp gáp.
“Yonezawa hả?”
Tôi hỏi rất nhẹ nhàng song gã không trả lời.
“Tao đang hỏi mày có phải là Yonezawa không? Trả lời đi.”
“Mày là ai?”
“Phong bì mất rồi đứng không?”
Yonezawa nói gì đó không rõ. Gã áp sát điện thoại vào tai, tiến về phía tôi, giữa chừng thì dừng lại gần những người có mặt ở quảng trường. Tôi không muốn làm việc mặt đối mặt với một gã có súng.
“Có tìm cũng vô ích thôi. Tao không ở gần mày đến thế đâu. Tao đang nhìn mày từ xa bằng ống nhòm đấy.”
“Mày là ai?”
“Là ai chả được.”
Vì gã đang ngày một đến gần nên tôi rời khỏi tấm kính đang dần mờ đi. Một người đàn ông có vẻ là cảnh sát chìm bước nhanh qua trước mắt tôi.
“… Đại loại là thế này, tao nghĩ mày khâu cái phong bì vào áo mang như thế đúng là kỳ dị… Tao được người ta đề nghị lấy cái phong bì này. Nhưng tao không tin hắn ta sẽ trả công thích đáng nên tao đã đổi ý… Tao nghe nói cái này có thể đổi thành tiền. Mày cần tiền đúng không? Tao không biết vì sao cái phong bì vớ vẩn này lại quan trọng đến thế. Nếu mày muốn tao trả lại thì trả lời câu hỏi của tao đi.”
“… Người nhờ mày là người của công ty à? Hay là Yada?”
“Tao không cần phải nói với mày.”
“Tao sẽ giết mày.”
Vài người quay lại nhìn Yonezawa, gã kéo lê một chân đi lòng vòng xung quanh. Tôi đi vào trong nhà ga rồi vào tầng trệt một thương xá bên cạnh.
“Trả lời câu hỏi đi.”
“Mẹ kiếp. Tao biết mà.”
“Cái gì?”
“Tao đã nghĩ mình bị theo dõi. Mẹ kiếp. Đó là lý do tại sao tao ghét đi ra ngoài.”
“Mày còn lảm nhảm là tao sẽ vứt luôn đấy.”
Nghe tôi nói vậy, Yonezawa im lặng. Tôi vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại.
“Trước hết, nói cho tao biết trong phong bì là cái gì?”
“… Tao không việc gì phải nói cho mày.”
“Tại sao?”
“Tao sẽ bị giết. Trả lại cho tao đi.”
“… Vậy thì tao sẽ đốt nó.”
Yonezawa lầm bầm gì đó.
“Tao xin mày, mẹ kiếp, trả lại cho tao.”
“Tao vừa làm ướt nó đấy.”
“Hả?”
“Tao làm đổ một tí cà phê lên rồi… Nếu mày không nói nhanh, đống tài liệu bên trong cũng sẽ hỏng thôi.”
“Dừng lại đi.”
“Ấy, loang ra rộng rồi này. Vui thật.”
“Được rồi, tao sẽ cho mày tiền.”
“Giờ tao đang gấp nó lại đây.”
“… Đủ rồi, mày có giữ cái phong bì đó cũng vô ích thôi. Phải thông qua nhiều cầu, mày không làm được gì với nó đâu. Tao sẽ cho mày tiền. Ba trăm ngàn yên.”
“Tao đang biến nó thành giấy vụn đây.”
“Năm trăm ngàn yên, được chưa? Tao không thể trả hơn đâu. Chắc chắn giá này cao hơn tiền công mày được trả.”
Tôi gập bốn góc phong bì, so sánh phong bì đánh tráo và phong bì thật. Phong bì đánh tráo giờ đã bẩn hơn, phong bì thật hơi chỉ lấm lem. Dấu niêm phong ở giữa, nếu nhìn gần thì thấy góc độ hơi khác nhưng gần như cùng vị trí.
“Thôi đành vậy. Cũng đúng lúc tao đang cần tiền.”
“… Thằng khốn.”
“Mày còn nói lung tung là tao vứt thật đấy.”
Tôi nghĩ giờ đưa phong bì cho gã cũng được rồi nhưng nếu chỉ hù dọa nửa vời thì có thể gã sẽ nghi ngờ cái phong bì. Tôi ra khỏi phòng vệ sinh, có vài người khác đi vào. Quay ra nhà ga, tôi leo lên cầu thang dẫn đến cửa Đông.
“… Giờ mày ra ngân hàng rút tiền ngay đi. Sau đó cho tiền vào trong tủ gửi hành lý trước cổng soát vé tuyến Marunouchi ở cửa Đông. Để chìa khóa ở phía bên phải hốc nhận đồ của máy bán hàng tự động nằm cạnh cửa hàng… Chẳng hiểu sao hôm nay có mấy tay điều tra viên mặc thường phục lởn vởn quanh ga. Đừng có làm gì manh động đấy.”
“… Điều tra viên à?”
“Không sao đâu. Đừng có nghĩ đến chuyện theo dõi người đến lấy tiền ở tủ gửi hành lý đấy. Làm xong mày phải quay lại quảng trường cho tao thấy. Từ chỗ tao nhìn thấy mày rõ lắm. Sau khi xác nhận mày đã quay lại quảng trường, tao sẽ bỏ phong bì vào tủ gửi hành lý đó. Chìa khóa tao cũng sẽ để đúng chỗ cũ. Rất hoàn hảo.”
“… Tao có thể tin mày được không? Nếu trao đổi thì phải trực tiếp.”
“Mày không có quyền lựa chọn.”
Tôi nói xong liền cúp máy. Ra khỏi cửa Đông, tôi trông thấy Yonezawa đằng xa, tay gã vẫn nắm chặt điện thoại. Gã vẫn bước đi, tôi dần dãn khoảng cách, mắt dõi theo gã. Gã vào ngân hàng.
Tôi chuyển hướng, rẽ vào khu vực hút thuốc trước tòa nhà Alta rồi châm thuốc. Đang nghĩ mãi mới được hút, tôi ngẩng lên thấy có bản tin trực tiếp trên màn hình. Ông bộ trưởng vừa mới bị bắn khi đang diễn thuyết trước cửa Tây ga Shinjuku. Những người đang đi trên phố bỗng nhón nhác, tay phát thanh viên mặt nghiêm trọng như thể đang nói chuyện của chính mình. Yonezawa đã quay trở lại từ ngân hàng, gã băng qua đường, chuẩn bị đi về phía cửa Đông. Tuy nhiên, khi nhận ra có rất nhiều người đang đứng lại, gã ngoảnh lại, nhìn vào màn hình, bất động. Tôi quay mặt đi, tiếp tục hút thuốc. Tôi đợi Yonezawa đi rồi giữ khoảng cách, bám theo gã.
Yonezawa mở tủ gửi hành lý, cho gì đó vào bên trong rồi mua nước ở máy bán hàng tự động. Sau khi thấy gã nhìn xung quanh, tôi lại ra khỏi cửa Đông. Phải một lúc sau mới thấy Yonezawa xuất hiện từ cửa Đông, đi ra giữa quảng trường rồi dáo dác nhìn quanh.
Tôi quay lại ga, điện thoại cho gã bảo mười phút sau hãy quay lại lấy rồi cúp máy. Ngay bên cạnh tôi, một người đàn ông cao to trông giống điều tra viên cầm điện thoại đi ngang qua. Anh ta quát tháo mấy câu rồi biến mất trong dòng người tấp nập.
Tôi lấy chìa khóa ở máy bán hàng tự động. Mở tủ gửi đồ thì thấy một phong bì của ngân hàng ở bên trong. Tôi kiểm tra thì đúng là có tiền thật. Tôi cho phong bì đánh tráo vào, đến máy bán hàng tự động mua cà phê rồi cho chìa khóa vào hốc lấy cà phê.
Tôi chợt nhũn người, muốn ngồi xuống ngay tại đó nhưng nghĩ còn phải theo dõi cho đến khi gã ta tới lấy cái phong bì. Nếu gã phát hiện ra bị lấy mất tài liệu, nói cách khác nếu gã biết đó là đồ giả và không cầm đi thì cuộc trao đổi này chẳng có ý nghĩa gì. Tôi hòa vào dòng người, giữ khoảng cách an toàn phía sau đủ để dõi theo Yonezawa.
Gã mở tủ gửi hành lý và kiểm tra phong bì. Trống ngực tôi đập dồn dập, song gã cứ thế cho phong bì vào túi áo. Tôi liền điện thoại cho gã.
“Mày lấy chưa?”
Khi tôi hỏi vậy, gã không trả lời ngay.
“Mày có nghe không đấy?”
“… Phong bì quá bẩn. Be bét hết rồi còn gì.”
Có vẻ gã vẫn chưa nhận ra phong bì bị đánh tráo.
“Lỗi là tại mày. Tao đã nói là tao sẽ làm thật… Lẽ ra tao có thể cứ thế mà trốn đi, nhưng tao không muốn gặp rắc rối. Cuối cùng thì tao cũng làm như mày muốn đấy thôi. Cảm ơn tao đi.”
“Tao sẽ tìm được mày và giết mày.”
“Làm thử đi.”
Tôi cúp máy, toàn thân mềm nhũn, lại thấy thèm hút thuốc. Tuy nhiên, tôi để ý thấy có mấy người đang ngoảnh lại phía sau, tôi nhìn theo thì thấy Yonezawa đang tóm lấy tay một thanh niên trẻ tuổi ngay trước tủ gửi đồ. Tay cậu ta đang cầm điện thoại. Cậu ta mang theo một cái túi lớn, không biết có phải đang đi du lịch một mình hay không mà quần áo rất bẩn. Tôi định đi về nhưng nghĩ đến việc Yonezawa mang theo súng, tôi lại tiến đến gần và điện thoại cho gã. Tuy nhiên, ngay lúc đó, tôi thấy như bắt gặp ánh mắt gã từ khá xa. Tôi tránh không nhìn song có cảm giác gã đang tiến lại gần. Trống ngực tôi đập liên hồi. Tôi định ngắt điện thoại song nếu chuông điện thoại của gã tắt cùng lúc tôi cử động, gã sẽ biết tôi là người điện cho gã. Vì thế tôi cứ để vậy rồi cho điện thoại vào túi và hòa vào dòng người. Mỗi khi ngoảnh lại tôi đều bắt gặp ánh mắt Yonezawa. Từ khóe mắt tôi có thể thấy bóng Yonezawa đang điên tiết lách người qua đám đông. Chạy thì càng dở nên tôi giả bộ bình thản leo lên cầu thang, đúng lúc đó gã đến được sát bên cạnh và túm lấy tay tôi. Tôi nín thở khi những ngón tay gã chạm vào mình, cổ họng tôi khô rát.
“Là mày à?”
“… Ơ?”
Yonezawa thở hồng hộc.
“Tiền đâu?”
Tôi làm ra vẻ bối rối song trống ngực lại càng đập nhanh hơn.
“Phong bì tao lấy được rồi. Nhưng cái đó vốn dĩ là của tao. Trả lại tiền cho tao ngay. Đừng có làm ồn.”
Yonezawa áp sát vào người tôi, chĩa thứ gì đó vào bụng tôi. Không cần nhìn tôi cũng biết đó là súng. Trong đầu tôi hiện lên gương mặt Kizaki, cảm giác như Ishikawa, Saeko đang đứng quanh đây nhìn tôi. Và rồi gương mặt để lại ấn tượng xấu ngay lần đầu nhìn qua ảnh đã gí sát trước mắt tôi.
“Anh dừng lại đi.”
“Tao đã trông thấy mày ở đâu rồi. Chắc chắn là như thế. Chính xác là mày. Chắn chắn là như thế.”
Mọi người xung quanh chỉ hơi quay sang nhìn chúng tôi chứ không để ý gì đặc biệt. Chuông điện thoại của Yonezawa vẫn vang lên như thể một nghi thức nào đó. Yonezawa nhìn điện thoại, mồ hôi túa ra đầm đìa. Tôi cố không hoảng sợ nhưng trong tình huống này, không hoảng sợ có khi lại không bình thường.
“Xin lỗi, tôi đã làm gì ạ?”
“Mày nói tao nhầm người hả? Mẹ kiếp, tao sẽ giết mày. Nó ở đâu? Mà không, chính là mày. Không thể nào không phải là mày được.”
Yonezawa nói, bắn cả nước bọt ra ngoài, toan lục túi áo tôi. Tôi nghĩ hay là mình nhận rồi trả tiền lại cho gã nhưng với trạng thái đang bị kích động như vậy, lỡ như gã ta phát hiện ra phong bì của tôi thì rắc rối to. Tôi toan chạy trốn vì sợ bị bắn thì vừa lúc tay của Yonezawa bị ai đó giữ lại.
“Mày làm sao mà thoát được khỏi Yada!” Người đàn ông nói. “Nhưng mày chạy cũng xa đấy?… Yonezawa phải không? Cuối cùng tao cũng tìm được mày.”
Yonezawa bất ngờ đấm người đó một cú và len qua đám đông hiếu kỳ đang ngoảnh lại nhìn để chạy trốn. Tôi chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, cũng chưa theo kịp được tình huống nhưng cũng chỉ biết tìm cách chạy thoát thân. Song tay tôi đã bị người đàn ông túm lấy. Tại sao người này không đuổi theo Yonezawa? Tại sao ông ta lại túm tôi? Tôi không cử động được. Ngay khi tôi nghĩ thế là hết thì người đàn ông lại siết chặt tay tôi hơn.
“Mày giỏi lắm. Mày thực sự đã đánh tráo được phong bì.”
Người đàn ông nói để lộ chiếc răng vàng.
“Tao đã theo dõi mày suốt… Theo lệnh của Kizaki, nếu như mày thất bại thì tao sẽ giết Yonezawa và lấy cái phong bì… Tao đã không hiểu mày định làm gì. Tao cứ nghĩ rằng mày đã từ bỏ và toan bỏ trốn, tao gần như đã định giết cả mày luôn… Thật ra làm vậy sẽ rất ầm ĩ, lại có thể ngụy trang cho vụ ám sát ở cửa Tây.”
Khi tôi lên xe cùng với người đàn ông, ông ta liền cởi chiếc áo chống đạn mỏng ra. Ông ta cứ cười suốt, liên tục nhắc lại câu “Chú mày sẽ trở thành thuộc hạ tốt của Kizaki.” Ông ta mất một bên tai. Ngay lúc ông ta đặt bàn tay dơ bẩn lên vai tôi rủ lần tới đi uống rượu thì chuông điện thoại vang lên. Người gọi đến dĩ nhiên là Kizaki.
“… Đưa tài liệu cho gã đó chưa?”
“… Chưa.”
“… Cẩn trọng lắm. Hoàn hảo đấy.”
Kizaki cười song cơ thể tôi vẫn chưa thích nghi được với tình hình.
“… Vì tao dặn mày phải giao tài liệu trực tiếp cho tao mà. Nhưng giờ mày có thể đưa cho gã đó được rồi.”
Tôi đưa phong bì cho người đàn ông.
“… Trước mắt mày cứ đến đây đã. Nhờ Maejima đưa đến.”
Điện thoại ngắt, tôi thở phào. Không đời nào tôi lại trở thành đồng bọn với kẻ đã giết Ishikawa.
Túi áo trong của tôi vẫn còn con dao đã rạch áo khoác Yonezawa. Giết Kizaki bằng con dao này không phải là ý tồi, đương nhiên sau đó tôi sẽ chết. Ngay lúc đó, không hiểu sao tôi bị thôi thúc bởi ý nghĩ rằng mình không muốn chuyện đó xảy ra. Tôi không hiểu điều gì đã ngăn cản tôi, có lẽ bản thân việc tôi cố không làm hỏng việc đã có nghĩa là tôi vẫn đang còn gắn bó với thứ gì đó trên thế giới này. Trước mắt, tôi sẽ nghĩ cách từ chối việc trở thành đồng bọn của họ sao cho khéo.
Tới bãi đỗ xe, người đàn ông tên Maejima cho tôi xuống trước. Ông ta nói chuyện điện thoại với ai đó bằng cái tai còn lại, bảo tôi đi thẳng tới chỗ cửa nằm ở cuối khe giữa hai tòa nhà, bước qua cửa đó, rồi sẽ nói chuyện điện thoại tiếp. Đó là một khe hẹp, không thể gọi là ngõ, chỉ vừa đủ hai người đi lọt. Tòa nhà không có bảng hiệu, chẳng biết có những công ty nào đặt ở đây. Tôi thấy bất an nhưng giờ chỉ còn cách đến chỗ Kizaki mà thôi.
Khe hở rất hẹp, bốc mùi ẩm mốc. Phía trước có người đi về phía này, tôi nghĩ khe hẹp khó mà đi qua nhau nên định quay lại thì thấy Maejima đang đi vào, người ông ta trông to lớn hơn hẳn lúc nãy. Tôi đang thắc mắc sao bỗng nhiên trông ông ta lại to lớn vậy, vừa lúc ngoảnh lại phía trước thì ai đó mở ô bung thẳng vào mặt tôi, cùng lúc tôi cảm nhận được hơi nóng chỗ bụng mình. Tôi nhũn người ra rồi gục xuống. Tôi tưởng chỉ nóng chứ không đau, nhưng rồi một cơn đau dữ dội ập tới như thể có bàn tay nào đang xoắn lấy ruột tôi từ bên trong. Tôi nín thở, cơ thể run rẩy, tôi nôn mà không ra được thứ gì. Cơn đau chạy từ bụng lên ngực, chẳng hiểu sao lan ra cả cánh tay, mắt tôi mờ đi, và tôi nhận ra mình vừa hứng trọn một cú trí mạng. Vũng máu đen loang rộng trên nền bê tông. Trước mắt tôi có một đôi giày, tôi muốn nhìn lên mà không cử động được.
“Tội nghiệp quá.” Đó là giọng Kizaki. “Mày đã làm rất xuất sắc, thế mà lại bị thế này. Mày không hiểu tại sao đúng không?”
Ai đó túm lấy áo khoác của tôi kéo lên. Cơ thể tôi bị lật ngược lại, tôi không sao thở nổi. Tôi không nhìn thấy gì cả. Khi tỉnh lại, tôi thấy vẫn còn đau.
“Dù mày thất bại hay thành công thì tao cũng đã quyết mày sẽ chết ở đây… Một phần lý do là tao cần một cái xác ngay chỗ này. Tuy còn hơi sớm, nhưng chỉ một tiếng nữa, mọi việc sẽ rõ ràng.”
Hình như Kizaki đang cười.
“Thật tiếc là mày không còn nhìn thấy thế giới đang ngày càng thú vị này nữa… Từ giờ trở đi, đất nước này sẽ thú vị lắm. Bộ máy của những kẻ mờ mắt vì quyền lực sẽ thay đổi rất lớn. Kịch tích lắm! Người dân cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Thế giới này sẽ sục sôi. Có điều…”
Kizaki nhìn chằm chằm vào tôi. Cặp mắt ti hí khuất sau kính mát.
“Kể cả thế thì tao cũng chán lắm rồi. Ha ha ha, tất cả đều là địa ngục. Nhưng giờ tao đang hơi run đây. Tao sắp được chứng kiến khoảnh khắc số phận một người kết thúc, do tao toàn quyền định đoạt, đúng như những gì tao đã quyết, ngay tại nơi tao muốn. Không còn gì khoái lạc hơn… Ngày mai, tao sẽ tạm rời xa đất nước này một thời gian. Tao vẫn còn nhiều việc phải làm. Tao phải mạnh hơn, mạnh hơn nữa.”
Kizaki chắc chắn đang ở rất gần tôi, nhưng không hiểu sao tiếng ông ta nghe rất xa.
“… Bây giờ, giống như cậu bé của nhà quý tộc kia, mày nên suy nghĩ về số phận mình trong lúc chết. Buồn đau, sầu não quá. Chẳng có ai bén mảng đến chỗ này đâu. Kết thúc rồi.”
Cơ thể Kizaki hơi chuyển động.
“Chắc là mày không hiểu tại sao lại bị giết, tại sao lại ra nông nỗi này đúng không?… Cuộc đời là một điều bí ẩn. Hãy nghe cho rõ đây. Tại sao tao lại xuất hiện trong cuộc đời mày? Mày có tin là vận phận không? Vận phận của mày do tao nắm giữ hay bị tao nắm giữ là vận phận của mày đây? Nhưng suy cho cùng thì cũng giống nhau cả thôi, mày có nghĩ vậy không?”
Cứ như vậy, Kizaki giẫm lên tôi và bỏ đi. Tôi cảm nhận được sự ồn ào và không khí ngột ngạt của con phố đông đúc gần đó. Cảm giác như có cái bóng lướt qua tôi và không lâu sau thì tiếng bước chân mất hẳn.
Tôi ngồi dựa vào tường, lấy tay chặn dòng máu đang rỉ ra. Mắt tôi mờ dần, trong cơn đau ngày một dữ dội, tôi nghĩ rằng mình không muốn chết. Tôi không muốn phút cuối đời mình lại như thế này. Hình ảnh thằng bé, Ishikawa, Saeko lần lượt hiện lên trong đầu tôi.
Tôi như thấy trước mắt hiện lên hình ảnh chính mình liên tục hành động trong dòng người đông đúc. Đi nước ngoài theo kiểu vừa du lịch vừa móc túi cũng hay. Nghe nói ở London vẫn còn tồn tại nghệ thuật móc túi tài tình. Có khi cũng nên so tài với dân móc túi ở đó một chút. Thế giới đầy rẫy những tay nhà giàu ngốc nghếch, lấy được tiền của mấy tay ấy cũng vui lắm chứ. Tôi trông thấy tòa tháp mờ mờ bên ngoài khe hẹp. Tòa tháp cao và xa, cứ đứng sừng sững mãi như thế. Chỉ cần lấy tiền của bọn nhà giàu trên khắp thế giới rồi cho đám trẻ con đường phố. Tôi hình dung ra khoái cảm ở đầu ngón tay mình khi duỗi ra, hơi ấm rõ rệt như đang ở ngay trước mắt. Tôi sẽ tiến xa hơn trên con đường móc túi, tôi sẽ trở thành một kẻ móc túi chuyên nghiệp, sẽ tiếp tục cho đến khi bản thân hòa vào và tan biến trong dòng người như những bông pháo hoa. Đúng lúc tôi đang nghĩ vậy thì có tiếng bước chân từ xa vọng lại.
Ai đó đang đi ngang qua con đường phía trước khe hẹp này. Tôi nghe tiếng một phụ nữ trẻ đang phàn nàn về công ty hay đối tác gì đó. Khoảng cách từ lối vào khe hẹp đến chỗ họ còn khá xa, nhưng nếu tôi có cái gì để ném về phía đó, chắc chắn họ sẽ nhận ra tôi. Xung quanh không có hòn đá nào, áo khoác thì đã bị lột, bản thân cũng không còn sức để tháo giày ra, không hiểu sao tôi lại tìm thấy một đồng tiền xu trong túi quần.
Một đồng năm trăm yên, không biết đã bỏ vào túi khi nào, có thể tôi đã vô thức lấy nó từ túi ai đó. Tôi khẽ mỉm cười. Tay mà vô thức tìm đến tiền thì thích hợp với nghề móc túi quá. Nhìn thấy đồng tiền nhuốm máu này, người đó thế nào cũng đến đây xem. Tôi vừa nghĩ người đàn ông đó xem thường kẻ móc túi quá, vừa lắng nghe tiếng bước chân đang đến gần. Tôi nghĩ mình không thể chết ở đây. Chắc chắn từ trước tới nay tôi không sơ hở đến mức phải chết theo cách này. Tôi dùng hết sức, kẹp đồng xu vào ngón tay. Xa xa, có tòa tháp mờ ảo, vươn cao.
Trông thấy bóng người, tôi nén cơn đau, quăng đồng xu ra. Đồng xu dính máu xóa nhòa ánh nắng, sáng lấp lánh mờ ảo trong không khí, như thể hy vọng vào sai số của số mệnh.
