Kẻ Móc Túi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

13

Người thứ nhất tên là Kirita, bốn mươi hai tuổi, sống tại một chung cư ở Gotanda, trong ảnh ông ta để tóc ngắn, mặc bộ vest may rất đẹp. Ông ta là người môi giới tài chính, luôn qua lại giữa các băng nhóm mafia và những doanh nghiệp chưa lên sàn. Ông ta làm trung gian, cung cấp tiền của băng nhóm mafia cho những doanh nghiệp khởi nghiệp không thể vay tiền từ ngân hàng. Nếu như thành tích kinh doanh của doanh nghiệp tăng, được niêm yết trên sàn chứng khoán, thì giá cổ phiếu sẽ tăng, kèm theo lợi nhuận lớn. Trong trường hợp này, doanh nghiệp vay tiền nhưng không biết tiền mình vay là của băng nhóm mafia. Tất cả những gì tôi cần làm chỉ là lấy điện thoại di động của ông ta, nhưng việc này khó hơn nhiều khi phải nhắm vào một đối tượng cụ thể.

Ghi nhớ bức ảnh và mấy ghi chú vắn tắt trong đầu, tôi đi ngang qua khu nhà của Kirita. Nếu xung quanh có quán cà phê thì tôi sẽ vào đó ngồi để theo dõi ông ta, song chẳng có quán nào gần đó, đứng bên ngoài lại không được tự nhiên bởi khu nhà của ông ta ở ngay giữa khu dân cư. Nhìn thấy rèm cửa nhà Kirita đung đưa, tôi bèn cúi xuống rồi rảo bước. Rời khỏi khu chung cư, tôi tìm thấy một chiếc ghế đã sét gỉ ở công viên và ngồi chờ ở đó. Bên cạnh cầu trượt nhỏ, có hai mẹ con lặng lẽ chơi, không nói năng gì. Tôi nhìn chằm chằm vào đầu thằng bé, cứ ngỡ trên đầu thằng bé có một tấm gỗ thủng lỗ, nhưng nhìn kỹ thì thằng bé đang trùm cái túi giấy trên đầu. Người mẹ đuổi theo thằng bé vừa đùa giỡn vừa chạy đi. Từ đây tôi có thể nhìn thấy cổng chung cư nhưng khá xa nên xác nhận rất khó.

Khoảng hơn bốn giờ rưỡi, một người có vẻ là Kirita bước ra. Ông ta mặc áo khoác màu kem, đeo túi chéo nhưng ông ta đi ngược hướng với nơi tôi đang ngồi nên tôi không nhìn rõ mặt. Tôi lật đật đuổi theo. Ông ta còng người xuống như con tôm, chẳng hiểu sao trong lúc đi ông ta cứ xòe các ngón tay dài khác thường ra. Khi tôi đến gần cổng chung cư, cánh cửa tự động của chung cư lại mở, một người đàn ông khác bước ra. Người đàn ông này mặc áo khoác màu đen, xách chiếc cặp táp màu đen. Bất ngờ, tôi nhận ra đây chính là Kirita. Tôi cúi đầu, cho tay vào túi áo giả vờ lục tìm thuốc lá rồi đi ngang qua mặt ông ta. Tôi bị bắt làm một việc rất vô lý là lấy đồ để sao cho người ta không phát hiện ra là bị lấy, mà nghĩ mình đã đánh rơi đâu đó. Tôi giữ khoảng cách và bám theo Kirita.

Ông ta vào cửa hàng dược phẩm, rồi đến nhà ga, gặp một người đàn ông mập mạp tại một quán cà phê. Ví của ông ta để trong túi áo vest trong bên trái, còn điện thoại thì để trong cặp táp. Tôi nghĩ khó mà lấy được ở trong quán nên đợi ông ta ra. Tôi định sẽ ra tay trong tàu điện song ông ta ra khỏi quán, chia tay với người đàn ông mập mạp kia rồi leo lên taxi. Tôi cũng lên ngay taxi, nói với tài xế đuổi theo sau chiếc taxi chạy trước. Tay tài xế còn trẻ nên tôi phải liên tục chỉ đạo cậu ta chạy cách một vài xe, hoặc phải chạy khác làn để xe trước không nghi ngờ.

Ông ta xuống xe tại Akasaka, vào một quán bar ở dưới tầng hầm. Quán bar này rất rộng, có cả sân khấu trình diễn, bên trong rất đông và ồn ào. Nghĩ đây là cơ hội tốt, tôi ngồi vào ghế ở quầy bar. Tôi gọi một cocktail nhẹ rồi đặt cả hai tay trên mặt bàn đã phai màu, lộ nguyên cả thớ gỗ.

Một tiếng đồng hồ sau, có lẽ đã ngà ngà say, ông ta bắt đầu lớn tiếng, khua chân múa tay liên tục, miệng há to cười như loài bò sát. Đối tác của ông ta là một thanh niên trẻ trông như sinh viên, tài liệu mở ra trên bàn nhưng hầu như Kirita chẳng hề để mắt tót.

Kirita lấy điện thoại di động trong cặp táp ra, gọi cho ai đó rồi lại cho vào cặp táp để dưới sàn nhà. Tôi đã cầu cho ông ta bỏ điện thoại vào trong túi áo nhưng ông ta không làm vậy. Ông ta say thế này, nếu lấy được hôm nay thì ông ta sẽ dễ nghĩ mình say nên đã đánh rơi điện thoại, vả lại, cũng không biết bao giờ mới có lại thời cơ thế này. Hơn nữa số ngày được chỉ định để hoàn thành vụ của ông ta cũng là ít nhất. Khi cô nhân viên phục vụ đi đến bàn Kirita, tôi bèn đứng dậy.

Phía trước bàn Kirita ngồi là nhà vệ sinh, tôi giả vờ đi đến đó, thay đổi tốc độ cho khớp với tốc độ của cô nhân viên phục vụ. Cô ta đặt cốc mới lên bàn Kirita, ngay lúc cô ta cúi đầu toan bước đi, tôi đã ngáng chân cô ta từ hướng ngược lại. Cô nàng ngã xuống, cốc trên khay cũng rơi xuống vỡ toang. Tôi cũng giả vờ bị mất thăng bằng rồi ngã theo. Sau âm thanh ồn ào, nhiều ánh mắt đổ dồn vào cô nàng phục vụ mặc váy ngắn đang nằm sõng soài dưới đất. Tôi nhìn Kirita để xác nhận lại, ông ta sau khi giật mình đã lấy tay lau chỗ vai hơi bị ướt, rồi chuyển ánh mắt sang chỗ cô nàng phục vụ. Trong lúc ngồi thụp xuống, tôi vung áo khoác trùm lên che chiếc cặp táp. Tôi luồn tay trái qua lỗ thủng trong túi áo khoác, cứ thế mở khóa chiếc cặp táp. Anh chàng đối tác trẻ tuổi đứng dậy, có vẻ như định nói gì đó với Kirita. Cô phục vụ loay hoay chỉnh lại chiếc váy đang bị tốc lên và mở miệng như để xin lỗi. Chiếc cặp nằm gọn dưới áo khoác của tôi nên che được hết tầm mắt của mọi người. Tôi thọc tay trái qua túi áo vào trong cặp, lục lọi giây lát thì vớ được sợi dây đeo điện thoại, tôi bèn cho vào tay áo. Kirita toan đứng dậy để đỡ cô phục vụ. Tôi rút tay ra khỏi cặp, dồn sức vào chân chuẩn bị đứng dậy. Ngay khi tôi cảm thấy một luồng hơi lên đến cổ họng thì chiếc điện thoại reo liên hồi trong tay áo.

Trong một giây, cơ thể tôi cứng đờ, không thể cử động. Chiếc điện thoại trong tay áo tôi đổ chuông, Kirita có vẻ như định chuyển hướng nhìn từ cô gái phục vụ sang chỗ tôi. Thả chiếc điện thoại vào trong cặp táp, tôi tập trung hết thần kinh để kéo lại dây khóa cặp. Chuông điện thoại lúc lớn lúc nhỏ nhưng có vẻ như Kirita không để ý. Cô phục vụ xin lỗi Kirita và tôi. Tim đập loạn xạ, tôi đứng nhanh dậy và cũng xin lỗi giống cô ta. Tuy nhiên Kirita không nhìn tôi và cô phục vụ, ông ta mở dây kéo cặp táp, lấy chiếc điện thoại đang reo ra. Tôi định đi song chợt nghĩ cần phải nghe xem ông ta nói gì nên nán lại giúp cô phục vụ nhặt những mảnh cốc vỡ. Kirita không nói gì, chỉ im lặng ghi chép, tôi liếc nhanh thì thấy viết ‘Thứ Năm, 7, Shibuya, Daijingu’. Tôi cúi đầu xin lỗi lần nữa rồi ra quầy thanh toán tiền. Đã chạm mặt ông ta thế này thì từ giờ bám theo sẽ khó hơn rất nhiều.

Tôi bắt taxi về nhà. Tôi hỏi người lái xe liệu có thể hút thuốc trong xe không, anh tài xế bảo đây là cuốc xe cuối cùng trong ngày rồi nên không sao và hạ kính xe xuống. Tôi châm thuốc, nhìn dãy đèn nê-ông nối tiếp nhau chạy dài trên những con phố nhộn nhịp. Mãi mà tôi vẫn không thể bình tĩnh trở lại. Trong đầu tôi hiện lên gương mặt lão Kizaki, gương mặt Ishikawa, gương mặt Saeko. Không biết Saeko sẽ nói gì nếu nhìn thấy tôi lúc này? Tuy tôi sa cơ lỡ vận, bị điều khiển, phải làm theo mệnh lệnh của người khác nhưng nàng sẽ không khinh bỉ tôi đâu. Tôi có cảm giác nếu là Saeko, nàng sẽ cười và nói ‘có lẽ mình sẽ chết’, sẽ vẫn cởi quần áo vì tôi và ở bên tôi dù tôi có thất thế.

Khi tôi xuống taxi để về nhà thì thấy thằng bé đang ngồi ngủ gục trước cửa. Lần này nó mặc quần dài nhưng là chiếc quần thể thao màu xám, vải rất mỏng. Nhìn tay chân cu cậu, tôi lại có cảm giác cuộc sống của nó được định đoạt bởi nơi nó sinh ra. Trong hoàn cảnh bị chèn ép như thế, thằng bé phải tự chèo chống và tồn tại bằng tất cả khả năng của nó. Nghĩ lạnh thế này thằng bé sẽ chết mất, tôi hích hích mũi chân vào chân nó thì nó liền mở mắt. Nó thoáng lườm tôi, không biết có phải vì bị tôi đá không. Song tôi chưa kịp nói gì thì nó đã lí nhí xin ngủ lại nhà tôi đêm nay.

“… Không được, về đi.”

“Tại sao ạ?”

Hơi thở của thằng bé phả ra như những bóng trắng mờ nhạt.

“Vì mẹ cháu sẽ đến đây tìm, lại thành dây dưa với cảnh sát.”

“Không đâu.”

“Hả?”

“Vì mẹ muốn đuổi cháu ra khỏi nhà cơ mà.”

Thằng bé đứng dậy, phủi đất cát dính trong lòng bàn tay. Da dẻ thằng bé cáu bẩn, đế giày đã mòn gần hết. Tôi định cho thăng bé vào nhà nhưng sực nhớ trong nhà không có ấm nước, hay bát đĩa gì nên quyết định đi đến cửa hàng tiện lợi. Tôi vừa bước đi thì thằng bé liền đi theo.

“… Hình như lão ta sẽ ở luôn trong nhà cháu nên giờ cháu trở thành người thừa.”

“Cháu bị nói thế à?”

“Cháu bị nói thế suốt… Vì lão ta lúc nào cũng muốn làm việc đó với mẹ.”

Tôi nghe từ xa có tiếng động cơ xe ô tô đang táng tốc.

“Lão ta ghen với mẹ… Vì lão ta cứ làm chuyện đó với mẹ nên cháu phải ra ngoài. Làm xong, lão ta say xỉn và đánh cháu.”

Tôi đặt tay lên vai thằng bé.

“Lão ta có biết công việc của mẹ cháu không?”

“Biết chứ chú. Chính lão ta bắt mẹ cháu làm, thế mà còn bày đặt ghen tuông.”

Tôi như nghẹn thở.

“Cháu muốn bỏ nhà đi à?”

“Dạ.”

Ánh mắt thằng bé sáng lên.

“Cháu bỏ nhà đi nhưng vì là trẻ con nên sẽ bị bắt lại. Cứ mỗi lần bị bắt sẽ bị mắng, rồi còn bị lão ta đánh nữa. Vì vậy…”

“… Chú không giúp cháu được.”

“Tại sao?”

Tôi bỏ tay ra khỏi vai thằng bé nhưng rồi nghĩ lẽ ra mình không nên làm vậy vào thời điểm này,

“Chú đang làm một việc nguy hiểm. Không biết sẽ chết lúc nào… Cháu không cần bị cuốn theo những người lớn lầm lạc nữa.”

“Nhưng mà?”

“… Còn trung tâm bảo trợ?”

Tôi nhìn thằng bé, cu cậu như đang suy nghĩ điều gì đó.

“… Cháu vào được à?”

“Nếu làm thủ tục thì sẽ vào được… Nhưng dù sao cháu cũng không muốn xa mẹ đúng không?”

“Cháu không còn bé thế đâu.”

Thằng bé ngước nhìn tôi. Ánh mắt mở to phản kháng như muốn phun ra thứ gì đó rất giống với tôi ngày xưa.

“Chú sẽ hỏi thử… Chú sẽ để cửa phòng mở, từ giờ khi nào thấy lạnh cháu cứ vào thoải mái.”

Tôi đi ra cửa hàng tiện lợi, mua trà nóng, sữa tươi và cơm hộp loại nhiều món chiên rán.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.