Kẻ Móc Túi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

11

Lâu lắm rồi tôi mới đi ra ngoài, những hạt mưa lất phất trong gió, mọi vật xung quanh mờ ảo như làn sương. Tôi đi ngược chiều với nhóm người ngoại quốc mặc đồng phục lao động, vượt qua cô gái mặc váy siêu ngắn nói chuyện oang oang trên điện thoại. Tôi nhận ra thằng bé đang bám theo nhưng nghĩ nếu mình phớt lờ, chắc nó sẽ bỏ cuộc nên tôi tiếp tục rảo bước. Tôi cầm điện thoại trên tay dù không có chủ định gì cả, mua một lon cà phê ở máy bán hàng tự động để sưởi ấm tay. Cơ thể không sốt nữa nhưng đầu tôi vẫn còn hơi đau. Uống một hớp cà phê, tôi suy nghĩ xem sẽ đi đâu.

Tôi nghĩ mình nên đến một khách sạn nào gần đây hoặc trà trộn vào một sự kiện nào đó hơn là ra sân bay Haneda. Tôi ghé vào cửa hàng tiện lợi mua một cuốn tạp chí để tra xem nơi nào có tổ chức sự kiện. Khi tôi cầm túi ra khỏi cửa hàng thì thấy thằng bé đang đứng sau bánh xe bẩn thỉu của một chiếc xe tải hạng nhẹ đỗ trước cửa hàng. Tôi vào một quán nước cũ, vừa để thằng bé nản chí mà bỏ đi, cũng vừa để đọc tạp chí. Trong quán tù mù và ẩm ướt, trần nhà hơi thấp. Vừa mới uống xong nhưng tôi vẫn gọi một tách cà phê.

Cô bé phục vụ mặc váy ngắn, mang quần tất màu đen. Khi tôi liên tưởng đến mẹ thằng bé thì nó bước vào quán. Cửa kính ướt nước mưa. Thằng bé giống tôi, cũng không che ô.

Thằng bé đến ngồi vào bàn với tôi, khi cô bé phục vụ mặc váy ngắn mỉm cười tiến đến, cu cậu gọi một ly nước cam. Tôi vừa châm thuốc vừa nhìn trang phục lấm lem của thằng bé.

“Đi về đi.”

Tôi nói nhưng thằng bé không trả lời. Và rồi nó nói khe khẽ như thể mình là người bắt chuyện trước.

“Cháu bị lấy mất tiền rồi.”

“Vậy à?”

“… Nhưng chỉ bị lấy một trăm ngàn yên thôi. Cháu vẫn còn một trăm hai mươi ngàn yên.”

“À.”

Khi cô phục vụ mang nước cam tới, thằng bé ngậm ống hút, nét mặt nghiêm trang, như thể uống ly nước cam là một việc rất trọng đại vậy.

“… Được rồi, cháu về đi. Chú có việc phải làm.”

Tôi nói thế nhưng thằng bé vẫn tiếp tục uống, dường như nó chỉ nghĩ đến mỗi việc uống nước cam.

“Cho cháu xem chú làm chuyện ấy đi.”

“Không được. Đã bảo rồi. Cháu sẽ làm vướng chú.”

Sau khi uống xong cốc nước của mình, thằng bé liền nhìn sang cốc cà phê của tôi và bắt đầu loay hoay nghịch bọc đựng ống hút.

“Cháu chỉ đứng nhìn từ xa thôi. Nhìn thôi cũng được mà.”

“Không được.”

“Tại sao ạ? Cháu sẽ đứng nhìn từ xa, không làm vướng chú đâu.”

Thằng bé nói nhiều hơn trước.

“… Nếu cháu ghét ở nhà thì đến thư viện mà đọc sách.”

“… Chú đã làm việc đó với mẹ cháu hả?”

Ánh đèn lờ mờ trong quán phản chiếu trên bề mật của ly nước. Tôi hơi ngạc nhiên nhưng kiềm chế để không thể hiện ra mặt. Từ từ thở ra.

“Cháu hiểu mà đúng không? Chú không phải là vị cứu tinh của cháu. Chú cũng giống với mấy người đàn ông khác ngoài kia thôi.”

“… Chẳng sao cả.”

Thằng bé cúi xuống, tiếp tục nghịch bọc ống hút.

“… Cháu quen rồi. Cháu từng thấy mẹ làm chuyện ấy.”

“… Nhưng cháu không thích đúng không?”

“… Không thích. Nhưng mà…”

Thằng bé gãi đùi, định nói gì đó nhưng lại thôi. Thằng bé hút sồn sột chỗ nước do đá trong cốc tan ra hòa với một ít nước cam sót lại trong ly. Loa trong quán nước vang lên bài hát Giáng sinh.

“Cháu muốn chú, không phải lão đó.”

“Không được.”

“Mẹ cháu không tốt à?”

“… Bố cháu đâu?”

“Không biết.”

Tôi không hiểu tại sao mình lại hỏi thằng bé những câu hỏi như thế. Sau khi lấy hóa đơn tính tiền, tôi ra khỏi quán, thằng bé cũng đi theo.

Ra khỏi cửa Đông ga Shinjuku, tôi vừa tránh dòng người liên tục di chuyển vừa rảo bước dưới ánh đèn nê-ông. Khi tôi dựa vào tường một tòa chung cư để châm thuốc thì bắt gặp ánh mắt một người vô gia cư đang đi đến. Thằng bé hoảng sợ khi thấy người vô gia cư đó nên tiến lại gần, nó định nắm lấy tay áo tôi nhưng rồi lại thôi. Tôi tiếp tục hút thuốc và ngắm dòng người qua lại không ngừng.

“Con người không phải lúc nào cũng tập trung đâu… Trong một ngày, rất nhiều lần họ lơ đễnh.”

“Vâng.”

Thằng bé chẳng hiểu sao lại cầm theo miếng lót cốc màu mè ở quán nước lúc nãy.

“… Chẳng hạn khi bị ai đó gọi tên hay nghe thấy tiếng động lớn, lúc đó đa phần tâm trí của con người đều tập trung vào tiếng gọi hay tiếng động đó. Ví dụ như cháu lúc nãy cũng bị người vô gia cư kia làm cho mất tập trung. Sự nhận thức của con người có giới hạn. Cụ thể, con người rất nhạy cảm khi hít vào hoặc nín thở, nhưng lại lơ là khi thở ra.”

Thằng bé chuyển ánh mắt xuống tay áo của tôi.

“Kẻ móc túi sẽ tận dụng sơ hở này. Cách điển hình là lấy ví lúc va chạm. Nhưng thật ra móc túi không phải là hành động đơn lẻ. Cần phải có đồng bọn. Thường là ba người. Một người xô vào đối tượng, một người che mắt những người xung quanh, một người móc ví… Nói là xô vào nhưng không phải đâm sầm vào đâu. Chỉ cần chạm vào vai thôi. Nếu ở trong dòng người thế này, chỉ cần đi đằng trước đối tượng rồi đột ngột đứng lại thì đối tượng sẽ mất thăng bằng đúng không? Chỉ cần thế là được rồi. Người móc ví sẽ che chắn ánh mắt người xung quanh từ bên trái, người che chắn sẽ che ở bên phải và phía sau. Người móc ví, sau khi lấy được ví lập tức đưa cho người có nhiệm vụ giấu ví. Làm vậy sẽ không bao giờ bị bắt.”

Bên ngoài một quán bar dành cho phái nữ, một anh chàng host đang mời chào khách, cứ láng xáng bên cạnh người phụ nữ vừa đi vừa nói chuyện điện thoại. Hình ảnh anh chàng mặt mũi xấu xí cố tình nhuộm da nâu trông thê thảm đến ngạc nhiên.

“Nếu nhóm có năm người thì hai người giả bộ cãi nhau, trong lúc mọi người chú ý hai người đó thi ba người còn lại có thể móc ví của những người đứng xem. Nghe nói đám nghệ sĩ đường phố cũng móc ngoặc với dân móc túi để cùng ra tay. Ngày xưa, khi chú còn làm với gã từng lấy mười triệu yên mà trước đây chú có kể, hai bọn chú đã làm rất nhiều thứ… Gã đó giả say, quậy phá, ôm chầm đối tượng, còn chú đóng vai người vào cản rồi móc ví… Hoặc chú sẽ ngáng chân đối tượng, làm cho họ ngã rồi bỏ chạy. Gã kia giúp đối tượng đứng dậy và móc ví… Cũng có khi bọn chú dúi tiền cho người vô gia cư để họ hét lên giữa đám đông là ‘móc túi kìa’. Thế là mọi người sẽ đồng loạt đưa tay sờ vào nơi cất ví một cách vô thức. Biết được nơi để ví của từng người rồi sẽ dễ móc hơn… Trẻ con như cháu không lấy được ví để trong túi áo đâu. Chắc lấy được ví để túi quần sau thôi. Chú ghét sử dụng đồ nghề nhưng cháu có thể dùng một con dao nhỏ… Cháu cứ rạch theo đường chỉ ở túi quần, sức nặng của cái ví sẽ khiến nó rơi xuống. Nhưng cơ bản vẫn là làm thế nào để phân tán sự tập trung của người ta.”

Khi tôi bước đi, thằng bé cũng đi theo.

“Cháu ở đó đi. Chỉ một lần thôi nhé.”

Mắt tôi dõi theo gã host xấu xí thảm hại lúc nãy.

“Gã đó đang nhét ví vào túi quần sau bên phải. Bây giờ chú sẽ đi sau gã đó, giẫm vào gót giày gã, khi gã mất thăng bằng, chú sẽ nương theo hướng cơ thể của gã để rút ví. Giẫm vào gót giày dĩ nhiên cũng cần có bí quyết. Phải giẫm đúng vào lúc họ chuẩn bị bước chân lên. Làm vậy, thường họ sẽ chúi về phía trước. Trong khi đó thì áo khoác của cháu sẽ giúp che ánh mắt của những người xung quanh.”

Tôi tháo cúc áo khoác, tiến đến gần gã host. Gã nhìn quanh, trông thấy người phụ nữ ăn mặc sặc sỡ, gã bèn đổi hướng. Tôi bám theo gã, hơi phanh áo khoác ra để chắn ánh nhìn từ bên trái, sau khi kiểm tra bên phải không có ai nhìn, tôi giẫm vào chân phải gã thì đồng thời dùng ngón tay kẹp vào ví, ngay khi gã mất thăng bằng tôi cũng xuôi theo hướng cơ thể gã để rút cái ví lên. Tôi cho cái ví vào ống tay áo phải, giả vờ rối rít xin lỗi gã host đang sắp ngã. Gã định nói gì đó nhưng lại chuyển hướng nhìn, lật đật chạy theo người phụ nữ lúc nãy. Vẫn để cái ví trong ống tay áo, tôi ngoặt sang hướng khác thì thằng bé đuổi theo.

“… Chú lấy được rồi à?”

Đó là cái ví màu nâu kiểu cổ điển của Louis Vuiton.

“Chỉ tám ngàn yên thôi à… Hẻo quá vậy! Chú sẽ vứt cái ví này ở cống nước nào đó.”

“… Cháu chẳng nhìn được. Nhưng cháu hiểu được sơ sơ đoạn nương theo người đối tượng.”

“… Vậy sao?”

Thằng bé gật đầu quả quyết.

“… Cháu còn nhỏ, nên làm theo cách đâm sầm vào đối tượng cho giống với trẻ con. Phải nhanh chóng rút được ví ngay lúc va chạm. Sau đó xin lỗi rồi chạy vù đi giống như lúc đâm vào họ ấy. Làm trong tàu điện, bị phát hiện thì không chạy được đâu.”

“Cháu muốn làm thử.”

“Chưa được đâu… Làm thử với chú đi.”

Chúng tôi vào trung tâm thương mại Marui gần đó. Đứng trước gương trong nhà vệ sinh, tôi cởi áo khoác, cho ví vào túi quần sau. Thằng bé đã rút được chiếc ví ngay khi đâm vào tôi. Nó kẹp cái ví bằng ngón trỏ, ngón giữa và ngón áp út.

“… Làm thử lần nữa xem nào.”

Thằng bé lặp lại thao tác và cũng rút được ví như lần trước. Nó đã rút ví gần như cùng thời điểm cơ thể tôi mất thăng bằng. Tôi nghĩ, nếu thằng bé cũng rút ví với tốc độ nhanh như tôi hồi đó và không sai sót gì thì sẽ không bao giờ bị phát hiện. “Hoàn toàn không ổn,” tôi nói.

Dòng người đông hơn so với lúc nãy. Lúc tôi định mua cho thằng bé một bộ áo quần thì nó lại lẩm bẩm rằng sẽ đi về. Tôi tưởng nó dỗi song nó nói lí nhí là nếu về nhà trễ sẽ bị đánh đòn.

“… Bị mẹ đánh à?”

“Không, là lão vẫn hay đến nhà cháu.”

Thằng bé bình thản nhìn tôi.

“Thỉnh thoảng, khi lão ta say. Kiểu như lấy cớ để nổi giận ấy. Vì vậy, về muộn sẽ không hay.”

Tôi vẫy taxi, rồi đưa cho thằng bé tám ngàn yên lấy được từ gã host lúc nãy. Trước khi cửa xe đóng, thằng bé còn lí nhí xin được gặp tôi nữa. Khi tôi bảo “nếu chú bảo không được thì cháu vẫn tự ý đến cơ mà”, thằng bé gật đầu, nụ cười hiện ra ở khóe môi.

Nhìn theo chiếc taxi vừa chạy đi, tôi nghĩ có lẽ người sống cùng với mẹ thằng bé biết công việc của mẹ nó. Không chừng cô ta làm vì hắn ta yêu cầu cũng nên. Sau bức tường kính trưng bày ở trung tâm mua sắm có một hình ma-nơ-canh trẻ con. Ngay khi tôi định bụng sẽ mua đại bộ đồ nào đó cho thằng bé thì phát hiện ra ở bên kia đường có một người đàn ông giàu có. Thật đúng lúc vì tôi đang không có tiền trong người.

Gương mặt Saeko hiện lên trong đầu tôi, tôi nghĩ không biết con nàng đang làm gì. Con của nàng chắc cũng tầm tuổi thằng bé lúc náy. Tôi đi vòng ra trước mặt người đàn ông vừa phát hiện được, đâm nhẹ vào ông ta và rút ví ra. Tôi nghĩ, thay vì mua một bộ đồ đắt tiền, tôi nên mua nhiều bộ để thằng bé có cái thay đổi. Trống ngực tôi đập loạn xạ, cổ tay tôi bị tóm. Trong một thoáng, không biết chuyện gì xảy ra, tôi định bỏ chạy thì một sức mạnh khác thường dồn vào những ngón tay đang nắm lấy cổ tay tôi. Tay tôi đã bị khóa, tôi không tài nào nhúc nhích được, cứ như cơ thể bị tê liệt. Mọi người vẫn cứ đi, chẳng để ý gì đến chúng tôi. Có ánh đèn nê-ông, có dòng xe đang chạy, hàng dãy nhà chung cư cao sừng sững. Người đang ở trước mặt tôi, nắm cổ tay tôi là Kizaki. Ông ta mang kính đen, bộ mặt vô cảm, tóc ngắn bất thường, vết sẹo trên cổ không hiểu sao đã biến mất. Dòng người vẫn đi qua, tránh chúng tôi. Tôi không thể tránh nhìn ông ta.

“Lâu không gặp. Tao vẫn luôn theo dõi mày đấy.”

Tôi vẫn không thể làm chủ nhịp thở ngày càng dồn dập. Không hiểu sao ông ta lại có mặt ở đây.

“Niimi nói với tao… Rằng bọn mày chỉ nhắm đến những tay nhà giàu. Khi nhìn thấy mày từ xa, tao đến gần, giả vờ đi trước mặt mày. Giỏi lắm. Tao đúng là người có nhiều tiền nhất trong số những người ở đây.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.