16
Hồi nhỏ, luôn có một tòa tháp đằng xa.
Từ con hẻm bẩn thỉu với các ngôi nhà ống và các dãy nhà thấp, khi ngẩng lên, lúc nào cũng thấy tòa tháp đó hiện lên mờ ảo. Tòa tháp bị sương mù bao phủ, chỉ thấy lờ mờ đường nét bên ngoài, giống như một giấc mơ ban ngày xưa cũ. Tòa tháp uy nghiêm, xa và đẹp tới mức không nhìn thấy đỉnh, cảm giác có đi thế nào cũng không bao giờ đến được tận nơi.
Tôi thường vào cửa hàng, lấy nắm cơm bỏ vào túi áo nhỏ. Đồ vật của người khác khi ở trong tay tôi trở nên rất nặng, như thứ dị vật xa lạ. Nhưng tôi chẳng hề thấy hành vi đó là phạm tội hay xấu xa. Cơ thể đang trưởng thành đòi hỏi nhiều thức ăn, và tôi không hiểu được có gì sai trong việc lấy thức ăn để ăn. Nguyên tắc của người khác chẳng qua là thứ do họ tự nghĩ ra mà thôi. Tôi cho nắm cơm đã trở nên nặng nề vào miệng, dồn sức nuốt xuống. Tôi đi qua con phố bẩn thỉu phía sau dãy cột điện, tiếp tục ngắm tòa tháp cao hiện lên mờ ảo ở tít sau rặng cây trên đồi cao. Sẽ có ngày, tòa tháp ấy nói với tôi điều gì. Vừa gãi phần đùi lộ ra dưới chiếc quần soọc ngắn, tôi vừa yên lặng suy nghĩ về dị vật của người khác đang đè nặng trong dạ dày mình.
Tôi nghe thấy tiếng reo hò của đám trẻ con cỡ bằng tuổi mình. Một đứa tóc dài cầm cái ô tô đồ chơi nhỏ trong tay. “Mua ở nước ngoài đấy,” giọng nó to và vang. Cái ô tô đồ chơi sáng lấp lánh, thiết kế tinh xảo, thằng bé tăng tốc cho ô tô bằng bộ điều khiển đang cầm trên tay.
Tôi nhìn cảnh đó, lòng thấy xốn xang. Tôi thấy thằng bé thật xấu xí khi tự hào với món đồ được tặng chứ không phải do nó tự mua. Để xóa đi vẻ xấu xí đó, chiếc ô tô kia phải biến mất. Và tôi đã ăn cắp chiếc xe ô tô đồ chơi. Vì bọn trẻ con thậm chí còn không biết có tôi ở đó nên việc ăn cắp rất dễ dàng. Món đồ nước ngoài đó không hiểu tại sao khiến cho tôi liên tưởng đến tòa tháp.
Tôi một mình yên lặng điều khiển chiếc xe đồ chơi trong con hẻm đầy đá và sỏi. Song chiếc ô tô không còn lấp lánh như tôi thấy lúc trước. Cảm thấy có gì khang khác, tôi buồn rầu tắt công tắc đi. Tôi để nó ra xa, rón rén bật công tắc. Khi ô tô chạy tôi vẫn thấy có điều gì đó không ổn. Tôi lại tắt công tắc đi và đặt nó ra xa hơn nữa. Cuối cùng tôi vứt nó vào bãi sình lầy ở bờ sông. Ở tít đằng xa, tòa tháp lại hiện lên. Tòa tháp chỉ ở xa tôi, chẳng bao giờ nói với tôi, cứ thế tiếp tục chìm trong màn sương.
Tôi chưa bao giờ thắc mắc vì sao lại có một tòa tháp ở bên ngoài thị trấn. Tôi đoán có thể tòa tháp đã có ở đó từ khi tôi sinh ra rồi. Thế giới này đã được cố định và cứng nhắc. Giống như thời gian luôn chảy trôi với tốc độ riêng của nó, vừa níu giữ mọi thứ, vừa đẩy lưng tôi từ phía sau, từng chút từng chút một bắt tôi xê dịch tới chỗ khác. Tuy nhiên, khi tôi đưa tay lấy vật thuộc sở hữu của người khác, trong giây phút căng thẳng đó, tôi lại thấy như mình được tự do. Tôi cảm giác như mình tạm thời được tách khỏi mọi thứ đang diễn ra xung quanh, tách khỏi thế giới cứng nhắc.
Khi vào tiểu học, cậu bạn được bầu vào ban cán sự lớp đeo một chiếc đồng hồ sáng lấp lánh. Cậu ta bảo “của bố tao đấy” và len lén cho mọi người xem. “Cho vào nước nó vẫn chạy.” Bọn trẻ mải mê nhìn chiếc đồng hồ vẫn chạy cả khi chìm trong nước. Tôi đã ăn cắp chiếc đồng hồ đó.
Tại sao lúc đó tôi lại đánh rơi chiếc đồng hồ trước mắt bọn bạn cùng lóp? Tôi ra tay rất nhanh, thời điểm gần như một nửa chiếc đồng hồ nằm trong túi áo, tôi tưởng rằng hành vi của mình đã hoàn tất. Nhưng chiếc đồng hồ lại trượt khỏi túi áo của tôi, rơi bịch xuống. Mọi ánh mắt đổ dồn vào chiếc đồng hồ đã không còn chạy nữa do va chạm mạnh lúc rơi xuống sàn. Rồi những ánh mắt đó lại đổ dồn về tôi. “Đồ ăn cắp!” thằng cán sự lớp hét lên. “Mày làm hư đồng hồ rồi! Đắt tiền đấy mày biết không? Ăn mặc bẩn thỉu như mày mà còn đòi đồng hồ đắt tiền à!”
Tiếng lao xao trong lớp ngày một lớn, vài cánh tay vươn ra, tóm lấy tay và chân tôi. Bị kéo giật, tôi ngã xuống sàn nhà. Một thầy giáo trẻ nghe thấy tiếng la hét “đồ ăn cắp, đồ ăn cắp” bèn lại gần tôi đang nằm trên sàn nhà, nắm lấy tay tôi. Có vẻ thầy đang lúng túng trước chữ “đồ ăn cắp” mà bọn trẻ con đang la hét. “Xin lỗi bạn ngay đi!” thầy lớn giọng. “Nếu em ăn cắp thật thì hãy xin lỗi ngay!”
Nếu ngẫm lại thì có lẽ đó là một sự giải thoát. Vì đó là khoảnh khắc lần đầu tiên hành vi của tôi bị phơi bày trước xung quanh, trước thế giới, nếu không tính tòa tháp. Tôi cảm nhận được sự giải thoát mà tôi chưa từng có. Bị mọi người áp đảo, trong sự nhục nhã, tôi lại thấy khoan khoái tràn ngập. Nếu ánh sáng làm chói mắt, chỉ cần đi ngược hướng là được. Tôi chẳng buồn giấu bộ mặt cười nhăn nhở, cũng chẳng buồn chống cự, cứ để mình bị xô ngã. Từ cửa sổ lớp học, tôi nhìn thấy tòa tháp. Có lẽ chính lúc này tòa tháp sẽ nói với tôi điều gì đó, tôi đã tưởng như thế. Vì tòa tháp đứng ở đó rất lâu. Nhưng tòa tháp chỉ đứng đó, đẹp và xa xăm. Nó chẳng khẳng định hay phủ định một đứa đang khoan khoái trong nhục nhã là tôi. Tôi cứ thế nhắm mắt lại.
Tôi định bụng sẽ tiếp tục lấy đồ cho đến khi không còn nhìn thấy tòa tháp kia. Lún xuống thấp dần, thấp dần, đến khi hòa vào cái bóng. Tôi nghĩ mình càng ăn cắp thì bản thân sẽ càng rời xa tòa tháp đó. Cuối cùng thì cảm giác căng thẳng khi lấy đồ của người khác lại trở nên kích thích tôi. Sự căng thẳng khi các ngón tay chạm vào đồ của người khác, hơi ấm dâng lên sau đó. Đó là hành vi phủ nhận mọi giá trị, chà đạp lên mọi ràng buộc. Tôi ăn cắp thứ mình cần, ăn cắp thứ mình không cần, thứ nào không cần thì lấy xong sẽ vứt đi. Các ngón tay vươn tới lãnh địa không được phép chạm tới, cảm giác khoan khoái xóa nhòa cảm giác lạ lẫm chạy qua đầu ngón tay… Không biết tại hành vi của tôi đã vượt qua ngưỡng hay chỉ đơn giản là do tôi lớn lên mà không biết từ khi nào, tòa tháp đó đã biến mất.