Kẻ Móc Túi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

15

Người tên Yonezawa đó trong ảnh mặc chiếc áo khoác đen cáu bẩn, song chung cư gã sống cao cấp đến nỗi có cả quầy tiếp tân, người ngoài không dễ mà vào được. Không rõ gã làm nghề gì nhưng lúc nào cũng mang súng theo người thì chứng tỏ lối sống của gã cần phải như vậy. Tôi nhìn đôi mắt hõm trong ảnh, có cảm giác một thế giới ngầm với những chuyện chém giết hoặc tương tự đang rình rập đằng sau đó. Tôi thuê một chiếc xe ô tô, tìm chỗ đỗ hơi xa trong bãi đỗ để quan sát phía cổng chung cư. Đi xe ô tô thế này có thể bị cảnh sát chặn lại hỏi thăm nhưng để theo dõi thì đây là phương tiện thích hợp nhất. Tôi đoán sẽ có taxi đến trước chung cư, song ra khỏi chung cư Yonezawa tiếp tục đi bộ. Gã đi nhảy lò cò, kéo lê một bên chân trên mặt đất. Gã nhìn quanh quất rồi chẳng hiểu sao cứ nhìn chằm chằm thằng bé đi lại từ cổng chính chung cư. Tôi xuống xe, bám theo gã từ khoảng cách khá xa. Một người không thích tiêu tiền mà lại sống ở chung cư cao cấp thế này chắc là phải có nguy hiểm gì đó rình rập. Gã vào ga, mất một lúc lâu để mua vé. Sau khi nhìn những người xung quanh, gã nhìn thẳng vào một cô gái ăn mặc hở hang, mắt dán chặt vào cô ta không buồn nhúc nhích.

Tôi nới rộng khoảng cách với gã. Chừng nào tàu chưa chạy, tôi khó mà tiếp cận gã được.

Khi vào tới sân ga, Yonezawa dùng móng tay gãi gáy nhiều lần rồi nhìn sang người phụ nữ mặc áo khoác đứng bên cạnh. Mái tóc của gã được chải ép xẹp lép đến kỳ lạ, ở má có vết thâm mà trong ảnh không có, đôi giày cực kỳ bẩn. Tàu đến, không đông người lắm. Tôi lên tàu, giữ khoảng cách với gã rồi mở báo ra đọc. Yonezawa không ngồi mà đứng ở góc tàu vẻ lơ đãng.

Ví tiền của gã cất kỹ trong túi trước bên phải, không thấy gã mang cặp, nên tôi không biết chiếc phong bì ở đâu. Có thể gã để ở túi áo khoác trong, vì vậy khó mà lấy được. Tuy nhiên, tàu điện dần đông lên, tôi bắt đầu tập trung. Tôi đứng dậy khỏi ghế, len lỏi trong đám hành khách, tìm chỗ đứng trước cửa lên xuống. Đến Ikebukuro, khách ồ ạt xuống tàu nhưng lượng khách mới lên còn đông hơn, vì thế rất khó di chuyển trong tàu. Có tiếng nhân viên thông báo tàu sắp đến Shinjuku, rồi cửa tàu mở và hành khách bắt đầu di chuyển. Trong dòng người chen chúc, tôi vẫn cố tập trung vào Yonezawa, khi cơ thể tôi áp sát cơ thể gã, tôi cởi cúc áo khoác của gã và cho tay vào. Hoi thở Yonezawa phả vào má tôi rất khó chịu. Đầu ngón tay cảm nhận được thứ gì đó giống như phong bì, nghĩ lấy được nên tôi thọc tay vào sâu hơn thì phát hiện ra miệng túi trong bị bịt kín. Không phải bằng cúc áo hay dây kéo mà là được may lại. Ngực tôi dấy lên một cảm giác đau đớn, tôi lập tức rút tay ra, hòa vào toán khách mới lên tàu, áp sát để cài cúc áo của gã lại. Dòng người xung quanh vẫn không ngừng di chuyển. Yonezawa xuống tàu, ngay trước khi cánh cửa tàu khép lại, tôi cũng nhảy xuống theo. Trống ngực tôi vẫn dồn dập. Đánh tráo phong bì bên trong túi áo khoác khâu kín miệng với phong bì mà tôi đang cầm là điều không thể, giả sử tôi có rạch túi của gã, lấy được phong bì để trong đó đi nữa thì cũng không thể có chuyện hai ngày sau gã mới phát hiện ra. Tôi vẫn theo sau Yonezawa đang đi bộ chậm rãi, mà không biết phải làm gì. Giả dụ bằng cách nào đó tôi có thể đánh tráo cả cái áo khoác của gã thì cũng chẳng thể mua được cái áo giống hệt để thế vào, mà có mua được cũng khó làm cho nó rách bươm ra thế kia, với lại người kỹ tính như gã không thể nào không phát hiện ra áo mình bị đánh tráo.

Yonezawa ra khỏi cửa Đông, đi về khu Kabukicho. Người gã lắc lư trong lúc đi, mắt dáo dác nhìn quanh, gã vấp phải cái gì đó và mất thăng bằng, nhìn chằm chằm vào một cô gái rồi bước vào tòa chung cư màu xám. Tôi đứng đợi gã đi ra nhưng với tình hình này thì kể cả gã ra tôi cũng chẳng làm được gì. Tôi định bụng sẽ gặp Kizaki song không biết ông ta đang ở đâu. Nhớ đến khu chung cư ở Ebisu, tôi quyết định sẽ đến căn hộ có số thùng thư đó.

Bắt một chiếc taxi, trong lúc xe chạy đến khu chung cư ở Ebisu, gương mặt của Ishikawa và Saeko cứ hiện lên trong đầu tôi. Tới chung cư, tôi đi lên bằng thang máy, nhấn chuông căn hộ hôm nọ. Sau một khoảng im lặng, có giọng đàn ông vang lên qua thiết bị liên lạc gắn ở cửa. Khi tôi xưng tên, cánh cửa liền mở ra. Người đàn ông đi ra nhìn tôi ủ dột rồi lại quay vào. Có vẻ người này và người gọi điện thoại cho tôi hôm qua là hai người khác nhau. Trên tấm thảm màu xám có đặt bàn và ghế xô pha, nội thất bên trong khá giống với văn phòng Ishikawa ở ngày xưa.

“… Chuyện gì?”

Giọng ông ta khàn khàn. Tôi ngồi đối diện với ông ta.

“… Phong bì của Yonezawa để ở túi trong áo khoác, được may kín lại. Lấy làm sao để gã không phát hiện ra là điều không thể.”

“… Tao không cần biết.”

“Tôi muốn nói chuyện với Kizaki.”

“Không được.”

Người đàn ông nhìn tôi vẻ phiền toái, ông ta ngồi xuống ghế, bật ti-vi lên. Trên màn hình hiện lên cảnh một cô gái mặc bikini đang chạy như đuổi theo cái gì đó.

“… Nếu tôi thất bại thì các ông cũng gặp rắc rối đung không? Cho tôi nói chuyện với Kizaki đi. Bằng không nếu có chuyện gì thì ông phải chịu trách nhiệm đấy. Không được thì tôi về đây.”

Người đàn ông vừa xem ti-vi vừa lẩm bẩm gì đó, rồi cầm điện thoại lên, vẫn không nhìn tôi. Sau khi thì thầm gì đó, ông ta bỏ điện thoại ra khỏi tai, tắt ti-vi và thở hắt ra. Mấy tờ báo về đua ngựa và bánh kẹo vương vãi trên mặt bàn. Ông ta đưa ống nghe cho tôi, tôi chờ một lúc thì một người nào đó nghe máy. Tôi nói muốn gặp Kizaki, ông ta bảo không được song sau một lúc im lặng thì Kizaki nghe máy. “Mày có năm phút,” lão nói. Giọng nói đó đúng là của Kizaki nhưng trầm đến nỗi tôi cứ tưởng là người khác.

“… Phong bì của Yonezawa để trong túi trong áo khoác nhưng được may kín miệng. Không thể đánh tráo được. Chỉ lấy thôi có được không?”

… Một khoảng im lặng, rồi Kizaki cười.

“… Mày xui quá! Tiếc thật.”

“… Cái gì cơ?”

“… Nếu không được thì mày sẽ chết thôi. Giao hẹn như thế rồi mà? Chà, lần này tao sẽ tha cho mẹ con thằng bé đó.”

“… Nếu tôi thất bại thì ông cũng sẽ gặp rắc rối cơ mà?”

“… Tao không ngờ mày coi trọng mạng sống đến thế.”

Kizaki nói xong rồi lại cười lớn. Miệng ông ta để sát ống nghe đến mức tai tôi cảm nhận được cả hơi thở của ông ta, âm thanh trong điện thoại bị vỡ ra.

“… Không, tao chẳng thấy có gì rắc rối cả. Dù sao thì nghe đâu ba ngày nữa thằng đó lại đến Shinjuku đấy. Lúc đó mày cố thêm lần nữa vậy. Nếu mày thất bại thì chỉ còn cách giết thằng Yonezawa để lấy cái phong bì đó thôi. Dĩ nhiên không giết thì vẫn còn giá trị lợi dụng. Nhưng hết cách rồi. Cũng chẳng có gì to tát cả.”

“Nhưng…”

“… Nếu thất bại chắc chắn mày sẽ chết. Đã giao hẹn như vậy rồi. Tao không bao giờ thay đổi quyết định. Số mệnh vô tình. Đời mày thảm lắm. Tao đã tìm hiểu về mày rồi.”

Tôi nín thở.

“… Đừng có suy nghĩ trầm trọng. Trong lịch sử đã có tỷ tỷ người chết rồi. Mày cũng chỉ là một trong số đó thôi mà. Đời chỉ là một cuộc chơi. Đừng có quá coi trọng cuộc đời.”

Tôi định nói gì đó nhưng mãi không bật thành tiếng.

“… Tao đã nói rồi. Trong đầu tao có số mệnh của mày. Việc này thật tuyệt. Tóm lại, còn bốn ngày nữa. Thật đáng tiếc nhưng không còn cách nào khác. Dạng mày cuối cùng cũng sẽ như vậy thôi… Được chưa, hãy nghe cho rõ đây. Dù mày thất bại và chết hay mày thành công thì đối với tao cũng chẳng phải là chuyện lớn. Nhưng vì tao không bao giờ thay đổi điều đã quyết định nên nếu mày thất bại, tao sẽ giết mày. Chỉ thế thôi. Dưới trướng tao còn nhiều đứa làm công việc như mày. Mày chỉ là một trong số đó mà thôi. Chỉ là một mảnh cảm xúc lướt qua tao thôi. Chuyện vặt vãnh của kẻ trên sẽ thành vết thương trí mạng của kẻ dưới. Đó là cơ cấu hoạt động của xã hội. Và cuối cùng…”

Kizaki hít thở nhẹ,

“Đừng bao giờ yêu cầu gì với tao. Hỏi cũng không… Mày thấy khó hiểu? Nhưng nó là như thế đấy. Thế giới đầy rẫy những điều vồ lý. Trên trái đất này có biết bao đứa trè vừa sinh ra đã chết vì đói. Vô số kể. Tóm lại là thế đấy.”

Kizaki nói xong thì ngắt điện thoại.

Tôi quay lại Shinjuku, quay lại khu nhà mà Yonezawa đi vào ban nãy song không nghĩ gã vẫn còn ở đó. Mà cho dù gã còn ở đó thì tôi cũng chẳng làm được gì. Tôi tiếp tục đi qua khu phố nhộn nhịp, qua dãy phố khách sạn rồi tới một khu dân cư lạ hoắc với những tòa chung cư nằm liền kề. Đã nửa đêm nhưng nhiều căn hộ vẫn sáng đèn. Mai là ngày nghỉ nên họ thức khuya chăng? Ánh sáng từ cửa sổ thật mềm mại, mờ ảo trong bóng đêm, tôi ngước nhìn và cảm thấy bồn chồn, rồi nhận ra có thứ gì đó khang khác trong túi áo khoác. Tôi lấy ra thì thấy một cái ví lạ và một bật lửa Zippo màu bạc. Trong ví có bảy mươi chín ngàn yên và nhiều loại thẻ tín dụng, có cả giấy phép lái xe ô tô và thẻ golf. Tôi nhìn xung quanh. Một con chó gườm gườm nhìn tôi vẻ cảnh giác rồi bỏ đi. Nhìn thấy người đàn ông mặc áo mưa đi qua, tôi nghĩ trời đâu có mưa, nhìn lại lần nữa thì thấy trên tường có một vết loang lớn, nhưng vết loang đó không hẳn giống bóng người. Ở con hẻm nhỏ cắt ngang bên tay trái, tôi trông thấy ánh đèn từ một cửa hiệu nhỏ. Tôi cất lại ví vào túi áo khoác, quẳng chiếc bật lửa Zippo vào giỏ chiếc xe đạp đang nằm đổ bên đường. Cửa hiệu rất nhỏ, bảng hiệu được thắp sáng đã chuyển sang màu đen, chẳng nhìn ra tên cửa hiệu.

Tôi vào bên trong, có bốn chiếc ghế trước quầy và hai bộ bàn ghế nhỏ. Tôi gọi ông chủ trông uể oải đang chẳng buồn nhìn tôi, bảo cho một ly whisky rồi ngồi vào bàn. Ở quầy có một người trông giống nhân viên văn phòng, có vẻ là khách quen, đang say khướt. Anh ta gục mặt xuống quầy ngủ.

Một bản nhạc cổ điển phát ra từ cái loa nhỏ. Động tác của ông chủ trông rất rời rạc, lơ đãng, như thể tất cả mục đích sống của ông ta chỉ là nghe bản nhạc cổ điển đó. Một con chó lai được xích bên hông quầy, nó nằm ườn bất động dưới sàn, duy chỉ có con mắt là chuyển động. Ly whisky pha đá được đặt lên bàn song chủ quán vẫn không nhìn tôi. Tôi đưa mắt nhìn quanh cửa hàng và nghĩ thế này chắc cũng chẳng có mấy khách.

Uống cạn ly rượu, tôi gọi thêm thì chủ quán mang ra nguyên cả chai và đá rồi quay lại quầy. Dĩ nhiên bên cạnh tôi bây giờ không có cả Ishikawa, người hay ngăn không cho tôi uống nhiều, lẫn Saeko, người thường khích tôi uống nữa đi. Tôi cảm giác mình đã say, cái ly trước mặt nhòa đi, tôi cứ ngồi nhìn mọi thứ dần nhòa đi.

Trong quán có ông chủ đang nghe nhạc, người đàn ông mặc vest say khướt, và con chó lai nằm ườn chán nản song chẳng hề phản đối việc bị xích. Tôi nghĩ về số mệnh sẽ buộc mình phải chết, ngẫm lại xem đến giờ mình đã làm những gì. Tôi chỉ thò tay móc túi của người khác, quay lưng lại với tất cả, cự tuyệt xã hội, cự tuyệt sự lành mạnh và ánh sáng. Tôi đã chọn cách sống là xây bức tường quanh mình, lẩn vào những khe hở xuất hiện trong cuộc đời tăm tối. Nhưng không hiểu tại sao tôi vẫn muốn được ở lại thêm một thời gian nữa. Ông chủ quán ngồi trên chiếc ghế bên trong quầy, mắt nhắm lại. Tôi không hiểu gì về âm nhạc nên chỉ ngồi nhìn. Tôi nghĩ, cuộc đời này tuy có nhiều thứ không hài lòng nhưng cũng có thứ tôi không muốn mất đi, cũng như có những người tôi không muốn họ biến mất.

Nhưng càng những người tôi không muốn biến mất thì họ lại càng không sống lâu và có kết cục rất bi thảm. Tôi nghĩ xem cuộc đời mình có ý nghĩa gì, số mệnh của mình là gì, rồi nghĩ đến giây phút cuối cùng của cuộc đời tôi.

Người đàn ông mặc vest vẫn ngủ, ông chủ quán vẫn không buồn nhúc nhích. Tôi muốn được nhìn quang cảnh này cho đến khi ngủ thiếp đi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.