9
Khi tôi tỉnh dậy thì cổ và gáy ướt đẫm mồ hôi. Tôi có cảm giác như mình vừa ngủ mơ song tôi không thể nhớ chính xác giấc mơ. Một tòa tháp ẩn hiện sau màn sương bao phủ, xa xa phía sau khu nhà dân và những cột viễn thông. Tòa tháp bằng đá có khắc hoa văn trông như hình kỷ hà, có lẽ đã đứng đó từ ngày xưa. Tòa tháp vươn thẳng, lúc mờ lúc tỏ, cứ ở đó như một thứ bất biến.
Tôi hút hai điếu thuốc, nhớ về Ishikawa. Hồi đó, đáng ra tôi có thể hỏi thêm Tachibana nhưng chuyện của nó không thể tin được. Tôi không thấy thoải mái khi bị nó cung cấp những thông tin giả mạo rồi lại hành động theo những thông tin ấy. Văn phòng tại tòa nhà nơi trước đây Ishikawa ở giờ trở thành thẩm mỹ viện.
Tự dưng thấy trong người bứt rứt, tôi nghĩ mình cần phải đi ra ngoài. Tôi tính xem cần phải đi đâu, sảnh của một khách sạn sang trọng, cửa hàng đồ hiệu, sân bay Haneda - nơi tôi từng muốn đi nhưng lại thôi. Tôi vừa đi vừa nghĩ, khi mở cửa thì thấy thằng bé đó đang ngồi phủ phục ở hành lang khu nhà nứt nẻ. Bộ dạng thằng bé rất phù hợp với nơi rác rưởi, cũ kỹ này. Cu cậu lơ đãng ngẩng lên nhìn tôi vừa mở cửa, chờ đợi một cách thụ động.
“Cháu làm gì ở đây vậy?”
Tôi hỏi nhưng thằng bé không trả lời. Tôi biết lúc đó nó có đi theo tôi nhưng không nghĩ là theo đến tận nơi này.
Thằng bé xách theo một túi giấy màu nâu trên tay, túi đó có vẻ lớn hơn túi hôm qua nó xách. Song tôi nghĩ nó cũng biết vấn đề không nằm ở chỗ to nhỏ.
“Hôm nay là chuyện gì đây?”
Thấy tôi hỏi, thằng bé xòe ra một mẩu giấy. ‘Thịt lợn 300g’, ‘gừng’, ‘xà lách’, ‘củ sen’, ‘cà rốt’, ‘3 lon Super Dry 500ml’, ‘mực xé sợi’, ‘mì hộp (loại mày thích)’. Những dòng chữ nguệch ngoạc được viết ở mặt sau một tờ quảng cáo. Có thể cô ta định đãi một gã đàn ông nào đó.
“… Cái này không được đâu. Những món này không hợp để đi ăn cắp. Cháu có thể lựa những đồ đóng hộp, còn rau thì nên chọn những thứ đã chế biến và đóng gói.”
Thằng bé vẫn mặc quần cộc màu xanh dương và áo gió màu xanh lá cây cáu bẩn như lần trước. Nó liên tục chà tay phải lên phần chân hở ra ngoài chiếc quần cộc, không biết vì lạnh hay vì thói quen cố hữu. Nhìn cánh tay nó cử động, tôi cứ ngây người ra. Tôi quay lại phòng lấy túi xách, thằng bé liền cầm cái túi giấy đi theo. Nếu nhìn thấy hình ảnh tôi bây giờ, chắc Ishikawa sẽ bật cười. Tôi gượng cười. Khi tôi vẫy chiếc taxi đang đến gần, lần đầu tiên thằng bé mở miệng hỏi, “Chú định đi đâu?” Giọng nói của thằng bé còn chưa bị ảnh hưởng bởi cuộc sống xung quanh, thánh thót, ngây thơ.
“Siêu thị lần trước thì không được. Cháu từng bị bắt gặp rồi, họ sẽ để mắt đến cháu nên phải đi xa hơn.”
Tôi nói cho người lái xe địa điểm rồi ngả người ra ghế. Có vẻ như khung cảnh lướt qua lạ lẫm với cu cậu hay sao mà nó cứ cắn chặt môi nhìn ra ngoài cửa sổ như muốn nuốt chửng tất cả.
Chúng tôi đi vào siêu thị lớn nằm ở tầng hầm của trung tâm mua sắm, lấy giỏ hàng. Tôi lấy hộp thịt lợn thái sẵn cho vào túi. Cái túi màu đen này có một đường xẻ dọc chìm giữa hoa văn, vì thế không cần phải mở dây kéo vẫn có thể bỏ đồ vào được. Sau khi nhìn tay tôi thao tác, thằng bé nhìn chăm chăm vào cái túi. “Hãy nắm gấu bên phải áo khoác của chú,” tôi nói với thằng bé. “Giả vờ làm cha con, đứng bên cạnh chú đi. Người cháu che cho cái túi.”
Tôi vừa cho hàng vào túi của mình vừa cho một hộp vào giỏ hàng siêu thị để ngụy trang. Lần này giám sát trộm cắp là một phụ nữ đeo kính, trông già như bà cụ. Để giả làm khách mua hàng, cô ta cũng cho hàng vào xe đẩy nhưng vì phải theo dõi trong khoảng thời gian dài nên trong xe không có hàng tươi sống. Cô ta đang theo dõi một phụ nữ trung niên tầm bốn mươi tuổi. Người phụ nữ trung niên nhuộm tóc nâu đang đi trước quầy hàng, chiếc áo khoác lông vũ dài màu trắng lắc lư theo nhịp bước.
“… Cháu đứng từ vị trí đó rồi để ý người phụ nữ kia đi.”
Người phụ nữ trung niên vừa cầm giỏ đựng đồ của siêu thị vừa nhanh tay cho một hộp sô cô la vào túi áo. Người theo dõi của siêu thị không nhìn thấy khoảnh khắc đó song dường như cô ta chắc mẩm điều gì đó nên tiếp tục bám theo người phụ nữ trung niên.
Hai người phụ nữ rảo bước, khuất sau lối đi.
“… Người đó chắc là bị bệnh.”
“Bị bệnh ạ?”
“…Ừ, bệnh ăn cắp vặt. Ăn cắp một cách vô thức. Có loại bệnh như vậy.”
Tôi nói, cố không để nét mặt mình thay đổi.
“Thấy bảo đó là một loại hội chứng sa sút trí tuệ sớm nhưng vì có nhiều điều chưa giải thích được nên vẫn còn là bí ẩn. Tại sao bộ não lại vô thức điều khiển hành vi ăn cắp như vậy. Tại sao lại không thể không ăn cắp đồ của người khác. Cháu không nghĩ có một cái gì đó thuộc về bản chất à?”
Thằng bé lắc đầu tỏ vẻ không hiểu.
“… Nhưng giờ là cơ hội cho mình đây… siêu thị đông, lại không có người theo dõi nữa.”
Tôi cho tất cả những thứ viết trong tờ giấy vào túi xách của mình, cho bia, nước, thịt nguội vào giỏ hàng của siêu thị. Thanh toán rồi ra khỏi đó.
Đến công viên, tôi đưa cơm hộp cho thằng bé, nó không nói gì, bắt đầu ăn. Tôi đưa cho nó cả chai nước nhưng thằng bé hầu như không uống hớp nào, nó chỉ ăn thịt và trứng chiên, liên tiếp cho vào miệng đến mức gần như mắc nghẹn.
Tôi mở lon bia, cắn miếng thịt nguội. Trên trời có đám mây đục, bay sà sà như sắp rơi xuống, che khuất những tia nắng mặt trời. Phía xa, trên băng ghế đá, những đứa trẻ ngồi túm tụm thành nhóm, trên tay cầm máy chơi game, cắm mặt vào màn hình.
“Trẻ con đi ăn cắp, nếu không chọn đồ để lấy thì rất khó.”
Tôi nói ngay lúc thằng bé đang chuẩn bị cho miếng thức ăn khác vào miệng, nó quay sang nhìn tôi.
“Chẳng hạn như bánh kẹo, hoặc cùng lắm là nước trái cây. Ăn cắp rau củ ở siêu thị thì khó lắm, ví dụ là như vậy.”
Tôi sờ tay vào áo khoác của thằng bé.
“Phải may một cái túi đựng bên trong áo khoác này. Khoét một lỗ trên áo thông với cái túi đó. Hoặc có thể rạch một đường dọc theo dây khóa kéo phía trước, như thế mép vải nắp khóa sẽ giúp giấu nó đi. Toàn bộ có thể cho vào cái túi đó. Khi nào cảm thấy nó phồng lên quá thì dừng lại.”
Thằng bé không biết khi nào đã ăn hết hộp cơm.
“Hoặc là may vào túi xách của mình. May vào ba lô thi hơi dễ thấy. Nên may vào túi xách như loại cháu thường đeo đi học thêm ấy. Giống như túi xách ban nãy của chú, cứ nhét vào đường xẻ đấy, đựng được nhiều lắm… Còn việc ăn cắp, chẳng hạn như ví tiền…”
“Cháu từng làm rồi.”
Thằng bé đang nhìn đám trẻ con ở đằng xa.
“Lúc cháu đi cùng mẹ lên tàu điện đông người.”
“Vậy à?”
“Cái ví đó nó lòi ra khỏi túi của một cụ già… Lúc đó cháu nghĩ rằng nhìn cái ví dễ lấy quá. Hay mình lấy cái ví đó đi nhỉ! Vậy là cháu lấy luôn. Trong ví có bảy ngàn yên… Và từ đó, thỉnh thoảng cháu lại lấy. Khi một mình đi tàu điện.”
“Làm thử xem nào.”
Tôi nói với thằng bé rồi cho ví của mình vào túi quần sau và đứng lên. Thằng bé tựa người vào chân trái tôi như thể vô tình đâm sầm vào, nó đổi trọng tâm sang bên trái và hầu như cùng lúc, nó rút ví lên bằng tay phải.
“Cũng tạm được nhưng cháu nên thôi làm việc này… Cháu chỉ mới dừng ở mức giỡn chơi thôi, chưa quen được với việc móc ví đâu. Thật ra cháu chỉ cần làm thế này, kẹp ví lôi lên bằng hai hoặc ba ngón tay thôi. Không dùng ngón cái như cháu làm đâu. Nhưng mà vì cháu chưa có đủ sức, ngón tay còn ngắn nên đành phải sử dụng ngón cái vậy.”
Tôi uống cạn lon bia.
“Cháu có thể dùng thêm đồ nghề khác… Chẳng hạn như dùng những thứ có lưỡi móc để móc ví.”
“… Chú có à?”
“Chú không sử dụng đồ nghề. Nhưng có những tay móc túi nổi tiếng sử dụng đồ nghề đó.”
“Ai vậy ạ?”
Thằng bé nhìn tôi không chớp mắt.
“Ông ta tên là Barrington. Người Ireland, ngày xưa sống ở Anh. Ông ta chuyên ngồi ở ghế hàng đầu rạp hát, đến các bữa tiệc của những gia đình quý tộc, móc hết tiền của những tay nhà giàu… Ông ta tự chế ra dụng cụ để móc ví và sử dụng rất thành thạo. Ông ta móc cả ví của nghị sĩ và đại sứ, có lúc hóa trang thành giáo sĩ để móc ví nữa. Được gọi là ‘ông hoàng móc túi’ nên hẳn ông ta tài lắm.”
“Ngoài ra còn ai nữa không ạ?”
“Cháu không cần biết đâu.”
“… Dạ?”
Thằng bé nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên. Nãy giờ hầu như chỉ có tôi nói, song thằng bé lại tỏ ra xấu hổ như thể mình đã nói quá nhiều. Ống chân thò ra từ chiếc quần cộc trông gầy gò, bùn đất bám đầy trên đôi giày bẩn thỉu.
“… Cũng có tay chôm ví rất khác người. Anh ta nhét cái thẻ có ký tên của mình vào chiếc ví đã chôm được rồi trả cho người bị mất… Đó là anh chàng móc túi nổi tiếng người Mỹ tên là Dawson. Ngoài ra còn có một anh chàng tên là Angerillo, cũng là một tay móc túi cừ khôi, theo ước tính, anh ta từng móc túi trên một trăm ngàn lần… Rồi có cô nàng tên Emilie bị bắt vì tội chôm ví, khi đứng trước tòa, cô ta đã chôm hộp đựng mắt kính của quan tòa. Nghe nói cả tòa đã bật cười đấy.”
Nét mặt của thằng bé có vẻ tươi hơn một chút.
“… Thế còn ở Nhật thì sao ạ?”
“… Ở Nhật thì có anh chàng tên Koharu, nghe nói cũng tài lắm. Ngày xưa phổ biến kiểu ví Gamaguchi, kiểu ví bóp hai đầu khóa ở miệng lại với nhau, kêu cái tách. Có những người gắn sợi dây đeo ví trên cổ… Nghe nói anh chàng Koharu đó có thể cởi cúc áo khoác của người ta lấy tiền từ trong cái ví đang đeo trên cổ họ đấy. Đó được gọi là kỹ thuật ‘khoắng trong’. Đã vậy, nghe nói sau khi lấy tiền xong, anh ta còn đóng ví lại, gài cúc áo cho người ta nữa đấy. Quả là tay nghề xuất chúng.”
“… Có thật không ạ?”
“Đó là những kẻ cười nhạo thế giới trong sự đau khổ.”
Nhóm trẻ con nhìn đồng hồ rồi cất máy chơi game, rời khỏi công viên. Một cặp nam nữ trẻ dắt chó đi dạo ngang qua, một bé gái nắm tay mẹ vừa nói gì đó vừa nhìn chúng tôi.
“Cũng có kẻ một ngày đã khoắng được cả mười triệu yên.”
“… Mười triệu yên?”
“Ừ, là người quen của chú. Nhưng chết rồi… Chắc vậy.”
Thằng bé ngước nhìn tôi. Trong đầu tôi hiện lên gương mặt Ishikawa khẽ gật đầu với tôi lần cuối trong xe và hình ảnh đèn hậu màu đỏ của chiếc xe bảy chỗ biến mất trên đường.
“Đoạn cuối đời những người đó bi thảm lắm… Bởi vậy cháu đừng bắt chước. Không đáng chút nào.”
Tôi lấy hai trăm hai mươi ngàn yên chôm được từ vợ chồng ông cụ có đứa cháu đưa thằng bé.
“Chú cho cháu toàn bộ số tiền này. Nếu mẹ cháu bảo ra siêu thị ăn cắp đồ thì lấy tiền này mà mua. Đừng có đến đây nữa.”
“… Tại sao ạ?”
“Chú bận.”
Tôi đứng dậy khỏi ghế. Thằng bé cứ im lặng đi theo tôi, lúc đi gần, lúc giữ khoảng cách. Lúc chia tay tôi, thằng bé vẫn không nói gì. Tôi quay trở lại phòng trọ, cảm thấy hơi ớn lạnh nên tôi chui vào chăn song vẫn không thấy bớt, tôi nghĩ chắc là mình bị cảm. Khi đi mua thuốc uống, tôi thấy cơ thể mình còn lạnh hơn. Tôi quyết định uống thuốc rồi nằm ngủ một giấc. Suốt hai ngày, hầu như tôi chỉ nằm trong chăn. Khi tỉnh giấc bởi giấc mơ về Saeko, tôi nghe tiếng chuông cửa. Tôi đã mặc kệ nhưng tiếng chuông vẫn không ngừng reo. Chẳng biết là chiều hay là đêm, tôi châm lửa vào điếu thuốc đã mất hết mùi vị. Khi tôi mở cửa thì thấy mẹ thằng bé đang đứng chờ trước cửa.