7
Một giờ khuya, bọn tôi lên chiếc xe bảy chỗ đã được chuẩn bị sẵn. Cả bọn thay áo quần trong xe, không hiểu sao khi mặc vào người bộ quần áo vừa với mình, người tôi bốc ra mùi ngai ngái. Khi mấy tên kia nhấc miếng lót sàn xe lên, có một tấm ván đen làm nắp đậy một khoang rỗng. “Kiếm Nhật thì nằm trong ghế này,” tên cao kều vừa nhét áo quần vào cái khoang dưới sàn xe vừa nói. “Bọn tao nhét cả ma túy vào đây, gì gì cũng có. Thậm chí còn cho được cả người vào.”
Chúng tôi ngồi đợi trong xe một lúc thì cửa mở, một người tôi chưa gặp bao giờ ngồi vào vị trí lái xe. Anh ta khẽ gật đầu chào mấy gã kia rồi đạp ga cho xe chạy. Ra khỏi con hẻm nhỏ, chiếc xe lao vút trong đêm tối, thỉnh thoảng mới dừng lại ở ngã tư đèn đỏ.
Bọn tôi im lặng hút thuốc, nhìn vu vơ bên ngoài, dõi mắt theo bóng dáng một người đi xe đạp, ngắm vẻ lịch thiệp của đôi vợ chồng trung niên đang chạy ô tô bên cạnh. Vì sắp đến Giáng sinh nên khu dân cư trang trí đèn rất bắt mắt. Có hình nộm ông già Noel đang trèo tường, dãy đèn quả ớt xanh đỏ lấp lánh làm sáng rực tất cả các căn nhà.
“Tên này chỉ lái xe thôi, nên sau khi cho chúng ta xuống hắn sẽ mang xe biến đi đâu đó luôn. Không thể đậu một chiếc xe khả nghi trước nhà đó được. Nếu mọi việc suôn sẻ thì sẽ điện thoại gọi hắn đến đón… Lấy tiền xong, khi nào tao chỉ tay ra, bọn mày cùng với cả mấy tên này quay về xe trước. Vì tao phải ở lại dọn dẹp một chút, trói lão già và cô ả vào cột, cắt hết dây điện thoại để chúng không báo cảnh sát được. Nói tóm lại, hành động nhanh gọn rất quan trọng.”
Băng qua chỗ chắn tàu, chiếc xe nhẹ nhàng tiến vào con dốc thoai thoải. Đi qua dãy ánh sáng từ những ngôi nhà như ganh đua nhau trang trí, xung quanh dần tối hơn. Khi nghe ai đó nói “Nhà kia kìa!” tôi quay ra nhìn thì thấy một ngôi nhà hai tầng có vẻ mới. Ngôi nhà to, thiết kế tổng thể làm nổi bật cấu trúc hình tứ giác khiến người ta nghĩ tới một công ty mới nào đó. Vườn quanh nhà không rộng lắm nhưng cũng có thảm cỏ, những cái cây bất cân xứng như thể mọc lên một cách bừa bãi. “Nhà lão già ở Tokyo đấy!” Gã cao kều nói. Xung quanh san sát những ngôi nhà giàu có từa tựa nhau, đèn đường lẫn lối đi đều ở trong tình trạng tốt.
Tôi đội mũ bảo hiểm trong xe, được phát một thanh kiếm đựng trong bao giống như bọn họ. Đó không phải là cây kiếm Nhật thường thấy mà chỉ là một con dao được làm to hơn, dài hơn để tăng vẻ đáng sợ, không có cả uy lực lẫn vẻ thanh tịnh. Chiếc xe chạy chầm chậm, mấy gã kia nhìn quanh rồi cho xe nhẹ nhàng dừng lại. “Tao sẽ đi vào một mình trước để mở cửa,” gã đầu trọc mặc áo khoác màu xanh lá cây im lặng từ nãy khẽ nói. “Tóm lại ngoài Niimi ra, hai bọn mày tuyệt đối không được mở miệng nói gì cả.”
Gã đầu trọc xuống xe, nhét con dao vào trong thắt lưng, từ từ mở cổng và tiến vào cửa chính. Đúng lúc đó, đèn ở cửa chính bật sáng, tôi giật mình nín thở theo phản xạ. Bóng gã đổ xuống ngay giữa thảm cỏ. Tachibana định nói điều gì đó nhưng gã cao kều đã đưa tay ngăn lại. “Chỉ là bóng đèn thôi,” gã nhỏ giọng. “Chỉ là bóng đèn chiếu sáng thôi. Bọn tao điều tra hết về ngôi nhà này rồi. Không phải đèn báo động đâu. Xung quanh không có ai nên đèn có sáng cũng chẳng ý nghĩa gì. Chỉ là đồ chống trộm thôi.”
Gã đầu trọc tra chìa khóa vào ổ khóa, mở hé cửa rồi vẫy tay ra hiệu cho bọn tôi. Cả bọn xuống xe, xếp thành một hàng tiến vê phía cửa, bóng đổ xuống mặt cỏ. Tôi nhớ lại cảm giác căng thẳng, cổ họng khô khốc hồi còn tham gia nhóm đạo chích ngày xưa. Chiếc xe chở chúng tôi đến bắt đầu đi. Sau khi xác nhận cả bọn đã vào trong nhà, gã cao kều nhẹ nhàng đóng cửa.
Sau cửa chính là hành lang tối chạy dài, lạnh lẽo và tĩnh mịch. Cảm giác lạ lẫm ngày xưa khi mang cả giày bước vào nhà người khác ùa về, tôi theo sau Ishikawa và Tachibana, đi về phía phòng cô gái đối diện với nhà vệ sinh cuối hành lang. Chắc chắn lão già đang ở trong phòng ngủ trên tầng hai. Mấy tên kia từ từ leo lên cầu thang rồi biến mất trong bóng tối. Còn bọn tôi sẽ phải làm nhiệm vụ trói cô gái lại và đưa lên tầng hai.
Khi đứng trước cánh cửa gỗ, tôi hít một hơi thật sâu. Ishikawa nhẹ nhàng mở cửa vào bên trong. Bên trong tối nhưng có thể thấy giường nằm trong góc căn phòng rộng khoảng 10 chiếu chứa hình dáng lùm lùm. Ishikawa cầm miếng băng dính đã cắt sẵn tiến lại gần giường. Nếu như cô ả giãy giụa thì Ishikawa và Tachibana sẽ là người giữ cô ta, còn tôi sẽ giơ con dao ra hăm dọa. Tôi nắm bao đựng dao, nín thở. Ishikawa đã quen với cách đi không nghe tiếng chân. Ngay lúc chuẩn bị dùng băng dính bịt miệng cô ả, Tachibana giẫm phải cái gì đó, có âm thanh khô khốc của miếng nhựa bị vỡ. Khi tôi quay sang nhìn Tachibana thì có tiếng ú ớ khe khẽ của cô ả từ trên giường. Ishikawa vòng tay khóa đầu và bịt miệng cô ta, nói gì đó vào tai cô ả. Cô ả gật đầu mấy cái song cơ thể cứ quằn quại theo phản xạ, sau một hồi cố gắng thở gấp cùng kêu rên khe khẽ, cuối cùng cô ta cũng nằm yên. Ishikawa bật đèn ngủ lên còn Tachibana thì rút dao ra hết sức khẽ khàng để tránh làm cô gái kích động hơn. Cô ả nhìn con dao dài trên tay Tachibana, nhìn cánh tay của Ishikawa, rồi nhìn tôi đang đứng trước cửa. Cô ả vừa thở gấp vừa bước xuống giường theo yêu cầu của Ishikawa. Cô ả chỉ mặc độc cái áo ngủ hai dây, không mặc cả đồ lót. Ishikawa bắt cô nàng ngồi giữa phòng, bẻ tay cô ả ra sau và trói bằng đoạn dây đã chuẩn bị sẵn.
Cô ả rất đẹp, thân hình cao ráo, thanh mảnh. Vì hai tay bị trói quặt ra sau nên ngực của cô ả càng nhô lên, lồ lộ sau chiếc áo ngủ, cơ thể cô ta gồng lên vì sợ, đôi chân dài duỗi ra hớ hênh. Vì lo cho tính mạng nên cô ả quên luôn mình là phụ nữ, để mặc cho mọi đường nét cơ thể cứ thế phô ra, người cô ả tỏa mùi nước hoa. Tôi thấy trong lúc sợ hãi và nguy hiểm, cơ thể phụ nữ thu hút mọi sự chú ý hệt như ngọn lửa thu hút lũ thiêu thân, chẳng liên quan gì đến ý chí của họ. Ishikawa kiểm tra dưới ánh đèn xem tay cô ả được cột chặt chưa, lẩm bẩm gì đó vào tai ả rồi cắt miếng băng dính mới dán thêm vào miệng. Dưới ánh đèn, hình ảnh cô gái xinh đẹp bị ngược đãi như tách lìa khỏi không gian xung quanh. Không hiểu sao hình ảnh Saeko cứ hiện lên trước mắt tôi. Nhận ra mình nhìn cô ả khá lâu nên tôi đưa mắt nhìn sang chỗ khác. Tôi biết Tachibana không muốn động chạm cô ả một cách bừa bãi, còn Ishikawa cũng đang cố gắng để không chạm vào người cô ả. Ishikawa lấy chiếc khăn lông trên giường phủ lên người ả, tóm lấy khúc dây trói trên tay ả rồi từ từ kéo dậy. Tachibana và Ishikawa, hai đứa hai bên dẫn cô nàng lên tầng hai. Tóc cô ả tỏa ra thứ mùi đậm đặc, lẫn với mùi từ bộ quần áo của một người lạ tôi đang mặc trên người.
Ánh sáng từ phòng ngủ của lão già trên tầng hai lọt ra ngoài. Thoáng có tiếng người, khi tôi mở cửa thì ánh sáng càng rõ hơn. Trong căn phòng rộng chừng hai mươi chiếu có ba tên cầm dao và một lão già tóc bạc tay bị trói quặt ra sau, đang ngồi rúm ró như con sâu.
“*****, **”
“*****, ****,****”
Ba tên nhìn chúng tôi vừa dẫn cô ả đến rồi quay lại nhìn lão già. Bọn chúng nói chuyện với nhau bằng tiếng Trung khiến lão già mở to mắt nhìn. Theo dấu hiệu của ba tên đó, chúng tôi rút dao ra. Lão già vẫn không lên tiếng, chỉ trố mắt nhìn chúng tôi nghi hoặc.
“Bọn này không giết ông đâu, mở két sắt ra đi.”
Gã cao kều thay vì nói thứ tiếng Nhật lõm bõm, thì cố giữ giọng phát âm hơi ngọng như kiểu một người nước ngoài nói tiếng Nhật khá tốt.
“Xin các cậu…”
Giọng lão khàn và đục như loài chim hoang.
“Đừng bắt tao phải nói nhiều.”
“Nhưng nếu các cậu giết tôi thì két sắt cũng không mở được.”
Lão già phản kháng yếu ớt trong khí giọng run run, người ướt đẫm mồ hôi.
“Muốn sao cũng được. Sếp tao đã ra lệnh, giết cũng được, không giết cũng được. Nếu chọn cách giết thì sẽ khiêng cả két đi rồi mở ở nhà máy. Thế nào cũng được. Phiền phức quá, mau mở ra đi.”
Gã đầu đinh tay lăm le thanh kiếm hùng hổ đến gần lão già.
“Đừng để máu bắn vào người. Đứng đối diện và đâm vào cổ ấy.”
“Hiểu rồi.”
Lão già rên rỉ.
“Tôi phải chết thật sao?”
“Còn tùy xem ông có hợp tác không đã.”
“6, 5, 2, 2, 1, *, *, 0, 5.”
Tên đầu trọc ngồi trước két sắt màu bạc đặt trên kệ ở góc phòng. Gã nhấn mã số, cửa két sắt mở ra. Tên cao kều rút điện thoại ra nói gì đó bằng tiếng Trung rồi lập tức ngắt máy. Trong két sắt có lượng tiền nhiều hơn con số tám mươi triệu yên được nói ban đầu. Tachibana khò khè trong cổ họng như thể đang cố nén cười. Tên cao kều ném cái túi màu trắng ra, tên trọc im lặng nhét tiền vào.
“Đợi đã. Làm ơn chỉ lấy tiền đi thôi.”
Lão già rên lên khi thấy tên trọc cầm bó tài liệu và phong bì.
“*****.”
“Hả?”
“À à, bọn tao lấy cả cổ phiếu và cả giấy chứng nhận quyền sở hữu nữa.”
“Nhầm rồi, đó không phải là cổ phiếu. Các cậu không cần đến nó đâu.”
“****, không, tao không đọc được. Tao không hiểu.”
“Tôi nói thật đấy.”
“Im đi.”
Thấy tên cao kều ra hiệu cho tên đầu đinh, tỏ ý phiền quá, lão già liền im bặt. Cô ả kia vẫn ngồi bệt dưới sàn, mắt mở to thảng thốt. Lão già ra sức vặn vẹo, quằn quại như thể hốt hoảng lắm. Thấy tên đầu trọc cầm túi đứng lên, lão già cứ nhắc đi nhắc lại: “Thực sự là không phải đâu.”
Tên cao kều chỉ tay về phía cửa nên chúng tôi ra khỏi phòng. Lúc ra đến cửa, tôi có nhìn cô ả, ả vẫn thản nhiên duỗi thẳng chân, chiếc khăn bông thì đã rơi khỏi người. Tên đầu đinh mở cửa trước rồi nhìn quanh. Dãy nhà dân vẫn chìm trong yên tĩnh. Chiếc xe từ từ chạy tới, theo tên đầu đinh ra dấu chúng tôi ra khỏi nhà. Trước cổng nhà, cửa xe từ từ mở. Mọi việc đơn giản quá.
“Còn gã kia thì sao?”
Tachibana hỏi mấy tên kia, giọng có vẻ khí thế. Tôi nghĩ nó đang hỏi về gã cao kều vẫn còn ở lại bên trong.
“… Đợi thêm chút nữa. Lúc nãy tao nói rồi cơ mà. Hắn còn phải dọn dẹp. Bị báo cảnh sát ngay thì mệt lắm.”
Trong lúc nói chuyện thì tên cao kều từ trong nhà quay ra rồi leo lên ngồi cạnh tài xế. Chiếc xe lăn đi cũng từ từ như lúc nó đến.
Lúc còn tham gia nhóm chuyên đột nhập nhà vắng chủ, khi mọi việc xong xuôi là tất cả cùng cười vang như thể vừa được giải phóng. Song lúc này, mấy tên kia chỉ im lặng. Như thể vừa làm xong một công việc bình thường, bọn chúng thờ ơ cởi áo khoác, cất mũ bảo hiểm và túi đựng tiền vào khoang dưới sàn xe, cất sáu thanh kiếm dưới thùng ghế. Xong xuôi, bọn chúng thở hắt ra vẻ chán chường. Đúng lúc đó, Ishikawa đang ngồi bên cạnh chạm vào ngón tay tôi và chuyền cho tôi một mẩu giấy nhỏ.
“Này,” Tachibana lại lên tiếng. “Nếu đơn giản thế này thì bọn mày làm được mà… Sao lại phải gọi thêm bọn tao?”
Tôi tò mò về tờ giấy của Ishikawa, đồng thời cũng ngóng câu trả lời của bọn chúng. Gã cao kều châm lửa hút thuốc, không buồn quay lại, gã đáp như thể không muốn nói chuyện.
“… Ba người bọn tao làm cũng được nhưng để đề phòng thì nên gọi thêm người. Đối phương cũng thấy sợ hơn, trường hợp lão già đó không chịu hợp tác thì cũng cần người khiêng két sắt đi. Ngoài ra còn gì nữa nhỉ?”
“Nhưng sao lại là bọn tao…?”
“À, thực ra thì bọn tao cũng chuẩn bị ba người khác rồi. Là bạn của tụi tao. Nhưng khi nghe Niimi nói là phải rời Tokyo, sếp tao liền đổi ý. Nói đơn giản thì bọn mày giống như quà khuyến mãi vậy. Ông ta rất thích cho tiền mấy đứa lêu lổng như bọn mày.”
Tôi cúi xuống vờ gãi gãi cổ chân, rồi liếc nhìn tờ giấy. Tờ giấy viết ‘Lập tức rời khỏi Tokyo. Bảy giờ tối mai, trước cửa Bắc ga Shin Yokohama.’
“Nhưng…”
“Mày lắm điều quá. Tao cũng không biết ông ta đang nghĩ gì đâu. Tóm lại, bọn mày là những đứa may mắn. Chỉ cần biết ơn ông ta như ông ta nói là được rồi… Trước giờ còn có nhiều chuyện khó hiểu hơn. Tất cả là do ông ấy nghĩ hết. Điều duy nhất tao biết là khi ông ta bảo dùng đứa nào thì những đứa đó không bao giờ phạm sai lầm… Bản thân tao khi nhìn bọn mày cũng nghĩ là bọn mày được. Chắc vì Niimi sắp nghỉ việc nên ông ta muốn để cho Niimi làm việc lần cuối rồi cho tiền. Để phải mang ơn ông ta. Trước giờ vẫn có những đứa như vậy, dù không nhiều. Vì ông ta thích mấy thằng trẻ nên không định làm gì bọn mày đâu. Dù có thả rông mấy thằng lêu lổng, yếu thế như bọn mày thì cũng chẳng có gì phải sợ cả… Nghe nói ông ta đã cứu thằng Nlimi ở Pakistan nhưng với ông ta thì đó cũng chỉ là trò giải trí mà thôi. Vụ lần này vốn dĩ kịch bản đã rất hoàn hảo, bọn mày chỉ việc im lặng và trói cô ả, chẳng có gì khó cả… Tóm lại bọn mày may mắn đấy.”
Gã nói xong, cố nén cái ngáp rồi dụi lửa điếu thuốc. Chiếc xe đi hết con đường tối và tiến vào khu vực nhà máy bỏ hoang.
“Đến đây là được rồi… Dừng lại.”
Mấy tên kia xuống xe, bắt đầu thay quần áo. Những mảnh lốp xe trông như miếng thịt mềm nằm rải rác, tòa nhà lắp ghép hoen gỉ, hư hỏng, một chiếc xe tải nhỏ màu trắng đã vỡ cửa kính. Tôi vừa thay quần áo vừa đứng hơi tách khỏi mấy tên song Ishikawa thì chẳng có phản ứng gì, cứ lẳng lặng cỏi quần áo ra rồi mặc quần áo khác vào.
“… Tao chia tiền đây.”
Tên cao kều nói xong thì tên đầu trọc mở cửa xe, vào bên trong rồi quay ra. Trên tay gã cầm một bó tiền buộc vội.
“Năm triệu yên. Không ý kiến gì chứ? Quá hời chứ gì nữa. Nói thẳng ra thì tụi tao cũng tiếc lắm đấy.”
Gã lần lượt phát tiền cho bọn tôi. Thấy gã cao kều ngáp, tay tài xế cũng đưa tay dụi mắt.
“Tới chỗ thích hợp bọn tao sẽ thả bọn mày xuống để bọn mày tự bắt taxi. À, Niimi, mày lái xe một lúc đi, cả nó và tao đều chẳng ngủ nghê gì. Dễ gây tai nạn lắm.”
Chiếc xe ra khỏi con đường hẹp với những ngôi nhà nằm san sát rồi tiến vào đường quốc lộ nào đó. Tên cao kều và tài xế đã ngủ, tên đầu trọc ra lệnh thay tên cao kều, Ishikawa dừng xe lại. Tôi hoàn toàn không đoán được đó là đâu. Chỉ có mỗi cửa hàng tiện lợi ở đằng xa, ngoài ra chẳng có cửa hàng nào nổi bật, khoảng cách giữa các cột đèn khá xa nên xung quanh hơi tối.
“Bọn mày xuống nhanh đi… Giấu tiền vào trong quần áo ấy. Bọn mày làm nghề móc túi nên chắc là nhét được hết tiền vào người. Tụi mày cũng không bất cẩn đến mức bị cảnh sát chặn lại hỏi đâu nhỉ.”
Tachibana xuống xe, tôi cũng xuống theo. Ishikawa cũng định xuống song tên đầu trọc bảo: “Xin lỗi, lái giúp tao thêm chút nữa đi. Bọn nó ngủ cả rồi. Giờ bọn tao đến Shinagawa để thủ tiêu chiếc xe này. Nhờ mày lái đến khoảng nửa đường thôi.”
“Nhưng mà tao…”
Thấy Ishikawa phản ứng, tên đầu trọc bật cười thành tiếng.
“Gì mà bọn mày run như cầy sấy thế. Được rồi, chỉ cần đến Kannana thôi. Sau đó tao sẽ lái. Bọn mày thật nhiễu sự.”
Tôi nhìn Ishikawa song nó khẽ gật đầu nên tôi chỉ im lặng nhìn cửa xe đóng lại. Xe bắt đầu chạy rồi dần dần tăng tốc, chẳng bao lâu thì biến mất trong màn đêm. Xung quanh bỗng dưng trở nên vắng lặng.
Tôi và Tachibana cứ đứng im lặng như vậy một lúc, lơ đãng nhìn những chiếc xe thỉnh thoảng lướt qua, châm lửa hút thuốc, bản thân tôi thì không ngừng nghĩ về Ishikawa. Khi tôi nói với Tachibana về tờ giấy Ishikawa đưa thì nó đã châm sang điếu thứ hai.
“… rời khỏi Tokyo ngay, có phải thế không?”
Tachibana nói rồi khẽ cười.
“Tại nó nhát gan quá đấy… Chẳng phải hoàn toàn bình thường sao. Tao vẫn ở lại đây. Ở đây có đứa tao cần phải gặp, có gái tao có thể chén được ngay.”
“Tao thì… tao sẽ rời khỏi đây.”
“Mày thích thì cứ đi. Kể cũng quái thật. Đơn giản mà chẳng bị lộ.”
Tachibana im lặng như đang suy nghĩ điều gì.
“Người đàn ông đó là ai mày biết không?”
“Làm sao tao biết được… Hình như ông ta tên là Kizaki gì đó? Nhưng mà mình không nên biết thì hơn. Cứ làm như lão nói. Chỉ cần biết ơn trong lòng là được.”
Tôi đi bộ cùng Tachibana đến cửa hàng tiện lợi rồi gọi taxi. Khi hai chiếc taxi nối đuôi nhau chạy vào bãi đỗ xe, Tachibana búng tàn thuốc như ra hiệu gì đó.
“Vậy nhé, chắc mày và tao sẽ còn gặp mặt.” Tachibana nói. “Loại như bọn mình thế nào cũng gặp lại nhau ở đâu đó thôi.”
Tôi lên taxi và đi thẳng đến Shin Yokohama. Thành phố lúc rạng sáng toát lên một màu xanh mờ ảo, những căn nhà, con đường và lác đác mấy người đi bộ hiện lên trong màu xanh ấy. Tôi xuống xe taxi, vào một khách sạn bình dân trước ga. Cô gái tiếp tân cứ giải thích lằng nhằng rằng chỉ còn vài tiếng nữa là đến giờ phải trả phòng rồi. Tôi bảo sẽ thuê hai đêm, trả tiền rồi lên phòng.
Vừa nằm xuống giường, tôi nhận ra cơ thể mình vẫn còn run. Tôi cứ có cảm giác như mình đang ở trong chiếc xe đó, đồng thời cũng ở trong phòng của lão già nọ. Không ngủ được, tôi định gọi ả nào đó đến song nghĩ lại thấy chẳng có chỗ nào cung cấp gái vào giờ này cả. Tôi châm thuốc, nghĩ xem không biết giờ mình sẽ thế nào. Tôi cứ xem mình sẽ làm gì, sẽ tập trung vào cái gì để sống. Tôi vừa nhớ lại hình ảnh cô ả bị trói trong phòng lão già, vừa nghĩ đến Saeko.
Tôi không tài nào ngủ được, cứ thao thức như vậy cho đến gần bảy giờ tối, giờ mà Ishikawa đã nhắc tới. Cửa Bắc ga Shin Yokohama có rất nhiều người qua lại. Mất ngủ, lại đi giữa một rừng người hối hả ngược xuôi làm đầu óc tôi váng vất.
Tám giờ, rồi chín giờ mà vẫn không thấy Ishikawa đâu. Tôi ngồi xổm xuống đất, liên tục đốt thuốc. Trang phục đủ màu sắc của dòng người dưới ánh đèn nê-ông khiến mắt tôi nhức nhối. Tôi quay sang nhìn cặp tình nhân đang cười như ré lên, nhìn tay nhân viên văn phòng đang đứng dựa vào tường, nhìn đồng hồ, nhìn xuống giày. Tôi nhìn thấy một người đàn ông đang vẫy tay tiến lại gần, ngay khi nhận ra là anh ta vẫy người khác chứ không phải mình thì một ông lão vô gia cư áp sát sau lưng tôi.
“Từ nay, dù có bất cứ chuyện gì xảy ra…”
Ông lão nhìn vào mắt tôi nói. Trống ngực tôi càng lúc càng đập mạnh. Xung quanh tôi là vô số những người đang cười với nhau, khuôn mặt họ lờ mờ không rõ.
“Kín tiếng thôi… Nếu còn muốn giữ mạng. Mày thú vị đấy. Hẹn gặp lại nhé.”
Tôi nhìn ông lão. Hơi thở càng gấp gáp, tôi cố gắng kìm nhịp thở.
“Ông là…?”
“… Là người đưa tin. Ban nãy một ông mặc vest cho tôi cái này.”
Ông lão lôi trong túi ra một chai rượu whisky.
“… Ngoài ra còn gì nữa không?”
“Ngoài ra à.”
Ông lão nhăn mặt ho hắng.
“Tao quyết định để cho mày tự bơi… Hãy biết ơn tao trong lòng… Hình như thế.”
Tôi vào ga, mua đại một vé rồi chờ tàu shinkansen. Ti vi trong phòng chờ đang phát tin tức chiến tranh. Màn hình ti-vi thay đổi, dòng tin ‘Hạ nghị sĩ XXX bị sát hại’ đập vào mắt tôi. Hiện lên trên màn hình là lão già mà bọn tôi vừa cướp tiền.
‘Theo lời khai của nhân chứng là người giúp việc vừa thoát nạn thì hung thủ là một nhóm có vẻ là người nước ngoài, sau khi ép nghị sĩ XXX mở két sắt, nhóm hung thủ đã dùng một hung khí giống như dao giết ngài nghị sĩ… Cục cảnh sát Tokyo nhận định đây là hành vi của một nhóm cướp người Trung Quốc thường xuyên lộng hành những năm gần đây và bắt đầu mở cuộc điều tra. Tại quốc hội…’
Sau này tôi mới biết là ngày hôm sau, thư ký riêng của một chính trị gia khác tự sát, chủ tịch một công ty nhà nước chết vì rơi xuống đường tàu, giám đốc một công ty IT mất tích và được tìm thấy thì đã chết. Giá cổ phiếu tăng bất thường rồi đột ngột giảm mạnh, sau khi bộ trưởng từ chức vì lý do sức khỏe, một chính trị gia khác cùng phe với ông ta cũng chết.
Đêm hôm đó, tôi rời khỏi Tokyo.