1
Khi còn nhỏ, tôi thường hay lóng ngóng, vụng về.
Giữa cửa hàng đông đúc hay ở nhà người khác, tôi thường hay đánh rơi những vật mà mình len lén cầm lên tay. Đồ vật của người khác khi ở trong tay tôi giống như những dị vật xa lạ. Như thể các tiếp điểm vốn dĩ không nên chạm tới đang cự tuyệt tôi, dị vật đó khẽ rung lên, khẳng định tính độc lập, khi tôi nhận ra thì nó đã rơi xuống đất. Phía xa xa lúc nào cũng có một tòa tháp. Tòa tháp bị sương mù bao phủ, chỉ hiện lên mỗi đường nét bên ngoài, giống như một giấc mơ ban ngày xưa cũ. Tuy nhiên, bây giờ tôi không còn như trước nữa. Và dĩ nhiên, tôi cũng không còn thấy tòa tháp.
Trước mắt tôi là một người đàn ông luống tuổi mặc áo khoác màu đen, tay phải kéo chiếc va li màu bạc đang đi trên sân ga. Có vẻ ông ta là người giàu có nhất trong số những hành khách quanh đây. Áo khoác hiệu Brunello, áo vest cũng thế. Đôi giày da hiệu Berluti hình như là hàng đặt, không một vết trẩy xước. Loại người giàu có dễ nhận biết luôn thể hiện mình là một người giàu có giữa đám đông. Chiếc đồng hồ Rolex bạc mẫu Datejust ở cổ tay trái lấp ló dưới ống tay áo. Chắc là vì không quen đi tàu cao tốc shinkansen một mình nên ông ta mua vé mất rất nhiều thời gian. Ông ta khom lưng, dò dẫm di chuyển các ngón tay béo múp trông giống những con sâu đáng sợ trên máy bán vé tự động. Ngay lúc đó, tôi nhìn thấy chiếc ví trong túi áo khoác bên trái của ông ta.
Tôi giữ khoảng cách với ông ta rồi cùng bước lên thang cuộn, chầm chậm đi xuống. Lúc đứng sau lưng ông ta chờ tàu cao tốc, tôi cầm một tờ báo trên tay. Trống ngực tôi hơi loạn nhịp. Tôi biết hết vị trí của các máy quay giám sát ở sân ga này. Vì tôi chỉ mua mỗi vé tiễn nên mọi thứ phải kết thúc trước thời điểm lên tàu. Xây lưng che ánh mắt những người đứng bên phải, tôi gập tờ báo lại, chuyển sang bên tay trái rồi từ từ hạ tờ báo xuống làm vật chắn, sau đó thọc ngón trỏ và ngón giữa tay phải vào túi ông ta. Anh sáng đèn huỳnh quang phản chiếu trên cúc ống tay áo khoác khẽ lướt qua khóe mắt. Tôi nhẹ nhàng hít vào và cứ vậy nín thở. Ngón tay đã kẹp được vào ví, tôi nhẹ nhàng rút ra. Một luồng điện chạy dọc từ ngón tay lên đến vai, tôi cảm giác như cơ thể dần nóng lên. Tôi cố tự nhủ rằng vô số ánh mắt giao nhau của những người xung quanh đều không hướng vào chỗ duy nhất này. Vừa cố kìm nén sự run rẩy trên những ngón tay đang cầm ví, tôi vừa kẹp chiếc ví vào giữa tờ báo đã được gấp lại, chuyển sang tay phải rồi cho vào túi trong áo khoác mình. Từ từ thở ra, cảm giác như thân nhiệt mình càng nóng hơn, tôi đảo mắt nhìn xung quanh lần nữa. Cảm giác căng thẳng khi sờ vào vật lạ, dấu vết sự tê cứng khi xâm phạm vào lãnh thổ của người khác vẫn còn đọng lại ở các ngón tay. Mồ hôi rịn ra sau gáy. Tôi rút điện thoại ra, vờ như đang nhắn tin và bỏ đi.
Tôi quay lại cổng soát vé, bước xuống cầu thang màu xám dẫn đến tuyến Marunouchi. Một bên mắt tôi bỗng dưng nhòa đi, những người đi lại trước mắt cứ mờ mờ không rõ, cảm giác mọi đường nét đang dần biến mất. Vừa đến sân ga, tôi thấy thấp thoáng trong khóe mắt một người đàn ông mặc bộ vest màu đen. Thấy túi quần sau bên phải của anh ta hơi phồng lên, tôi xác nhận đó là nơi để ví tiền. Qua hình dáng và tác phong, có thể đoán anh ta là một anh chàng host(*) được yêu thích. Anh ta vừa nhìn điện thoại với vẻ nghi ngờ vừa di chuyển ngón tay thon dài một cách vội vã. Tôi theo anh ta lên tàu điện, vừa bám theo vừa để ý canh chừng dòng người đông đúc, cuối cùng cũng chọn được chỗ đứng phía sau anh ta trong tàu điện nóng hầm hập. Khi đồng thời cảm nhận được các kích thích cả lớn lẫn nhỏ, dây thần kinh của con người có xu hướng bỏ qua kích thích nhỏ. Đoạn đường này có hai khúc cua lớn, đến giữa chừng tàu điện sẽ lắc rất mạnh. Người đàn ông là nhân viên văn phòng ở phía sau tôi đang đọc tờ báo chiều được gấp nhỏ lại, phía bên phải tôi là hai người phụ nữ trung niên đang tán chuyện về ai đó, cười hở cả lợi. Những người xung quanh đều lên tàu với mục đích di chuyển, chỉ mình tôi là khác. Mu bàn tay tôi quay về phía đối tượng, bằng hai ngón tay, tôi đã kẹp được cái ví của anh chàng host. Vị trí của những hành khách đang đứng trong tàu tạo thành một đường thẳng đứng bao quanh tôi. Hai đường chỉ ở rìa túi quần bung ra như vừa qua con vật lộn, tạo thành một đường xoắn nổi bật như con rắn. Ngay khoảnh khắc tàu rung lắc, tôi cố tình đẩy ngực vào lưng anh chàng host, giả vờ bị mất thăng bằng rồi rút ví lên theo chiều thẳng đứng. Lực ép vào lưng anh ta theo đó được thả lỏng, tôi thở ra, cảm thấy một luồng hơi nóng đang lan tỏa khắp cơ thể. Tôi cẩn thận nhìn xung quanh nhưng không có gì khác lạ. Những ca đơn giản thế này, làm sao có chuyện tôi để cho mình mắc sai sót được. Tôi xuống tàu ở ga kế tiếp, rụt vai như người bị lạnh và rảo bước.
Host là nhân viên nam phục vụ trong câu lạc bộ dành cho nữ.
Hòa mình vào dòng người mệt mỏi, tôi ra khỏi cửa soát vé. Nhìn một nhóm nam nữ khoảng mười lăm người đang tụ tập ở trước cửa ra vào nhà ga, tôi đoán họ có tầm khoảng hai trăm ngàn yên. Châm lửa đốt thuốc, tôi thong thả bước đi. Ở phía sau cột điện bên trái đường, tôi nhìn thấy một gã thanh niên đang kiểm tra ví một cách hớ hênh rồi cho vào túi phải chiếc áo khoác lông vũ màu trắng. Ống tay áo khoác đen bẩn, đôi giày thể thao sờn rách, thứ có thể coi là chất lượng tốt nhất trên người gã là chất liệu của chiếc quần jean. Tôi phớt lờ gã, bước vào thương xá Mitsukoshi. Ở tầng hàng hiệu dành cho nam có trưng một con ma-nơ-canh mặc bộ áo quần được phối rất bắt mắt. Đó là trang phục dành cho những người hơi khá giả thuộc lứa tuổi nửa sau hai mươi cho đến nửa đầu ba mươi. Trang phục ma-nơ-canh đang mặc giống với trang phục trên người tôi lúc này. Thực ra, tôi cũng chẳng hứng thú với quần áo, nhưng những người làm công việc như kiểu tôi đây không được phép nổi bật. Để không bị nghi ngờ, ở một chừng mực nào đó tôi cần phải trang bị cho bản thân một bộ dạng hơi sang trọng, khoác lên mình một vẻ ngoài giả dối và hòa lẫn vào đám đông như một kẻ giả dối. Trang phục tôi đang mặc chỉ khác với ma-nơ-canh mỗi đôi giày, bởi tôi mang giày thể thao để đề phòng phải chạy trốn.
Tận dụng sức ấm trong cửa hàng, tôi co duỗi ngón tay bên trong túi áo để luyện cho dẻo dai. Chiếc khăn tay được tôi nhúng nước để làm ướt tay vẫn còn lạnh. Ngón trỏ và ngón giữa của tôi có chiều dài gần như ngang nhau. Tôi cũng không biết là từ khi sinh ra hai ngón đã ngang nhau như vậy hay là sau này chúng mới dài bằng nhau. Những người có ngón tay áp út dài hơn ngón trỏ thì sẽ sử dụng ngón giữa và ngón áp út. Cũng có người co ngón giữa lại rồi dùng cả ba ngón để kẹp. Giống như chuyển động của mọi vật thể, chuyển động của chiếc ví từ trong túi ra ngoài cũng có một cách trơn tru nhất, thích hợp nhất. Ngoài góc độ ra thì tốc độ cũng quan trọng nữa. Ishikawa thích bàn về những điều này. Mỗi khi rượu vào, nó cứ như đứa trẻ, nói liến thoắng chẳng ý tứ kiêng dè gì. Tôi cũng chẳng biết bây giờ nó đang làm gì. Có khi đã chết rồi cũng nên.
Tôi đi vào phòng vệ sinh mờ mờ tối của thương xá, đeo găng tay mỏng vào rồi kiểm tra chiếc ví vừa lấy được. Để cho an tâm, tôi đã quyết định không sử dụng nhà vệ sinh trong ga tàu điện. Chiếc ví của người đàn ông mặc áo khoác đen gồm chín mươi sáu ngàn yên, ba tờ một trăm đô la Mỹ, thẻ Visa hạng vàng, thẻ American Express hạng vàng, giấy phép lái xe, thẻ hội viên phòng tập thể hình, hóa đơn bảy mươi hai ngàn yên tiền ăn uống ở nhà hàng. Ngay lúc tôi định cất tất cả đi vì thấy mất thời gian quá thì phát hiện cồn một cái thẻ nhựa nhiều màu sắc phức tạp không có chữ. Loại thẻ này tôi đã nhìn thấy vài lần. Đó là thẻ hội viên của câu lạc bộ mại dâm. Còn trong ví của anh chàng host thì có năm mươi hai ngàn yên, giấy phép lái xe, thẻ tín dụng của ngân hàng Mitsui Sumitomo, thẻ hội viên của cửa hàng cho thuê băng đĩa Tsutaya và quán cà phê truyện tranh, vài danh thiếp của các cô gái bán hoa, còn lại mấy tờ giấy vụn như hóa đơn, biên lai.
Ngoài ra còn có mấy viên thuốc sặc sỡ khắc hình ngôi sao, trái tim. Tôi chỉ lấy tiền mặt ra, các thứ khác vẫn để nguyên trong ví. Chiếc ví nào cũng thể hiện tính cách và cuộc sống của chủ nhân nó. Cũng giống như điện thoại di động, ví là căn phòng bí mật của chủ nhân, giữ vị trí trung tâm là hạt nhân của mọi thứ chủ nhân mang trên người. Sợ rắc rối nên tôi không bao giờ bán mấy cái thẻ. Giống như Ishikawa vẫn thường hay làm, cứ bỏ cái ví đấy vào thùng thư, ắt bưu tá sẽ chuyển đến cảnh sát, và cảnh sát sẽ chuyển đến địa chi trên giấy phép lái xe. Tôi lau dấu vân tay và cho ví vào túi. Anh chàng host có thể sẽ bị bắt vì dùng thuốc, nhưng điều đó không liên quan gì đến tôi.
Khi định rời khỏi phòng vệ sinh, bỗng tôi phát hiện có gì đó khang khác ở túi trong áo khoác. Trống ngực đập loạn lên, tôi quay trở lại phòng vệ sinh. Đó là một cái ví da cứng hiệu BVLGARI. Bên trong ví có hai trăm ngàn yên mới toanh. Ngoài mấy thẻ Visa hạng vàng, còn có danh thiếp giám đốc công ty chứng khoán. Cả cái ví cũng như tên trong danh thiếp này đều là thứ lần đầu tiên tôi nhìn thấy.
Lại nữa rồi, tôi nghĩ. Tôi hầu như không có ký ức gì về việc mình đã thỏm được chiếc ví này. Đây là chiếc ví có giá trị nhất trong số tôi móc được ngày hôm nay.