Kẻ Móc Túi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

5

Khi ra tới bên ngoài thì trời đã tạnh mưa, tôi vứt ô vào giỏ chiếc xe đạp nằm cạnh đó. Gài lại cúc áo khoác, làm lơ trước chú mèo chẳng hiểu tại sao lại bám theo mình, tôi bước vào siêu thị.

Nhiệt độ bên trong siêu thị cao nên tôi đổ cả mồ hôi. Thoáng thấy bóng ai như Tachibana, nhưng rồi nghĩ chẳng có lý nào nó lại ở đây, tôi thở hắt ra làm nhân viên siêu thị quay lại nhìn. Cho trứng, thịt nguội và bánh mì vào giỏ hàng, lấy thêm chai nước suối, tôi đến quầy tính tiền.

Ý nghĩ tại sao mình lại quay về Tokyo cứ luẩn quẩn mãi trong đầu tôi. Từ sau vụ cướp quy mô lớn đấy, tôi lẽ ra phải hiểu được mối nguy hiểm nếu quay về. Tôi muốn biết tin tức của Ishikawa, nhưng thật sự không biết có phải vì lý do đó mà tôi trở về đây hay không. Theo tình hình lúc đó thì khả năng Ishikawa đã chết là rất cao, nếu trở về Tokyo chắc chắn bản thân tôi cũng không an toàn.

Có hai mẹ con nhà ai lọt vào tầm mắt, tôi dừng lại. Người phụ nữ cột mái tóc nhuộm màu nâu đã bị xơ chẻ ra sau đầu, khẽ hích đầu gối vào thằng bé, lập tức thằng bé cho một lát cá vào trong túi giấy của hãng Uniqlo đang xách. Bên trong túi có chiếc khăn bông, chỉ cần lắc túi là hàng hóa sẽ rơi xuống dưới cái khăn. Tim tôi đập mạnh, tôi không thích mình như thế này. Cố đáp lại sự mong đợi của người mẹ, thằng bé rất nghiêm túc chôm hàng hóa. Có thể thấy bàn tay khéo léo kia ẩn chứa ý định rõ ràng rằng nếu bị phát hiện thì sẽ tránh đổ tội cho người mẹ. Đôi chân thằng bé hở ra dưới chiếc quần soọc màu xanh dương trông rất khẳng khiu, ống tay áo và túi chiếc áo khoác màu xanh lá cây đã sờn rách. Bộ dạng hai mẹ con thật dễ gây chú ý trong tiếng nhạc nền du dương của siêu thị. Tôi cứ đứng đó, nhìn mãi vào bộ áo quần của thằng bé gầy gò. Không biết có phải do thằng bé đi chậm hay không mà người mẹ đánh nó. Mọi người xung quanh ngoảnh lại nhìn, nhưng thằng bé vẫn nhoẻn miệng cười. Có lẽ thằng bé cảm thấy xấu hổ. Nụ cười mang tính phản xạ của nó như muốn cho những người xung quanh biết rằng mình không phải là đứa trẻ đáng bị mẹ đối xử như vậy, đồng thời che giấu nỗi xấu hổ về người mẹ, cho thấy mẹ mình cũng không phải là loại người đối xử với con như thế.

Tôi nhận ra mình đang đi theo sau hai mẹ con họ. Người mẹ lại hích đầu gối vào thằng bé, lập tức nó lấy hộp mì cho vào túi. Thằng bé rất nhanh tay, nhưng để đáp ứng được yêu cầu của người mẹ thì có vẻ cái túi giấy quá nhỏ. Một người phụ nữ trung niên mặc áo khoác màu xanh sẫm nhìn hai mẹ con rồi khuất sau lối đi. Chắc chắn đó là người được siêu thị thuê để bắt trộm. Thằng bé có vẻ đã nhận ra, nhưng nó không thể nói cho mẹ mình biết được.

Tôi đến gần hai mẹ con, nhìn người mẹ ở khoảng cách gần. Người mẹ khoảng ngoài ba mươi, cặp mắt nhỏ, trông có vẻ hơi tiều tụy. Bộ đồ nỉ màu đỏ còn mới nhưng đôi xăng đan thì vô cùng bẩn. Cô ta đang ngồi xổm xem bánh kẹo, chạm ngón tay vào các mặt hàng và lẩm bẩm gì đó trong miệng như thể đang phân vân. Nhìn cô ta, tôi chợt nhớ đến Saeko tuy cô ta không hề giống Saeko chút nào. Lúc cô ta lấy hộp bánh quy giòn và gọi thằng bé thì tôi đang cúi xuống bên cạnh. Nhận ra mình định nói gì đó, tôi dừng lại và toan đứng lên song cô ta đã quay sang nhìn tôi như thể ngạc nhiên lắm. Tôi nhìn nét mặt cô ta và nói, nửa như miễn cưỡng.

“Bị phát hiện rồi.”

“… Hả?”

Cô ta lườm tôi như muốn vờ giận dữ để giấu đi nỗi sợ hãi. Thằng bé đang ứ người ra bên cạnh trông thật nhỏ bé, đáng thương.

“Ở đằng kia kìa, người phụ nữ mặc áo khoác màu xanh đậm ấy… Bà ta là người của siêu thị. Cô bị bà ta phát hiện rồi. Giờ chỗ nào cũng nhăm nhe gọi ngay cảnh sát nên cô hoặc là mua, hoặc là để lại hết rồi về đi.”

Yêu cầu của người mẹ đã vượt quá phạm vi cho phép của chiếc khăn bông phủ bên trên túi giấy - có vẻ là mẹo của thằng bé. Cá và thịt thì không nhìn thấy, nhưng mép túi bánh snack căng phồng thì lại lòi ra ngoài. Tôi đến quầy tính tiền, xếp hàng chờ thanh toán. Quầy tính tiền đông người. Người với người chen chúc nối dài như lũ sâu, tôi đổ mồ hôi.

Ra khỏi siêu thị, tôi đến máy bán hàng tự động mua cà phê lon lúc ở trong quên không mua. Vừa châm điếu thuốc thì hai mẹ con người phụ nữ lúc nãy đi tới. Đứa bé mở khóa chiếc xe đạp của người phụ nữ và nhìn theo cô ta đang tiến về phía tôi.

“Anh là ai vậy?”

Người phụ nữ nhíu một bên mắt, trong chốc lát, mặt cô ta méo xệch đi. Cô ta lặp đi lặp lại cử chỉ co giật đó trước mặt tôi.

“Thì tại thấy cô bị người ta phát hiện, nên tôi mới nói thôi.”

“Anh xem thường tôi đấy hả?”

Cô ta lườm tôi rồi lại khó nhọc nhắm một bên mắt.

“Tôi vẫn cho thằng nhóc ăn uống tử tế. Anh xem thường tôi là sai rồi.”

Thằng bé đứng đằng sau đang đoán xem mẹ mình giận dữ cỡ nào. Giọng của cô ta to khác thường. Nhìn mặt cô ả, tôi lại nhớ đến Saeko. ‘Có lúc em lại thấy vui khi ai đó nói với em rằng chuyện này không thể tha thứ. Em đâu có cố tình.’ Saeko từng nói với tôi như thế. ‘Vì em làm những việc mọi người ghét. Vì em làm những việc em ghét. Vì em giẫm đạp lên nhiều loại giá trị.’ Mỗi khi nói về chuyện đó, giọng Saeko lại nhỏ hơn.

“Tôi không xem thường cô.”

Tôi lấy lon cà phê vừa mua khỏi máy bán hàng tự động.

“Vì tôi cũng ăn cắp như cô… Thấy cô bị lộ nên tôi nói cho cô biết thôi. Đúng ra thì cô phải cảm ơn tôi chứ.”

Người phụ nữ mở to mắt nhìn tôi. Tôi chưa bao giờ thấy nét mặt này ở Saeko. “Anh, là gì chứ?”

“Gì chả được.”

“Anh làm gì?”

“Chẳng làm gì.”

Tôi nói thật song cô ta cứ quan sát, dò xét vẻ ngoài của tôi. Vì buổi tối ra phố hành nghề nên tôi thường mặc áo quần đáng hoàng.

“Nhưng chắc anh có tiền nhỉ? Rảnh thì liên lạc với tôi. Mười ngàn yên thôi.”

Cô ta nói rồi móc trong ví ra một tấm danh thiếp đưa cho tôi. Tấm danh thiếp có in ảnh cô ta và tên của một câu lạc bộ đêm nào đó, nhưng địa chỉ và số điện thoại của câu lạc bộ đã bị xóa bằng bút bi, chỉ để lại mỗi số điện thoại di động.

“Tôi mà trang điểm thì xinh hơn nhiều. Mười ngàn yên thôi.”

Nói xong cô ta nắm lấy tay thằng bé, đặt ngồi ở yên sau và đạp đi. Thằng bé không quay lại nhìn tôi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.