14
Đối tượng thứ hai là một người đàn ông hai mươi tám tuổi, sống tại một chung cư bảy tầng. Tôi không rõ anh ta làm việc gì nhưng qua trang phục và nét mặt thì thấy có vẻ không giống với người có máu mặt trong thế giới ngầm. Chung cư này cũng nằm trong khu dân cư nên không thể đứng suốt ở bên ngoài đợi. Tôi vào quán cà phê cạnh đó, ngắm người qua lại từ cửa sổ của quán. Từ chung cư của anh ta ra tới ga chắc chắn phải đi qua đường này. Người này không có xe hơi, cũng chẳng có xe đạp. Tôi đợi gần hai tiếng đồng hồ nhưng chẳng thấy anh ta xuất hiện. Tôi rời quán cà phê, thong thả đi bộ trên con đường trước mặt, lại đi về hướng chung cư rồi quay trở lại quán cà phê lần nữa.
Mãi đến trưa ngày thứ hai theo dõi, anh ta mới ra khỏi nhà. Tôi đi taxi đến khu chung cư, đứng đợi một lúc mà không thấy nên vào quán cà phê, vừa gọi xong đồ uống thì nhìn thấy anh ta đi ra. Tôi rời khỏi quán, bám theo anh ta. Anh ta vào ga, đi qua cổng soát vé rồi ra đến chỗ lên tàu. Cần để bật lửa và vài cọng tóc của anh ta bên cạnh một xác chết nào đó có nghĩa là trước đây anh ta đã từng có tiền án. Tuy nhiên, ngoài đời anh ta nhìn trẻ con, nét mặt hiền lành hơn hẳn trong hình, trông không có vẻ gì là người có tiền án tiền sự. Rất may đoàn tàu vừa tới đông nghẹt người. Tôi nghĩ ra tay trong tàu điện là thích hợp nhất nên chọn đứng ngay sau lưng anh ta.
Mái tóc đen của anh ta được vuốt keo nhẹ. Trên vai và gáy không có một sợi tóc rụng nào nên tôi chỉ còn cách nhổ trực tiếp. Máy sưởi trong tàu điện nóng quá khiến anh ta đổ mồ hôi. Tàu chuẩn bị dừng, anh ta lách người qua vị khách phía trước, có vẻ như định xuống ga này, tôi áp người vào lưng anh ta. Ở đầu ngón trỏ và ngón giữa tôi đã dán miếng giấy nhám giũa móng tay luôn có sẵn trong phòng. Cửa tàu mở ra, một luồng khí lạnh tràn vào. Ngay khi anh ta bước một chân ra khỏi tàu, tôi giả vờ mất thăng bằng, giơ tay lên chới với, kẹp ngón trỏ và ngón giữa vào chỗ tóc trên đỉnh đầu anh ta, rồi giật lên. Tôi có cảm giác đã nhổ được vài cọng, anh ta khẽ ngoái lại vẻ như không chủ ý song tôi đã lách sang vượt lên trước anh ta. Giờ chỉ còn lấy thêm cái bật lửa nữa là xong.
Anh ta định bước xuống cầu thang nhà ga nhưng lại đột ngột chuyển hướng. Tôi nhận ra anh ta đang đến phòng hút thuốc ở tuyến Yamanote. Anh ta rút thuốc ra rồi nhưng vẫn còn tìm bật lửa. Nếu anh ta đã đánh mất bật lửa thì thật rắc rối, song tôi kịp nghĩ lại, mang găng tay vào, lau đi lau lại chiếc bật lửa một trăm yên của mình trong túi áo rồi bật lửa châm thuốc ngay bên cạnh anh ta. Anh ta vẫn còn tìm bật lửa. Đến lúc có vẻ như anh ta đã từ bỏ ý định thì tôi chẳng nói chẳng rằng, chìa bật lửa cho anh ta. Anh ta khẽ gật đầu cảm ơn rồi cầm bật lửa châm thuốc. Tôi cảm giác nếu thế này thì dấu vân tay sẽ không được tự nhiên lắm nên lúc anh ta đưa trả, tôi cố tình đỡ trượt để anh ta phải nhặt lên trả lại lần nữa. Công việc đến đây là kết thúc. Tôi lên chuyến tàu vừa tới và rời đi.
Tôi đi đến tiệm làm tóc để cắt tóc, nhuộm màu nâu, đeo một cặp kính không độ. Hôm chạm mặt Kirita, tôi đã mặc chiếc áo khoác màu đen thường mặc song lần này tôi quyết định thay đổi ngoại hình nên khoác lên người cái áo lông vũ màu trắng và quần jean. Sáu giờ tối, tôi đi đến Shibuya. Vào giờ này, chắc chắn Kirita sẽ xuất hiện tại quán bar có tên Daijingu. Tôi nghĩ ông ta không thể nhớ được tôi vì chỉ thoáng chạm mặt nhưng vẫn cần thay đổi ngoại hình cho chắc.
Tôi leo lên taxi, lúc xe dừng lại ở đèn đỏ trước trung tâm thương mại Seibu ở Shibuya, tôi trông thấy Kirita. Ông ta vẫn mặc áo khoác màu đen và xách cặp táp như lần trước. Tôi xuống xe, đi theo sau Kirita. Con đường hẹp đầy người qua lại, tôi đến gần hơn mỗi khi Kirita dừng bước. Cứ thế này, có thể tôi sẽ lấy được điện thoại trước khi ông ta đến quán bar. Kirita dừng lại trước đèn đỏ, tôi đứng ngay sau lưng song chẳng hiểu tại sao cô gái đi bên cạnh cứ nhìn ông ta nên tôi không thể ra tay được. Đèn chuyển sang màu xanh, tôi bám theo ngay sau Kirita trong dòng người đông đúc.
Lúc tôi quyết định sẽ ra tay ở ngã tư tiếp theo thì bất ngờ Kirita ngoảnh lại. Tôi lo lắng nhìn theo hướng khác, song ông ta chỉ đi ngang qua mà không phát hiện ra điều gì. Tôi giữ khoảng cách tiếp tục bám theo Kirita vào trung tâm thương mại Parco. Kirita nhìn quanh một lúc rồi đi về phía thang cuộn. Vì thang có từng bậc cách biệt giữa người trước và người sau nên rất dễ lấy những thứ trong giỏ xách của người đứng trước. Tôi đứng ngay sau lưng ông ta, tập trung cao độ trên thang cuộn đang di chuyển. Bên cạnh có gương nên tôi phải chờ đến khi thang cuộn chạy qua chỗ đó. Người đàn ông phía sau tôi đang mải nói chuyện với cô gái đứng sau nên không nhìn về hướng tôi. Tôi nghĩ đây đúng là địa điểm và thời điểm thích hợp nhất. Tôi cảm thấy trong người ấm lên, hai cánh tay đang tê đi một cách khoan khoái. Ngay khi khuôn mặt Kirita trôi qua khỏi gương, tay trái tôi giữ phía dưới chiếc cặp ông ta đang xách, cố định để nó đừng đung đưa, sau đó dùng tay phải mở khóa, rút điện thoại ra, bỏ vào tay áo, kéo khóa lại, rồi buông tay trái ra. Thấy Kirita bước lên cầu thang cuộn tiếp theo để đi lên trên, tôi ngoặt sang trái. Ra tới tiền sảnh, tôi tìm cầu thang bộ rồi đi xuống. Tôi thả lỏng người, cảm nhận cơn run rẩy như đang lan khắp người, và cho điện thoại vào túi áo.
Tôi đi ra con phố Shibuya đông nghịt người, luồn tay vào túi áo khoác của người đàn ông trung niên trông có vẻ giàu có đang đi về phía tôi, móc ví của anh ta cho vào ống tay áo. Dư ảnh của ánh nắng phản chiếu trên chiếc kẹp cà vạt của anh ta đọng lại trong mắt tôi một màu xanh lá. Tôi bắt taxi, trong xe, tôi bắt đầu kiểm tra cái ví vừa lấy. Có một trăm hai mươi ngàn yên, vài chiếc thẻ và mấy tấm danh thiếp của gái hộp đêm. Không gian nhỏ hẹp trong taxi luôn cho tôi cảm giác được cách ly, thoát khỏi con người và phố xá.
Taxi đưa tôi đến Ebisu. Khu chung cư tôi được chỉ đến còn khá mới và sạch sẽ. Cho những thứ này vào thùng thư căn 702 là tôi đã hoàn thành hai nhiệm vụ. Theo chỉ dẫn, tôi mở thùng thư, lấy ra bên trong một phong bì màu trắng. Tôi đặt túi đựng điện thoại, tóc, bật lửa vào thùng thư rồi mang phong bì đi. Tôi định đứng từ xa để chờ xem ai sẽ đến lấy những thứ đó, nhưng rồi tôi lại đi, đón một chiếc taxi. Tôi mở phong bì trong xe. Chắc chắn trong đó có ảnh, một vài thông tin cơ bản như địa chỉ của người mà tôi sẽ lấy cắp tài liệu. Khi cầm bức ảnh lên, trống ngực tôi đập liên hồi. Mắt ông ta hõm sâu, hai má hóp lại, tóc lưa thưa, tuổi ước chừng bốn mươi. Tôi nhìn bộ mặt ấy, nghĩ đây là loại người đừng nên dây vào. Từ trước tới giờ, linh cảm kiểu này của tôi thường ứng nghiệm một cách kỳ lạ. Tôi định hút thuốc để bình tĩnh lại song bị người tài xế nhắc nhở trong xe cấm hút thuốc nên tôi xuống xe.
Tôi châm thuốc, bước đi trên con đường xa lạ. Đây là khu dân cư ít đèn đường với những dãy nhà trọ cũ kỹ. Bỗng dưng điện thoại reo. Tôi bất giác nhìn quanh. Chỉ có Saeko và Ishikawa biết số điện thoại này. Nhìn màn hình không hiển thị số, tôi nghe máy thì bên kia vang lên giọng đàn ông.
“… Mày lầm nhanh quá nhỉ! Giờ chỉ còn một người thôi. Mày đã lấy phong bì trong thùng thư rồi đúng không?”
Giọng ông ta cao và đanh, rất khó chịu.
“… Ai đấy?”
“… Ai thì chắc mày phải đoán ra chứ. Thằng cuối cùng, Yonezawa, tám giờ tối mai sẽ đến Shinjuku. Hãy hành động ở đó.”
“… Nếu tôi thất bại?”
“… Cho mày hạn đến trước thứ Ba tuần sau. Còn năm ngày nữa. Cũng nhờ mày mà công việc của bọn tao nhẹ nhàng hơn rất nhiều… Nghe nói nếu không làm được thì mày sẽ chết. Nhưng đừng nghĩ đến chuyện bỏ trốn.”
Cô gái trẻ nhuộm tóc vàng dắt chó đi dạo nhìn tôi vẻ nghi ngờ.
“… Lão Kizaki có ở đó không?”
“… Kizaki hả? Không có. Tao không biết ông ta đang ở đâu.”
“Mục đích của lão ta là gì?”
Nghe tôi hỏi, đầu dây bên kia thở hắt ra vẻ mệt mỏi.
“… Không phải vì bộ tài liệu hay vì chiếc bật lửa đúng không?”
“… Đấy không phải việc của mày.”
Có giọng cười của phụ nữ vọng lại từ phía kia đầu dây, tạp âm trong điện thoại ngày một lớn, rồi điện thoại bị ngắt. Cô gái trẻ dắt chó vẫn nhìn tôi trong lúc con chó đang mải gí mũi ngửi ngửi cột điện. Khi tôi nhìn lại thì cô gái nói gì đó với con chó rồi lôi đi. Xung quanh rất tối. Có thể cô gái lúc nãy không phải nhìn tôi mà nhìn phía sau tôi cũng nên.