10
Mẹ thằng bé mặc chiếc váy ngắn và quần tất màu đen có hoa văn. Cô ta nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ, rồi chuyển hướng nhìn vào trong phòng. Cô ta tự ý tới đây, vậy mà cứ nhìn quanh nhìn quất vẻ ngần ngừ. Mắt phải cô ta nheo nheo, giật giật, tay sờ vào khóa giỏ xách, sau đó cô ta ngẩng lên như tìm tôi. Cách cô ta ngước nhìn thật giống với thằng bé.
“… Có chuyện gì vậy?”
“À không…”
Cô ta lại nhắm nghiền mắt.
“Anh… anh sống ở một nơi như thế này à?”
“Hả?”
Bên ngoài trời đang mưa, tôi thấy cô ta cầm ô. Người đàn ông ngoại quốc bận bộ đồ lao động vừa hút thuốc vừa đi trong mưa rồi băng ngang con hẻm nhỏ âm u đối diện.
“Thằng bé nhà tôi nói là được anh cho tiền… Tận một trăm ngàn yên.”
Tự dưng tôi thấy phiền phức quá.
“Cô đến đây trả lại à?”
“Không đâu. Không có lý do gì để trả lại cả. Chỉ là tôi muốn biết tại sao thôi.”
“Chẳng vì sao cả.”
“Thế thì kỳ quá.”
Thực tình tôi cũng thấy kỳ, nhưng cô ta không thể cất công đến đây chỉ vì lý do như vậy.
“Không có vấn đề gì cả, cô về đi.”
“Cho tôi vào đi. Không thì tôi sẽ hét lên đấy.”
Cô ta nói xong, nhếch môi như cố nở nụ cười. Khi tôi quay vào phòng, cô ta vừa lẩm bẩm gì đó vừa cởi bốt. Cách cô ta nheo nheo mắt phải, cách cô ta dồn quá nhiều sức vào cử động ấy khiến tôi liên tưởng đến cơ thể của Saeko. Cô ta cởi chiếc áo khoác lửng màu trắng, để lộ bên trong áo len dài tay màu trắng ôm sát cơ thể như để khoe bầu ngực.
Tôi đưa chân đá đống áo quần đang nằm bừa bãi sang một bên, định ngồi xuống thì cô ta đã giành ngồi trước. Tiền mặt vứt lung tung trên cầu là quần áo ở góc phòng, lẫn với giấy vụn. Tôi đành ngồi xuống giường.
“Anh… anh làm nghề gì vậy?”
Cô ta vẫn không ngừng đảo mắt khắp phòng.
“Không liên quan gì đến cô. Tóm lại, có chuyện gì?”
“Tôi chỉ muốn biết sao anh lại cho thằng bé tới một trăm ngàn yên?… Có phải vì chuyện đó không?”
“Hả?”
“Vì anh đã làm gì thằng bé đúng không?… Tôi mà báo cảnh sát thì coi như anh xong đời.”
Cô ta nhăn mặt, cố dồn sức vào mắt để nhìn tôi. Tôi thấy buồn cười và khẽ cười. Cô ta quá mất bình tĩnh ngay cả khi đang uy hiếp người khác.
“Cô nghĩ tôi làm vậy hả?”
“Nhưng phải có lý do chứ. Anh đừng nghĩ cho tiền là xong chuyện.”
“Vì thằng bé giống đứa con đã mất của tôi.”
Tôi nói dối. Cô ta bối rối nhìn đi chỗ khác. Tôi tiếp tục nói cho qua chuyện.
“Thằng bé giống đứa con đã mất của tôi… Tôi có tiền, nhưng vì tôi không quan tâm đến nhà cửa nên sống ở đây. Tôi thuê nhà khắp nơi trên nước Nhật, tiện thì thuê ở thôi. Một trăm ngàn yên với tôi cũng chẳng nhiều nhặn gì. Vì thằng bé đi ăn cắp thấy tội nghiệp quá nên tôi cho nó, coi như làm từ thiện thôi. Lúc đó tôi đang say. Tóm lại, nếu đi báo cảnh sát thì người đáng lo là cô chứ không phải là tôi.”
“Nhưng mà…”
Có vẻ cô ta đang suy nghĩ điều gì đó. Cô ta nhìn những tờ tiền vứt lung tung trên cầu là quần áo, rồi lại đảo mắt sang nhìn vào tủ quần áo.
“Vậy là không phải hả?”
“Không phải.”
“Nhưng thực ra… chính tôi cũng không nghĩ đã có chuyện gì xảy ra đâu.”
Cô ta nói xong rồi nhìn xuống, rồi lại ngẩng lên nhìn tôi như thể đang hạ quyết tâm làm gì đó.
“Vậy thì làm khách hàng của tôi đi… Dạo gần đây tôi ít khách quá… Bạn trai tôi lại tiêu hoang, thực sự là tôi đang khó khăn lắm. Tôi cần có tiền trong ngày mai… Lúc trước tôi có nói với anh chỉ cần mười ngàn yên thôi, nhưng giờ là năm mươi ngàn yên… Thằng bé nhà tôi giống đứa con đã mất của anh mà?”
“Tôi từ chối.”
Không hiểu sao trong câu nói của tôi có cả âm hưởng của sự khinh thường. Cô ta thẫn thờ nhìn tôi, nhắm nghiền mắt phải lại rồi mở ra, thở hổn hển đến nỗi như nhìn được cả hơi thở.
“Thật không? Anh đừng có giỡn mặt chứ.”
Đột nhiên cô ta hét lên. Tôi bị bất ngờ nhưng cố không để lộ ra. Mặt cô ta hằn lên những nếp nhăn không tự nhiên, cô ta đập tay xuống sàn nhà như thể không kiềm chế nổi bản thân rồi rên lên những tiếng không rõ. Cảm xúc của cô ta dường như chẳng hề ăn nhập với những gì đang diễn ra. Nhìn gần có thể thấy vai và cằm cô ta gầy một cách mất cân đối với phần còn lại của cơ thể. Không biết có phải vì gãi không mà mu bàn tay và cổ cô ta có vết bầm đỏ khá to.
“… Anh đang xem thường tôi đúng không?… Anh nghĩ không thể ngủ với gái điếm hả? Đây cũng không phải nói thế vì thích đâu. Tôi chẳng có lỗi gì cả. Cực chẳng đã thôi.”
Nghe cô ta nói, tôi cảm thấy có gì đó đang dâng lên trong cơ thể. Không hiểu sao tôi thở gấp hơn.
“Không phải thế… Tôi không nghĩ thế đâu. Tóm lại, tôi là một thằng móc túi. Một thằng móc túi mà lại cười nhạo gái điếm à?… Cô hiểu chưa? Tôi là một thằng móc túi.”
Cô ta nhìn tôi như thể ngạc nhiên lắm. Nghĩ thái độ mình có phần hơi lạ, tôi bèn châm thuốc, thong thả hút, cố lấy lại bình tĩnh.
“… Tôi thực sự là một thằng móc túi đấy. Vì vậy tôi biết mình đang nói gì. Nếu cứ để thằng bé đi chôm đồ thì có ngày nó sẽ bị bắt. Khi đó, cảnh sát sẽ đến tìm cô. Bản thân cô cũng sẽ gặp rắc rối. Vì thế đừng bắt nó chôm đồ nữa.”
“… Nhưng mà…”
“Nếu cô cần tiền thì tôi cho cô số tiền tôi đang có. Tổng cộng khoảng hai trăm ngàn yên. Số tiền này, nếu hên, trong một ngày tôi cố thể kiếm đủ. Vì vậy, đừng bắt thằng bé chôm đồ nữa.”
“… Thật không?”
Khi cô ta nói, cặp mắt mệt mỏi hơi loé sáng, sau đó cô ta từ từ chuyển sang nhìn chăm chăm vào những tờ tiền, như thể quên mất sự có mặt của tôi ở đó. Ngay lúc ấy, tôi có cảm giác như có cái gì đó đang tỏa sáng trên đầu cô ta. Bờ vai gầy, những đường cong trên cơ thể cô ta, tia sáng khẽ lóe lên trong ánh mắt cô ta, tất cả khiến tôi xao động.
“Cởi ra đi… Tôi đổi ý rồi… Số tiền đó trả cho việc này.”
Khi tôi nói vậy, cô ta hơi mỉm cười vẻ như hài lòng. Rồi nhìn chằm chằm vào mặt tôi.
“Tôi hiểu rồi, tôi sẽ không ép buộc thằng bé nữa… Tôi sẽ cho nó ăn uống đàng hoàng.”
Cô ta không chần chừ cởi ngay áo len, vừa cởi khuy váy vừa tiến lại gần tôi. Cô ả cho tay vào túi xách, lấy ra cho tôi xem mấy viên thuốc, bảo “Dùng cái này hay lắm” nhưng tôi đưa tay gạt đi. Trước khi cô ả kịp nói điều gì, tôi bèn nói dối rằng “Dân móc túi không chơi thuốc được.”
Tôi vật cô ả xuống giường và nghĩ về Saeko. Saeko là người phụ nữ mà cho đến bốn năm về hước, tôi vẫn hay gặp. Nàng đã có gia đình và một đứa con nhưng vẫn thường xuyên đến phòng trọ của tôi. Nàng hay nói, đến mức gần như câu cửa miệng, rằng “Lẽ ra em không nên lập gia đình”. Lúc nào nàng cũng khóc khi làm tình với tôi.
Saeko vừa khóc vừa thở gấp, cơ thể run rẩy, nàng túm lấy tóc tôi, cho lưỡi vào miệng tôi không biết bao nhiêu lần. Cơ thể của nàng gầy nhưng đẹp, dưới ánh đèn, mọi bộ phận trên cơ thể đều như đang chuyển động nhịp nhàng. Nàng vừa khóc vừa há miệng như thể đang nuốt vào thứ gì đó, rồi không lâu sau lại cười như thể xả ra, như thể nôn ra thứ cảm xúc nào đó không rõ, như thể tình cờ cách thức xả là như vậy.
“… Đôi khi em muốn hủy hoại những thứ có giá trị trước mắt em… Tại sao vậy nhỉ? Chẳng có cái gì tốt đẹp cả. Em không biết mình muốn làm gì nữa…. Anh có hy vọng vào điều gì không?”
Khi nói chuyện, Saeko chẳng bao giờ nhìn vào mặt tôi.
“Anh là dân móc túi đúng không? Giỏi thật. Nhưng có vẻ anh không làm thế vì tiền.”
“Có lẽ là vì kết cục.” Tôi buột miệng.
“Kết cục?”
“Không biết kết cục sẽ thế nào?… Những kẻ sống như anh, không biết sẽ có kết cục ra sao. Anh muốn biết điều đó.”
Lúc đó Saeko không cười. Không hiểu sao nàng cứ im lặng leo lên người tôi, ý chừng muốn làm tình tiếp.
“… Em nằm mơ. Ngay cả những lúc chập chờn giữa ban ngày em cũng luôn nghĩ về cùng thứ đó.”
Saeko nói điều này một tháng trước khi chúng tôi chia tay. Dưới ánh đèn màu đỏ của khách sạn, chúng tôi nằm trên giường nhìn trần nhà và tường, chẳng buồn mặc lại quần áo.
“Đâu đó, sâu dưới lòng đất… Một nơi rất ẩm ướt, bao quanh là bức tường cũ kỹ, mục ruỗng… Em cứ rơi xuống, sâu nữa, sâu mãi… Ở sâu dưới cùng có một chiếc giường. Trên giường không có ai. Bởi vì có chiếc giường ở đó nên em biết không còn gì ở sâu hơn, chỗ đó là sâu nhất rồi… Chiếc giường hõm xuống, vừa khít với cơ thể em. Đã vừa rồi nhưng lỗ hõm đó cứ từ từ siết em lại. Giống như cánh tay của các anh vậy… Khi được lỗ hõm của chiếc giường siết chặt như vậy, bản thân em thấy rất an tâm, nói làm sao nhỉ, em cảm thấy ham muốn vô cùng. Em giẫm đạp lên vô số các giá trị, cơ thể em nóng lên như ngọn lửa, và em đạt được khoái cảm không biết bao nhiêu lần trong lỗ hõm đó… Em khóc, rồi em cười, em phá hỏng nhiều thứ, em thè lưỡi ra, cơ thể em không ngừng co giật nhưng cơn hưng phấn vẫn chưa chịu tha cho em, em ngất đi, rồi lại tỉnh… Mọi hình ảnh đều mờ ảo. Giống như làn khói màu xám. Ở trong trạng thái ấy nhưng em vẫn còn ý thức, em cảm giác như từng hạt, từng hạt nhỏ màu xám đó đều đau đớn đến tận đầu mỗi hạt… Rồi em và hơi nóng biến thành màu trắng. Nhưng đúng khoảnh khắc đó, bỗng một thứ gì đó rất cao xuất hiện.”
Nghe Saeko nói vậy, tôi nhìn vào mặt nàng.
“… Một thứ dài và sáng ở trên cao, bên ngoài. Hình như em đã ra ngoài rồi. Em nhìn thứ đó, vừa nghĩ không biết đó là cái gì nhỉ. Nó rất đẹp, cao hơn cả mây, không thể nhìn thấy phía trên. Và rồi em nghĩ, em không thể đến đó, thứ màu trắng đang nóng lên như khói này chính là đỉnh. Gọi là đỉnh nhưng không nhất thiết em sẽ leo lên đó. Nói sao nhỉ, đó là giá trị giới hạn của em. Nó có ý nghĩa như vậy… Cảm giác cực kỳ khoan khoái, em bỏ hết mọi thứ giá trị, chỉ tồn tại bằng cảm giác, người em nóng không sao chịu nổi, rồi cứ thế biến mất… Cái thứ dài và sáng đó ở đằng xa, nhưng em chết dưới sự lụi tàn của nó cùng với cảm giác thỏa mãn. Thứ đó đúng là cao và rất đẹp, em cực kỳ khao khát có nổ, vì đó là ước vọng lớn nhất của em.”
Không biết có phải do thuốc kích thích không mà mẹ thằng bé liên tục rên la, ấn cả móng tay vào lưng, vào vai và bụng tôi. Làm tình xong rồi nhưng cô ta vẫn cứ để lưỡi trong miệng tôi một lúc lâu. Tôi vẫn còn nghĩ về Saeko. Có lần Saeko nói “Nhưng sự lụi tàn thực không trừu tượng như thế. Sự lụi tàn lúc nào cũng có hình thù nhàm chán. Một hình thù hiện thực, nhàm chán.”
Cuối cùng cô ả cũng tách ra khỏi người tôi, châm thuốc của tôi và hút một hơi dài. Cô ả lại xích về phía tôi, đặt tay lên ngực tôi. Trời không biết đã tạnh mưa từ lúc nào, xung quanh thật yên tĩnh. Từ xa vẳng lại tiếng còi xe hú vang.
“Này, lần sau gọi tôi nữa nhé.” Cô ả nói rồi cọ mũi vào vai tôi. “… Lần sau không cần nhiều tiền thế này đâu, ít hơn cũng được.”
“Không…”
Nghe tôi nói vậy, cô ả hơi lớn tiếng. Trong thoáng chốc, tôi ngỡ đó là giọng của Saeko và đảo mắt đi hướng khác.
“Anh cũng thấy sướng đúng không? Chắc chắn là vậy mà.”
“Không phải, tôi không nói ý đó… Làm điếm vốn là nghề đầu tiên của con người.”
“Đầu tiên? Hừm… thế thứ hai là gì?
“Là móc túi. Trộm cắp. Đây là chuyện thật đấy.”
“… Móc túi cũng là nghề à?”
Bị hỏi vậy, tôi bật cười.
“Tôi không biết nữa, có điều, có hư hỏng thì mình cô hư hỏng thôi, đừng có lôi con cô vào.”
Tiếng còi hụ ngày một gần, không lâu sau đó thì xe đỗ ngay gần nhà tôi.
“… Hiểu rồi mà. Từ giờ tôi sẽ không cho thằng bé đi ăn cắp nữa. Khi nào bạn trai đến thì tôi cho nó ra bên ngoài. Như vậy được chưa? Không thì anh ta lại ra tay với thằng bé mất.”
“Ra tay?”
“Một chút thôi. Như phủi bụi ấy mà. Những lúc say.”
“… Nói tóm lại, cô đừng cho nó đi ăn cắp nữa.”
“Hiểu rồi. Nhưng mà anh nhớ gọi tôi nữa nhé.”
Cô ả nhìn đồng hồ, mặc quần áo và cầm lấy tiền.
Sau khi cô ta đi rồi, tôi vẫn bần thần nghĩ đến Saeko. Khi nàng nói sẽ không gặp tôi nữa, nàng đã khóc.
“Nếu em không ra gì, dù bây giờ cũng đã không ra gì rồi, nếu em thực sự hư hỏng, thì anh có gặp lại em nữa không?”
Khi nàng nói điều đó, tôi nghĩ là nàng hoàn toàn nghiêm túc. Tôi không thay đổi góc nhìn để nhìn được gương mặt nàng lâu hơn.
“Lần tới gặp nhau, anh sẽ còn tồi tệ hơn đấy… Không kém gì em đâu.”
Khi tôi nói vậy, Saeko khẽ mỉm cười.
“Vâng, anh hãy mãi như vậy nhé, đừng thay đổi… Em thích anh vì anh không bao giờ xem thường ai cả.”
Thế nhưng, cho đến tận khi tự tìm đến cái chết nàng cũng không liên lạc gì với tôi. Nàng biến mất, đến khi chồng nàng tìm được thì nàng đã uống một lượng thuốc lớn. Bên cạnh nàng, chẳng có thứ gì, ngay cả một mẩu giấy để lại cũng không.
Buổi tối hôm biết tin đó, tôi đi ra phố, cứ thế móc ví của người ta, không phân biệt giàu nghèo.
Tôi đi lẫn vào dòng người, móc ví, móc điện thoại, thậm chí móc cả khăn tay, kẹo cao su lẫn hóa đơn mua hàng. Tôi vừa thở hồng hộc vừa móc tất cả mọi thứ, với sự căng thẳng và khoan khoái chạy trong người. Trên cao là vầng trăng màu trắng.