Kẻ Móc Túi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

2

Cảm giác hơi đau đầu, tôi để cho cơ thể lắc theo nhịp rung của tàu điện.

Tôi đã lên chuyến tàu đếm sân bay Haneda, tàu điện vô cùng đông. Hơi nóng của hệ thống sưởi và hơi người khiến tôi đổ mồ hôi. Vừa cử động các ngón tay trong túi, tôi vừa ngắm cảnh bên ngoài. Các xóm nhà dân cũ kỹ cách một đoạn lại xuất hiện như thể dấu hiệu nào đó. Bất chợt trong đầu tôi hiện lên hình ảnh chiếc ví cuối cùng thỏm được hôm qua, vừa chớp mắt, tôi bỗng nghe một tiếng động mạnh, cùng lúc một tháp sắt khổng lồ lướt qua trước mắt. Tuy chỉ trong chốc lát nhưng cũng khiến tôi gồng mình. Tháp sắt cao, cảm giác như nó đang chĩa cái nhìn không có chủ ý về phía tôi giữa đám người hỗn độn.

Quay lại nhìn vào trong tàu điện, tôi thấy một người đàn ông như đang bị thứ gì đó bắt mất hồn. Gã đang sờ soạng cơ thể một cô gái, đôi mắt he hé mở một cách đờ đẫn hơn là tập trung thần kinh để hưởng thụ. Kiểu người như gã có hai loại. Một là loại người bình thường có khuynh hướng biến thái về tình dục, hai là loại người đã bị cuốn vào cõi biến thái, không còn phân biệt được ranh giới giữa hiện thực và biến thái, bị ăn mòn tới mức coi đó là tất cả. Tôi nghĩ gã thuộc loại thứ hai. Sau khi xác định người bị sờ soạng là một cô bé học sinh cấp hai, tôi di chuyển như sợi chỉ khâu, lách qua từng kẽ hở trong tàu điện chật ních người để tới chỗ họ. Ngoài tôi, gã sờ soạng và cô bé bị sờ soạng ra, không ai nhận thấy điều này.

Từ phía sau, tôi nhẹ nhàng dùng tay trái nắm lấy cổ tay trái của gã đàn ông đang sờ soạng cô bé. Tôi cảm nhận được cơ bắp gã đột nhiên bừng tỉnh và từ từ thả lỏng sau khi bị kích thích mạnh. Vừa nắm lấy cổ tay gã, tôi vừa dùng ngón trỏ giữ cố định chiếc đồng hồ đeo tay, lấy ngón cái gỡ nút khóa dây đeo rồi cho vào trong ống tay áo mình, tiếp theo tôi dùng tay phải kẹp chiếc ví để ở túi áo trong bên phải, cảm giác sắp chạm vào cơ thể gã, tôi bèn thay đổi cử động bằng cách thả ví rơi giữa khe hở của áo vest và áo sơ mi rồi hứng bằng tay trái phía dưới. Gã tầm khoảng gần bốn mươi, là nhân viên văn phòng, nhìn vị trí đeo nhẫn và loại nhẫn thì có thể đoán gã đã có gia đình. Lần này, tôi dùng tay phải tóm lấy cánh tay gã. Mặt biến sắc, gã vừa lắc lư theo nhịp tàu vừa cố ngoái lại nhìn tôi. Cô bé nữ sinh cảm nhận được thay đổi ở phía sau, khẽ ngọ nguậy cổ như thể phân vân không biết có nên ngoảnh lại hay không. Trong tàu điện vẫn yên lặng. Gã đàn ông toan mở miệng như muốn thanh minh với tôi và cả thế giới. Dường như gã đang bị một thứ ánh sáng ác ý rọi xuống từ trên đỉnh đầu. Cổ họng gã run run như sắp la lên. Mồ hôi chảy xuống từ trán và gò má, hai con mắt mở to đờ đẫn. Có thể khi bị tóm, nét mặt tôi cũng như thế này. Tôi nới lỏng lực nắm và mấp máy môi ra lệnh cho gã, ‘Chạy đi!’. Gương mặt vẫn nhăn nhó, gã không quyết định được phải làm gì. Tôi hất mặt về phía cửa để ra hiệu, cánh tay gã run rẩy, như thể phát hiện ra bị tôi nhìn, gã quay mặt về phía trước. Cửa tàu vừa mở, gã liền bỏ chạy. Gã hòa lẫn vào trong đám đông, xô đẩy họ, liên tục di chuyển như đang vùng vẫy.

Bên trong toa tàu điện, cô bé nữ sinh đưa mắt nhìn tôi. Tôi quay mặt đi, cố kìm nén cảm giác khố chịu. Tôi đã lấy chiếc đồng hồ mình không thích, lấy cái ví tiền mình không thích, đã thế lại để cho gã đàn ông và cô bé nhìn thấy mặt. Song gã sẽ không đời nào dám báo tôi với cảnh sát.

Bị mất hứng nên tôi quyết định xuống tàu ở ga kế tiếp. Lúc lên thang cuốn, tôi trông thấy một người đàn ông trung niên mà nhìn mặt đã thấy giàu có nhưng cứ thế bước qua cổng soát vé, đi ra ngoài đứng dựa vào bức tường cáu bẩn của nhà ga. Tôi từ từ thả lỏng cơ thể. Rồi sưởi ấm các ngón tay trong túi áo, tôi dự định sẽ đón taxi.

Cảm giác có người đằng sau, tôi quay lại nhìn thì thấy một anh chàng dáng người mảnh khảnh đang đứng dựa vào tường ngay sát bên cạnh. Anh chàng mặc bộ vest màu đen không rõ thương hiệu, mang đôi giày da màu đen cũng không rõ xuất xứ. Là Tachibana. Bị bất ngờ, tôi cố gắng kiềm chế cảm xúc của bản thân. Mái tóc nhuộm vàng lúc trước giờ đã đổi sang nâu. Nó nhìn tôi chằm chằm bằng cặp mắt một mí, cặp môi dày đang mím lại. Trông có vẻ giống một nụ cười song tôi cũng không rõ.

“Tưởng chỉ nhắm đến mấy tay nhà giàu thôi?”

Tachibana nói rồi xoay người sang phía tôi. Tachibana có lẽ không phải là tên thật của nó, nhưng chắc chắn nó biết tên thật của tôi. Tôi đã nghĩ sẽ gặp lại nó ở đâu đó và khi ấy chính tôi sẽ nhận ra trước. Những ký ức ngày xưa một lần nữa ập về, tôi im lặng hít thở.

“Bây giờ vẫn vậy.”

Tôi định nói điều gì đó khác nhưng rốt cuộc chỉ trả lời câu hỏi của Tachibana bằng một câu vô nghĩa.

“… Làm vậy chán lắm. Nói sao nhỉ, mày nghĩ những tay nhà giàu thật sự sẽ đi lại bằng tàu điện sao?… Mà đám kia cũng là lũ xấu xa cả nên cứ tà tà mà lấy.”

“Mày khéo chèo chống nhỉ… vẫn còn sống cơ à?”

“Thì chẳng phải mày đang nhìn thấy tao sao? Mà phải nói cho chính xác là tao đã tìm thấy mày trước.”

“Từ lúc nào?”

“Từ ban nãy cơ. Từ lúc cái tay sàm sỡ trong tàu điện bị mày lấy ví. Tao bám đuôi mày má mày không nhận ra khiến tao ngạc nhiên quá.”

Tôi bắt đầu bước đi, Tachibana cũng đi theo. Ra tới đường hầm dưới đường tàu, tôi dừng lại.

“Thế mày đến đây bao giờ?”

Tachibana hỏi, không hiểu sao nó nhìn tôi với vẻ rất nghiêm túc.

“Cũng mới đây thôi. Tokyo công nhận dễ làm ăn… Xét về nhiều thứ.”

“Nhưng một mình thì khó làm lắm. Tao cũng rảnh, mình kết hợp nhé.”

“Không cần đâu. Tao chẳng tin vào tay nghề của mày, cách ăn chia cũng không tin nốt.”

Nghe tôi nói vậy, Tachibana cười lớn rồi rảo bước.

Kiểu cười cố tình bật ra thành tiếng to như vậy sẽ làm cho đối phương cảm thấy khó chịu, bản thân nó cũng hiểu được điều này nhưng vẫn không chịu bỏ. Vừa ra khỏi đường hầm, tôi có cảm giác những tòa nhà cao tầng và các thương xá khổng lồ đang nhìn mình từ phía sau.

Sống cổ run run, lúc trấn tĩnh lại thì tôi thấy mình đang nhìn vào đám cỏ yếu ớt mọc giữa những kẽ bê tông. Tachibana đứng lại, dựa vào hàng rào mắt cáo, châm lửa hút thuốc.

“Đúng là tao không giỏi. Vì tao chỉ móc túi cho vui, coi như nối tiếp thói ăn cắp đồ ở siêu thị hồi cấp hai… Tao chẳng làm được như mày hay thằng Ishikawa. Mày chôm xong, chuyền cho thằng Ishikawa, thằng đấy lấy tiền trong ví rồi trả lại vào túi cho khổ chủ… Đã thế, nó chỉ lấy hai phần ba số tiền trong ví. Làm vậy, người bị móc ví không nhận ra. Mà có nhận ra cũng không thể báo cảnh sát. Phân công nhiệm vụ, thay đổi vị trí cho nhau. Ra hiệu bằng mắt… tao chỉ biết trố mắt nhìn. Nhưng bây giờ chẳng còn thằng Nhật nào đi móc túi cả. Giờ mày có còn nhảy việc nữa không? Nghề phụ thì giống như trước đây, cả nhóm đột nhập vào ăn trộm những nhà vắng chủ hoặc buôn bán gì đó chẳng phải tốt hơn sao? Không lẽ mày tính chuyển hẳn làm thằng móc túi?”

Với đề tài đó, tôi đành miễn cưỡng nhích lại gần Tachibana.

“Thứ tao bán trước kia là hàng giả đấy… Còn mày sao?”

“Cho vay nặng lãi không còn đất sống nên tao từng sử dụng mấy thằng trẻ trẻ để lừa người ta chuyển khoản, còn bây giờ thì chứng khoán. Chỉ là môi giới thôi.”

“Chứng khoán?”

“… Tao không còn là thằng vô danh tiểu tốt nữa rồi… Tao cầm tiền của bọn xã hội đen đưa cho người khác kinh doanh. Thông tin của mấy người đó không phải loại xoàng đâu. Tóm lại là mấy tay trong. Giờ thể loại đó nhiều lắm.”

Nó nói xong rồi búng tàn thuốc.

“Tao kiếm bộn hơn mày nhiều. Để tao giao bớt việc cho mà làm. Tao đang cung cấp cho bọn vô gia cu những căn hộ xập xệ và yêu cầu bọn nó mở vài tài khoản ngân hàng.”

“… Tao không hứng vụ đó.”

“Tụi mày làm tao khó chịu. Cả thằng Ishikawa cũng thế… Thế tụi mày muốn gì?”

Tôi im lặng.

“… Này, mày không định hỏi thằng Ishikawa ra sao ư?”

Tachibana nhìn tôi. Trống ngực tôi càng lúc càng đập nhanh.

“Mày biết thông tin gì về nó à?”

“Không biết.

Tachibana nói xong rồi cười. Tự dưng tôi để ý đến ánh sáng mặt trời chiếu trên đỉnh đầu.

“Nhưng mà chắc là tại vụ đó rồi, không nhầm được đâu. Gớm thật đấy. Một vụ tày trời như vậy mà tụi đó thực hiện một cách hoàn hảo, sợ thật… Tao nghĩ là đã có rắc rồi gì lúc đó. Để tao cho mày một lời khuyên nhé, mày nên rời khỏi Tokyo. Đặc biệt là khu vực này.”

“… Tại sao?”

“Nghe nói tụi đó sắp làm gì đấy.”

Mắt tôi bắt gặp mắt Tachibana, chẳng biết phải làm gì nên tôi nhìn lảng xuống đất.

“Trước khi bị cuốn vào ba chuyện rắc rối, tao nghĩ mày nên biến khỏi đây thì hơn.”

“… Còn mày thì sao?”

“Tao thì không sao. Tụi đó có làm gì, tao lại càng kiếm được tiền… Đại loại tao sống kiểu như thế đấy. Giờ tao chẳng nghĩ đến an nguy của bản thân nữa rồi.”

Nó nói rồi cười, tôi cũng cười theo. Có vẻ như nhận thấy mình đã nói chuyện khá lâu, Tachibana khẽ đưa tay lên chào, rồi rẽ ở giao lộ. Tôi thấy đằng xa có người trông cao ráo và giàu có, nhưng tôi chẳng có hứng. Cảm thấy không thoải mái trước mấy tòa nhà xung quanh, tôi bèn quay trở lại đường hầm. Một hộp cơm thiu, thứ nước đục ngầu rỉ từ đó ra đã đọng lại trên mặt đất. Không hiểu sao tôi nghĩ thứ nước đó ấm áp đến khó chịu.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.