Kẻ Móc Túi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

12

Tôi vẫn bị ông ta tóm tay như thế, đi hết phố Kabukicho rồi vào một chung cư tối tăm. Ông ta rất khỏe, đến mức tôi nghĩ dù mình có đánh, có vùng vẫy cũng không thể thoát được, tôi cảm giác nếu mình bỏ chạy có khi còn nguy hiểm hơn nên đành bước theo ông ta lên những bậc thang tối. Chiếu nghỉ bê tông loang lổ cát và đất, bức tường xám đã mất hẳn màu, lốm đốm đen. Lối ra vào đã ở tít đằng xa. Khi mở cánh cửa chẳng có bảng hiệu lẫn bảng tên chủ hộ, bên trong lại có thêm một cánh cửa sắt màu đen, khi mở cánh cửa đó ra, bên trong phát ra ánh sáng màu đỏ cùng âm thanh náo nhiệt. Trong phòng, dưới ánh đèn rực rỡ, nam nữ gái trai trần truồng oằn oại khắp trên ghế xô pha, và cả trên bàn. Một lão già đang úp mặt vào giữa hai chân cô gái ngồi giạng chân trên bàn, bên tai tôi là tiếng hét của các cô gái cổ vũ cho màn uốn éo của một chàng thanh niên trẻ, vài cặp nam nữ vừa hôn vừa làm tình trên ghế xô pha. Người đàn ông vẫn nắm lấy cổ tay tôi, len lỏi qua bọn họ. Một thanh niên trông giống bồi bàn từ quầy bar đi xuống, dẫn đường cho người đàn ông mà chẳng buồn nhìn đám nam nữ xung quanh. Cô gái đang bò dưới sàn nhà bỗng túm lấy chân tôi, miệng la hét gì đó. Tôi hất tay cô ta ra nhưng có vẻ như cô ta hoàn toàn không ý thức được cả hành động túm lấy chân tôi lẫn việc bị hất ra. Một cô ả nằm ườn ra, mắt nhìn lơ đãng, và một gã có thân hình chuẩn nằm lăn lóc dưới sàn. Chúng tôi đi qua một cô gái trong tư thế bị siết cổ, đầu ngửa về phía trần nhà, một gã đàn ông đang được một cô gái liếm láp cơ thể, một cô gái nằm co giật trên sàn, đằng sau cô ta có một cánh cửa. Không hiểu sao tôi lại nghĩ có khi Ishikawa đang ở đây. Tên bồi bàn mở cửa ra, đi qua một hành lang hẹp và dẫn chúng tôi vào một căn phòng nhỏ đằng sau cánh cửa cuối hành lang. Giữa hai ghế xô pha xếp đối diện là cái bàn nhỏ màu bạc. Trên tường, ngoài bức tranh thực vật thuộc trường phái ấn tượng đã mờ ra thì chẳng có gì khác cả.

“Uống gì không?”

Người đàn ông hỏi tôi, như thể ông ta chẳng hề quan tâm đến quang cảnh ban nãy.

“… Không cần.”

“Vậy thì cho nước và thứ đó.”

Người đàn ông nói xong, tay bồi bàn cúi rạp người chào rồi khép cửa đi ra ngoài. Âm thanh ồn ào hoàn toàn biến mất, trong căn phòng im ắng, tai tôi ù đi như thể có tiếng gọi từ nơi xa xăm nào đó.

“… Đây là địa ngục. Thú vị phải không?”

Người đàn ông nói và rút ra một điếu thuốc lá từ trong hộp, kẹp vào miệng.

“Tuy nhiên lại là một địa ngục hoàn toàn an toàn. Chỉ những người vượt qua các xét nghiệm về bệnh tình dục mới được vào. Nhưng một khi đã là hội viên thì coi như không thoát ra được. Địa ngục mà. Không có ai là không quay lại đây.”

Có tiếng gõ cửa, tên bồi bàn bước vào. Anh ta đặt lên bàn một ly thủy tinh cao khác hình xoắn ốc, một chai chứa chất lỏng giống như rượu whisky, một bình nước và một ly thủy tinh trong suốt. Tên bồi bàn đi khỏi, căn phòng lại trở nên yên ắng.

Người đàn ông vẫn im lặng, miệng nở nụ cười, bắt đầu uống thứ giống như rượu whisky kia. Tôi hớp từng ngụm nước để làm dịu cơn khát đến rát cổ. Người đàn ông vừa gõ đầu ngón tay lên bàn vừa nhìn tôi.

“Không phải ngẫu nhiên đúng không?”

Tôi nói, cổ họng vẫn khàn khàn dù đã được làm dịu bằng nước. Phần cơ ở mặt sau hai cánh tay hơi tê tê.

“Làm gì có chuyện ngẫu nhiên. Tao biết mày quay lại Tokyo từ lâu rồi.”

“…Tại sao?”

“Thằng Tachibana nói… Mà không nghe từ miệng thằng đấy thì trước sau gì tao cũng biết thôi. Vì cũng vừa đúng lúc tao muốn gặp mày. Tao nghe thuộc hạ bảo mày đang ở Shinjuku. Vừa nãy tao nhìn từ cửa sổ xuống thì đúng là mày thật. Tao vừa lại gần thì chính mày lại tiến lại phía tao đấy thôi. Quả không hổ danh là tay móc túi.”

“… Thằng Ishikawa thế nào rồi?”

“Biến mất rồi. Chẳng còn dấu vết.”

Tôi cảm thấy ngực mình nhói đau.

“Nói chính xác thì chỉ còn răng thôi. Xác bị thiêu, xương cốt cũng bị thiêu thành bột trắng xóa rồi. Răng của nó hình như là vứt đâu đó ở vịnh Tokyo. Vì nghiền đống răng đó cũng mất công lắm. Còn xác nó không phải đang nằm đâu đó đâu. Mà biến mất đúng theo nghĩa đen đấy.”

“… Tôi cũng sẽ biến mất chứ?”

“Tao nhắn cho mày rồi mà. Bảo sẽ để mày sống. Bởi mày vẫn còn giá trị lợi dụng, và mày cũng thú vị nữa… Thằng Ishikawa đấy biết nhiều quá. Chắc nó không nói với mày nhưng nó bảo muốn rút vì biết quá nhiều. Tao chỉ bắt nó giúp vụ cướp trước khi khử nó thôi.”

Cơ thể tôi khống còn chút sức lực nào, trong một lúc lâu, tôi không biết mình đang nhìn vào đâu. Đôi mắt giấu sau cặp kính đen của người đàn ông không hề chuyển động, tôi có cảm giác như đôi mắt đó đang nhìn thẳng vào tôi.

“… Tại sao ông lại làm thế?”

“Hả?”

“Tại sao các ông không tự làm vụ cướp đó mà phải gọi bọn tôi?”

Khi nghe tôi nói vậy, ông ta đưa tay quệt môi. Tôi thắc mắc người như thế này mà cũng quệt môi sao?

“Trường hợp kế hoạch đi theo chiều hướng khác, cảnh sát không nhận định đây là nhóm cướp người Trung Quốc… thì cần phải có thi thể. Thi thể của người tham gia vụ cướp. Bọn tao đã chuẩn bị phương án dùng bọn mày để tạo ra một nhóm cướp giả tưởng khác, do một tổ chức khác điều khiển chứ không phải là bọn tao. Và khi đó, nếu giết người thân cận của tao thì chắc chắn tao sẽ bị liên lụy. Có thể cảnh sát không lần được đến tao nhưng cũng sẽ gần tới tao. Tuy nhiên, nếu chúng mày chết, cảnh sát sẽ chỉ nhận định theo phương án mà bọn tao chuẩn bị thôi. Mày hiểu tại sao không?”

Tôi im lặng.

“Vì bọn mày không có người thân. Vì trên thế giới này, bọn mày cô độc, bọn mày có chết thì cũng chẳng ai biết. Để mà điều tra được nhân thân của bọn mày thì phải mất rất, rất nhiều thời gian. Trước một cái xác không có manh mối, cảnh sát sẽ sa ngay vào những chứng cứ giả mà tao tạo ra. Những lúc như thế tao cần những đứa tự do. Và dĩ nhiên, nếu là tự do thì có thể trốn khỏi tao, vì có tự do mà.”

“… Lần đó,” giọng tôi run run, “mục đích không phải là cướp đúng không? Tiền và tài liệu cũng cần nhưng mục đích chính là giết lão ta đúng không?”

“… Đúng. Nhưng không phải là toàn bộ kế hoạch.”

Người đàn ông uống rượu, mỉm cười rồi tiếp tục.

“Vì thứ tao cần là phải giết theo cách để thiên hạ và báo chí nghĩ rằng lão ta chết vì cướp, thật bất hạnh cho lão. Nhưng vẫn sẽ có một số người nhận ra rằng lão chính trị gia đó chết bởi tay tao. Đây mới là điểm mấu chốt. Lời nhắn không đơn thuần chỉ là ‘Đứa nào chống lại tao, đứa đấy sẽ chết’. Và cũng không phải chết theo kiểu bị trừ khử như đâm chết ở sân ga, bị nã đạn… như thế sẽ gây ra nghi vấn. Mà lão ta phải chết giống như một vụ án bình thường nhất, không để lại bất cứ nghi ngờ nào, để mọi người đều công nhận lão già đã chết vì bị cướp… Sẽ có kẻ phải kính sợ tao. Kẻ thì nghĩ tao mạnh lắm, điều khiển được cả mafia Trung Quốc, lại có kẻ nghĩ rằng tao nắm trong tay mọi thông tin lẫn hệ thống tội phạm… Tóm lại, dù thế nào cũng khiến chúng phải sợ tao.”

Người đàn ông lại nhấp ngụm rượu, đá lưỡi trong miệng như đang vuốt ve má trong.

“Lão chính trị gia đó là tay sai đắc lực cho một nhóm những kẻ quyền lực và những tay có máu mặt trong thế giới ngầm. Sự tồn tại của lão là một cản trở. Nếu lão chết đi, những đối tác trước đây không dám giao dịch với bọn tao sẽ cảm thấy sợ hãi và giao dịch với bọn tao trở lại. Dĩ nhiên ở nơi giao dịch, vụ đó sẽ không được nhắc đến. Sẽ chỉ viện ra những lý do chính đáng như là được sự đồng ý của cấp trên hay lợi ích vẫn phải được ưu tiên hàng đầu. Tuy nhiên, nhiều giao dịch gặp phải trở ngại, nhưng vài trở ngại đã được giải quyết nhờ vào đống tài liệu lấy được hôm đó. Tao hiểu như thế nghĩa là sẽ có vài kẻ phải chết vì việc này và cũng nhờ đó mà bọn tao càng dễ hoạt động hơn. Được việc này sẽ được việc khác, được việc khác rồi sẽ được việc khác nữa. Tất cả đều là trò ghép hình. So với lợi ích mà bọn tao có được từ việc đó thì tiền thù lao cho bọn mày chỉ là giấy vụn. Không chỉ có lợi ích, mà cả sức mạnh. với lại, đó chỉ là chuyện vặt vãnh, đối với tao chẳng có gì to tát cả.”

“Tại sao chừa tôi lại?”

“Vì tao chẳng có lý do gì để giết mày. Tao đã nói rồi, mày còn có giá trị lợi dụng. Dưới trướng tao, không cần đến hai thằng móc túi. Nếu mày không xuất hiện, có thể thằng Niimi đã không chết. Nói tóm lại, tất cả tùy thuộc vào tâm trạng của tao… Tao có việc cần nhờ đến mày đây.”

Người đàn ông nói và nhìn tôi. Tôi dồn sức vào đôi chân để chuẩn bị sẵn sàng đứng lên ngay lập tức.

“… Tôi từ chối.”

Cổ họng bị nén lại, hơi thở khó nhọc. Tôi cảm giác người đàn ông đang khẽ hít vào, tôi toan đứng dậy.

“… Dạo gần đây, mày có vẻ thân với một thằng nhóc nhỉ!? Mày đã ngủ với mẹ nó rồi à?”

Tôi nhìn thấy cặp mắt ông ta mờ mờ sau cặp kính mát.

“… Để đe dọa, chiêu đó cũ lắm.”

“Chiêu cũ mới là chiêu có hiệu quả nhất.”

Người đàn ông nói xong rồi bật cười.

“Cả Niimi lẫn mày đều là những thằng ngu. Đã chọn cách sống thế này rồi mà còn định dính líu đến những thứ khác. Đại ngu. Bọn mày lẽ ra phải thực sự tự do. Hiểu chưa? Thằng Niimi không bỏ trốn trước khi tham gia vào vụ cướp đó là vì có mày đấy.”

“… Niimi đã nói vậy à?”

“Đúng thế. Tao đã yêu cầu nó hoặc là tham gia vụ cướp để cả hai bọn mày cùng sống, hoặc cả hai cùng bỏ trốn rồi cùng nhau chết. Nếu chỉ có một mình nó, dù biết bỏ trốn có thể sẽ chết, nó vẫn sẽ nghĩ đến việc bỏ trốn thôi.”

Người đàn ông định châm thuốc nhưng trên gạt tàn vẫn còn điếu thuốc cháy dở. Ông ta nhìn chằm chằm vào khói thuốc.

“Nghĩa là mày thuộc quyền quản lý của tao. Mày không còn đường từ chối… Nếu mày từ chối thì mẹ con thằng bé đó sẽ chết đau đớn. Đó là số mệnh của mày… Mày có thấy số mệnh giống như mối quan hệ giữa kẻ mạnh và kẻ yếu không? Mày thử tìm hiểu về tôn giáo đi. Những người Israel tin là có Đức Chúa Trời Jehovah, nhưng tại sao họ cũng lại sợ Đức Chúa Trời Jehovah? Bởi vì Đức Chúa Trời có sức mạnh. Những người tin là có thần thánh ít nhiều đều sợ thần thánh. Bởi thần thánh có sức mạnh.”

Ông ta lại uống rượu.

“Giả sử vị thần đó không phải là người tạo ra thế giới mà chỉ là một siêu nhân có sức mạnh siêu phàm thì cũng giống vậy thôi. Chắc chắn họ vẫn nghe theo, tiến hành các nghi lễ, cầu mong siêu nhân đó ban cho họ sự phồn vinh… Tao sẽ kể cho mày nghe một chuyện. Hôm nay tao đang vui.”

Người đàn ông gọi điện thoại, tên bồi bàn lại mang nước và rượu giống lúc nãy vào. Ly nước của tôi không biết đã hết từ lúc nào. Bề mặt ly khô cong. Tên bồi bàn thực hiện công việc một cách vô cảm, rồi cũng giống như lần trước, anh ta cúi gập đầu chào người đàn ông rồi đi ra. Tôi cảm giác bên ngoài các đôi nam nữ vẫn đang say sưa.

“Ngày xưa, thời còn chế độ nô lệ, ở Pháp có nhà quý tộc nọ.”

Người đàn ông có vẻ đã say, song khuôn mặt xám đen của ông ta không hề thay đổi. Ông ta nhìn tôi với vẻ khoái chí, nằm ngửa ra xô pha, vừa nói vừa làm động tác tay phụ họa.

“Một cậu bé mười ba tuổi được bán cho nhà quý tộc để làm người hầu trong lâu đài… Một cậu bé rất xinh đẹp. Nhà quý tộc đấy đang chán nản với cuộc đời, vì thế ông ta kiếm chuyện gì đó mua vui. Ông ta phung phí tiền bạc, có được tất cả những gì mình muốn. Ngày nào ông ta cũng ngủ với đủ loại gái. Với quyền lực, danh tiếng, mọi thứ có trong tay, ông ta sống chẳng khác gì nhà vua.”

Người đàn ông khẽ hít thở.

“Nhà quý tộc đó nhìn cậu bé và nghĩ, mình sẽ điều khiển hoàn toàn cuộc đời thằng bé này. Vậy thì mình sẽ quyết định hết cho nó, từ tương lai, niềm vui, nỗi buồn cho đến sống chết của nó. Giống như Abraham và Moses nằm dưới sự kiểm soát của Đức Chúa Trời Jehovah… Nhà quý tộc đã bỏ ra một năm để quan sát nhân cách và năng lực của cậu bé. Ông ta ước đoán rằng nếu làm thế này thì cậu bé sẽ trở thành người như thế này. Lấy giấy bút ra, mất mấy ngày liền để viết về cuộc đời sắp tới của cậu bé. Đó là ‘Sổ vận mệnh’. Nội dung cuốn sổ đó không được phép thay đổi. Cậu bé sẽ phải sống theo số phận được viết trong cuốn sổ đó.”

Ánh đèn vàng cam trong căn phòng phản chiếu thành đốm tròn trên mắt kính đen của người đàn ông.

“Đến năm mười lăm tuổi, cậu bé sẽ phải lòng một thiếu nữ. Trước khi hai người đến được với nhau, cô gái bị chuyển đến một nơi xa, hai người sẽ chia tay sướt mướt hệt như một bộ phim rẻ tiền. Việc cô gái đến với cậu là do nhà quý tộc quyết định, và người bắt họ xa nhau đương nhiên cũng là nhà quý tộc. Năm mười tám, cậu được phép đi gặp bố mẹ hiện là nông nô chỉ trong một ngày và trong ngày đó, cả gia đình cậu sẽ bị sơn tặc tấn công. Dĩ nhiên, việc này cũng là do nhà quý tộc đó chỉ đạo, là những điều được viết trước trong sổ của nhà quý tộc đó. Bố mẹ cậu chết thảm ngay trước mặt cậu. Nghe nói lúc đó nhà quý tộc vừa ngồi trên ghế vừa hồi hộp. Không vì sợ việc mình đang làm mà là lo không biết bọn sơn tặc ông ta thuê có giết nhầm cậu bé không… Trong cơn tuyệt vọng và tức giận, nét hồn nhiên trên mặt cậu bé biến mất. Rồi cậu được đội quân riêng của nhà quý tộc hỏi rằng có muốn học sử dụng kiếm không. Nô lệ tuy không thể trở thành hiệp sĩ nhưng có thể ra chiến trường. Có thể tham gia tiêu diệt bọn sơn tặc nữa. Cậu đã học cách sử dụng kiếm. Dĩ nhiên, người chỉ huy đội quân cũng hành động theo mệnh lệnh của nhà quý tộc. Cậu phục vụ trong lâu đài, đêm đến lại học kỹ thuật đấu kiếm. Vậy là cậu ta có một vết thương suốt đời không thể nào quên và một mục đích sống. Giống như Job bị Đức Chúa Trời Jehovah đùa giỡn, cậu không bao giờ trách Đức Chúa Trời tại sao lại khiến mình thế này. Bởi vì cậu không biết được mình nằm dưới sự điều khiển của nhà quý tộc. Nhà quý tộc còn ghi lại chi tiết từng sự việc nhỏ trong cuộc đời của cậu. Chẳng hạn cậu bị một cô hầu gái dụ dỗ và đã ngủ với cô ta, suýt bị người quản gia đuổi nhưng được nhà quý tộc cứu vớt cho ở lại. Vì thế, cậu thề sẽ trung thành với nhà quý tộc hơn nữa. Cuộc sống hằng ngày của cậu diễn ra theo đúng những gì viết trong cuốn sổ, ngay cả những sai sót trách phạt hay sự khen thưởng nho nhỏ dành cho cậu trong thân phận người hầu. Vào năm hai mươi ba tuổi, cậu đã đạt đến đỉnh cao của cuộc đời. Nghĩa là điểm cao trào của cuốn sổ. Cậu giáp mặt bọn sơn tặc đã giết bố mẹ mình trong khi tham gia tiêu diệt sơn tặc. Người chỉ huy đội quân ra lệnh cho cậu phải kết liễu tên sơn tặc. ‘Làm thế, mày thấy vui đúng không?’ Cậu vừa khóc vừa giết tên sơn tặc. Sau đó, năm hai mươi sáu tuổi, theo lệnh của nhà quý tộc, cậu cưới một cô nô lệ tính cách vô cùng xấu xa, quá chán nản với cuộc sống vợ chồng, bị người tình của nhà quý tộc dụ dỗ, cậu đã đi lại với cô ta, cả hai thường xuyên lén lút hẹn hò. Dĩ nhiên, tất cả những việc đó đều do nhà quý tộc chỉ thị và được viết trước trong cuốn sổ. Không lâu sau, người tình của nhà quý tộc có con, nhà quý tộc biết tất cả nhưng ông không ngại ngần thông báo với cậu rằng trong số rất nhiều đứa con của mình, ông ta sẽ chọn đứa bé đó làm người thừa kế. Cậu vừa lo âu vừa sợ hãi. Người tình của nhà quý tộc, trong một buổi yến tiệc có sự tham dự của nhiều nhà quý tộc khác và có cả cậu đang phục vụ, đã muốn tự thú nhưng cuối cùng lại thôi. Nhà quý tộc rất thích thú. Khi cậu ta ba mươi tuổi, nhà quý tộc gọi cậu vào phòng.”

Người đàn ông nói đến đó thì dừng lại. Tai tôi vẫn hơi ù ù, bóng của chiếc quạt trần đang quay khiến tôi chú ý. Người đàn ông nói gì đó qua điện thoại rồi tắt liền. Tôi tiếp tục hút thuốc còn ông ta chỉ uống rượu.

“Cậu được nhà quý tộc trao cho một tập giấy được cột bằng dây. Cậu mở ra và thấy bên trong có viết về cuộc đời cậu từ trước đến nay. Tất cả được viết khoảng mười lăm năm trước. Hẳn là cậu ta sốc lắm khi nhìn thấy những dòng chữ ấy. Cuối cùng, vì tội lén lút quan hệ với người tình của nhà quý tộc, dĩ nhiên chuyện này cũng do nhà quý tộc chỉ đạo, cậu sẽ bị giết ngay trước mặt nhà quý tộc. Cậu ngồi thụp xuống, mất một lúc lâu để xâu chuỗi lại tất cả. Run rẩy vì đủ mọi cảm xúc lẫn lộn, cậu hiểu ra tất cả, ngay khi cậu ngước lên nhìn nhà quý tộc thì người lính đứng đằng sau đã đâm vào lưng cậu… Không biết cậu ta đã nghĩ gì cho đến lúc chết. Nhưng nghe nói nhà quý tộc đó run rẩy vì sung sướng. Trong cơn sung sướng tột đỉnh mà thú vui với đàn bà, tiền bạc hay danh tiếng đều không thể đem lại, nhà quý tộc nghiêm mặt, đến nỗi quên cả cười, tiếp tục tận hưởng nỗi sung sướng ấy với vẻ mặt nghiêm nghị.”

“… Điên rồ.”

Lần đầu tiên tôi nói xen vào. Người đàn ông vẫn tiếp tục mỉm cười.

“Chẳng có gì điên rồ cả… Nhà quý tộc đó chỉ đang nếm trải thôi. Mọi điều có thể có được từ cuộc đời. Không bỏ sót thứ nào.”

“… Đây là chuyện do ông nghĩ ra đúng không?”

Khi nghe tôi nói thế, người đàn ông bật cười.

“Không phải. Nói chính xác thì một tay thuộc hạ của tao, người lên kế hoạch vụ cướp đó, trong lúc say, đã cao hứng nghĩ ra.”

“Với ông là hình mẫu à?”

“Đúng vậy. Mày hiểu vấn đề nhanh đấy. Tóm lại, từ giờ trở đi, cuộc đời mày sẽ tùy thuộc vào tao.”

Người đàn ông uống cạn ly rượu.

“Trong đầu tao có cuốn ‘Sổ vận mệnh’ của mày. Thú vị quá. Điều khiển cuộc đời người khác thật thú vị. Nhân đây, tao có một câu hỏi. Mày có tin là có vận mệnh không?”

“… Tôi không biết.”

“Câu trả lời nhàm chán nhất. Có lẽ nào toàn bộ vận mệnh của cậu thiếu niên đó là do nhà quý tộc nắm giữ? Hay bị nhà quý tộc nắm giữ là vận mệnh của cậu ta?”

Có tiếng gõ cửa, người đàn ông vừa trả lời thì một người gầy, mặc vest bước vào. Đặt cặp da lên bàn, ông ta cúi đầu chào rồi bước ra. Người đàn ông mở cặp, lấy ra vài bức ảnh và tài liệu.

“Tao muốn mày làm cho tao ba việc nhỏ sau. Thục sự là việc nhỏ, rất nhỏ thôi… Tuy nhiên, nếu sử dụng mày, công việc mà bọn tao định làm sẽ dễ dàng hơn… Trước hết, nội trong vòng sáu ngày hãy lấy điện thoại di động của người này. Lấy xong hãy bỏ vào thùng thư một căn hộ chung cư theo chỉ định của bọn tao. Nhà của gã này có hệ thống an ninh rất chắc chắn, khó mà đột nhập được, hoàn cảnh cũng chưa cho phép giết hắn. Lý do phải lấy điện thoại của hắn là vì tao cần biết gấp các mối quan hệ của tay này. Cũng có thể tấn công và cướp điện thoại ngoài đường, nhưng trong trường hợp này, tao không muốn để cho hắn biết điện thoại bị cướp mà muốn hắn nghĩ rằng đã đánh rơi ở đâu đó.

“Việc thứ hai, nội trong bảy ngày, mày phải lấy của người thứ hai này một vật dụng nhỏ nào đó. Bật lửa thì tốt. Chính xác hơn là lấy một vật nào đó có dấu vân tay của gã. Tương tự như việc thứ nhất, điểm cần lưu ý là đừng để cho gã nhận ra là mình đã bị ăn cắp, vì vật dụng nhỏ này sẽ dùng để đặt bên cạnh một cái xác. Dĩ nhiên, mục đích không phải là đổ tội cho tay này mà chỉ để cảnh sát nghi ngờ gã, tạm thời bắt giam, từ đó sẽ lộ ra những chuyện khác. Nhà của tay này cũng rất khó đột nhập. Không chỉ lấy vật dụng nhỏ như bật lửa, lấy cả tóc nữa. Việc này khó thật nhưng tao muốn mày làm. Khoảng hai, ba sợi gì đó. Nếu mà cắt thì sẽ không tự nhiên, cho nên phải nhổ cả sợi sao cho gã không biết. Cái này lấy xong cũng cho vào thùng thư cho tao.”

Giữ cho nét mặt không thay đổi, tôi ngắm bức hình mà người đàn ông đang chỉ vào với vẻ thích thú như thể đang giỡn chơi.

“Việc cuối cùng là lấy tài liệu từ một người nữa… Trong vòng mười ngày. Không có ảnh của gã đó ở đây. Tao sẽ chuẩn bị sau. Thuộc hạ của tao đã vào phòng gã nhưng không tìm thấy tài liệu đó. Hình như tay này mang theo mình. Gã này là một tay rất hay lo lắng, chúa nhát gan. Mang cả súng theo người. Hãy lấy sao cho ít nhất sau hai ngày khổ chủ mới phát hiện là bị mất.”

“Không được đâu.”

“Không được cũng phải làm. Tài liệu đó để trong phong bì, có niêm phong nên chắc gã ta không biết nội dung bên trong. Phong bì bị mở thì giá trị sẽ giảm xuống một nửa. Đây là bộ tài liệu giả do người có liên quan đến bộ tài liệu đó làm, mày hãy đánh tráo hai bộ với nhau. Phong bì này là của công ty, nếu là tài liệu mật thì chắc chắn được đóng dấu thế này. Tuy nhiên, vì không chắc chắn nên trước khi đánh tráo, hãy kiểm tra lại… Tài liệu này không cho vào thùng thư được, phải đưa trực tiếp cho tao.”

“… Nếu thất bại thì sao?”

“Thì mày sẽ chết. Có thể mày cho là vô lý nhưng đó là chuyện sẽ xảy ra với đứa nào tao để mắt tới. Ha ha ha, yên tâm đi, dù mày thất bại tao cũng không giết mẹ con thằng bé đó đâu. Áp lực và ý thức trách nhiệm sẽ phát huy tối đa khả năng của con người, song ngược lại áp lực quá lớn có thể sẽ dẫn đến thất bại. Vả lại, nếu được, tao không muốn có nhiều xác chết không cần thiết… Càng để lại xác, dù rất ít, thì tỷ lệ bị phát giác càng cao. Thằng Niimi vì biết cả những tay trụ cột của bọn tao nên tao buộc phải giết nó. Tao chỉ để lại những cái xác có lý do. Bởi vậy, không chỉ riêng mày, cả thằng Tachibana, một thằng không hề có giá trị sử dụng, tao cũng không giết. Tuy nhiên, nếu mày không nhận lời, không còn cách nào khác, tao sẽ giết mẹ con thằng bé đó. Tao sẽ phải mất công hơn, nhưng đó là nguyên tắc.”

Người đàn ông cho tài liệu và ảnh vào trong cặp da, đặt lên bàn rồi đẩy sang trước mặt tôi. Tôi chỉ còn cách nhận lấy.

“… Tao định đoạt số phận người khác ở trên bàn. Mày không nghĩ đứng trên người khác và điều khiển họ như thế này giống với Chúa Trời sao? Giả sử có Chúa Trời thật thì Chúa Trời chính là người được nếm trải thế giới này nhiều nhất. Khi điều khiển số phận của người khác, thỉnh thoảng tao lại có cảm giác đồng hóa với người đó. Suy nghĩ, cảm nhận của họ xâm nhậy vào trong người tao. Cảm giác như trạng thái cảm xúc của nhiều người đồng loạt xâm nhậy vào tao. Vì mày chưa trải qua nên mày không hiểu được. Trong tất cả khoái lạc, đây là khoái lạc cao nhất. Mày hiểu chứ? Hãy nghe cho rõ đây.”

Người đàn ông hơi nhích lại phía tôi.

“Trên đời này, cách sống đúng nhất là tận dụng mọi đau khổ và vui sướng. Tất cả chỉ là những kích thích mà thế giới này mang lại. Nếu khéo léo pha trộn các kích thích ấy trong người, mày có thể sử dụng chúng theo cách hoàn toàn khác. Nếu mày muốn làm điều ác, mày tuyệt đối không được quên điều thiện. Nhìn thấy đứa con gái quằn quại đau khổ mà chỉ cười thôi thì chán chết. Mày phải thấy cô ta thật tội nghiệp, thật đáng thương, phải tưởng tượng đến nỗi đau của cô ta, đến bố mẹ đã nuôi dạy cô ta, vừa nhỏ những giọt nước mắt thương cảm, vừa làm cho cô ta đau đớn hơn nữa. Giây phút đó sẽ vô cùng tuyệt vời. Hãy nếm trải cả thế giới đi. Nếu vụ này mà mày thất bại, hãy nếm trải cảm giác thất bại đó. Nếm trải nỗi sợ chết. Khi làm được điều đó, mày sẽ vượt qua được bản thân mày. Mày sẽ nhìn thế giới này bằng một con mắt khác. Bản thân tao sau khi giết dã man ai đó, tao vẫn cảm nhận được vẻ đẹp của mặt trời mọc vào sáng hôm sau, vẫn thấy nụ cười của đứa bé nào đó quanh đấy thật dễ thương. Nếu nó mồ côi, tao có thể bao bọc nó, cũng có thể sẽ giết nó ngay tức khắc hoặc để sau này. Và cảm thấy rất thương xót cho nó! Mày có nghĩ, giả sử Chúa Trời hay vận mệnh có nhân cách và cảm xúc thì đấy chính là những gì Chúa Trời và vận mệnh cảm nhận không? Trong một thế giới mà người tốt và trẻ con cứ chết một cách vô lý?”

Người đàn ông nói đến đó thì ngưng. Giọng ông ta nhừa nhựa vì rượu, cứ vẳng mãi bên tai tôi. Ông ta vẫn nở nụ cười trên môi.

“… Thế nhé, chúc mày may mắn.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.