Kẻ Móc Túi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

6

Khi tôi nghe câu chuyện từ Ishikawa thì cả hai đang ở đường hầm bên dưới đường tàu. Bọn tôi vừa lấy được vài cái ví, vào phòng riêng trong quán bar để chia tiền rồi ra ngoài, nhưng có vẻ như Ishikawa chưa muốn cho tôi về. Bọn tôi định vào bãi gửi xe nhưng rồi lại thôi và tiếp tục đi bộ đến đường hầm. Thỉnh thoảng có mấy chiếc xe đạp chạy qua, tuy nhiên đường hầm lúc nửa đêm khá yên tĩnh. Bên dưới những con chữ La tinh viết bậy trên tường là những lon cà phê, những phần cơm hộp thừa đã bị thiu. Bọ cánh cứng bay trước mắt, tôi vừa lấy tay xua đi vừa tiến về phía cuối đường hầm. Dưới trần hầm thấp, tiếng bước chân dính cát của chúng tôi hơi vang. Ngay giữa đường hầm có hai túi ni lông màu đen không rõ đựng gì bên trong. Tôi đưa chân đá thử, cảm giác mềm mềm khó chịu như thể đụng vào một tảng thịt màu đen.

“Giá mà có chỗ đàng hoàng hơn… Quán bar lúc nãy cũng được, nhưng có vẻ ra ngoài thì hay hơn.”

Ishikawa nói vậy rồi dựa vào tường hầm. Ngày hôm đó, nó uống rượu nhiều hơn mọi khi. Nó nhìn tôi, định mở miệng nói gì đó, rồi lại nhìn xuống đất, châm lửa, rít liền hai hơi thuốc

“Tao đang làm việc cho một công ty.”

Ishikawa nói mà không nhìn vào tôi.

“… Mà thực ra có thể không phải là một công ty… Đại loại, tao chẳng hiểu nó là cái gì nhưng tao đang làm cho nó. Có lẽ thế.

Tôi ngồi xổm xuống, châm lửa hút thuốc. Vạt áo khoác gần chạm đất nên tôi kẹp vào chân đang gập lại rồi dựa lưng vào tường.

“Nhưng cũng nguy hiểm… Nếu cứ như thế này. Không phải cứ bị tóm là xong. Không chừng có khi chết cũng không xong ấy chứ… Vì vậy tao cần phải rút lui. Trước khi biết quá nhiều.”

“… Mày đang nói chuyện gì thế?”

“Yên để tao nói.”

Ở cửa đường hầm thấp thoáng bóng một người vô gia cư, vừa nhìn thấy bọn tôi, ông ta chầm chậm lê người quay ngược trở lại.

“… Nếu đó vẫn chỉ là một công việc làm thêm thì tao có thể rút được. Tao đã nói là muốn rời khỏi Tokyo. Bên đó người ta cũng biết tao như thế nào nên sẽ không có chuyện báo cảnh sát. Tuy nhiên, lão đã hỏi về chuyện đó. Tao cứ tưởng một đứa nhân viên quèn nghỉ việc chắc chẳng sao.”

“Ai?”

“Là cái lão hôm nọ mày gặp ở văn phòng tao đấy… Hình như lão tên là Kizaki nhưng chắc không phải tên thật. Là sếp của công ty hay là cái quỷ quái gì đó.”

Trống ngực tôi khẽ đập.

“Lão ấy bảo tao rút lui cũng được, nhưng hãy tham gia vào phi vụ này đã. Lão bảo sau vụ này chuyện hộ chiếu coi như là xong nợ. ‘Tại tao đang có hứng,’ lão bảo thế. Lão ấy còn bảo là sẽ chia phần cho tao. Bảo cả đời tao sẽ cảm ơn lão…”

“Nhưng mà làm gì chứ?”

“… Cướp!”

Tôi hơi nhũn người.

“Cướp hả?”

“Không phải. Nếu nói chính xác thì hình như chúng cần vài thứ giấy tờ. Đối tượng là một nhà đầu tư lớn tuổi, chúng sẽ giả vờ là cướp để ẵm hết giấy tờ cùng số tiền cướp được. Tao bị ép làm nhưng một khi lão đó mà bực lên thì thường là bắt ép hết.”

“Là loại giấy tờ gì?”

“Tao không biết.”

Tôi vứt tàn thuốc xuống cống nước rồi đứng lên.

“Tao thấy có cái gì đó không ổn… Mày nên dừng lại.”

“Bây giờ mới vào chuyện chính nè.”

Ishikawa khẽ hít thả. Một bóng đèn đường nhấp nháy rồi tắt hẳn.

“Lão ấy bảo rủ mày cùng tham gia… Lão biết mày đấy.”

“Hả?”

“Ngày xưa, mày từng ở trong nhóm Tanabe đúng không?”

Nhịp tim tôi đập nhanh dần.

“Nhóm đó nhận toàn bộ thông tin từ bên trên, đột nhập những căn nhà vắng chủ… Chẳng hạn như nhà giàu dùng loại khóa cửa gì, có két sắt hay không… Hoàn toàn khác với những nhóm hoạt động ngẫu hứng ở khu vực, nhóm này cực kỳ chuyên nghiệp. Ví dụ như phần trăm được chia… đều do bên trên chỉ đạo xuống… Nguồn thông tin đó do thuộc hạ của lão hôm nọ cung cấp. Lão ta biết mày.”

“… Lão ta là ai?”

“Tao không biết. Tao tưởng lão là một yakuza chuyên chăn dắt doanh nghiệp nhưng có vẻ không phải. Nói sao nhỉ, lão đó kỳ lắm… rất kỳ. Nói nhiều, cười nhiều, nghe đồn thỉnh thoảng còn giết người.”

Một người đàn ông trẻ mặc vest vừa lầm bầm gì đó vừa tiến vào từ cửa đường hầm. Khi nhận thấy bọn tôi, anh ta im bặt, bước thật nhanh qua đường hầm rồi mất hút. Bầu không khí trong đường hầm sau khi anh ta đi qua nồng nặc mùi rượu.

“… Không trốn được à?”

“Khó lắm, nghe nói có vài thằng đã bỏ mạng vì dám trốn đấy. Nhưng tao có nghe là lão ấy cũng biết lý lẽ. Về điểm này thì lão ấy giống yakuza.”

“Không tin lão ấy được đâu.”

Có tiếng tàu chạy trên đầu, chắc là tàu chở hàng. Tôi cảm thấy luồng hơi ấm râm ran ở sâu bên trong cơ thể mình đang căng thẳng. Hơi ấm rõ ràng đang ở bên trong tôi và ý thức tôi hình như đang bắt đầu cảm nhận được nó. Khi tôi nhìn thấy tòa tháp trước mắt thì cũng là lúc cái túi ni lông màu đen bẩn thỉu kia hiện lên trong bóng tối. Tôi cứ nhìn mãi cái thứ rác rưởi đáng thương mềm như tảng thịt ấy.

“Nhưng đi cướp thì phải giết người à? Giết người thì tao…”

“Không, không đâu.”

“Tại sao?”

“Nghe nói là họ tránh đụng đến cảnh sát. Kể cả bị cướp thì lão già đó cũng không dám báo cảnh sát… Bởi tiền đó là tiền trốn thuế, tài liệu cũng thuộc loại không nên để cảnh sát biết. Nhưng vì thế mà giết lão ta thì sẽ dính đến cảnh sát ngay.”

“Nhưng tao vẫn thấy có cái gì đó không ổn.”

Tôi nói thế song vẫn tham gia vào phi vụ đó. Đúng là lúc đó trong tôi có một luồng hơi ấm râm ran.

Có lẽ chính cảm giác có gì đó trái ngang ở đây đã xui khiến tôi làm vậy, chứ không chỉ vì nếu bỏ trốn một mình sẽ gây phiền toái cho Ishikawa. Bản thân tôi lúc đó, mỗi lần đứng trước lựa chọn, tôi sẽ chọn theo hướng hành động hơn là đứng im, chọn hướng tách khỏi thế giới. Rảo bước sau lưng Ishikawa, tôi có cảm giác thời gian đang đông đặc quanh mình, như một chất đàn hồi âm ấm đang cuốn đi. Tôi nhớ tới hình dáng của Saeko, khi ra khỏi đường hầm, tôi thấy tòa tháp sắt mà trước đó không nhìn thấy. Tòa tháp đứng sừng sững trong đêm, đỉnh chĩa lên bầu trời lạnh giá.

Khi bọn tôi hẹn gặp nhau ở ga, Ishikawa đã dẫn theo Tachibana. Tôi không rõ Ishikawa và Tachibana có quan hệ thế nào, chỉ biết thỉnh thoảng nó theo bọn tôi đi móc túi và đứng nhìn với vẻ rất thích thú. Bọn tôi im lặng bước vào văn phòng mà Ishikawa vẫn thường một mình trực ở đó.

Văn phòng chẳng còn cả bàn lẫn ghế, sàn nhà trơ trọi. Bọn tôi vừa ngồi xuống sàn nhà thì có ba gã bước vào. Cứ như bọn họ canh sẵn chờ chúng tôi, tôi cảm thấy mình căng thẳng hơn. Ishikawa có vẻ cũng không biết bọn họ. Ba gã mang theo ba cái va li, quăng vào góc phòng như thể thợ đến chuyển nhà.

“Là bọn mày à?”

Tên cao nhất nhóm vừa ngồi xuống vừa hỏi với giọng khàn khàn. Trông gã khoảng hơn bốn mươi nhưng mặt có quá nhiều nếp nhăn nên không đoán được tuổi.

“Có lẽ đúng là không làm hỏng việc. Đứa nào đứa đấy mặt cũng bất lương.”

Gã ném chai nước lại phía tôi, tôi ngập ngừng chưa uống thì Tachibana đã bắt đầu uống, mắt vẫn nhìn ba tên kia. Hai tên còn lại dáng người tầm thước, tuổi ước chừng ba mươi, mặt cũng đầy nếp nhăn như tên cao kều, một tên để đầu trọc, tên kia để đầu đinh, cả hai đều mặc áo khoác gió cáu bẩn.

“Hôm nay tao sẽ nói sơ qua tình hình, và hôm nay cũng ra tay luôn. Vì nhỡ tụi mày sợ rồi đem chuyện này nói đâu đó thì toi. Cho nên, tuy hơi đường đột nhưng tụi mày chuẩn bị tinh thần đi. Tao sẽ cho mỗi đứa năm triệu yên. Như vậy thì không có gì phàn nàn chứ?”

Số tiền nhiều một cách khó hiểu. Tôi đưa mắt nhìn Ishikawa nhưng nó không phản ứng gì, cả Tachibana cũng thế. Tôi nhìn tên đang nói và quyết định im lặng.

“Tao nghĩ là bọn mày nghe qua từ Niimi rồi, điều cần lưu ý nhất trong khi cướp là ngoài Niimi ra, không đứa nào được nói một lời nào cả.”

Tên cao nhất vừa nói xong thì cửa mở, người đàn ông hôm trước bước vào. Tôi giật nẩy mình, ba tên kia có vẻ cũng bất ngờ. Người đó mặc bộ vest màu đen không rõ hiệu nào, đeo kính mát, tay trái đeo chiếc đồng hồ cũng không rõ hiệu nào. Trên cổ ông ta có một vết sẹo lớn màu tím rất nổi bật. Tên cao kều định nói gì đó liền bị ông ta giơ tay cản lại. “Hôm nay tao rảnh!” ông ta nói, mặt nhếch lên trông như đang cười.

Ba tên kia im bặt, sự im lặng kéo dài đến mức nghe thấy cả hơi thở của mình. Nỗi căng thẳng của bọn họ như thể đang lan ra xung quanh, tôi nhìn chằm chằm vào người đàn ông di chuyển trong tĩnh lặng. Toàn bộ cơ thể ông ta như tách khỏi bầu không khí xung quanh không hiểu sao tôi không rời mắt đi được, phần da để trần căng lên như thể ông ta phát ra thứ bức xạ gì đó. Sau khi nhìn chúng tôi với vẻ hài lòng, ông ta nhìn Tachibana và nhếch môi nói: “Mày đã gặp tao rồi nhỉ!” Trông ông ta hôm nay vui đến mức tôi có cảm tưởng như không phải người mình gặp ở văn phòng hôm trước. Tachibana gượng cười tỏ vẻ bình thản, nhưng thực ra nó đang toát cả mồ hôi.

“Vì chuyện này khá quan trọng… Thực ra, không phải tao không tin bọn mày. Bọn mày từ trước đến giờ đã làm theo những gì bọn tao yêu cầu một cách hoàn hảo… Nhưng mà, tao sẽ nói. Bởi vì tao rảnh.”

Ba tên kia gật đầu, ông ta nói xong rồi đến ngồi ở giữa bọn tôi và ba tên kia một cách rất thoải mái, không hề đề phòng. Tôi cảm thấy cổ họng khô khốc, bèn uống một ngụm nước trong chai. Khoảng cách giữa người đàn ông đó và bọn tôi hơi quá gần.

“Phạm tội cần nhất là kế hoạch. Kẻ nào làm mà không có kế hoạch là ngu ngốc.”

Ông ta nói xong rồi chẳng hiểu sao lại nhìn tôi.

“Nhưng chính vì ngu ngốc nên chúng mới phạm tội. Không thể tránh được… Nhưng ngược lại, những người thực sự xuất sắc cũng không quan tâm gì đến luật pháp đâu. Nói cách khác, nếu không có pháp luật thì phạm tội sẽ chán lắm. Bọn mày hiểu chứ?”

Ông ta vẫn không rời mắt khỏi tôi. Tôi không biết phải nói gì nên chỉ im lặng.

“Tiếp theo là cần gan dạ. Bọn mày có biết cuốn Tội ác và Trừng phạt không?… Mà làm sao bọn mày biết được. Thằng Raskolnikov đấy không có chút gan dạ nào.”

Người đàn ông đó khẽ dịch chuyển, vẫn không thay đổi tư thế, ông ta đấm mạnh vào gã đầu đinh ngồi phía sau. Tôi giật mình, nhưng vẫn cố không thể hiện cảm xúc ra mặt. Gã đầu đinh ngã gục xuống đất, ông ta tiếp tục đấm vào tai gã đầu đinh đang nằm nghiêng như thể muốn đóng chặt gã ta xuống sàn nhà. Âm thanh khô khốc vang vọng mấy lần, tôi cố gắng thở thật nhẹ, không hiểu sao lại nghĩ mình không nên nhúc nhích thì hơn.

“… Dù bất ngờ trông thấy cảnh này cũng không được mất bình tĩnh.”

Gã đầu đinh bị đánh từ từ ngồi dậy, má hơi sưng, cố gắng quay lại tư thế ngồi ban nãy. Nét mặt người đàn ông đó lúc quay sang bọn tôi vẫn không thay đổi, chỉ có miệng ông ta khẽ phát ra hơi thở hổn hển. Hơi thở đó giống như là dư âm của một niềm vui nho nhỏ hơn là hụt hơi do đánh người, vì vậy tôi tránh không nhìn.

“… Tao sẽ nói đơn giản thôi. Có thể mấy thằng kia cũng nói rồi… Thứ nhất là hai đứa chúng mày không được nói một lời nào. Điểm đến là nhà lão già đầu tư đó. Lão ta đúng là điển hình cho thứ lợn vẫn tự động sản sinh trong thế giới này vậy.”

Tôi nhìn gã đầu đinh lần nữa, hai bên suýt chạm mắt nhau, tôi thấy bối rối. Vẫn còn dư âm của hành động bạo lực vừa rồi, giọng người đàn ông đó khá sắc nét và hơi thấp. Ông ta mặc áo sơ mi trắng bên trong nhưng tôi cũng không nhận ra của hiệu nào.

“Đi bằng ô tô nên bọn mày không cần quan tâm đến địa điểm, có điều là nhớ sơ đồ ngôi nhà. Rộng lắm đấy.”

Khi ông ta nói xong, gã cao kều liền chìa ra tờ bản đồ. Tay gã hơi run run. Có vẻ như ba tên này vẫn chưa quen với sự xuất hiện của ông ta. Cả gã bị đánh lẫn gã đầu trọc đều như hóa đá. Cả ba chỉ biết nhìn chằm chằm vào lưng ông ta, mồ hôi vã ra như tắm.

“Trong ngôi nhà này hiện có lão già đầu tư và một phụ nữ sinh sống. Người phụ nữ này nghe nói lo quán xuyến việc nhà và cũng là người tình của lão. Vợ của lão không ở trong nhà này. Nghĩa là tổng cộng có hai người. Nghe nói trước đã có hai người phụ nữ như vậy nhưng vì mang thai nên đã nghỉ việc. Còn có một cô thư ký nhưng tuần này cô ả xin nghỉ phép, không ở Nhật.”

Ông ta nói tiếp.

“Nhiệm vụ của bọn mày là uy hiếp và trói ả người tình lại để không làm vướng bọn nó. Tóm lại là hỗ trợ. Để mình Niimi hăm dọa thôi. Giả giọng bọn Tàu ấy. Trước tao đã dạy rồi đúng không? Vì bọn mày cũng quen đi cướp rồi.”

Thấy người đàn ông nhìn mình nhếch môi, Ishikawa khẽ gật đầu.

“Ả tình nhân này đẹp lắm nhưng bọn mày tuyệt đối không được xớ rớ vào. Mà bọn mày cũng đâu có đói khát đàn bà. Nếu muốn thì tha hồ, vì tao cho năm triệu cơ mà. À, tiền thù lao của bọn mày là năm triệu yên. Không có gì phàn nàn chứ?”

Tôi đã nghe lần thứ hai nhưng vẫn quyết định gật đầu.

“Mấy thằng lêu lổng ở khu đấy đầu óc đần độn lắm, chẳng sử dụng được. Thấy gái là tít hết cả mắt. Nhỏ dãi, phóng tinh, đụng cái là giết, thậm chí còn bị mấy đứa con gái chống cự cào đến mức sót lại cả da trong móng tay của các ả.”

Nghe người đàn ông đó nói thế, ba gã kia mỉm cười như để đáp lại.

“Chuyện chia chác cũng có đứa sinh lòng tham. Nhưng với bọn mày thì tao không lo. Bọn mày không phải lũ ngốc. Tao đã nghe Tanabe nói thằng Nishimura chưa lần nào tranh cãi về chuyện chia chác cả.”

Tôi cố không thay đổi nét mặt nhưng không biết làm sao khi mồ hôi cứ không ngừng tứa ra. Đó là tên thật mà tôi chưa bao giờ nói với Tanabe và Ishikawa. Tôi cố nhìn Ishikawa nhưng không gặp được ánh mắt của nó. Người đàn ông quay sang Tachibana.

“Mày thì tao không rõ nhưng chắc không sao… Mày thuộc dạng có tham vọng đấy. Nhìn mặt là biết. Người có tham vọng không bao giờ phá hỏng cuộc đời chỉ vì số tiền thế này… Nói tóm lại là như thế này. Phòng ngủ của cô ả là ở đây. Theo máy nghe lén thì lão già chỉ gọi cô ả đến giường mình chứ không bao giờ tự mình đến giường cô ả. Vì thế, ba đứa chúng mày vào nhà xong thì lập tức đến phòng này, trói cô ta lại. Nếu cô ta không có trong phòng thì đến ngay phòng lão già, trói cô ta lại. Tụi mày không cần để ý đến lão già. Chỉ cần lo trói cô ả thôi. Đừng để ả ta la hét. Đơn giản thế thôi.”

Người đó càng lúc càng thở ra với vẻ khó nhọc. Gã cao kều toan nói thay thì bị ông ta khoát tay cản lại. Khi ấy, vết sẹo tím trên cổ ông ta nhìn to hơn hẳn.

“Thực tế thì việc này rất vui. Đến mức tao cũng muốn tham gia. Lão già đó đang có tám mươi triệu yên tiền trốn thuế trong két sắt. Ngoài ra trong két còn có những tài liệu mà bọn tao cần nữa. Bọn nó sẽ uy hiếp bắt lão già mở két. Việc này chúng mày không cần làm, mà nếu được thì tao không muốn chúng mày nhìn. Dù có lẽ cũng khó. Giống như đàn bà đẹp, tiền bạc cũng khiến con người ta đưa mắt nhìn theo một cách vô thức. Vũ khí để uy hiếp lão già là kiếm Nhật. Súng ngắn nhìn không thực lắm. Để nhanh chóng uy hiếp ai đó thì dùng kiếm lớn là hợp nhất. Dây trói cô ả lát nữa tao sẽ đưa. Nó giống như loại dây một tháng trước băng cướp người Trung Quốc đã sử dụng. Quần áo, găng tay và tất cho bọn mày dùng tao cũng đã chuẩn bị sẵn, toàn đồ chỉ bán ở Trung Quốc thôi. Trong số đó có một cái mà một tên trong băng cướp người Trung Quốc đã mặc. Bọn nó sẽ khéo léo để quần áo vướng vào cửa, sợi vải sẽ sót lại trong phòng. Bọn mày phải đội mũ bảo hiểm đặc biệt che kín mặt nên sẽ không có chuyện râu tóc rơi tại hiện trường đâu. Giày thì bọn tao sẽ chuẩn bị loại mòn gót giống như băng người Trung Quốc đã mang. Toàn bộ băng cướp đó đã bị một nhóm ở Shinjuku giết, đến xương cũng chẳng còn. Giả sử lão già tự khai với cảnh sát vụ trốn thuế và đống giấy tờ thì cảnh sát cũng sẽ chỉ nhọc công lần theo băng cướp Trung Quốc đó mà thôi, mà bọn đó chết hết cả rồi nên điều tra nữa cũng chỉ đến thế. Chúng ta sẽ giả như đó là hành động của những người đã không còn ở thế giới này nữa. Đây là một trong những điều kiện làm nên tội ác hoàn hảo. Vì không giết người nên bọn mày cứ an tâm. Giết người sẽ khiến cảnh sát bỏ công thực sự. Số nhân viên điều tra sẽ đông hơn. Không cần ngu ngốc như vậy làm gì. Lão già và cô ả sẽ trình báo cảnh sát những thông tin sai lệch, bọn mày nên để lại dụng cụ gây án. Và trên hết là lão già không biết chúng ta nhắm tới đống tài liệu đó.”

Người đàn ông hít thở sâu.

“Không một yếu tố sơ hở nào cả. Vì tội ác sẽ được ra tay gọn ghẽ nên ngay tại thời điểm này có thể nói việc vài giờ nữa lão già đó bị mất tiền và tài liệu đã coi như xong rồi. Dù bọn mày có sơ suất để lại dấu vết thì cũng chẳng có gì liên hệ bọn mày với bọn tao. Văn phòng này kể từ hôm nay sẽ biến mất, mối liên hệ giữa văn phòng này và chúng ta sẽ bị xóa sạch. Giả sử bọn mày bị bắt và khai gì đi nữa thì cũng chỉ có thể nói là đã hợp tác với những gã không rõ gốc tích mà thôi. Mà thực tế là đúng như vậy. Và giả sử bọn mày khai gì đó để hỗ trợ bọn cớm điều tra đi nữa thì thật đáng tiếc, với tội ăn cướp, một ngày nào đó chúng mày vẫn phải ra tù, không có hàng rào bảo vệ chúng mày mãi đâu. Thêm nữa trong tù cũng có người của bọn tao đang thụ án. Cho dù bọn mày có may mắn giữ được tính mạng trước tay chân của bọn tao tới lúc ra tù thì cũng sẽ chết ngay sau đó. Không phải chết kiểu bị mấy tay khả nghi dẫn đi đâu đó rồi giết. Mà là chết bất thình lình kiểu như bị một người phụ nữ trong đám đông đâm chết, bị bắn từ xa, đột nhiên bị người đi cùng thang máy đâm chết. Tóm lại, điều mà bọn mày phải làm là không được thất bại. Không được để bị bắt. Cảm kích khi nhận tiền công và biết ơn tao trong lòng. Chấm hết.”

Người đàn ông hé môi, châm thuốc hút. Văn phòng trống trở nên yên tĩnh, tiếng gã cao kều mở nắp chai nhựa vang khắp phòng. Nhìn người đó hút thuốc, tôi chợt nghĩ sao từ trước đến nay mình chưa bao giờ hút thuốc trong căn phòng này. Tôi cảm giác như mặt gã đầu đinh sưng hơn. Tachibana khẽ hít thở, mở miệng ra như muốn phản đối. Ishikawa thì vẫn im lặng.

“Có điều này tôi muốn hỏi… Thứ nhất là xe sử dụng có ổn không?… Làm thế nào để mở khóa căn nhà to như thế… Và phần chia khi nào bọn tôi được nhận?”

Người đàn ông ho khan với vẻ khó nhọc rồi dập tắt thuốc. Ông ta khoát tay, gã cao kều bèn lên tiếng.

“… Xe sử dụng là một chiếc xe bảy chỗ. Tuy là xe ăn cắp nhưng bọn tao đã nhờ một tay đánh bạc thuê rất giỏi thay biển số rồi. Có bị chặn hỏi thì chiếc xe cũng sẽ khớp với bằng lái giả của tao. Kể cả cảnh sát ghi lại biển số thì cũng không lần được tới tao đâu vì đó là chiếc xe không tồn tại. Nói vậy chứ bọn tao biết hết hôm nay cảnh sát chặn kiểm tra chỗ nào rồi. Cả máy bắn tốc độ, vị trí hệ thống nhận diện biển số nữa. Mày còn hỏi gì nữa?”

“Khóa cửa, à không, tiền chia khi nào được nhận?”

“Tiền chia thì sau khi hoàn tất mọi thứ, tao sẽ đưa trong ô tô. Làm thế bọn mày sẽ yên tâm hơn là sau này bảo đến một địa điểm chỉ định phải không? Khóa thì đã có chìa phụ rồi. Cửa giả nhà đó phức tạp lắm nên ban đêm không được gây tiếng động lúc mở đâu đấy.”

Khi ông ta đứng lên, ba gã kia cũng đứng lên như để tiễn. Tôi rất muốn hỏi tại sao ông ta không để mình ba gã kia làm thôi, sao phải cần đến bọn tôi, nhưng không mở miệng được.

“Còn gì nữa không?”

Người đàn ông hỏi vậy nhưng giọng lãnh đạm như thể chẳng còn hứng thú với chuyện này nữa.

“Bọn mày phải nhớ điều này… Không phải tội ác nào cũng giống nhau. Đi cướp mà không có kế hoạch là cực kỳ ngu xuẩn… Lấy được ít mà rủi ro lại cao. Mấy thằng này xưa cũng thế nhưng tao đã dạy cho biết đường đi nước bước rồi. Biết được phương pháp điều tra của cảnh sát và làm ngược lại thì sẽ không bị bắt. Quan trọng là kế hoạch. Bọn mày, thay vì lén lút làm mấy việc vớ vẩn thì sử dụng cái đầu của mình đi… Và đương nhiên, như tao đã ra lệnh, giờ bọn mày phải đến nhà của lão già đó. Trong lúc cướp, phải ý thức và tận hưởng mọi hành động của mình. Vì bọn mày đang nếm trải việc mà những người khác cả đời không bao giờ được nếm trải.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.