“Không nói chuyện này nữa, dù sao cũng là lỗi của anh.” Lý Hòa bất chợt nhớ tới chuyện của con trai, “Sao cả dịp Tết này thằng bé đều không vui?”
Nghe thấy chuyện phải đi Đông Bắc, Lý Lãm cứ ỉu xìu mãi, dù cụ bà qua đời thằng bé có khóc, nhưng rõ ràng nguyên nhân không phải vì cụ bà.
“Giải thế giới ở Hàn Quốc thằng bé không tham gia được, đương nhiên là không vui rồi,” Hà Phương cười nói, “Anh lại chẳng lạ gì tính cách của nó, có ấm ức cũng không chịu nói ra, cái gì cũng nhẫn nhịn trong lòng.”
“Chuyện này đúng là anh sơ suất, giai đoạn đó bận rộn quá, ai mà lo xuể được.” Đây là lần đầu tiên Lý Hòa cảm thấy có chút áy náy với con trai.
Hà Phương nói: “Em đã bảo với nó rồi, thi đấu đâu phải chỉ có một lần, năm nay vẫn còn cơ hội mà, anh yên tâm đi, tính trẻ con ấy mà, qua giai đoạn này là ổn thôi.”
Lý Hòa suy nghĩ một chút rồi bảo: “Vậy năm nay ở trong nước cứ có cuộc thi nào thì cho thằng bé đi hết đi, đừng ngăn cản nữa.”
Anh muốn tìm cách bù đắp, con trai không vui, làm cha như anh đương nhiên cũng chẳng thấy dễ chịu gì.
“Cũng được, dù sao thành tích văn hóa của nó vốn dĩ không tệ,” Hà Phương đồng ý, “Em thấy rồi, vẫn là câu nói đó, chặn không bằng khơi, cứ để nó làm theo sở thích đi.”
“Trưa nay ăn gì?” Lý Hòa cảm thấy vấn đề này rất cấp bách, anh phải hỏi một tiếng. Từ sau khi cụ bà qua đời, Hà Phương làm gì cũng ỉu xìu không chút sức sống, ban đầu anh tỏ ra thông cảm, mấy buổi trưa anh đều ăn tạm ở chỗ Khâu Lượng bọn họ, nếu không phải buổi tối bọn trẻ ở nhà, anh nghi rằng cô chẳng buồn nấu cơm.
“Không được, em phải tới trường, chiều có cuộc họp,” Hà Phương nhìn cổ tay, “Hay là mình đi ăn tiệm?”
“Làm một bữa trưa dưới ánh nến chẳng phải tốt hơn sao.” Lý Hòa nhún vai tỏ vẻ không ý kiến.
“Ông chủ, anh bao đấy à?” Hà Phương hỏi.
Lý Hòa đáp: “Đừng có giở trò đó nha, túi anh bao giờ chẳng rỗng tuếch.”
“Anh cũng thật là.” Hà Phương bất lực lắc đầu, xách túi, tự mình chui vào xe, nổ máy, “Lên xe đi.”
“Tay lái của hiệu trưởng Hà có tiến bộ đấy nhỉ.” Lý Hòa gối hai tay ra sau đầu, ngả người vào ghế, trông rất thư thái.
“Cái này còn cần anh nói à, bản cô nương dù sao cũng là tay lái lão luyện đã chạy được 20 vạn cây số rồi,” Hà Phương rất đỗi tự hào, “Thế nào, chị đây phô diễn cho chú một cú drift nhé?”
“Đừng, ngàn lần đừng.” Lý Hòa hoảng sợ vội vàng thắt dây an toàn, “Em lái cẩn thận chút, chúng ta đâu có vội.”
“Lý Lão Nhị, em phải biểu dương anh một câu.”
“Gì cơ?”
“Trình độ tiếng Đông Bắc cấp bốn của anh gần đạt rồi đấy.”
Lý Hòa lườm một cái: “Bớt nói nhảm đi.”
Hà Phương bình thường ở đâu cũng nói tiếng phổ thông, hơn nữa chẳng có chút ngữ điệu địa phương nào, nếu không quen biết cô, căn bản sẽ không ai nghĩ cô là người Đông Bắc, cho nên cách dùng từ ngữ khẩu ngữ của cô không ảnh hưởng nhiều tới anh, người ảnh hưởng tới anh nhiều nhất vẫn là cụ bà Hà đã qua đời và cả nhà Hà Long, thậm chí là Đổng Hạo và Trần Hữu Lợi cùng những người khác.
Một đám người Đông Bắc suốt ngày quây quanh anh.
Trong vô thức, trong miệng anh cứ thỉnh thoảng lại bật ra mấy từ tiếng Đông Bắc.
Xe dừng trước cửa một quán ăn món Tương. Vào quán, Hà Phương gọi món, cũng chẳng hỏi ý kiến Lý Hòa, thoăn thoắt gọi xong hết.
Cô chủ động đòi uống rượu, Lý Hòa ngăn lại.
“Khâu Lượng và Trần Bằng Phi chẳng phải vẫn đang theo sát phía sau sao? Sợ gì chứ? Để bọn họ lái xe.”
Cô vẫn kiên quyết mở hai chai bia, hiếm thấy chuyện lạ là chủ động rót cho Lý Hòa một chai.
“Thế thì một chai thôi.” Lý Hòa rót đầy cho cô trước.
Món ăn lên, Hà Phương đẩy đĩa thịt kho tàu của ngoại đến trước mặt Lý Hòa, rồi hỏi: “Anh nói xem, lần cuối hai chúng ta đi ăn riêng bên ngoài là từ bao giờ?”
Từ khi có hai đứa con, hai người không còn thế giới riêng nữa, làm gì cũng phải mang con theo, mọi thứ đều lấy con làm trung tâm.
“Cái này anh thật sự không nhớ nổi nữa.” Bị Hà Phương bất ngờ hỏi như vậy, Lý Hòa mới nhận ra, cả hai đều bị vây quanh bởi chuyện cơm áo gạo tiền và con cái, đã mấy năm rồi không đi ăn tiệm riêng với nhau, anh nói: “Xin lỗi, sau này anh sẽ dành thời gian cho em nhiều hơn.”
“Nè,” Hà Phương lấy từ trong túi ra một cái hộp, đẩy tới trước mặt anh.
“Gì thế?” Lý Hòa tò mò.
Hà Phương nói: “Mở ra xem đi.”
“Không dưng không sự tặng quà anh làm gì?” Lý Hòa thắc mắc.
“Đồ ngốc,” Hà Phương cười nói, “Hôm nay là sinh nhật anh mà.”
“Sinh nhật anh?” Lý Hòa ngẩn người, trong đầu anh, căn bản không hề có khái niệm sinh nhật, hai kiếp người chưa từng tổ chức sinh nhật một lần nào, thậm chí anh còn chẳng mấy để ý tới sinh nhật của vợ con, quà sinh nhật hàng năm của Lý Lãm và Lý Di đều là Hà Phương giúp anh chuẩn bị, “Có phải trẻ con đâu, bày vẽ mấy thứ phù phiếm này làm gì.”
“Ý nghĩa khác nhau, hôm nay là sinh nhật 40 tuổi của anh đấy.” Hà Phương trao cho anh một ánh mắt cổ vũ, hy vọng anh mở hộp ra.
“Anh 40 rồi ư?” Lý Hòa thẫn thờ, “Tuổi mụ, là tuổi mụ thôi.”
Đời người đã qua được một nửa, anh vẫn chẳng có cảm giác gì.
“Sao? Sợ à?”
“Không,” Lý Hòa lắc đầu, “Sinh lão bệnh tử đều là mệnh, chỉ mong hai ta bình an đến già.”
Đời này của anh là nhặt được, vốn dĩ đã là lời, thực ra nghĩ thông suốt rồi thì cũng thấy không sao cả.
Điều đau khổ nhất chính là bí mật này không thể nói với ai.
“Mở ra xem anh có thích không.”
“Chà,” Lý Hòa mở hộp ra nhìn, hóa ra là một cái ví, “Cần gì phải khách sáo thế, vợ chồng già với nhau cả rồi.”
Hà Phương nói: “Em cũng đọc được trong một cuốn sách của tác giả Nhật Bản mới phát hiện ra, người ta nói đúng lắm, cuộc sống cần phải có nghi thức, nghi thức là một thái độ sống nghiêm túc, tôn trọng, kính sợ và yêu thương. Trong cuộc sống tẻ nhạt, bình đạm là trạng thái thường thấy, anh luôn phải tìm ra một phương thức mới để vượt qua những ngày tháng vô vị.”
“Ví tiền thì anh cũng đâu có dùng tới?” Lý Hòa lật đi lật lại cái ví trong tay, muốn che giấu sự ngượng ngùng trên mặt.
“Có thể đựng tiền mà, như vậy anh có thể mời em đi ăn, mời em đi xem phim, mua hoa tặng em nữa.”
“Được.” Lý Hòa cảm thấy áy náy, “Hay là tối nay anh mời em đi xem phim nhé?”
Hai người chưa từng trải qua chút lãng mạn nào, anh thậm chí còn chưa từng tặng cô một bó hoa tươi, chưa từng cùng cô xem một trận phim điện ảnh nào.
“Được thôi,” đáp ứng rất dứt khoát, nhưng ngay sau đó cô lại nhíu mày nói, “Hai đứa mình đi xem phim, để con ở nhà buổi tối sao? Chờ khi nào có thời gian đã.”
Giữa chừng, Lý Hòa lấy cớ đi vệ sinh, tìm gặp Khâu Lượng ở bàn bên cạnh, lén lút hỏi xin một xấp tiền, sau khi ăn xong, dưới ánh mắt của Hà Phương liền đi thanh toán.
“Bảo mời em thì phải mời.” Nhét số tiền lẻ còn lại vào ví.
“Cảm ơn.” Cô cười lớn.
“Bà Lý, mời lên xe.” Lý Hòa mở cửa xe cho cô.
“Hôm nay anh sáng dạ ra đấy.” Hà Phương đắc ý lên xe.
“Lái xe chậm thôi.” Lý Hòa dặn dò Ngô Vĩ Cường đang lái xe, rồi nói với Hà Phương, “Đến văn phòng nghỉ một lát nhé.”
Hà Phương ghé vào cửa sổ xe nói: “Vậy anh về cũng đi chậm thôi nhé.”
“Tạm biệt,” Lý Hòa vẫy tay.