Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 3668 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
29. Trừng phạt

❊ ❊ ❊

Lưu Gia Vỹ cười hì hì nói: "Hát cái đầu mày ấy, biết gọi mày ra đây để làm gì không?"

Bị mất mặt hết lần này đến lần khác trước mặt mọi người, dù là người có tu dưỡng đến mấy cũng phải chửi thề, huống chi là Cố Lý, kẻ vốn chẳng có bao nhiêu tu dưỡng lại còn quen thói sai khiến người khác.

Nhưng hắn bắt buộc phải nhịn!

Nếu không nhịn, cha hắn rơi khỏi thần đàn, hắn sẽ sa xuống trần gian, cả đời này sẽ còn gặp vô số chuyện mất mặt hơn nữa. Khi không tiền không quyền, còn ai thèm quan tâm hắn chứ?

Hắn hiểu rõ lắm!

Hắn co cơ mặt khô khốc lại, cố gắng cười lấy lòng: "Anh Gia Vỹ, em mời mọi người đến đây, chủ yếu là muốn uống ly rượu, tạ lỗi. Nói thật, em thực sự không biết chị Phan và mọi người đều quen thuộc đến vậy, nếu không thì đã chẳng ra nông nỗi này. Thế này đi, em tự phạt một chai, nếu mọi người tha lỗi cho em, em sẽ uống thêm một chai nữa, còn nếu không tha, thì tùy mọi người xử lý."

Cầm chai bia đã khui sẵn trên bàn, hắn ừng ực nốc cạn, uống xong còn nhanh nhẹn dốc ngược đáy chai, không rơi sót một giọt.

"Sớm đi đâu rồi?" Lưu Thiện bực bội vỗ vào đầu Cố Lý. Loại cáo già chuyên bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh này hắn gặp nhiều rồi, đương nhiên sẽ không mềm lòng: "Hả, giờ hối hận rồi à? Giả bộ hèn nhát thế này cho ai xem hả?"

Loại người này, một khi sau này đắc thế hơn hắn, chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn, e là khiến hắn chết cũng chẳng được toại nguyện.

"Anh Thiện, anh nói đi, làm sao mới bớt giận, em làm y như vậy!" Mặt mũi đã mất sạch, Cố Lý cũng chẳng thèm nhặt lại nữa, dứt khoát làm tới cùng.

Đêm nay bắt buộc phải cho qua chuyện này, nếu không cha hắn sẽ không tha cho hắn đâu!

Còn việc người bên cạnh nhìn hắn thế nào, hắn đã chẳng quan tâm nữa. Đêm nay mất mặt một lần, vẫn hơn là mất mặt cả đời này!

Cái khoản này, hắn tính được.

Lưu Thiện nhìn về phía Phan Ứng.

Phan Ứng hiểu ý, mỉm cười nói: "Muốn chị tha lỗi cho chú em, cũng đơn giản thôi. Nào, nhân lúc mọi người đang vui, uống hết chỗ này đi, uống xong thì chuyện này coi như xong. Bằng không, chị không ngại tìm phụ huynh đâu đấy."

Nhìn 12 chai bia nhỏ trước mặt, nụ cười trên khóe môi Cố Lý biến mất.

Nếu uống từ từ thì đừng nói 12 chai, dù là 24 chai cũng chỉ là chuyện nhỏ, không thành vấn đề. Nhưng bắt uống một hơi không nghỉ thì hắn hơi khó khăn rồi.

Thế nhưng, cuối cùng hắn vẫn cắn răng, không nói câu nào, cầm chai lên uống luôn.

"1 chai." Phan Ứng đếm ở phía sau.

"2..." Thấy Cố Lý khựng lại một chút, cô liền mỉa mai: "Vừa định khen chú em thể hiện tốt, sao lại dừng rồi? Tiếp tục đi... 3..."

Trong ánh mắt ngơ ngác của mọi người, Cố Lý uống tới chai thứ 8, bịt miệng lại, có vẻ muốn nôn.

"Không được thì đừng cố quá," Lưu Thiện đưa cho hắn một tờ khăn giấy, cười hì hì nói, "Không ai cười nhạo chú đâu."

"Đúng thế, đúng thế." Phan Ứng cười lạnh: "Uống nhiều quá thì đừng có mà không tìm thấy đường về nhà, rồi lại đỗ xe bừa bãi."

Hà Chu kéo tay áo Phan Ứng, nói khẽ: "Thế là được rồi, đừng để uống nhiều quá xảy ra chuyện, tớ từng nghe nói có người uống kiểu này mà xuất huyết dạ dày đấy."

"Cậu ấy à, đúng là lòng dạ đàn bà. Chẳng thân chẳng thích, cậu quan tâm làm gì? Cậu tin không, đến một ngày cậu xui xẻo, người ta giẫm đạp cậu mới gọi là không khách khí đấy." Trong lúc ghé tai nói với Hà Chu, Phan Ứng liếc nhìn Cố Lý đang ngửa cổ uống rượu, "Huống chi bia ở đây, đâu thể gọi là bia. Chốn giải trí sống nhờ lợi nhuận từ rượu bia, nếu cứ tùy tiện làm khách say bí tỉ thì còn kiếm chác gì được nữa. Loại rượu này không giống rượu bán trên thị trường, một số nhà máy bia chuyên sản xuất loại này bán cho các chốn giải trí, so với bia thường thì độ thuần khiết thấp hơn. Bia này lúc mới uống rất dễ khiến người ta cứ uống hết ly này đến ly khác, cậu cứ yên tâm đi, thằng ranh con kia là khách quen ở đây, uống không hỏng người được đâu."

"Được rồi." Hà Chu lúc này mới thôi, cậu chọn cách tin tưởng Phan Ứng.

Phan Ứng và Lưu Thiện cùng đám người này thường xuyên quậy phá, tính tình xuề xòa, nhưng ai nấy đều thông minh, đối nhân xử thế cũng tinh ranh hơn cậu, không phải loại người không phân biệt nặng nhẹ.

Hơn nữa, cậu tin vào một câu trong cuốn sổ tay của cha cậu: Đừng kết bạn với kẻ ngu xuẩn, hại người hại mình.

Một câu thường xuất hiện trong game CS chính là "Không sợ đối thủ như thần, chỉ sợ đồng đội như lợn".

Tuy nghe có vẻ xúc phạm người khác, nhưng từ đó cũng không khó để thấy, một đồng đội tồi tệ sẽ mang lại tai họa cho cả đội.

"Tốt!" Chai cuối cùng được Cố Lý uống cạn, vỏ chai đập vào mặt bàn đá cẩm thạch kêu loảng xoảng, Lưu Thiện hô lớn một tiếng "Hay", tiếng vỗ tay vang lên, những người khác cũng thuận thế vỗ tay tán thưởng theo.

"Anh Thiện, anh Gia Vỹ..." Cố Lý đã lảo đảo.

Lưu Gia Vỹ giơ ngón cái lên, khoác vai hắn, cười nói: "Anh em đùa chút thôi, chú mày lại tưởng thật, thực sự không nghĩ chú mày uống nhiều đến thế. Nhìn kìa, tự chuốc say mình rồi, trách anh, trách anh, anh cản không kịp."

"Không, anh Gia Vỹ, rượu này là em tự muốn uống. Thấy nhiều anh em thế này, thấy chị Phan, em vui, uống thêm hai chai rượu thì đã sao." Cố Lý nói năng đã bắt đầu líu lưỡi.

Lưu Thiện nói: "Vui cũng không thể uống thế này, lần này coi như bỏ qua, lần sau đừng uống như vậy nữa, nhìn anh em xót ruột, chán lắm."

"Vâng, vâng, anh Thiện nói đúng," Cố Lý thở phào nhẹ nhõm, chuyện này cuối cùng cũng đã qua, hắn lớn tiếng nói: "Hôm nay mọi người vui là tốt rồi, mọi người vui quan trọng hơn cả em vui."

Lưu Thiện đẩy hắn ra khỏi phòng: "Đi đi, vào nhà vệ sinh rửa mặt cái đi, quay lại rồi uống tiếp."

Nhìn Cố Lý vịn tường đi ra khỏi phòng, Phan Ứng cười ha hả.

Gia Vỹ nói: "Chúng ta tiếp tục uống ở đây, hay là đổi chỗ?"

"Đổi chỗ đi, chị mời." Phan Ứng liếc nhìn Hà Chu, cười nói: "Đám oanh oanh yến yến này, đừng có làm hư Hà Chu, mẹ Hà mà biết thì không tha cho hai đứa đâu. Chúng ta đến quán bar uống đi."

Lưu Thiện nói: "Vậy đi thôi."

Lúc mọi người đi ngang qua nhà vệ sinh, Cố Lý đang cúi người nôn khan trước bồn rửa mặt.

Phan Ứng chỉ đường, Lưu Thiện lái xe, tìm đến một quán bar mà Phan Ứng thường xuyên lui tới.

Ngồi xuống trong phòng bao ở tầng hai, nhìn xuống cảnh khiêu vũ sôi động bên dưới, Hà Chu có cảm giác hơi chóng mặt. Cậu sợ ồn, âm nhạc bùng nổ lọt vào tai cậu, nghe kiểu gì cũng giống như tiếng ồn.

Trong ánh mắt khó tin của Hà Chu, Lưu Gia Vỹ không khách khí gọi mấy chai rượu. Gọi rượu thì không sao, vốn dĩ là đến để uống rượu mà, mấu chốt là chọn một chai có giá mấy chục nghìn.

Phan Ứng mỉm cười nói: "Cậu thật có lương tâm, chọn chai rẻ thế này. Mẹ tớ bảo tớ phải tiết kiệm chút, tớ đang định keo kiệt một tí đây."

Hà Chu bây giờ mới nhận ra, khi một người có tiền, việc cô ta giả vờ keo kiệt còn làm màu hơn cả khoe giàu!

Ai, thật ngưỡng mộ người có tiền, không nói nữa, uống ngụm rượu thôi!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1343
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.