Dù có cho ông ta cả cái ao cá này thì đã sao chứ?
“Nhiều quá ăn cũng không hết.” Hà Chu kiên quyết không câu nữa, thu cần câu lại rồi mang vào trong nhà.
Phan Quảng Tài đẩy chén trà đã pha sẵn về phía cậu, cười bảo: “Mau sưởi tay đi, bên ngoài lạnh lắm.”
Sau đó ông lại nhấc ấm trà trên lò xuống, mang đến cạnh bàn.
“Không cần khách sáo vậy đâu.” Hà Chu không chịu nổi sự nhiệt tình này.
Phan Quảng Tài hỏi: “Sắp tốt nghiệp rồi nhỉ?”
Hà Chu đáp: “Còn hai năm nữa.”
“Ừm.” Phan Quảng Tài gật đầu: “Tốt nghiệp rồi, về công ty của mẹ cậu mà giúp đỡ bà ấy một tay, cứ để bà ấy gánh vác một mình thì vất vả quá.”
“Đợi xem tình hình thế nào đã.” Hà Chu không muốn phải va chạm trong cùng một cái nồi với bà mẹ mình. Cậu dám chắc chắn rằng, nếu mình thực sự vào công ty nhà làm việc, mẹ cậu sẽ dám không phát lương cho cậu!
Làm việc cho nhà mình thì cần tiền làm gì chứ!
Hơn nữa, mẹ cậu còn có thể nói năng hùng hồn rằng, dù sao sau này tất cả đều là của nó!
Thế nhưng, điều cậu quan tâm là hiện tại cơ mà!
Phan Quảng Tài nói: “Cậu không phải muốn học theo cái thằng Lý Bái đó chứ? Chê cái này, chê cái kia. Cậu đừng có xem thường một mẫu ba sào đất nhà mình. Những cái khác như nhà máy dệt bông, nhà máy dầu, nhà máy điện tử không nói làm gì, chỉ riêng cái công ty vận tải trông có vẻ bình thường nhất nhà cậu thôi, quy mô cũng đã ghê gớm lắm rồi. Nhìn khắp cả tỉnh này, chẳng có mấy nơi đạt được tầm cỡ đó đâu. Mấy công ty chuyển phát nhanh, logistics trong tỉnh cơ bản đều dùng xe và bãi đỗ của nhà cậu đấy.”
“Những chuyện này tôi đều biết rõ.” Hè năm tốt nghiệp cấp ba, cậu còn bị mẹ sắp xếp vào trạm trung chuyển hàng hóa ở tỉnh thành làm thuê, mỹ danh là rèn luyện. Nhờ cái danh thái tử gia nên ngày nào cũng được ăn ngon uống tốt, trạm trưởng thì niềm nở, nhưng công việc thì tuyệt đối không được bớt xén!
Quan trọng nhất là hùng hục làm lụng vất vả hơn một tháng trời mà chẳng cầm được một xu tiền lương nào!
Cậu làm thế để được cái gì chứ?
Mẹ ruột thì cũng không thể ngược đãi như thế được!
Phan Quảng Tài nói: “Cũng không trách mẹ cậu quản cậu nghiêm, nhà cậu chỉ có mỗi mình cậu, bà ấy kỳ vọng vào cậu rất cao, không thể để trượt dốc được. Tương lai cơ nghiệp có phát huy rạng rỡ hay không đều trông cậy vào cậu cả đấy. Cậu mà không gánh vác nổi giang sơn, thì có khóc mẹ cậu cũng chẳng còn nước mắt đâu.”
Hà Chu đành cắn răng nói: “Chắc chắn con sẽ nỗ lực ạ.”
“Các cậu bây giờ có điều kiện thế này, hồi chúng tôi còn trẻ, nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới. Nói lời khó nghe thì hồi tôi hai mươi mấy tuổi, đến một bộ quần áo mới cũng chẳng có, toàn là miếng vá. Chỉ dịp lễ tết mới được ăn một bữa cơm trắng, thấy chút mỡ thịt. Ở thì nhà đất, hễ mưa là nhà dột, chẳng tìm đâu ra chỗ nào khô ráo.” Phan Quảng Tài cảm thán: “Thế nên, vẫn phải trân trọng hiện tại.”
“Điều kiện của chúng cháu bây giờ đúng là tốt.” Thực ra trong lòng cậu không cho là vậy, nếu thế hệ này còn không bằng thế hệ trước thì đó là sự thụt lùi của lịch sử!
Điều kiện nhà cậu tất nhiên là tốt, học trường xịn nhất, ở nhà đẹp nhất, chuyện ăn uống mặc đồ, mẹ cậu cũng chẳng tiếc tiền đầu tư cho cậu. Nhưng vấn đề duy nhất chính là cậu không có tiền lưu động!
Hồi học cấp ba, cậu từng bán rẻ đôi giày mới mẹ mua cho bạn học, đôi giày năm sáu trăm tệ mà chỉ bán có 199 tệ!
Cậu chỉ làm thế đúng một lần!
Chỉ vì muốn gom tiền mua cái máy chơi game mình thích.
Những thứ “chơi bời lêu lổng” đó, mẹ cậu không đời nào chịu bỏ tiền ra mua cho cậu!
Hai người đang trò chuyện thì từ bên ngoài có một cô gái cao ráo bước vào, gương mặt thanh tú, tóc ngắn gọn gàng, chiếc áo khoác phao màu đỏ cũng không che giấu được vóc dáng nuột nà của cô.
“Hà Chu cũng ở đây à?” Cô chào trước.
“À,” Hà Chu nhất thời không biết xưng hô thế nào. Đây là con gái nhỏ của Phan Quảng Tài, tính theo tuổi thì phải gọi bằng chị, nhưng cậu lại thấy ngại ngùng: “Phan Ứng, chị ngồi đây đi.”
Cậu chủ động nhường ghế.
“Ghế thì đầy ra đấy.” Phan Quảng Tài kéo thêm một cái ghế nữa ra, rồi hỏi Phan Ứng: “Lạnh thế này ra đây làm gì?”
Phan Ứng đáp: “Bố đi lâu không về, mẹ sợ bố uống say rồi rơi xuống sông nên bảo con ra xem sao.”
Phan Quảng Tài bực dọc nói: “Chết đuối được thì tốt, đỡ phải nghe bà ấy lải nhải cả ngày, phiền chết đi được.”
“Không cho bố uống rượu là vì tốt cho bố thôi.” Phan Ứng cười ngồi xuống, rồi hỏi Hà Chu: “Cậu sắp khai giảng rồi nhỉ?”
“Hôm nay không tính, còn ở nhà được mười ngày nữa.” Hà Chu không dám nhìn cô.
Phan Ứng nói: “Thế thì sớm hơn tôi, tôi ít nhất vẫn còn được thảnh thơi ở nhà nửa tháng nữa.”
“Chị năm hai rồi nhỉ?” Hà Chu hỏi.
“Năm hai rồi, nhưng so với cậu thì cô ấy phải học lại cấp ba một năm mới thi đỗ đấy.” Phan Quảng Tài miệng nói vậy, nhưng thực ra trong lòng đầy tự hào. Nhà họ Phan xuất thân một sinh viên đại học đúng là không dễ dàng gì!
Có được một sinh viên đại học còn khiến ông vui hơn cả việc kiếm được mấy chục triệu tệ!
Chẳng biết từ bao giờ, ở làng Lý đã xuất hiện một làn sóng hiếu học, nhà nào không có nổi một sinh viên đại học thì chẳng dám ló mặt ra đường chào hỏi ai!
Con trai lớn là cục gỗ mục, chuyện sách vở chẳng vào đầu được chữ nào, nên cuối cùng ông dồn hết tâm huyết vào con gái, vì thế còn đặc biệt mua nhà ở tỉnh thành để vợ đi theo chăm sóc việc học.
Lần thi đại học đầu tiên con gái thất bại, dù ông hụt hẫng nhưng không hề nản lòng. Ông không tin vào tà thuật, con bé Tang Xuân Linh nhà Tang Vĩnh Ba còn thi đỗ đại học được, tại sao con gái ông lại không thể?
Ông bắt con gái tiếp tục học lại, may mắn là con gái đã không làm ông thất vọng!
Nhà họ Phan cuối cùng đã có một sinh viên đại học!
Chấm dứt lịch sử tồi tệ của năm đời nhà họ Phan toàn những kẻ mù chữ, thô lỗ!
Hà Chu khiêm tốn đáp: “Em chỉ là may mắn thôi ạ.”
“Năm đầu là tôi không may mắn, toán khó quá, vốn dĩ toán của tôi đã không tốt rồi.” Phan Ứng không vui khi bị bố bóc mẽ trước mặt người khác.
Hà Chu nói: “Toán của em cũng không tốt.”
Phan Ứng bảo: “Lừa ai chứ, thi đại học toán cậu được điểm tuyệt đối đấy.”
Năm đó, khi điểm số của Hà Chu vừa công bố, Chiêu Đệ đã khoe khoang khắp nơi, mở tiệc linh đình, sợ người khác không biết con trai bà lợi hại đến thế nào.
“Hì hì...” Hà Chu gãi đầu: “Em thấy thi toán mà được 147 điểm là nhờ thực lực, còn 3 điểm còn lại thì nhờ may mắn.”
Phan Ứng ấm ức nói: “Chúng ta cùng vào phòng thi, sao khoảng cách lại xa đến thế nhỉ, tôi nhớ hồi đó mình chỉ được 103 điểm.”
Bên ngoài truyền đến tiếng chó sủa.
Phan Quảng Tài nhìn ra, thấy Chiêu Đệ đang đến gần liền quát con chó tránh ra.
“Sao lại chạy đến đây thế này, tìm mãi, người ta bảo cậu ở đây.” Chiêu Đệ cũng lo lắng cho cậu con trai đã uống rượu.
Hà Chu nói: “Con đang học bác Phan câu cá ạ.”
“Thím, thím ngồi đi.” Phan Ứng bê một cái ghế tới.
“Không cần đâu, để nó về nhà ngủ một giấc.” Chiêu Đệ nhìn con trai mặt đỏ bừng, xót xa bảo: “Không uống được mà cứ cố chấp.”
Phan Quảng Tài nói: “Tửu lượng thằng bé không tệ đâu, tốt lắm ấy chứ, một cân rượu xuống bụng mà chẳng thấy phản ứng gì.”
“Trẻ con trẻ nôi, sao mà uống được nhiều thế.” Chiêu Đệ liếc nhìn xô đầy cá dưới đất, cười nói: “Xách về đi, lát ngủ dậy rồi mang xô trả lại.”
Hà Chu xách xô lên.
Hai mẹ con cùng nhau về nhà.