Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 3668 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
23、Không cam lòng

❊ ❊ ❊

"Ai bảo hắn chọc giận tôi, hắn đáng đời thôi." Phan Ứng nằm ngửa trên ghế sofa, ăn một miếng bánh quy, nói tiếp, "Không đập xe của hắn đã là nể mặt lắm rồi đấy."

"Cậu gọi cho bác Phan một cuộc đi." Hà Chu suy nghĩ một chút rồi nói, "Người có thể lái loại siêu xe này, gia thế chắc chắn không đơn giản, cứ cẩn trọng một chút vẫn hơn."

"Tôi dễ bắt nạt thế sao? Này họ Hà, cậu không giúp tôi thì thôi, sao còn làm tăng chí khí người khác, diệt uy phong của tôi thế hả?" Phan Ứng bĩu môi nói, "Nếu cậu dám lén lút mách lẻo, tôi không tha cho cậu đâu."

"Tôi không có ý diệt uy phong của cậu, bác Phan, chú Lý Long, chú Đại Tráng bọn họ giao thiệp rộng, lỡ như người nhà của tên đó và bọn họ đều là người quen, nhỡ có chuyện làm ăn gì qua lại thì đúng là rắc rối đấy."

Đừng vì trẻ con giận dỗi nhau mà cuối cùng làm người lớn khó xử.

"Cậu cũng suy nghĩ nhiều thật đấy nhỉ?" Phan Ứng ngạc nhiên nhìn cậu ta, không ngờ cậu ta lại có thể nghĩ xa như vậy, "Nhưng mà, bố tôi chủ yếu làm về chứng khoán, đầu tư một chút, không dính dáng nhiều đến chuyện trong tỉnh, còn chú Đại Tráng, với cả mẹ cậu thì chưa chắc."

"Vậy thì tùy cậu quyết định," Hà Chu nhìn điện thoại, "Cậu định lấy gì thì nhanh lên, cậu mà không đưa tôi đi là tôi tự bắt xe buýt đấy."

Phan Ứng bĩu môi, "Có gì mà phải vội thế, chẳng phải tàu hỏa của cậu ba giờ mới chạy à? Giờ mới 11 giờ, đúng giờ ăn trưa rồi, nói đi, muốn ăn gì, đồ Nhật, đồ Thái, hay đồ Ấn Độ, tùy ý chọn, đừng khách khí với chị, trưa nay chị mời."

"Cảm ơn nhé," Hà Chu cười nói, "Ở cửa có quán nào thì mình ăn tạm quán đó thôi, tôi không kén chọn đâu, có cái ăn là tôi đã thấy A Di Đà Phật rồi."

"Này, cho cậu cơ hội mà cậu không lấy đấy nhé," Phan Ứng đứng dậy nói, "Cậu ngồi chơi lát, tôi lên lầu thu dọn đồ đạc xong là xuống ngay."

"Vậy nhanh lên đấy." Hà Chu uống cạn chai trà xanh, vẫn thấy khát, liền đi thẳng tới tủ lạnh lấy thêm một chai nữa.

Cậu vừa định ngồi xuống thì có tiếng đập cửa dồn dập truyền đến.

Nhìn qua mắt mèo, bên ngoài đứng bốn người, hai nam hai nữ, trong đó một thanh niên đang dùng chân đạp thình thịch vào cửa.

Cậu giật mạnh cửa ra, thanh niên kia đạp hụt, chúi người lao vào trong phòng, kêu lên một tiếng "Ái chà", ngã chổng vó.

"Cố ca."

"Tổng giám đốc Cố."

Ba người còn lại vội vàng tiến vào phòng, đỡ thanh niên kia dậy.

"Mẹ kiếp, mày cố ý đúng không!" Thanh niên một tay vịn thắt lưng, một tay chỉ vào Hà Chu chửi, "Đau chết ông rồi!"

"Tôi chính là cố ý đấy." Hà Chu xưa nay luôn nói thật, không biết nói dối!

"Mày..." Thanh niên bị sự thành thật của Hà Chu làm cho trở tay không kịp, "Chúng mày làm xước xe tao chưa nói, giờ còn dám làm tao bị thương!"

"Tổng giám đốc Cố, anh có sao không?" Một cô gái điệu đà không ngừng giúp anh ta xoa bóp phía trước phía sau.

"Mày thử xem tao có sao không!" Thanh niên vẫn đau đến mức nhăn nhó.

"Mày có biết tổng giám đốc Cố của bọn tao là ai không? Mày dám làm tổng giám đốc Cố bị thương?" Một người đàn ông trung niên đội mũ lưỡi trai khác chỉ vào Hà Chu nói, "Chuyện này không xong với bọn tao đâu."

Hà Chu bất lực nhún vai, "Các người gõ cửa, tôi mở cửa, ai mà ngờ được là anh dùng chân đạp chứ? Việc này cũng trách tôi sao?"

Cậu giả vờ ra vẻ rất oan ức.

"Tìm đi, xem con đàn bà thối tha đó đang ở đâu!" Thanh niên được gọi là tổng giám đốc Cố quát vào mặt người đội mũ lưỡi trai, "Tao không tha cho nó đâu!"

"Đây là tư gia." Hà Chu chặn đường người đội mũ lưỡi trai.

"Tao quên mất, mày với con đàn bà đó là một phe." Thanh niên họ Cố hừ lạnh với Hà Chu, "Nếu biết điều thì mau kêu nó ra đây, nếu không..."

"Nếu không thì làm sao?" Đúng lúc này, Phan Ứng đã thay một chiếc áo gió màu hồng từ trên lầu đi xuống, cô nói với thanh niên họ Cố, "Ơ, không phải nói là muốn kiện tôi sao? Sao anh đích thân đến đây rồi?"

Nhìn Phan Ứng với gương mặt tinh xảo, thanh niên vô thức nuốt nước bọt, sau đó sắc mặt thay đổi, hung dữ nói, "Là cô làm xước xe của tôi?"

"Có thể hỏi gì mới mẻ hơn không?" Phan Ứng bật cười, "Đừng nói mấy chuyện không đâu nữa."

"Tự giới thiệu một chút, tôi họ Cố, Cố Lý," thanh niên chỉnh lại áo hoodie, cố tỏ ra lịch thiệp, "Chắc cô từng nghe qua rồi nhỉ?"

"Chưa từng." Phan Ứng lắc đầu, cô thực sự chưa từng nghe qua.

"Bố tôi tên Cố Thuận, cô không thể chưa từng nghe qua chứ!" Nói xong đắc ý liếc nhìn Hà Chu và Phan Ứng.

"Tập đoàn Chính Nam?" Phan Ứng ngẩn người.

"Sao? Sợ rồi à?" Cố Lý không kìm được hừ lạnh một tiếng, "Nói thật với cô, tiền nong tôi không quan tâm, không đền tiền thì thôi, cũng chẳng thiếu mấy đồng đó, nhưng, hôm nay, cô phải đưa ra một lời xin lỗi, tôi là người có giáo dục, không chấp nhặt với cô."

"Nghĩ nhiều quá rồi đấy?"

Bị cặp mắt dâm tà kia nhìn chằm chằm làm cô cảm thấy khó chịu toàn thân, cô mỉa mai, "Vậy anh có biết bố tôi là ai không?"

Chẳng phải là khoe bố sao?

Ai sợ ai chứ?

"Phan Quảng Tài ở đây tôi còn chẳng sợ, huống chi là cô." Cố Lý ngoài miệng thì khinh thường nhưng trong lòng vẫn hơi chột dạ, nếu không thì ngay lúc vào phòng anh ta đã ra tay rồi, một người phụ nữ lẽ nào anh ta không trị nổi?

"Ăn nói chú ý một chút, đừng vô lễ như thế." Hà Chu kéo Phan Ứng lại, nhíu mày nói, "Nếu bác Phan ở đây, tôi thực sự không tin anh có gan nói mấy lời này."

Thực ra cậu cũng hiểu, Phan Quảng Tài không phải người làm thực nghiệp, trong tỉnh cũng không có sản nghiệp gì, tầm ảnh hưởng trong mắt người bình thường rất thấp.

"Ở đây không có việc của mày, đứng sang một bên." Cố Lý mất kiên nhẫn quát Hà Chu một câu.

Phan Ứng chỉ vào Hà Chu, cười hỏi Cố Lý, "Anh có biết cậu ấy là ai không?"

"Ai biết là chui ra từ cái xó xỉnh nào?" Cố Lý liếc Hà Chu một cái.

"Vậy anh biết mẹ cậu ấy là ai không?" Phan Ứng hỏi tiếp.

Bố cậu ấy quá khiêm tốn, không trấn được người khác, nhưng cô không ngại lôi mẹ Hà Chu ra để dọa.

Hà Chu bình thản nói, "Mẹ tôi tên Hà Vân Phi."

Chiêu Đệ từ sau khi làm kinh doanh, cảm nhận sâu sắc sự bất tiện do cái tên của mình mang lại, nên đã kiên quyết đổi tên, mặc dù người quen vẫn gọi là Chiêu Đệ, nhưng trong giới làm ăn, ai cũng biết đại danh Hà Vân Phi.

"Tập đoàn Bách Chu à?" Thấy Hà Chu gật đầu, sắc mặt Cố Lý lập tức thay đổi.

Hà Chu nói, "Tôi nghĩ bố anh chắc là quen mẹ tôi, người lớn ai cũng bận rộn như vậy, chúng ta làm con cái thì đừng gây thêm phiền phức cho họ nữa được không?"

"Tính là mày gặp may!" Cố Lý bỏ lại lời đe dọa rồi xoay người bỏ đi.

Đi với vẻ không cam lòng chút nào.

"Xem ra danh tiếng của thím Hà rất hữu dụng đấy." Nhìn bóng lưng tức tối của Cố Lý, Phan Ứng cười lớn.

Điện thoại của Hà Chu đột nhiên reo lên, bắt máy thì thấy là của Lưu Thiện.

"Bà nội nó chứ, gửi bao nhiêu tin nhắn cho mày mà mày không trả lời cái nào hả?"

"Vừa nãy có chút việc bận." Hà Chu kể lại chuyện của Cố Lý đầu đuôi câu chuyện.

"Là tên rùa con đó à!" Lưu Thiện cười khẩy nói, "Bảo với Phan Ứng, ngày mai tao về tỉnh, mời tao đi ăn, tao sẽ thu dọn thằng nhãi Cố Lý này."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1343
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.