Người Lạ Trong Nhà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 28 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
12

❊ ❊ ❊

Tháng Chín trời nóng và sáng sủa. Thứ Tư hằng tuần, sau khi lũ trẻ tan học, Louise lại xua đuổi tính thích quanh quẩn ở nhà của hai đứa trẻ bằng cách dẫn chúng đi chơi công viên hoặc đi xem cá trong bể kính. Ba bác cháu đi chơi thuyền trên hồ trong rừng Boulogne và Louise kể cho Mila nghe rằng những nhánh rong bập bềnh trên mặt nước thực ra là mái tóc của một mụ phù thủy thất thế và đang tìm cách trả thù. Cuối tháng, trời mát đến nỗi Louise đang tâm trạng vui vẻ quyết định dẫn hai đứa trẻ đến vườn thuần hóa thực vật ngoại nhập.

Trước bến tàu điện ngầm, một ông già người Bắc Phi đề nghị giúp Louise xuống cầu thang. Chị cảm ơn ông và một mình giữ chặt chiếc xe đẩy trong đó Adam đang ngồi. Ông già đi theo chị. Ông hỏi hai con chị lên mấy tuổi. Chị đang định bảo ông chúng không phải con chị. Nhưng ông đã cúi xuống ngang tầm hai đứa trẻ. “Chúng thật xinh đẹp.”

Tàu điện ngầm là thứ mà hai đứa bé thích nhất. Nếu Louise không giữ chúng, cả hai sẽ chạy trên sân ga, lao lên tàu và giẫm vào chân các hành khách khác, chỉ để chiếm chỗ sát cửa sổ, lưỡi thè dài, hai mắt mở to. Cả hai đứa đều đứng và Adam bắt chước chị gái đang đu vào thanh chắn, giả vờ làm người lái tàu.

Trong vườn, chị vú em chạy cùng chúng. Chúng cười vui, chị chiều theo ý chúng, mua cho chúng kem và bóng bay. Chị chụp ảnh khi chúng nằm trên một thảm lá rụng, màu vàng rực hoặc đỏ như máu. Mila hỏi tại sao một số cây lại có sắc màu óng ả và rực rỡ như thế, trong khi những cây khác, vẫn là loại cây ấy, trồng bên cạnh hoặc đối diện, dường như lại đang mục ruỗng, chuyển thẳng từ màu xanh sang màu nâu sẫm. Louise không thể giải thích điều đó. “Chúng ta sẽ hỏi mẹ cháu,” chị nói. Khi ngồi trên vòng quay ngựa gỗ, hai đứa trẻ hét lên sợ hãi và vui thích. Louise bị chóng mặt và chị ôm Adam thật chặt trên đầu gối khi đoàn tàu lao vào những đường hầm tối tăm và thả dốc hết tốc lực. Trên trời, một quả bóng bay lơ lửng, Mickey trở thành chiếc phi thuyền.

Ba bác cháu ngồi chơi trên cỏ và Mila chế giễu Louise vì chị sợ những con công lớn ở cách họ vài mét. Chị đã mang theo một chiếc chăn len cũ mà Myriam cuộn tròn vứt dưới gầm giường và chị giặt sạch rồi mạng lại. Cả ba cùng ngủ thiếp đi trên cỏ. Louise tỉnh dậy, Adam đang nằm nép vào chị. Chị thấy lạnh, hẳn là hai đứa trẻ đã kéo mất tấm chăn. Chị quay lại và không nhìn thấy Mila. Chị gọi con bé. Chị bắt đầu gào lên. Mọi người quay lại nhìn.

Họ hỏi chị: “Này chị, mọi việc ổn cả chứ? Chị có cần giúp gì không?” Chị không trả lời. “Mila, Mila,” chị vừa chạy vừa hét, tay bế Adam. Chị chạy vòng quanh khu đu quay, đến trước gian hàng bắn súng. Nước mắt chị trào lên, chị muốn lắc mạnh những người qua đường, muốn xô đẩy những người xa lạ đang chen chúc nhau, tay giữ chặt con mình. Chị quay về phía trang trại nhỏ. Hai hàm răng chị cứ va vào nhau lập cập, đến nỗi chị còn chẳng gọi nổi tên con bé. Đầu chị đau kinh khủng và chị cảm thấy hai đầu gối bắt đầu nhũn ra. Chỉ một lát nữa, chị sẽ ngã lăn ra đất, không thể cử động, câm lặng, hoàn toàn bất lực.

Rồi chị nhìn thấy con bé, ở cuối một lối đi. Mila đang ngồi ăn kem trên chiếc ghế dài, một phụ nữ cúi xuống bên con bé. Louise lao đến chỗ đứa trẻ. “Mila! Cháu đúng là điên thật rồi! Làm sao cháu lại bỏ đi như thế?” Người phụ nữ xa lạ kia, một bà già trạc sáu mươi tuổi, ôm chặt lấy con bé. “Thật quá thể. Chị làm trò gì vậy? Làm sao chị có thể để con bé một mình như thế? Tôi hoàn toàn có thể hỏi nó số điện thoại của bố mẹ nó. Tôi không chắc là họ sẽ đánh giá cao việc này đâu.”

Nhưng Mila đã thoát khỏi vòng tay bà già lạ mặt. Con bé đẩy bà ra, ném cho bà ánh mắt dữ tợn, rồi lao vào ôm chân Louise. Chị vú em cúi xuống và bế bổng nó lên. Louise hôn vào cái cổ lạnh giá của nó, vuốt ve mái tóc nó. Chị nhìn khuôn mặt tái xanh của con bé và xin lỗi vì đã sơ suất. “Cháu yêu, thiên thần của bác, mèo con của bác.” Chị xoa xuýt, hôn lên khắp người con bé, ôm siết nó vào ngực mình.

Nhìn thấy đứa trẻ nép mình trong vòng tay của người phụ nữ bé nhỏ tóc vàng, bà già bình tĩnh lại. Bà không còn biết phải nói gì. Bà vừa quan sát hai bác cháu vừa lắc đầu với vẻ trách móc. Hẳn bà hy vọng sẽ gây ra một vụ bê bối. Có lẽ chuyện đó sẽ giúp bà giải trí. Bà sẽ có gì đó để kể nếu chị vú em nổi giận, nếu phải gọi cho bố mẹ con bé, nếu những lời đe dọa được tung ra rồi được thực hiện. Cuối cùng, bà già lạ mặt đứng dậy khỏi chiếc ghế dài, và vừa đi vừa nói: “Được rồi, lần sau, chị phải chú ý đấy.”

Louise nhìn bà già vừa bỏ đi vừa quay lại hai hay ba lần gì đó. Chị mỉm cười với bà, đầy vẻ biết ơn. Khi cái dáng lưng còng của bà đi khuất, Louise siết chặt Mila vào người mình, mỗi lúc một mạnh hơn. Chị như muốn nghiền nát thân trên của con bé, nó van nài: “Thôi đi, bác Louise, bác làm cháu ngạt thở đấy.” Đứa trẻ cố thoát ra khỏi vòng tay chị, nó vùng vẫy, ra sức đạp chân nhưng chị vú em vẫn ôm nghiến lấy nó. Chị áp môi vào tai Mila và nói với con bé bằng giọng bình tĩnh và lạnh lùng: “Đừng bao giờ đi xa nữa, cháu nghe chưa. Cháu muốn ai đó bắt cóc cháu không? Một người đàn ông độc ác nhé? Lần sau, chuyện đó sẽ xảy ra. Dù cháu có la hét hay kêu khóc, cũng chẳng có ai đến hết. Cháu có biết ông ta sẽ làm gì cháu không? Không à? Cháu không biết sao? Ông ta sẽ đưa cháu đi, ông ta sẽ giấu cháu, ông ta sẽ giữ cháu cho riêng mình và cháu sẽ không bao giờ gặp lại bố mẹ cháu nữa,” Louise đang định đặt con bé xuống đất thì cảm thấy đau nhói ở vai. Chị hét lên và cố gắng đẩy con bé ra, nó đang cắn chị đến bật máu. Hai hàm răng Mila cắn ngập vào da thịt chị, xé rách nó, con bé bíu chặt lấy cánh tay Louise như một con vật vừa hóa điên.

Tối đó, chị không kể với Myriam cả chuyện con bé bỏ trốn lẫn việc nó cắn chị. Mila cũng im lặng mặc dù chị vú em không hề cảnh báo hay đe dọa gì nó. Lúc này, Louise và Mila mỗi người đều nắm giữ một tội lỗi của người kia. Chưa bao giờ hai bác cháu lại thống nhất với nhau đến vậy, nhờ bí mật ấy.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Leila Slimani

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.