Tôi không tài nào chợp được mắt. Nina thì ngủ gần như ngay lập tức, nằm đó ngáy o o, tứ chi xoãi ra trông hệt một con nhện chân dài rám nắng.
Tôi nằm thao thức, cố dỗ giấc, nhưng thay vì thế lại để dòng suy nghĩ trôi về những sự kiện diễn ra tối nay và cái nhóm nhỏ kỳ lạ mà Clare đã tập hợp được quanh cô vào dịp cuối tuần này. Tôi muốn bỏ về chết lên dược. Giờ tôi nằm đó, không hề buồn ngủ, đếm ngược từng giờ trôi qua, lắng nghe tiếng ngáy của Nina cùng sự thinh lặng của ngôi nhà và khu rừng.
Không hẳn là thinh lặng. Đúng lúc tôi đang bắt đầu thiu thiu thì có tiếng kẽo kẹt khe khẽ rồi một tiếng “cốp”, không quá lớn, chỉ như tiếng cửa đung đưa trong gió.
Đến lúc tôi gần như chuẩn bị chìm vào giấc ngủ thì nó lại vang lên, tiếng kéttttttttt chậm rãi kéo dài, rồi giật đánh cạch.
Điều kỳ quái là, có vẻ âm thanh này xuất phát từ đâu đó bên trong nhà.
Tôi ngồi dậy, nín thở, cố bỏ ngoài tai tiếng ngáy của Nina để nghe cho rõ.
Kétttttttttt... cạch!
Lần này thì không còn nghi ngờ gì nữa. Tiếng động chắc chắn không đến từ bên ngoài cửa sổ, mà phát ra từ dưới giếng thang. Tôi xuống giường, vớ lấy áo choàng ngủ rồi nhón chân bước ra cửa.
Khi mở cửa, suýt nữa thì tôi đã hét lên: một hình hài ma quái đang đứng ở đầu cầu thang, nhoài mình qua lan can.
Tôi không hét. Nhưng chắc hẳn tôi đã thở hắt ra trước khi kịp bụm miệng, vì hình hài ma quái đó quay phắt lại và đưa ngón tay lên môi. Là Flo, đang mặc váy ngủ trắng có thêu hoa màu hồng, trông nhợt nhạt dưới ánh trăng.
“Bạn cũng nghe thấy hả?” tôi thì thầm.
Cô ta gật đầu.
“Ừ, mình cứ tưởng là tiếng cổng vườn, nhưng không phải, nó ở bên trong nhà.”
Có tiếng kẹt cửa vang lên sau lưng chúng tôi và cả hai quay lại, thấy Clare đang bước ra khỏi phòng ngủ, tay dụi dụi mắt.
“Có chuyện gì thế?”
“Suỵt,” Flo thì thầm. “Có gì đó dưới nhà. Nghe mà xem.”
Tất cả đều nín thinh.
Kétttttttttt... cạch!
“Chỉ là tiếng cửa bị gió lùa thôi,” Clare nói, ngáp. Flo lắc đầu nguầy nguậy.
“Tiếng động phát ra bên trong nhà. Trong nhà làm gì có gió? Ai đó đã để cửa mở hả?”
“Không thể nào,” Clare nói. “Tớ kiểm tra một lượt rồi mà.”
Flo đặt tay lên cổ họng, đột nhiên có vẻ hoảng hốt. “Bọn mình phải xuống xem sao, đúng không?”
“Gọi Tom dậy đi,” Clare nói. “Anh ấy cao và trông có vẻ hung tợn.”
Cô nhón chân vào phòng Tom và tôi nghe tiếng cô thì thầm lay anh ta dậy, “Tom! Tom! Có tiếng động lạ trong nhà.”
Anh ta bước ra khỏi phòng, mắt kèm nhèm và thần sắc nhợt nhạt, rồi cả đám chúng tôi rón rén đi xuống lầu.
Có một cánh cửa đang để mở, ta có thể nhận ra điều ấy ngay khi xuống tầng trệt. Không gian lạnh như băng và gió đang thổi qua hành lang, bắt nguồn từ phía bếp. Flo mặt cắt không còn một hột máu.
“Mình sẽ đi lấy súng,” cô ta thì thầm, khẽ đến mức khó mà nghe thấy nổi.
“Tớ tưởng cậu bảo là,” Clare nói khẽ, “trong đó chỉ toàn vỏ đạn rỗng?”
“Đúng thế,” Flo thầm thì bực bội. “Nhưng hắn không biết điều đó, đúng không?”
Cô ta hất đầu về phía cửa phòng khách.
“Anh đi trước đi Tom.”
“Anh hả?” Tom thì thầm, vẻ hoảng hốt, nhưng rồi đảo mắt và, rất khẽ khàng, ló đầu vào phòng khách. Anh ta im lặng ra hiệu và cả đám thở phào đi theo anh ta vào bên trong. Phòng khách không có ai, ánh trăng đang chảy tràn trên tấm thảm nhạt màu. Flo với tay lên bệ để lấy khẩu súng xuống. Mặt cô ta xanh xao nhưng đầy quyết tâm.
“Cậu có chắc là trong đó chỉ toàn đạn không nạp chì không?” Clare hỏi lại.
“Hoàn toàn chắc chắn. Nhưng nếu có kẻ đột nhập thì nó vẫn sẽ khiến hắn bị một phen hú hồn.”
“Nếu em cầm súng thì anh sẽ đứng phía sau em,” Tom thì thào. “Nạp chì hay không cũng mặc.”
“Được rồi.”
Dù nghĩ gì về Flo, tôi vẫn phải công nhận cô ta dũng cảm. Cô ta dừng lại một lát ở hành lang và tôi thấy tay cô ta đang run rẩy. Rồi Flo rùng mình hít một hơi thở sâu, đá cửa nhà bếp ra mạnh đến mức nó va thẳng vào tường gạch lát.
Bên trong bếp vắng tanh. Nhưng cửa kính trượt đang để mở dưới ánh trăng soi, tuyết đã kịp bay vào tạo thành đụn nhỏ trên sàn gạch.
Thoáng một cái đã thấy Clare đi sang phía bên kia phòng, đôi bàn chân trần nhẹ bẫng trên sàn gạch lạnh giá. “Nhìn kìa, có vết chân.” Cô chỉ ra ngoài bãi cỏ: những dấu chân lớn, không rõ hình thù, như thể do ủng cao su hay bốt đi tuyết.
“Mẹ nó chứ.” Tom mặt xanh lét. “Cái gì thế này?” Anh ta quay sang tôi. “Em là người cuối cùng ra khỏi nhà bằng cửa đó. Em quên khóa lại hả?”
“Em... Em chắc chắn là đã khóa rồi.” Tôi cố nhớ lại. Nina đề nghị giúp một tay, Flo bực bội từ chối. Tôi nhớ rõ ràng mình đã đặt tay lên khóa. “Em đã khóa cửa. Chắc chắn em đã khóa rồi.”
“Chà, hẳn bạn đã không làm tới nơi tới chốn rồi,” Flo đột ngột tấn công tôi. Trong cảnh tranh tối tranh sáng cô ta trông giống hệt một pho tượng, mặt rắn đanh như cẩm thạch.
“Mình đã khóa rồi.” Tôi bắt đầu thấy tức giận. “Mà chẳng phải bạn bảo Clare đã đi kiểm tra lại rồi sao?”
“Tớ chỉ lay lay cửa thôi,” Clare nói. Mắt cô mở to, bóng đổ trông như vết bầm ở xung quanh hốc mắt. “Tớ không kiểm tra từng cái khóa một. Nếu cửa không mở ra thì tớ cho là nó đã được khóa rồi.”
“Tớ khóa cửa rồi,” tôi nói, giọng ngang ngạnh. Flo phát ra một âm thanh nhỏ giận dữ, nghe gần giống tiếng gầm gừ. Rồi cô ta kẹp khẩu súng săn vào dưới nách và phăm phăm đi lên lầu.
“Tớ khóa cửa rồi,” tôi lặp lại, hết nhìn Clare lại quay sang Tom. “Mọi người không tin tớ à?”
“Nghe này,” Clare nói, “không ai có lỗi cả.” Cô bước đến chỗ cửa và sập mạnh nó lại, đồng thời xoay ổ khóa. “Dù sao đi nữa, giờ thì chắc chắn trăm phần trăm là cửa đã khóa. Lên ngủ tiếp thôi.”
Chúng tôi lũ lượt lên cầu thang, cảm nhận lượng adrenalin vừa sản sinh ra trong cơ thể lắng dần thành cảm giác bồn chồn cáu kỉnh. Khi vòng qua chiếu nghỉ, tôi thấy Nina đang đứng ở đầu cầu thang, hoang mang dụi mắt.
“Có chuyện gì thế?” cô hỏi khi tôi lên đến nơi. “Sao tớ lại vừa thấy Flo sầm sầm đi qua cầm theo khẩu súng săn chết tiệt đó vậy?”
“Bọn anh vừa bị dọa,” Tom nói ngắn gọn, bước lên sau lưng tôi. “Ai đó,” anh ta liếc sang tôi, “đã quên khóa cửa bếp.”
“Không phải em,” tôi phản pháo.
“Chà, sao cũng được. Cửa vẫn mở. Bọn anh nghe thấy tiếng nó đập. Có dấu chân bên ngoài.”
“Mẹ kiếp.” Giờ thì Nina đã tỉnh như sáo giống bọn tôi. Cô lại xoa mặt, dụi cơn ngái ngủ ra khỏi mắt. “Bọn chúng đã đi chưa? Có bị lấy mất gì không?”
“Anh chưa thấy thiếu gì.” Tom nhìn sang tôi và Clare. “Hai đứa có nghĩ ra thứ gì không? Ti vi vẫn còn đấy. Mấy thứ đập thẳng vào mắt cũng vậy. Có ai vứt ví lung tung không? Anh thì để ví ở trong phòng.”
“Em cũng thế,” Clare nói. Cô quay ngươi nhìn ra chỗ đậu xe. “Mấy cái ô tô vẫn còn nguyên.”
“Túi xách của em ở trong phòng, em đoán thế,” tôi nói. Tôi thò đầu qua cửa để kiểm tra. “Chuẩn. Vẫn trong đó.”
“Hừm... Có vẻ như mục đích của chúng không phải là ăn trộm,” Tom bứt rứt nói. “Nếu không có mấy dấu chân kia thì ta có thể cho rằng chỉ là ổ khóa bị lỏng thôi.”
Nhưng đã có mấy dấu chân. Không còn gì phải bàn cãi nữa.
“Chúng ta nên quay lại giường, cố ngủ một chút,” cuối cùng Clare nói. Tất cả gật đầu.
“Anh có muốn kéo đệm sang phòng bọn em không?” Nina đột ngột nói với Tom. “Là em thì em sẽ không muốn ngủ một mình đêm nay. ”
“Cảm ơn,” Tom nói. “Em... em thật tốt bụng. Nhưng anh sẽ ổn thôi. Anh sẽ khóa cửa, đề phòng có kẻ muốn chiếm đoạt sự trong trắng của anh. Dù cũng chẳng còn lại nhiều nhặn gì cho cam.”
“Tốt bụng thật đấy,” tôi nói với Nina sau khi cả hai đã chúc Tom và Clare ngủ ngon rồi cuộn tròn trên giường của mỗi đứa. “Ý tớ là những gì cậu nói với Tom.”
“Tốt cái mốt. Tớ chỉ thấy tội nghiệp cho anh chàng đáng thương ấy. Với lại, trông anh ta có vẻ sẽ tung ra được một cú móc tay phải khá chiến để bảo vệ bọn mình nếu thật sự có kẻ đột nhập.” Cô thở dài rồi lăn một vòng. “Muốn tớ để đèn không?”
“Không cần đâu. Giờ cửa bếp khóa rồi... Đó mới là điều quan trọng.”
“Được rồi.” Cô tắt đèn và tôi trông thấy màn hình điện thoại của cô sáng lên. “Hai giờ mười hai phút. Mẹ kiếp. Thế mà vẫn chẳng có nổi một vạch sóng. Cậu thì sao? Có gì không?”
Tôi với tay tìm điện thoại.
Không thấy nó đâu.
“Chờ tí, tớ phải bật đèn. Sờ mãi mà không thấy.”
Tôi bật công tắc và nhìn xung quanh, dưới gầm giường, dưới bàn ngủ. Rồi tìm trong túi xách. Không thấy điện thoại. Không thấy điện thoại ở bất kỳ đâu - chỉ còn đầu dây sạc vắt ngang sàn nhà. Tôi cố nhớ lại lần cuối cùng mình nhìn thấy nó. Ở trong xe hay sao ấy nhỉ? Tôi nhớ hồi trưa có gửi một tin nhắn. Nhưng sau đó thì không rõ nữa. Từ khi đến đây, tôi đã quên mất thói quen kiểm tra điện thoại - vì không có sóng thì làm thế có để làm gì đâu. Tôi nghĩ là mình nhớ rằng đã mang nó lên đây cắm sạc trước bữa tối - nhưng có thể đó là chuyện hôm thứ Sáu. Nhiều khả năng nó đã rơi ra khỏi túi lúc tôi ngồi trong xe.
“Nó không có ở đây,” tôi nói. “Chắc tớ để quên trong xe rồi.”
“Thôi kệ đi,” Nina nói. Cô ngáp. “Chỉ cần sáng mai nhớ tìm cho ra nó trước khi bọn mình về, được chứ?”
“Nhất trí. Ngủ ngon nhé.”
“Ngủ ngon.”
Tiếng chăn sột soạt khi Nina lại nằm xuống. Tôi nhắm mắt. Tôi cố ngủ.
Điều xảy ra tiếp theo.
Ôi Chúa ơi. Điều xảy ra tiếp theo. Tôi không chắc là mình có thể...
•••
Tôi vẫn đang ngồi đây, cố gắng sắp xếp lại mớ suy nghĩ rối như tơ vò thì cánh cửa lật mở và cô y tá quay lại, tay đẩy xe.
“Bác sĩ muốn kiểm tra nhanh mấy tấm phim chụp của em, nhưng anh ấy bảo nhiều khả năng sau đó em sẽ được phép tắm thôi. Chị mang cho em bữa sáng này.”
“Chị này,” tôi cố ngồi dậy mặc cho mấy chiếc gối tựa cứ trượt ngang trượt dọc. “Chị này, cảnh sát ở ngoài cửa - họ ở đây vì em à?”
Cô có vẻ không được thoải mái và vừa liếc về phía ô cửa kính nhỏ hình vuông vừa lấy ra một hộp giấy nhỏ đựng ngũ cốc và một bình sữa.
“Họ đang điều tra vụ tai nạn,” cuối cùng cô nói. “Chắc chắn là họ muốn nói chuyện với em, nhưng bác sĩ phải cho phép cái đã. Chị đã bảo họ rằng họ không thể cứ thế xông vào khu điều trị nội trú vào giờ này. Họ phải đợi thôi.”
“Em có nghe thấy...” Tôi khó nhọc nuốt nước bọt, cổ họng đau như thể có thứ gì đó đang cố thoát ra ngoài - cơn nức nở hoặc một tiếng thét. “Em có nghe họ nói gì đó về một cái ch-chết...”
“Ôi!” Cô có vẻ khó chịu, đóng sập cánh cửa tủ với lực mạnh hơn mức cần thiết. “Đáng ra họ không nên làm em lo lắng, trong khi đầu em đang như thế này.”
“Nhưng có đúng không? Đã có ai đó chết?”
“Chị không thể trả lời câu đó. Chị không được phép thảo luận về các bệnh nhân khác.”
“Có đúng không?”
“Chị phải yêu cầu em hãy bình tĩnh.” Cô xòe hai bàn tay ra để làm cử chỉ trấn an, càng khiến cho tôi muốn hét lên. “Cứ kích động như thế sẽ không tốt cho đầu em chút nào.”
“Kích động? Một người bạn của tôi có thể đã chết, và chị bảo rằng tôi không nên kích động sao? Ai? Vì Chúa, là ai? Và tại sao tôi không thể nhớ ra? Tại sao tôi không nhớ được chuyện gì đã xảy ra trước vụ tai nạn?”
“Hiện tượng này khá phổ biến,” cô đáp, vẫn với cái ngữ điệu trấn an lạ lùng ấy, như thể đang nói chuyện với trẻ con, hay ai đó gặp vấn đề về thính giác. “Sau khi người ta bị chấn thương vùng đầu. Liên quan tới cách bộ não vận chuyển ký ức từ bộ nhớ ngắn hạn sang bộ nhớ dài hạn. Nếu có gì làm gián đoạn quá trình đó, em sẽ tạm quên đi một số việc.”
Chúa ơi, tôi phải nhớ. Tôi phải nhớ được chuyện gì đã xảy ra bởi đã có người chết, và cảnh sát đang ở bên ngoài, họ sẽ vào hỏi tôi, và làm sao tôi biết, làm sao tôi biết được phải nói gì, phải tiết lộ những gì, nếu không biết chuyện gì đã xảy ra?
Tôi nhìn thấy chính mình - chạy, chạy xuyên qua khu rừng, máu dính trên tay, trên mặt và trên quần áo...
“Xin chị đấy,” tôi nói, giọng gần như vụn vỡ, gần như nài xin, và tôi ghét chính mình vì đang tỏ ra yếu đuối và khẩn thiết đến vậy. “Hãy nói cho em, hãy giúp em, đã có chuyện gì? Đã có chuyện gì với các bạn của em? Tại sao người em lại dính nhiều máu thế? Vết thương trên đầu em đâu có nặng. Vậy thì tất cả chỗ máu này ở đâu ra?”
“Chị không biết,” cô nói nhẹ nhàng, và lần này với vẻ cảm thông thực lòng. “Chị không biết cưng ạ. Để chị đi gọi bác sĩ và biết đâu anh ấy có thể cho em biết nhiều hơn. Trong lúc đó, chị muốn em ăn chút gì đã, em phải hồi lại sức, và bác sĩ sẽ muốn thấy em ăn ngon miệng đấy.”
Và cô lui ra khỏi cửa, xe đẩy ở trước mặt, rồi cửa đóng lại, tôi chỉ còn một mình, cùng cái bát nhựa đựng chỗ ngũ cốc đang nổ lép bép khi hút sữa và dần trở thành một đống đặc sệt toàn đường.
Tôi nên đứng dậy. Tôi nên ép hai chi dưới yếu ớt của mình làm đúng nhiệm vụ, tôi nên vung chân xuống khỏi giường và xộc thẳng ra hành lang để yêu cầu câu trả lời từ các sĩ quan cảnh sát ngoài kia.
Nhưng tôi không làm thế. Tôi chỉ ngồi yên, nước mắt lăn dài trên mặt, rơi khỏi cằm xuống bát ngũ cốc bên dưới.
Làm ơn, tôi nghĩ, làm ơn. Chấn chỉnh lại mình đi, con khốn ngu ngốc. Đứng dậy. Tìm hiểu xem đã có chuyện gì. Tìm hiểu xem ai đã chết.
Nhưng tôi không di chuyển. Không phải chỉ vì đầu đau, chân đau và những cơ bắp giờ đây cảm giác chẳng khác gì khăn ướt.
Tôi không di chuyển vì sợ. Vì tôi không muốn nghe cái tên mà cảnh sát sẽ thốt ra.
Và vì tôi sợ họ ở đây để bắt tôi.