Phaina Lyutsko - 15 tuổi
Hiện là nhân viên điện ảnh
Mỗi ngày tôi lại nhớ rằng tôi còn sống. Tôi đã sống bằng cách nào? Hãy giải thích cho tôi đi.
Tôi nhớ những kẻ trừng phạt mặc toàn màu đen. Với những chiếc mũ lưỡi trai sùm sụp. Thậm chí chó của chúng cũng đen tuyền. Và bóng mượt.
Chúng tôi áp vào các mẹ… Chúng không giết hết cả làng. Chúng bắt riêng một số người đứng bên phải. Tôi và mẹ đứng ở phía đó… Chúng tôi bị chia ra: Trẻ em đứng riêng, cha mẹ đứng riêng. Tất cả đều hiểu chúng sẽ bắn cha mẹ, và để chúng tôi lại. Trong đó có mẹ tôi. Mà tôi thì không muốn sống thiếu mẹ. Tôi lao về phía mẹ khóc nức. Vì sao đó mà chúng để cho tôi chạy lại.
Mẹ vừa thấy, đã hét lên:
- Đó không phải con gái tôi!
- Mẹ ơi! Mẹ…
- Đó không phải con gái tôi! Không phải con gái tôi! Không phải…
- M-ẹ ơ-i!
Mắt mẹ không nhòa lệ, mà là máu. Mắt mẹ vằn máu.
Đó không phải con tôi!
Ai đó đẩy tôi ra. Và tôi thấy chúng bắt đầu bắn trẻ em. Chúng bắn và nhìn xem cha mẹ bọn trẻ đau khổ ra sao. Chúng bắn hai em gái và hai em trai tôi. Khi giết trẻ em xong, chúng bắt đầu giết người lớn. Tôi đã không còn thấy mẹ. Mẹ, có lẽ, đã ngã xuống rồi.
Có một người phụ nữ bế trên tay đứa bé còn quấn tã, em đang mút nước từ trong bình sữa. Đầu tiên chúng bắn bình sữa, sau đó là đứa bé… Cuối cùng chúng mới giết bà mẹ.
Tôi ngạc nhiên vì mình vẫn sống sau tất cả những việc này. Tôi đã sống sót khi còn là một đứa bé. Còn giờ là người trưởng thành tôi biết sống thế nào đây? Từ lâu tôi đã trưởng thành…