Tôi nằm một lúc lâu, nhìn chằm chằm lên giường tầng trên, tua đi tua lại cuộc trò chuyện trong đầu và cố gắng nghĩ xem có phải tôi vừa phạm phải sai lầm tồi tệ nhất đời mình không.
Tôi đã đánh cược vào việc hình thành một mối liên kết với cô gái đó, bắt cô ta phải đối diện với những gì cô ta đã làm - và tình hình này bắt đầu có vẻ là tôi đã thất bại.
Nhiều giờ trôi qua, chẳng có người nào đến. Cơn đói của tôi mỗi lúc một cồn cào. Tôi ước mình đã không trả lại cô ta cuốn sách; trong cabin chẳng có gì để giúp tôi phân tâm. Tôi bắt đầu nghĩ đến xà lim biệt giam - đám tù nhân từ từ hóa điên, nghe thấy những giọng nói, van xin được thả ra.
Ít nhất cô gái đó vẫn để điện sáng, mặc dù tôi không biết đó có phải là hành động nhân từ hay không - lúc rời phòng cô ta đã tức giận tới mức hẳn sẽ ngắt điện để trừng phạt tôi. Khả năng cao là cô ta quên mất thôi. Nhưng chi tiết nhỏ đó - cái ý nghĩ rằng tôi có thể lựa chọn hoàn cảnh của mình, dù chỉ là một lựa chọn rất vớ vẩn - cũng khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn.
Tôi tắm lần nữa, rồi liếm mứt bánh sừng bò đã khô trên đĩa. Tôi nằm trên giường và nhắm mắt, cố nhớ lại mọi thứ: sơ đồ ngôi nhà nơi tôi lớn lên. Cốt truyện cuốn Những người phụ nữ bé nhỏ. Màu tóc của Jude...
Nhưng không. Tôi gạt ý nghĩ ấy đi. Tôi không thể nghĩ về Judah được. Không phải ở đây. Nó sẽ đánh gục tôi mất.
Sau cùng - như là một cách chứng tỏ mình kiểm soát được hoàn cảnh hơn là vì thấy làm thế giúp được gì - tôi tắt đèn, rồi nằm nhìn chằm chằm vào bóng tối, cố gắng ngủ.
Tôi không rõ mình có ngủ không. Chắc chỉ lơ mơ. Nhiều giờ trôi qua, hoặc có vẻ thế. Không ai đến, nhưng có một lúc, trong bóng tối dài đằng đẵng, tôi giật mình tỉnh và ngồi dậy, mạch đập dồn dập, cố gắng nhận ra đã có gì thay đổi. Một tiếng động? Có ai đó đứng trong bóng tối?
Tim tôi đập thình thình lúc tôi trèo khỏi giường và lần sờ đến cửa, nhưng khi tôi gạt công tắc điện thì chẳng có gì khác cả. Cabin vẫn trống. Cái nhà tắm tí xíu vẫn trơ trụi như trước. Tôi nín thở lắng nghe, nhưng không có tiếng bước chân nào ở hành lang bên ngoài, không có tiếng ai nói hay chuyển động. Không một âm thanh khuấy động sự im lặng.
Rồi tôi nhận ra. Sự im lặng. Nó là thứ đã đánh thức tôi. Động cơ thuyền đã ngừng.
Tôi cố đếm ngày trên đầu ngón tay, và mặc dù không rõ nhưng tôi khá chắc hôm nay phải là thứ Sáu ngày 25. Thế nghĩa là con thuyền đã đến cảng cuối, Bergen, nơi đáng lẽ ra chúng tôi sẽ lên bờ và bắt máy bay quay trở lại London. Các hành khách đang rời đi.
Và rồi tôi sẽ chỉ còn một mình.
Ý nghĩ đó khiến nỗi hoảng loạn chảy rần rật trong huyết mạch tôi. Cái ý nghĩ họ đang ở rất gần - hẳn là đang ngủ, phía trên tôi chừng vài mét - nhưng tôi lại không thể làm được gì để họ nghe thấy. Và sớm thôi, họ sẽ đóng gói hành lý và rời khỏi đây, chỉ còn lại một mình tôi trong cái quan tài hình du thuyền này.
Ý nghĩ đó thật quá sức chịu đựng. Không nghĩ được gì nữa, tôi chộp lấy cái bát đựng bữa sáng ngày hôm qua và đập nó lên trần phòng mạnh hết mức có thể.
“Cứu với!” tôi gào lên. “Có ai nghe thấy tôi không? Tôi bị nhốt, cứu tôi với!”
Tôi dừng lại, thở hồng hộc, lắng nghe, hy vọng rằng khi không còn tiếng động cơ thuyền đè lên tiếng gào của tôi, một người nào đó sẽ nghe thấy.
Không có tiếng đập trả lời nào, không có tiếng kêu nghèn nghẹt xuyên qua các tầng nào. Nhưng tôi nghe thấy âm thanh gì đó. Là tiếng kim loại nghiến ken két, như thể có gì đó đang cào lên vỏ thuyền.
Đã có ai nghe được chăng? Tôi nín thở, cố gắng kìm trái tim đang đập to đến mức có cơ nhấn chìm âm thanh mơ hồ vọng tới từ bên ngoài con thuyền. Có ai đó đang đến chăng?
Tiếng kim loại nghiến lại vang lên... Tôi cảm thấy cạnh con thuyền hơi rung, và đột nhiên nhận ra đó là gì. Câu tàu đang được hạ xuống. Hành khách đang rời thuyền.
“Cứu tôi với!” tôi gào lên, đập lần nữa, chỉ là giờ tôi nhận ra cái trần bằng nhựa đã hấp thu hoàn toàn mọi tiếng động.
“Cứu tôi với! Là tôi đây, Lo đây. Tôi ở đây! Tôi vẫn ở trên thuyền!”
Không ai trả lời, chỉ có hơi thở như xé họng và máu rần rật trong tai tôi.
“Có ai không? Làm ơn! Cứu tôi với!”
Tôi đặt tay lên tường, cảm thấy những cú dộng lên cầu tàu được truyền xuống qua vỏ thuyền tới tận tay tôi. Xe đẩy hàng hóa... hành lý... Và những đôi chân rời đi.
Tôi có thể cảm nhận được tất cả. Nhưng tôi không nghe được. Tôi đang ở sâu dưới nước - còn họ thì ở phía trên, ở đó mọi rung động mờ nhạt tôi có thể tạo ra với cái bát nhựa sẽ bị nhận chìm bởi tiếng gió, tiếng kêu ré của đám mòng biển và tiếng nói của những hành khách.
Tôi buông cái bát rơi xuống sàn, nó nảy lên và lăn trên tấm thảm mỏng, rồi tôi ngồi phịch xuống giường, co ro ở đó, tay ôm đầu, áp trán vào đầu gối, và tôi bắt đầu khóc, những giọt nước mắt to nghèn nghẹn của sợ hãi và tuyệt vọng.
Trước đây tôi đã từng sợ. Tôi đã từng bị dọa đến mất khôn.
Nhưng tôi chưa bao giờ tuyệt vọng, và tuyệt vọng chính là thứ tôi đang cảm thấy lúc này đây.
Khi tôi quỳ trên tấm nệm mỏng lõm xuống, gục mặt vào đầu gối mà khóc, những hình ảnh lướt qua tâm trí tôi; Judah đọc báo, mẹ tôi chơi trò ô chữ, vừa chơi vừa cắn lưỡi, bố tôi cắt cỏ ngày Chủ nhật, ngâm nga chẳng theo giai điệu nào. Tôi hẳn sẽ đánh đổi bất cứ thứ gì để được nhìn thấy một người bọn họ trong căn phòng này, chỉ trong thoáng chốc thôi, để nói với họ tôi vẫn còn sống, và tôi yêu họ.
Nhưng tất cả những gì tôi nghĩ được, là họ đang đợi tôi trở về. Và nỗi tuyệt vọng của họ khi không thấy tôi đâu. Và cuối cùng là cái án chung thân phải đợi chờ, đợi chờ vô vọng một người sẽ không bao giờ trở lại.
Từ: Judah Lewis
Tới: Judah Lewis; Pamela Crew; Alan Blacklock
BCC: [38 người nhận]
Đã gửi: Thứ Ba ngày 29 tháng Chín
Chủ đề: Cập nhật về Lo
Mọi người thân mến,
Tôi rất tiếc vì phải gửi thông tin này qua email, nhưng chắc chắn mọi người đều hiểu là những ngày vừa qua rất khó khăn và chúng tôi không thể đáp lại mối quan tâm và câu hỏi của từng người.
Cho đến giờ chúng tôi vẫn chưa có được thông tin gì chắc chắn để chia sẻ, và điều này đã dẫn đến những phỏng đoán gây đau lòng trên truyền thông. Tuy nhiên chúng tôi đã nhận được một số tin tức. Không may đấy không phải là những gì chúng tôi hy vọng, và cha mẹ của Lo, bà Pam và ông Alan đã nhờ tôi gửi thông tin cập nhật này tới bạn bè thân thiết và người thân, thay mặt cho họ cũng như tôi, bởi một số chi tiết dường như đã kịp rò rỉ trên báo chí, và chúng tôi không muốn bất kỳ ai nhận được chúng qua Internet.
Nói điều này thật không dễ dàng - sáng sớm hôm nay sở cảnh sát London đã yêu cầu tôi nhận dạng một số bức ảnh họ nhận được từ đội cảnh sát Na Uy điều tra vụ việc. Là những bức ảnh chụp quần áo, và đó là quần áo của Lo. Tôi nhận ra chúng ngay lập tức. Đặc biệt là đôi giày vintage rất đặc trưng, chắc chắn là của cô ấy.
Chúng tôi thực sự rất đau lòng với phát hiện này, nhưng chúng tôi vẫn cố gắng kiên nhẫn chờ đợi thêm thông tin từ phía cảnh sát - đây là tất cả những gì chúng tôi biết ở thời điểm hiện tại, khi thi thể vẫn còn ở Na Uy. Trong khi chờ đợi, chúng tôi xin mọi người hãy thận trọng khi trao đổi với truyền thông. Nếu ai có thông tin gì bổ sung cho cuộc điều tra, tôi sẽ cung cấp tên các sĩ quan của sở cảnh sát London chịu trách nhiệm vụ việc ở phía nước Anh. Chúng tôi cũng có một sĩ quan liên lạc của gia đình, người giúp chúng tôi giải quyết các câu hỏi của truyền thông, nhưng một số câu chuyện trên các phương tiện truyền thông hiện tại là không đúng và gây hoang mang, và chúng tôi xin tất cả mọi người giúp đỡ tôn trọng quyền riêng tư của Lo.
Chúng tôi hết sức đau khổ trước chiều hướng hiện tại của vụ việc, và đang cố gắng chấp nhận thực tại, thế nên xin hãy chia sẻ cùng chúng tôi. Chúng tôi sẽ cập nhật thông tin cho mọi người sớm nhất có thể.
Judah