Trong phần hội nghị buổi chiều ấy, tôi lại thấy Người Ti-Vi. Lần này tăng thành hai người. Giống như hôm qua, họ khuân ti-vi màu hiệu Sony đi ngang qua phòng họp. Ti-vi này trông lớn hơn ti-vi hôm qua một cỡ. Phiền thật, tôi nghĩ. Bởi Sony là hãng cạnh tranh với hãng tôi. Dù với lý do gì đi nữa, mang sản phẩm của hãng ấy vào đây là sinh chuyện rầy rà lớn ngay. Tất nhiên cũng có khi sản phẩm của hãng khác được mang vào để so sánh tìm hiểu, nhưng ngay cả những lúc ấy, tất cả các thương hiệu đều phải gỡ bỏ đi hết. Bởi người ngoài hãng mà thấy được là có vấn đề phiền phức ngay. Vậy mà bọn Người Ti-Vi vẫn chẳng nề hà gì, cứ đường đường mà hướng cái thương hiệu Sony về phía phòng họp. Họ còn mở cứa bước vào phòng. Rồi đi khắp phòng một vòng. Như muốn tìm kiếm chỗ tốt để đặt ti-vi, nhưng rồi không tìm ra chỗ, cứ thế mà khuân ti-vi ra khỏi phòng bằng cửa sau. Thế mà mọi người trong phòng họp lúc ấy chẳng ai biểu lộ phản ứng gì đối với bọn Người Ti-Vi cả. Đâu phải họ không nhìn thấy bọn Người Ti-Vi. Họ cũng phải thấy chứ. Bằng chứng là khi bọn ấy khuân ti-vi vào, mấy người đứng gần đấy đã dạt đi nhường đường cho bọn ấy kia mà. Nhưng chẳng ai tỏ thái độ gì đối với bọn Người Ti-Vi cả. Phản ứng của mấy người ấy không khác gì đang đứng trong quán cà phê mà dạt đi nhường chỗ cho cô hầu bàn mang cà phê đi vậy. Họ đã ứng xử trên nguyên tắc là không có sự hiện diện của bọn Người Ti-Vi. Họ biết là có Người Ti-Vi đấy, nhưng ứng xử như không có Người Ti-Vi trong phòng.
Vì thế mà tôi chẳng còn hiểu ra làm sao cả. Có phải mọi người khác đều biết trước là có Người Ti-Vi rồi chăng? Và có phải chỉ mình tôi là bị gạt ra ngoài thông tin về Người Ti-Vi ấy? Tôi nghĩ có lẽ là thế rồi. Chính vì thế vợ tôi mới chẳng ngạc nhiên gì về chuyện ti-vi xuất hiện trong phòng, và chẳng nói gì về nó cả. Đầu óc tôi hỗn loạn. Người Ti-Vi là cái quái gì chứ? Mà tại sao lúc nào họ cũng khuân ti-vi theo?
Một đồng nghiệp đứng lên đi vào phòng vệ sinh. Tôi cũng rời ghế, đi theo. Tôi với anh ấy vào hãng cùng thời kỳ, và khá thân với nhau. Thỉnh thoảng vẫn đi uống rượu chung sau công việc. Không phải với ai tôi cũng đi uống chung thế đâu. Tôi đứng tiểu cạnh anh ấy.
“Chán thật, điệu này chắc kéo dài đến tối. Cứ hội nghị hội nghị liên miên giờ này sang giờ khác.” Anh ta nói với giọng chán ngán. Tôi đồng ý. Cả hai rửa tay. Anh ta cũng khen lời phát biểu của tôi sáng nay. Tôi cảm ơn.
“À, chuyện bọn người khuân ti-vi vào lúc nãy ấy mà.” Tôi gợi chuyện, làm ra vẻ bâng quơ.
Anh chẳng nói gì, chỉ chuyên chú vặn chặt khóa nước lại, lôi hai tờ giấy ra lau tay. Cũng chẳng liếc nhìn tôi. Lau tay một hồi lâu xong, anh vò giấy ném vào giỏ rác. Có thể anh đã không nghe câu tôi nói. Cũng có thể anh đã nghe nhưng làm bộ không nghe. Sự thực ra sao thì tôi chẳng hiểu. Nhưng nhắm tình hình, có lẽ không nên hỏi thêm gì nữa là hơn, tôi im lặng lấy giấy lau tay. Không khí ngột ngạt. Cả hai im im như thế mà trở lại phòng họp. Suốt thời gian hội nghị còn lại, tôi cảm thấy anh cố tình tránh mắt nhìn của tôi.