Người Tivi

Lượt đọc: 15 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Buồn Nôn 1979
Buồn Nôn 1979

❊ ❊ ❊

Hắn là một trong số rất ít những người tập được tài năng hiếm có là viết nhật ký không sót một ngày nào trong suốt khoảng thời gian dài, nhờ thế mà trưng dẫn được rõ ràng ngày tháng chính xác là ngày nào trận nôn nửa của hắn thật sự đã bắt đầu ngày 4 tháng 6 năm 1979 (trời quang) và chấm dứt vào ngày 15 tháng 7 cùng năm. Hắn là một nhà minh họa trẻ, có lần đã cùng tôi làm tạp chí.

Cũng giống như tôi hắn cũng là người sưu tập các đĩa nhạc cũ. Và hắn thích ngủ với người yêu hay vợ của bạn bè. Hắn trẻ hơn tôi chừng 2 hay 3 tuổi. Thực tế trong đời hắn cho đến lúc ấy, hắn đã ngủ với nhiều người yêu hay vợ của bạn bè hắn rồi. Có cả những lần đến chơi nhà bạn, hắn đã làm tình song suốt với người vợ trong khi bạn hắn đi mua bia ở quán rượu gần đấy, hay dang tắm vòi sen. Hắn hay kể chuyện như thế cho tôi nghe.

“Làm tình vội vàng thế lại thú lắm kia ” Hắn nói – Phần nhiều là cứ mặc nguyên quần áo thế mà làm thật nhanh. Chuyện làm tình trên thế gian này có khuynh hướng ngày càng kéo dài ra chứ gì? Thế nên thỉnh thoảng phải làm ngược lại. Chỉ để thay đổi quan điểm một tí mà được vui thích đáo để.”

Tất nhiên không phải lúc nào cũng chỉ có cách làm tình như trò ảo thuật ấy, có lúc hắn cũng có lúc từ tốn bỏ thời giờ mà vui hưởng hành vi tình dục. Nói gì đi nữa hắn vẫn thích hành vi là ngủ với người yêu hay vợ của bạn bè.

“Tôi thì không có ý đồ gì phức tạp như là cắm sừng bạn bè gì cả. Ngủ với các cô ấy thì thấy thật là thân mật với nhau. Nghĩa là có cảm giác như trong gia đình ấy. Chứ chỉ là chuyện làm tình thôi mà. Không lộ ra thì đâu có tổn thương gì ai.”

“Từ trước đến nay chưa lần nào bị lộ cả à?”

“Chưa lần nào cả, tất nhiên thế ”. Hắn nói, có vẻ phật ý. – “Loại hành vi ấy, tự mình không tiềm tàng ý muốn hiển lộ ra thì đâu có lộ ra. Chỉ cần giữ ý giữ tứ thật kĩ, đừng nói gì hay làm gì gợi cho người ta, là được. Và quan trọng nhất là ngay từ đầu, phải nêu ra phương châm cơ bản mới được. Rằng chuyện đây là chuyện giống như trò chơi, thắt chặt tình thân mật mà thôi, chứ không có ý định đi quá sâu làm thương tổn người nào. Tất nhiên khỏi cần nói là phải lựa lời mà giải thích xa xôi mới được chứ.”

Tôi thấy khó mà tin được mọi chuyện tiến hành song suốt như lời hắn nói, nhưng hắn trông cũng chẳng phải thứ người tự mãn, to mồm kheo mẽ, nên có thể đúng như hắn nói không chừng.

“Kết cuộc, phần lớn các cô ấy cũng muốn như thế. Chồng hay người yêu của họ tức là bạn bè của tôi, phần lớn đều là những nhân vật tài giỏi hơn tôi nhiều. Đẹp trai hơn tôi, thông minh hơn tôi, hoặc là dương vật lớn hơn của tôi. Thế mà, những điều ấy chẳng là gì đối với các cô ấy. Họ chỉ cần đối tác có chừng mực nào đó đủ đàng hoàng, tử tế hiểu tâm tình của họ, là đủ. Họ muốn có người quan tâm chiều chuộng họ bên ngoài khuôn khổ bất động là quan hệ vợ chồng hay người yêu. Đó là nguyên tắc cơ bản. Tất nhiên, động cơ bên ngoài thì muôn hình muôn vẻ.”

“Ví dụ như?” - “Ví dụ như là ý muốn trả thù người chồng ngoại tình, hay muốn giải khuây lúc nhàm chán, hay có lòng tự mãn được một người đàn ông khác ngoài chồng mình quan tâm chiều chuộng cho, vân vân... Những nguyện vọng như thế, tôi chỉ cần nhìn mặt họ là đại khái hiểu được. Chẳng phải là bí quyết gì. Chỉ là năng khiếu bẩm sinh thôi. Có người có được, có người không.”

Hắn không có ai là người yêu chính thức cả.

Như đã nói hắn và tôi đều là người sưu tập đĩa nhạc cũ, thỉnh thoảng lại mang đĩa nhạc trao đổi nhau. Cà hai đều đang sưu tập những đĩa nhạc Jazz cũ từ thập niên 50 đến giữa thập niên 60, nhưng phạm vi đối tượng sưu tập có phần khác nhau đôi chút nên cũng trao đổi được với nhau. Tôi chủ yếu thích sưu tập đĩa nhạc của những ban nhạc người da trắng ở West Coast, bờ biển phía tây nước Mỹ, còn hắn chuộng những đĩa về sau này của những ban nhạc gần với phái trung gian như Coleman Hawkins hay Lionel Hampton. Do đó, nếu hắn có đĩa Pete Jolly Trio từ hãng Victor, mà tôi có đĩa Mainstream của Vic Dickenson, thì hai bên hoan hỉ trao đổi với nhau. Cùng uống bia với nhau, vừa kiểm tra chất lượng đĩa nhạc và diễn tấu, suốt cả ngày. Đã có lắm lần trao đổi như thế rồi.

Sau một lần đổi chác đĩa nhạc kiểu ấy, hắn đã kể cho tôi nghe chuyện hắn bị nôn mửa. Lúc ấy chúng tôi đang uống whisky trong phòng trọ của hắn vừa nói chuyện âm nhạc, bắt sang chuyện uống rượu, rồi từ đó đưa đến chuyện say rượu.

“Tôi thì ngày trước có lần đã nôn mửa mỗi ngày, liên tục suốt 40 ngày đấy. Mỗi ngày đấy nhé. Không sót một ngày nào. Mà đâu phải vì uống rượu mà nôn ra đâu. Cũng chẳng phải vì đau ốm gì cả. Cứ nôn mửa mà chẳng hiểu tại sao. Trong suốt 40 ngày như thế. 40 ngày đấy chứ. Đâu phải chuyện bình thường!”

Khởi đầu là cơn buồn nôn ngày 4 tháng 6 năm 1979, nhưng chuyện này thì hắn không than trách vào đâu được. Bởi đêm trước hắn đã rót vào dạ dày một lượng lớn những whisky và bia rồi. Và như thường lệ, đã ngủ với vợ bạn. Tức là chuyện đêm 3 tháng 6 năm 1979 đấy.

Thế nên lúc 8 giờ sáng ngày 4 tháng 6, hắn có nôn thốc nôn tháo tất cả các thứ trong dạ dày vào bồn cầu thì đã chẳng phải là chuyện gì trái tự nhiên phản lại thường thức của thiên hạ bình thường. Uống rượu mà nôn mửa thì đấy là lần đầu tiên từ ngày hắn tốt nghiệp đại học, nhưng cũng chẳng vì thể mà có thể bảo là sự kiện gì trái tự nhiên. Hắn giật nước cho trôi hết những thứ tởm lợm đã nôn ra, rồi ngồi vào bàn, bắt đầu làm việc. Trong người vẫn bình thường, chẳng có gì khó chịu. Nói cho đúng thì cũng là một ngày có phần khoái thích. công việc tiến hành trôi chảy, mà đến giờ trưa cũng thấy đói bụng.

Cho bữa trưa, hắn làm bánh mì kẹp thịt muối và dưa chuột. Và uống một lon bia. 30 phút sau bữa trưa, cơn buồn nôn lần thứ hai ào đến, hắn lại nôn toàn bộ bánh mì kẹp các thứ đã ăn ấy vào bồn cầu. Bánh mì, thịt muối... thành bã trộn lẫn bầy nhầy một đám nối trên mặt nước. Dù thế, trong người hắn vẫn không thấy khó chịu. Vẫn bình thường. Chỉ nôn mửa ra thôi. Chỉ cảm thầy có gì vương vướng sâu trong cố họng nên thử khom mình trên bồn cầu hả họng xem sao thì mọi thứ trong dạ dày đã lũ lượt theo nhau mà trào cả ra, cứ như là tay ảo thuật gia liên tục kéo từ trong mũ ra nào là bồ câu, thỏ, hay cờ các nước gì gì đấy.

“Nôn mửa thì tôi đã kinh nghiệm lắm lần sau các cuộc uống rượu bất kể trời đất thời sinh viên ấy rồi. Bị say sóng trên xe, tàu, cũng đã có. Thế nhưng hoàn toàn chẳng giống chút nào với trận nôn mửa ấy. Ngay cả cảm giác đặc thù khi nôn mửa giống như dạ dày mình bị bóp lại, cũng chẳng có. Dạ dày tự dưng chẳng cho cảm giác gì, cứ thế mà đẩy mọi thứ đã ăn trào lên, thế thôi. Hoàn toàn chẳng có chút đề kháng nào cả. Không thấy khó chịu, cũng không có mùi hơi ợ ra. Khiến tôi có cảm giác lạ lẫm. Bởi chẳng phải một lần, mà đến hai lần kia. Dù sao, tôi cũng đã lo ngại nên định tạm thời sẽ không cho một giọt rượu nào vào bụng nữa.”

Vậy mà cơn nôn mửa thứ ba vẫn ập đến vào sáng hôm sau. Từ trong dạ dày hắn, những lươn nướng ăn tối qua, bánh nướng xốp phết mứt chua mới ăn sáng nay... đều tuôn ra hết.

Hắn nôn xong, đang đánh răng trong phòng tắm thì nghe điện thoại reo. Bắt lên thì có tiếng đàn ông gọi tên hắn rồi cắt mất. Chỉ có thế.

“Có phải là điện thoại doạ nạt gì đấy từ người chồng hay người yêu của cô gái đã ngủ với cậu đấy phải không?.” Tôi thử hỏi hắn.

“Đời nào.” Hắn đáp. - “Bọn ấy thì tôi nghe giọng là biết ngay chứ. Giọng này chắc chắn là giọng đàn ông tôi chưa nghe bao giờ. Cú điện thoại gây cảm giác u ám thế nào ấy. Mà từ hôm ấy, lại gọi đến như thế mỗi ngày đầy. Suốt từ 5 tháng 6 đến 14 tháng 7. Anh thấy không? Gần như đúng phóc vào thời kỳ tôi bị nôn mửa đấy.” “Thế nhưng, điện thoại quấy nhiễu và chuyện cậu nôn mửa có quan hệ với nhau như thế nào thì tôi chẳng hiếu ất giáp gì cả.”

“Chứ tôi có hiểu đâu.” Hắn nói. - “Chính vì thế mà đến bây giờ tôi vẫn còn hoang mang. Dù sao thì những cú điện thoại ấy đều cùng một kiểu. Chuông điện thoại reo, tiếng đàn ông gọi tên tôi, rồi cắt đứt phụt. Mỗi ngày gọi đến một lần. Không nhất định vào giờ nào. có hôm gọi đến vào buổi sáng, có hôm buổi chiều, mà nữa đêm cũng có nữa. Thật ra thì điện thoại reo mà không thèm bắt cũng được, thế nhưng biết đâu lại là điện thoại cần thiết cho công việc của tôi, mà có khi các cô ấy gọi đến nữa...”

“Ừ thì thế.” Tôi nói.

“Song song với chuyện ấy, những cơn nôn mửa cũng tiếp tục không sót một ngày nào. Các thứ ăn vào phần lớn là nôn ra cả. Nôn cả xong lại thấy đói, lại ăn, rồi lại nôn tháo ra cả. cứ xoay vòng ác ôn như thế. Dù sao trung hình cứ 3 lần ăn là 1 lần khỏi nôn mửa mà tiêu hóa được, nên mới giữ được sức mà sống đấy. Chứ nếu 3 lần ăn cả 3 lần nôn ra hết thì làm sao sống nổi, trừ phi lấy ống chích mà truyền chất dinh dưỡng vào người.”

“Thế cậu không đi khám bệnh à?” – “Tất nhiên là đã đi khám ở bệnh viện gần nhà rồi chứ. Cũng là một bệnh viện tổng hợp đàng hoàng đấy. Chụp quang tuyến x, kiếm cả máu. Có khả năng là ung thư nữa nên đã nhờ họ kiểm luôn. Thế nhưng chẳng thấy bệnh gì cả.

Thân thể khỏe mạnh bình thường thôi. Kết cuộc, họ đoán là dạ dày bị mệt kinh niên hoặc là tinh thần căng thẳng quá mà sinh ra thế, nên cho thuốc trị dạ dày. Và dặn phải ngủ sớm dậy sớm, kiêng rượu, đừng lo lắng những chuyện nhỏ nhặt... Nhưng tôi nghĩ: đừng đùa chứ. Dạ dày bị mệt kinh niên thì tôi hiểu rất rõ. Dạ dày bị mệt kinh niên mà không để ý thì chỉ có là người khùng thôi. Mệt kinh niên thì dạ dày nặng trĩu xuống, tức ngực, không muốn ăn kia chứ. Nếu có nôn mửa thì cũng là sau khi đã có những triệu chứng ấy rồi. Chứ nôn mửa không đến lẻ loi như thế được. Tôi chỉ nôn mửa thôi, ngoài ra chẳng có triệu chứng nào khác cả. Trừ chuyện dạ dày lúc nào cũng trống đói ra thì trong người hoàn toàn sảng khoái, đầu óc cũng hoàn toàn minh mẫn kia mà.

Còn chuyện tinh thần căng thẳng thì tôi hoàn toàn không cảm thấy. Ừ thì tất nhiên là công việc cũng có ứ đọng đấy. Thế nhưng đâu đến nỗi vì thế mà quỵ luôn; mà chuyện gái gẩm thì song suốt chẳng còn mong gì hơn được. Cứ 3 ngày lại đi hồ bơi mà bơi lội thỏa thích nữa... Anh có nghĩ được thế là nhất rồi không nào?”

“Ừ thì thế.” Tôi nói.

“Chỉ mỗi một chuyện là nôn mửa đấy thôi.” Hắn nói.

Suốt hai tuần ấy, hắn tiếp tục nôn mửa và tiếp tục nhận điện thoại kiểu ấy. Ðến ngày thứ 15 thì hắn đã ớn tận cổ cả hai chuyện ấy rồi nên bỏ mặc công việc, chuyện nôn mửa thì không làm sao hơn, còn muốn trốn điện thoại thì chỉ còn cách là thuê phòng trong khách sạn, vào đó mà xem ti-vi hay đọc sách cho qua thôi. Lúc đầu thì có vẻ song suốt như thế thật. Bữa trưa, hắn ăn được hết bánh mì kẹp thịt bò nướng và sà lách có măng tây. Có vẻ hoàn cảnh thay đổi đã có tác dụng tốt, các thức ấy xuống dạ dày hắn êm thấm, rồi được tiêu hóa trọn vẹn. Ðến 3 giờ rưỡi, hắn hẹn hò với người yêu của bạn thân hắn ở phòng trà trong khách sạn, đưa vào dạ dày cái bánh nướng nhân quả anh đào và cà phê đen, thật song suốt. Rồi ngủ với người yêu của bạn thân ấy. Chuyện làm tình cũng xuôi lọt, hoàn toàn không có trắc trở gì cả. Đưa cô ấy về xong, hắn ăn tối một mình. Ở tiệm ăn gần khách sạn, hắn ăn món cá thu kho đậu hũ theo kiểu Kyoto, với đồ chua và xúp tương, cùng một chén cơm. Rượu thì vẫn gắng không cho một giọt nào vào miệng cả. Lúc đó là 6 giờ 30 tối.

Rồi hắn về phòng, xem tin tức trên ti-vi, xong bắt đầu đọc cuốn sách mới “Sở cảnh sát quận 87” của Ed McBain. Mãi đến 9 giờ tối mà vẫn không thấy buồn nôn, hắn mừng khấp khởi. Đã hai tuần rồi hắn mới được thư thả vui hưởng tận tình cảm giác no bụng. Hắn hy vọng là cứ thế này thì mọi chuyện sẽ tiến hành theo chiều hướng thuận lợi, mọi trạng huống sẽ phục hồi lại như cũ. Hắn gấp sách lại, mở ti-vi, bấm đổi kênh một lúc rồi chọn xem một phim cao bồi cũ. Phim dứt lúc 11 giờ đêm. tiếp theo là tin thời sự. Tin tức vừa xong thì hắn tắt ti-vi. Chợt thấy thèm rượu quá chừng, đến muốn lên ngay quán rượu ở tầng trên mà xối một loạt rượu khuya, nhưng rồi nghĩ lại, đành thôi. Bởi không muốn vì rượu mà làm hư mất một ngày song suốt hiếm có như hôm ấy. Hắn vào giường, tắt đèn đọc sách, chui vào chăn.

Đến nửa khuya, điện thoại reo. Hắn mở mắt nhìn đồng hồ thì thấy là 2 giờ 15 phút. Lúc đầu vẫn còn mơ ngủ, chẳng hiểu vì sao mà điện thoại lại reo vào giờ này, nơi này. Nhưng hắn cũng đành lắc đầu. hầu như vô thức mà cầm ống nghe áp lên tai.

“A lô”, hắn nói.

Có giọng nói nghe đã quen kêu tên hắn, rồi ngay sau đó, cắt mất. Chỉ còn lại trong tai hắn âm điện thoại chờ kết nối.

“Nhưng cậu đâu có cho ai biết là đã ra trọ khách sạn, phải thế không?” Tôi hỏi.

“Vâng, tất nhiên là thế. Có cho ai biết đâu. Ngoài cô gái đến ngủ với tôi thôi.” “Có thể nào có ta nói lộ ra với người nào khác chăng?”

“Để làm gì cơ chứ?” Ừ thì nói ra thế thì đúng thế thật.

“Thế rồi sau đó, tôi nôn tất cả mọi thứ ra, trong phòng tắm. Tất cả những cá, những cơm... ra tuốt. Cứ như là cú điện thoại ấy đã mở của, chỉ đường cho cơn nôn mửa bước theo. Nôn xong, tôi ngồi xuống bồn tắm, thử chỉnh đốn trong đầu mình chuyện này chuyện kia cho có thứ tự. Trước nhất, cú điện thoại kiểu này có thể là trò đùa hay quấy nhiễu tinh quái từ người nào đấy. Không hiểu sao hắn lại biết tôi ra ở khách sạn ấy, những chuyện ấy tạm gác lại, hãy cứ biết rằng đấy là sự sắp đặt của người nào đấy. Mà cũng có thể là ảo giác của tôi nữa. Chuyện tôi do ảo giác mà nghe lầm tuy có phần khó tin đấy, nhưng bình tĩnh mà phân tích thì cũng không thể bỏ qua khả năng tính ấy. Bởi cũng có thể là tôi đã tưởng là có tiếng điện thoại reo mà bắt điện thoại lên, và tưởng là đã nghe sai tên mình. Chứ thật ra có thể đã chẳng có gì cả. Ðiều đó trên nguyên lý thì có thể có chứ.”

“Ờ thì có thể có.” Tôi nói.

“Thế là tôi gọi điện thoại xuống quầy tiếp khách nhờ họ kiểm xem vừa có điện thoại đến phòng tôi không, thế mà cũng chẳng có kết quả gì. Bởi hệ thống trong khách sạn này thì tất cả điện thoại ra ngoài đều ghi rõ, nhưng ngược lại, điện thoại từ ngoài vào hoàn toàn không ghi lại gì cả. Vì thế, kết cuộc chẳng biết ất giáp gì ráo.

Đêm trú tại khách sạn ấy đã vạch một lằn ranh, từ đấy tôi bắt đầu suy xét thận trọng về mọi điều. Chuyện nôn mửa và điện thoại ấy. Trước nhất, hai chuyện ấy, không biết là toàn bộ hay một phần thôi, có vẻ có liên hệ với nhau ở điểm nào đấy. Và dần dẫn tôi thấy rõ ra rằng cả hai chuyện đều không phải là chuyện tầm thường như lúc đầu tôi đã tưởng.

Trốn ở khách sạn hai đêm xong, trở về nhà, tôi vẫn tiếp tục nôn mửa và nhận điện thoại kiểu ấy. Tôi đã thử vài lần ra nhà bạn xin ở lại, vậy mà cú điện thoại ấy vẫn tìm đến được. Mà chắc chắn chỉ gọi đến khi nào bạn tôi đi vắng, chỉ có mỗi mình tôi ở đó. Vì thế, dần dần tôi đâm ra lo sợ. Cứ như là có thứ gì đấy mắt tôi không thấy được, đứng sau lưng tôi mà rình rập từng cử động của tôi, lừa lúc thích hợp mà gọi điện thoại đến hay thọc tay ngoáy vào đáy dạ dày tôi. Đúng là triệu chứng khởi đầu của chứng tâm thần phân liệt đấy. Phải thế không?”

“Nhưng đâu có mấy ai bị bệnh tâm thần phân liệt mà lại có thể lo lắng rằng không chứng minh bị tâm thần phân liệt chứ?” Tôi nói.

“Đúng thế, đúng như anh nói. Vả lại, cũng chẳng có ví dụ nào về chuyện liên kết giữa nôn mửa và chứng tâm thần phân liệt cả. Khoa thần kinh của Bệnh viện Đại học đã bảo tôi như thế. Y sĩ thần kinh hầu như chẳng thèm chú ý đến trường hợp của tôi. Họ chỉ lo chữa cho những người bệnh có triệu chứng thì cứ một toa tàu đầy người trên tuyến tàu điện Yamanote ấy lại có khoảng 2,5 cho đến 3 người kia đấy. Bệnh viện không dư y sĩ để đối ứng cả với những người như thế được.” Họ bảo tôi: “nôn mửa thì sang Nội khoa, còn điện thoại quấy nhiễu thì báo cảnh sát đi.” Thế nhưng, có lẽ anh cũng biết là có hai loại tội phạm mà cảnh sát chẳng thèm ngó tới. Một là điện thoại quấy nhiễu, hai là ăn cắp xe đạp. Hai loại tội phạm ấy đều có quá nhiều vụ, đầy dẫy ra đấy. Cứ phải đối phó từng vụ như thế thì cơ năng cảnh sát tê liệt đi mất. Thế nên họ chẳng thèm nghe gì chuyện của tôi. “Ðiện thoại quấy nhiễu à? Thế chúng nói gì nào? Chỉ gọi tên anh thôi à? Chẳng nói gì khác cả sao? Vậy thì ghi tên vào tờ trình này đi. Rồi nếu có gì khác hơn thì báo cho chúng tôi biết.” Đại khái chỉ có thế. Có nói là thế tại sao chúng lại biết rõ tất cả những chỗ tôi đi đến, họ cũng chẳng thèm nghe. Cố kiên trì chèo kéo thì họ cho là tôi điên khùng gì đấy. Kết cuộc, tôi hiểu là cả y sĩ lẫn cảnh sát đều chẳng giúp gì mình được. Cuối cùng, không có cách nào khác hơn là tự sức mình mà giải quyết lấy. Lúc tôi nghĩ thế là khoảng ngày thứ 20 sau trận điện thoại nôn mửa đầu tiên. Tôi cho là mình thuộc hạng người rất vững mạnh về cả thế xác lẫn tinh thần, thế mà khoảng ấy cũng đã bắt đầu đuối sức rồi.”

“Nhưng với cô người yêu của bạn cậu thì vẫn song suốt đấy chứ?”

“Vâng, có thế thật. Ðúng vào lúc bạn ấy đi Philippines hai tuần vì công việc, nên hai đứa tôi tha hồ mà vui thú.”

“Thế trong lúc vui thú với cô ấy thì không có cú điện thoại ấy à?”

“Lúc đó thì không. Giở nhật ký xem thì biết ngay. Chắc chắn là không có. Cú điện thoại ấy luôn luôn gọi đến lúc nào tôi chỉ có một minh. Nôn mửa cũng chỉ khi nào tôi có một mình thôi. Nên lúc ấy tôi nghĩ tại sao thời gian mình chỉ có một mình lại nhiều đến thế này nhi? Thực tế, cứ mỗi ngày 24 giờ thì đến 23 giờ là tôi chỉ có một mình. Tôi sống một mình, hầu như không kết giao vì nhu cầu công việc, mà chuyện công việc thì phần lớn đến làm được qua điện thoại; người tình thì là người yêu của bạn bè; đi ăn ngoài; thể thao thì chỉ bơi lội giờ này sang giờ khác một mình; sở thích thì như anh biết đấy, chỉ thích nghe một mình thứ đĩa nhạc đồ cổ này thôi; mà công việc thì thuộc loại phải một mình tập trung tinh thần vào mới làm được. Bạn bè cũng có đấy, nhưng ở tuổi này rồi thì ai cũng bận rộn, đâu có gặp nhau nhiều được... Ðời sống như thế, anh cũng hiểu chứ?”

“Vâng, đại khái.” Tôi nói.

Hắn rót whisky lên nước đá, lấy ngón tay ngoáy vòng cục nước đá một hồi, khuấy lên, rồi uống một ngụm. - “Thế rồi tôi bình tĩnh suy nghĩ xem mình phải làm gì bây giờ. Chẳng lẽ cứ phải phiền não về chuyện nôn mửa, điện thoại này mãi sao?”

“Tìm ra được người yêu đàng hoàng thì xong chứ gì. Người yêu riêng ấy.”

“Tốt nhiên tôi cũng đã nghĩ đến điều ấy. Lúc ấy đã 27 tuổi rồi. Cũng đã đến lúc lập thân vững vàng được đấy. Thế nhưng kết cuộc đã chẳng làm được. Bởi tôi không phải là mẫu người như thế. Nói thế nào nhỉ... tôi không chịu được kiểu đầu hàng ấy. Chỉ vì nôn mửa, điện thoại quấy nhiễu, những thứ lý bất tận chẳng hiểu đầu đuôi gì cả ấy, mà mình phải thay đổi lối sống một cách dễ dàng như thế sao? Thế nên tôi quyết định sẽ đấu tranh cho đến lúc phải vắt cả giọt cuối cùng của sức lực thế xác lẫn tinh thần của mình.”

Hừm”, tôi nói.

“Chứ nếu là anh Murrakami thì anh làm sao nào?”

, tôi chẳng hiểu phải làm sao.” Tôi nói. Mà quả thật, tôi chẳng hiểu phải làm sao cả.

“Nôn mửa và cú điện thoại ấy vẫn tiếp tục như thế. Trọng lượng thân thể tôi suy giảm thấy rõ. Anh chờ cho tí... À, đây rồi... Trọng lượng ngày 4 tháng 6 đã là 64 kg. Đến 21 tháng 6 còn 61 kg, rồi 10 tháng 7 chỉ còn 58kg. 58kg thôi đấy. So với chiều cao của tôi thì con số ấy như là giả tạo ấy. Vì thế mà áo quần mặc không vừa nữa, rộng thùng thình. Đến phải giữ quần lại cho khỏi tuột lúc bước chân đi.”

“Cho hỏi câu này nhé. Tại sao cậu không nghĩ đến chuyện gắn máy điện thoại trả lời tự động ấy?”

“Tất nhiên là vì tôi không muốn trốn chạy. Gắn máy ấy hóa ra cho chúng biết là tôi chịu thua rồi sao? Đang đấu nhau xem ai kiên nhẫn hơn mà. Chúng chán mà bỏ cuộc, hay tôi đuối sức mà chịu thua. Ngay cả chuyện nôn mửa cũng thế. Tôi cứ cho đó là dịp lý tưởng đế giảm cân. Rất may là thể lực tôi không đến nỗi suy giảm quá mức, sinh hoạt thường ngày và công việc cũng tiến hành tương đối đều đặn như thường. Vì thế, tôi bắt đầu uống rượu trở lại. Sáng uống bia, chiều tối nốc whisky. Bởi tôi nghĩ có uống rượu hay không, cũng vẫn nôn mửa kia mà. Uống rượu vào lại dễ hiểu lý do hơn.

Rồi tôi ra ngân hàng lấy tiền để dành, đến tiệm Âu phục mua một bộ áo vét với hai quần mới cho vừa thân hình gầy bớt đi của mình. Nhìn vào gương bên trong tiệm thì thấy thân hình thon thả hơn ấy coi cũng không tệ. Nghĩ lại thì nôn mửa gì gì đấy cũng chẳng sao cả. So với bệnh trĩ hay sâu răng thì ít đau đớn hơn, so với bệnh tiêu chảy thì còn tao nhã hơn. Tất nhiên đấy chỉ là chuyện so sánh tương đối thôi. Giải quyết được mặt dinh dưỡng, lại không phải là ung thư, thì nôn mửa, trong bản chất, là vô hại. Ðến nỗi người Mỹ còn bán ra được những thuốc gây nôn mửa để giảm cân kia mà.”

“Thế rồi...”, tôi nói. - “Kết cuộc, nôn mửa và cú điện thoại ấy tiếp tục cho đến ngày 14 tháng 7 đấy à?”

“Chính xác thì... anh chờ cho tí.. chính xác thì nôn mửa lấn cuối cùng là lúc 9 giờ rưỡi sáng ngày 14 tháng 7; nôn ra bánh mì nướng, xà lách cà chua và sữa đấyVà cú điện thoại cuối cùng là lúc 10 giờ 25 phút tối hôm ấy, lúc tôi đang nghe đĩa Concert By The Sea của Erroll Garner vừa uống rượu Seagram VO. Anh thấy không, ghi nhật ký thế này thì tiện lắm chứ.”

“Tiện quá nhỉ.” Tôi gật gù. - “Thế sau đó thì cả hai chuyện đều hết cả chứ?”

“Hết sạch. Cứ như là phim The Birds của Hitchcock vậy, sáng mở cửa ra thì tất cả đã biến mất. Cả nôn mửa lẫn cú điện thoại, chẳng còn trở lại nữa. Rồi tôi phục hồi được trọng lượng 63 kg như cũ. Bộ áo mới, quần mới ấy đành treo mãi trong tủ áo. Như vật kỷ niệm vậy.”

“Cú điện thoại ấy cuối cùng cũng vẫn một giọng như thế sao?” Hắn lắc đầu nhẹ. Rồi nhìn tôi, có vẻ mơ màng: - “Không. Cú điện thoại cuối cùng khác hẳn mọi lần trước. Trước hết, gọi tên tôi. Như mọi lần. Nhưng sau đó, hắn bảo: “Có biết tôi là ai không” rồi im lặng một lúc. Tôi cũng nín thinh. Trong khoảng 10, 15 giây gì đấy, hai bên không nói một lời nào. Thế rồi điện thoại bị cắt mất. Chỉ còn âm điện thoại chờ gọi thôi.”

“Bảo là Có biết tôi là ai không? Thật à?”

“Đúng từng chữ như thế đấy. Lối nói thong thả rõ ràng. Có biết tôi là ai không? nhưng giọng nói thì tôi chưa nghe bao giờ. Ít nhất thì trong khoảng 5, 6 năm nay, trong những người tôi quen biết, thì không ai nói giọng như thế cả. Có thể là người đã quen lâu hồi tôi còn con nít, hoặc là người quen nào thậm ít nói không chừng, nhưng tôi không nghĩ ra được ai mà có thể hận thù gì mình đến thế. Chẳng có ai bị tôi đối xử tệ bạc, mà tôi cũng chẳng thành công đến mức làm đồng nghiệp ganh ghét. Ừ thì chuyện gái gẩm có phần mờ ám, như anh biết đấy. Ðiều đó thì tôi thừa nhận. Ðã sống trên đời 27 năm nay rồi, làm thế nào mà còn trong trắng như bé sơ sinh được. Như tôi đã nói, giọng của bạn bè thì tôi rành lắm. Nghe qua là biết ngay là ai mà.”

“Nhưng mà này, người đàng hoàng thì đâu có ai chuyên môn ngủ với người yêu của bạn bè?”

“Thế thì...”, hắn nói. - “Anh Murakami muốn nói đấy là mặc cảm phạm tội mà tôi không để ý, đã kết tượng thành chuyện nôn mửa hay ảo tưởng thính giác đấy à?”

“Có phải tôi nói đâu. chính cậu nói thế đấy chứ.” Tôi đính chính.

“Hừm”, hắn nói, ngậm một ngụm whisky rồi nhìn lên trần nhà.

“Vả lại, còn có thể nghĩ như thế này. Người đàn ông bị cậu đoạt người tình ấy đã thuê thám tử tư theo dõi cậu, điện thoại quấy nhiễu để trừng phạt hay cảnh cáo cậu đấy. Còn nôn mửa chỉ là chuyện tình trạng thay đổi trong thân thể, tình cờ mà trùng hợp về thời gian thôi.”

“Vâng, nói thế cũng có lý.” Hắn nói, có vẻ thán phục. - “Ðúng là tiểu thuyết gia có khác. Thế nhưng, giả thuyết ấy làm sao cắt nghĩa được chuyện tôi vẫn tiếp tục ngủ với cô ta, vậy mà đột nhiên điện thoai lại không gọi đến nữa?”

“Có khi là người đàn ông đó hết thương tưởng cô ta rồi. Hoặc là hết tiền thuê thám tử tư rồi. Dù gì đi nữa, cũng chỉ là giả thuyết thôi. Mà giả thuyết thì trăm thứ, hai trăm thứ cũng nghĩ ra được. Vấn đề là cậu chọn giả thuyết nào. Và từ đấy, rút ra được bài học nào, thế thôi.”

“Bài học à?” Hắn có vẻ ngạc nhiên. Rồi áp đáy ly rượu vào trán một lúc. - “Nghĩa là sao?”

“Tất nhiên là chuyện nên đối ứng như thế nào, nếu lại xảy ra như thế nữa đấy mà. Lần sau có thể không chỉ 40 ngày thôi. Chuyện gì khởi đầu không có lý do thì sẽ chấm dứt không có lý do. Và ngược lại.”

“Anh nói nghe ghê quá.” Hắn nói và cười tủm tỉm. Rồi nghiêm mặt lại. - “Mà lạ thật, cho đến khi anh nói ra, tôi chưa hề nghĩ đến điều ấy lần nào cả. Chuyện sự kiện ấy lại có thể đến với tôi một lần nữa ấy. Này, anh nghĩ là có thể đến nữa thật không?”

“Làm sao mà biết chắc được điều đó.” Tôi đáp.

Hắn thỉnh thoảng lại xoay vòng ly rượu và uống từng ngụm nhỏ. Rồi đặt ly không xuống bàn, lấy khăn giấy khịt mũi vài lần.

“Hoặc là…” Hắn nói. - “Có thể chuyện như thế lại xảy ra cho người nào khác, không chừng. Chẳng hạn như anh Murakami. Chứ anh Murakami cũng đâu phải hoàn toàn trong trắng, phải không nào?”

Sau ngày đó, tôi và hắn cũng đã vài lần gặp nhau, trao đổi những loại đĩa nhạc khó gọi là tiền vệ, hay cùng uống rượu với nhau. Mỗi năm 2, 3 lần. Tôi không phải là mẫu người ghi nhật ký đều đặn nên khó nhớ cho chính xác là bao nhiêu lần. Điều may mắn là cho đến nay, cả hắn lẫn tôi đều không bị nôn mửa hay điện thoại kiểu ấy gọi đến.[1]

❀ ❀ ❀

[1] Truyện ngắn “Oto 1979” đã đăng trong Tuyển tập “Kaiten Mokube no Deddo Hi-to – Carousel’s Dead Heat – Chạy đua sát nút trên vòng quay Ngựa Gỗ” tháng 10 năm 1985.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.