Chàng và nàng bước đi trên đường. Con đường bên cạnh nghĩa địa. Nửa khuya. Sương mù. Họ đâu có muốn giữa khuya mà đi ở chỗ như thế. Nhưng cũng vì nhiều sự tình khiến không đi ngang qua đó không được. Họ nắm chặt tay nhau, bước đi vội vã.
“Cứ như là trong phim video của Michael Jackson ấy nhỉ.” Nàng nói.
“Ừm, bia mộ động đậy kìa.” Chàng nói.
Đúng lúc ấy, có tiếng kẽo kẹt như vật gì nặng nề đang dời đi. Cả hai ngừng chân, bất giác nhìn nhau. Chàng cười: - “Có gì đâu. Khỏi phải căng thẳng thần kinh như thế. Cành cây trĩu xuống đấy. Vì gió hay gì đấy mà.”
Nhưng đâu có gió. Nàng nín thở nhìn quanh. Nghe rờn rợn quá đỗi. Như chuyện tà ác gì đấy sắp sửa xảy ra. Xác ướp đấy!
Nhưng chẳng thấy gì cả. Chẳng có dấu hiệu gì là người chết sống dậy cả.
Hai người lại rảo bước. Chàng cảm thấy mặt mình đanh lại.
“Tại sao em lại bước đi trông khó coi thế được chứ.” Chàng đột ngột nói.
“Gì thế?” Nàng ngạc nhiên. - “Em bước đi trông khó coi lắm sao?”
“Thô tục lắm.” Chàng nói.
“Thế sao?”
“Chân vòng kiềng như cua bò ấy.”
Nàng mím môi. Thì quả có chút khuynh hướng như thế thật. Gót giày mòn không được đều. Thế nhưng cũng đâu quá tệ đến phải chê bai thẳng thừng ngay mặt như thế chứ.
Dù nghĩ thế, nàng vẫn không nói gì. Nàng yêu chàng mà chàng cũng yêu nàng. Họ sắp kết hôn tháng sau đây mà. Cãi lẫy nhỏ nhặt thì không muốn. Có lẽ mình đi chân vòng kiềng một tí thật. Có sao đâu.
“Chơi với đàn bà đi chân vòng kiềng thế này là lần đầu đấy.”
“Rồi sao?” Nàng nói, cười gằn. Anh này say rượu sao chứ? Không, hôm nay có uống chút nào đâu.
“Mà trong lỗ tai em có đến ba nốt ruồi kia.” Chàng nói.
“Thế à?...”, nàng hỏi. - “Phía bên nào?”
“Bên phải đấy. Ngay phía trong tai bên phải có ba nốt ruồi. Thật là thô tục.”
“Anh ghét nốt ruồi à?”
“Nốt ruồi thô tục thế thì ghét lắm. Trên thế giới này có gã trai nào mà thích như thế được chứ?”
Nàng mím môi mạnh hơn.
“Mà thỉnh thoảng lại hôi nách nữa.” Chàng nói tiếp. - “Đã khó chịu từ trước rồi đấy. Nếu lần đầu gặp em nhằm mùa hè thì đã chẳng chơi với nhau rồi.”
Nàng thở dài. Rồi buông bàn tay đang nắm tay chàng ra. “Này, ngừng lại đi. Làm gì mà phải nói nhau đến như thế? Tàn tệ quá. Chứ anh từ trước đến nay, đâu...”
“Cánh tay áo đấy, cũng bẩn quá. Áo mặc hôm nay, ngay bây giờ đấy chứ đâu. Sao mà cẩu thả đến thế. Sao chẳng tề chỉnh được chút nào cả thế?”
Nàng nín thinh. Tức quá đến không thốt ra được lời nào.
“Nghe đây, có cả núi những điều anh muốn nói với em. Chân vòng kiềng, hôi nách, tay áo bẩn, tai có nốt ruồi, chỉ là một phần nhỏ thôi đấy. Ừ, tại sao lại đeo hoa tai chẳng hợp tí nào cả thế? Cứ như là gái đĩ ấy. Không, gái đĩ còn sang hơn nhiều kia. Đeo thứ hoa tai ấy vào thì đeo luôn vòng mũi đi. Hợp với cằm đôi của em lắm đấy. Cằm đôi ấy làm anh nhớ ra. Ừ, bà mẹ mập như heo ấy. Phục phịch như heo nái. Hình ảnh của em hai mươi năm sau đấy. Cái tính ăn tạp thì mẹ con giống hệt nhau. Như heo. Tối ngày chúi mũi ăn. Bố em cũng tàn tệ nữa. Chẳng viết được một chữ cho ra hồn. Dạo trước có lần đã viết thư cho bên nhà anh đấy. Cả nhà được một trận cười thỏa thích. Chẳng viết cho ra chữ. Hẳn là chưa xong cả tiểu học nữa chứ gì. Một nhà quá tệ. Văn hóa xóm nhà lá đấy. Thứ ấy thì cứ tưới xăng vào mà đốt quách đi cho rồi. Hẳn là mỡ cháy xèo xèo lên ấy.”
“Này, ghét nhau đến thế thì sao lại đòi lấy nhau chứ?”
Chàng làm như không nghe, cứ nói tiếp:
“Heo đấy. Còn chỗ ấy của em ấy à. Rõ thật là tàn tệ. Phải nhắm mắt mà làm, chứ đã dãn ra hết mức rồi, cứ như là đồ cao su rẻ tiền ấy. Mang phải thứ như thế thì thà chết còn hơn. Anh mà là đàn bà, mang phải thứ ấy thì xấu hổ mà chết mất. Chết kiểu nào cũng được. Cứ chết ngay đi cho. Sống mà làm gì nhục nhã.”
Nàng bàng hoàng, đứng dừng lại. - “Anh giỏi thật, dám...”
Đúng lúc ấy, chàng đột nhiên ôm lấy đầu. Rồi cau mặt lại đau đớn, ngồi khom xuống tại chỗ. Móng tay rứt tóc ở màng tai. - “Đau quá”. Chàng rên. - “Đầu nhức sắp nứt đôi ra mất. Không chịu đựng nổi. Đau quá đi.”
“Có sao không anh?” Nàng lo lắng hỏi.
“Có sao gì nữa. Đau chịu không thấu. Châm chích vào da như cháy lên ấy.”
Nàng áp bàn tay lên mặt chàng. Nghe nóng như lửa cháy. Nàng vuốt nhẹ. Da mặt chàng rách ra tuột đi như lột da vậy. Lớp thịt ở dưới hiện lên, đỏ loét, láng lẩy. Nàng nín thở, nhảy lùi lại phía sau.
Chàng đứng dậy. Rồi cười sằng sặc. Chàng tự tay lột hết da mặt mình ra. Tròng mắt rớt thõng xuống. Mũi chỉ còn là hai lỗ tối đen. Môi tiêu mất, lỗ răng nhơn nhởn. Hàm răng nhếch một nụ cười.
“Ta chơi với mầy là vì muốn ăn thịt như thịt heo của mầy. Ngoài ra, có ý nghĩa gì mà chơi với mầy chứ. Chừng đó cũng không hiểu được nữa à? Mầy khùng à? Mầy khùng à? Mầy khùng à? Ha ha ha ha ha”
Rồi đống thịt lõa lồ bầy nhầy ấy rượt đuổi theo nàng. Nàng cắm đầu cắm cổ chạy. Vẫn không sao rời xa đống thịt bám sát phía sau được. Đến góc nghĩa địa thì bàn tay nhơn nhớt đã chụp lấy cánh tay áo nàng. Nàng thảng thốt hét tướng lên.
*
* *
Chàng ôm thân thể nàng. Cổ họng nàng khô rang. Chàng mỉm cười nhìn nàng. “Sao thế nhỉ? Mộng dữ phải không?”
Nàng nhỏm dậy, nhìn quanh. Hai người đang nằm ngủ trên giường trong khách sạn bên hồ nước. Nàng lắc mạnh đầu.
“Em hét lớn lắm sao?”
“To lắm.” Chàng cười nói. - “Tiếng hét thật là to. Có lẽ mọi người trong khách sạn đều nghe được. Họ đừng nghĩ là có án mạng gì đấy thì tốt.”
“Xin lỗi anh.” Nàng nói.
“Có sao đâu.” Chàng nói. - “Mộng gì ghê gớm lắm à?”
“Mộng ghê gớm đến không tưởng tượng nổi kia.”
“Kể cho anh nghe đi.”
“Em không muốn kể.” Nàng nói.
“Kể ra thì tốt hơn chứ. Kể xong thì những kích đông như thế sẽ tiêu tan đi.”
“Mặc em. Lúc này, em chẳng muốn kể.”
Hai người im lặng một hồi. Nàng được ôm vào ngực trần của chàng. Từ xa, nghe có tiếng ếch kêu. Ngực nàng liên tục đập nhịp thong thả đều đặn.
“Này anh.” Nàng nói, như chợt nhớ ra điều gì. - “Em muốn hỏi anh chuyện này.”
“Gì thế em?”
“Không chừng trong tai em có nốt ruồi nào đấy chăng?”
“Nốt ruồi à?”. Chàng nói. - “Có phải em muốn nói đến ba nốt ruồi trông thô tục trong lỗ tai bên phải, đấy không?”
Nàng nhắm mắt lại.
Tiếp tục.[1]
❀ ❀ ❀
[1] Truyện ngắn “Zombi” đã đăng trong Tuyển tập “TV Pi-puru – Người Ti-vi” tháng 1 năm 1990.