Người Tivi

Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trú Mưa
Trú Mưa

❊ ❊ ❊

Gần đây tôi đọc tiểu thuyết thấy có câu “Nhất quyết không dùng tiền để làm tình với đàn bà, là một trong những điều kiện của người đàn ông đàng hoàng.” Đọc câu văn như thế, tôi nghĩ là tôi hiểu được.

Hiểu được, không hẳn có nghĩa là tôi nghĩ như thế là đúng. Mà chỉ là thừa nhận rằng có lối suy nghĩ như thế, mà thôi. Ít nhất thì cũng thừa nhận hẳn hoi rằng quả là có đàn ông ôm trong lòng một tín niệm như thế mà sống. Cá nhân tôi cũng không trả tiền để làm tình với đàn bà. Chưa hề làm thế bao giờ, mà từ đây về sau, cũng chẳng đặc biệt dự định làm thế. Nhưng trường hợp tôi thì không phải là vấn đề tín niệm, mà là vấn đề sở thích. Cho nên, tôi cảm thấy không thể quả quyết được rằng đàn ông trả tiền để làm tình với đàn bà là không đàng hoàng. Có thể chỉ là sự tình cờ đưa đẩy mà thành ra như thế thôi. Và cũng có thể nói như thế này:

Thật ra, đàn ông, ở một nghĩa nào đấy, ai cũng trả tiền để làm tình với đàn bà cả.

Ngày xa xưa, hồi tôi còn trẻ thì tất nhiên không hề suy nghĩ như thế. Thời ấy, tôi chỉ hồn nhiên nghĩ rằng tính dục là miễn phí. Ðã nghĩ rằng, khi một loại bảo ý (hay có thể được gọi bằng tiếng gì khác) gặp được bảo ý, thì tự nhiên, như lửa xẹt thiên nhiên, mà phát sinh ra hành vi tính dục. Hồi tôi còn trẻ thì quả thật đã song suốt như thế. Mà nói cho cùng thì thời ấy có tiền đâu mà trả. Mình đã không có tiền, mà người ta cũng chẳng có. Ðêm ngủ lại phòng trọ của cô gái nào không quen biết, sáng vừa nhắp cà phê uống liền vừa chia nhau miếng bánh mì nguội lạnh. Ðời sống thế mà vui quá.

Thế nhưng, tuổi tác chồng chất lên, theo đấy mà trưởng thành ra, thì chúng ta dần dần có lối nhìn khác đi. Trong lối nhìn ấy, tồn tại hay thực tại của chúng ta không phải được thành lập bằng cách gom lại các khía cạnh riêng lẻ khác nhau, mà là một tổng thể không khi nào tách rời ra được. Nghĩa là, chúng ta dao động, kiếm tiền, đọc sách mình thích, bỏ phiếu bầu cử, đi xem đá bóng, ngủ với đàn bà... mỗi một thao tác như thế đâu có vận hành độc lập với nhau, mà kết cuộc, chỉ là những tên gọi khác nhau của cùng một thực thể mà thôi. Vì thế, chẳng hạn, khía cạnh kinh tế của sinh hoạt tính dục cũng chính là khía cạnh tính dục của sinh hoạt kinh tế, là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.

Ít nhất thì hiện nay, tôi suy nghĩ như thế đấy.

Bởi vậy, quả quyết rằng “Nhất quyết không dùng tiền để làm tình với đàn bà, là một trong những điều kiện của người đàn ông đàng hoàng” như nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết tôi đang đọc, là điều tôi không thể nào làm được. Tôi chỉ có thể nói rằng đấy là một lựa chọn có thật, thế thôi. Bởi lẽ, như đã nói, trong sinh hoạt đời thường, chúng ta mua qua bán lại, đổi chác đủ thứ, cuối cùng rồi chẳng còn biết thứ gì đã mua, hay thứ gì đã bán nữa, là chuyện vẫn thường xảy ra.

Tôi không thể giải thích hay hơn được, nhưng kết cuộc là như thế đấy chứ gì. Lần ấy, cô gái cũng ngồi uống rượu với tôi kể rằng mấy năm trước, cô đã nhận tiền mà ngủ với vài người đàn ông.

Hôm ấy, tôi đang ngồi uống rượu trong một quán rượu vừa là tiệm ăn mới mở ở ngã rẽ vào khu Omotesando gần phía Shibuya. Quán này có đủ ba loại whisky Canada, có thức ăn nhẹ kiểu Pháp, trên quầy bằng đá hoa cương chất đầy rau trái, từ loa phát ra tiếng hát Doris Day trong bản It’s Magic. Kiểu quán rượu mà dân vẽ kiểu mẫu thời trang hay minh họa sách bảo thời thượng hay tụ tập nói chuyện cách mạng cảm giác. Quán rượu kiểu ấy thì thời đại nào cũng phải có. Trăm năm trước đã có rồi, mà trăm năm sau hẳn cũng sẽ có.

Sở dĩ tôi vào quán rượu này chỉ vì đang tìm đến một nơi gần đây thì thình lình gặp mưa. Vừa xong chuyện bàn thảo công việc ở Shibuya, đang nhàn tản bước về phía tiệm nhạc Pied Piper để xem đĩa nhạc mới thì trời bắt đầu mưa. Vẫn còn sớm nên quán hầu như chẳng có bóng người khách nào, lại có cửa kính nhìn ra đường để có hể xem chừng mưa ngớt, nên thôi thì vào trong ấy uống bia mà chờ cho tạnh mưa vậy.

Trong cặp còn có vài cuốn sách vừa mới mua nên khỏi lo phải làm gì cho qua thời giờ.

Nhìn vào thực đơn, thấy mục bia có đến 20 hiệu khác nhau. Tôi gọi đại một thứ bia, còn đồ nhắm thì lưỡng lự một hồi rồi chọn đĩa đậu hồ trăn pistachio. Mùa hè sắp hết, đường phố bàng bạc một thứ không khí cuối hè. Các cô gái, cô nào cũng đã ăn nắng đậm đà, mặt như muốn nói: “Trên đời này chẳng còn chuyện gì lạ cả.” Thoáng chốc, mưa nặng hạt đã nhuộm thẫm mặt đường nhựa làm nguội bớt nhiệt tình của đường phố.

Nhóm người ồn ào ấy vừa giũ nước mưa trên dù phành phạch vừa nhảy ùa vào quán, đúng lúc tôi đang đọc cuốn tiểu thuyết mới của Saul Berro[1]. Tác phẩm này, mà đại khái loại tiểu thuyết của Saul Berro, không thích hợp với chuyện giết thì giờ đợi mưa tạnh, nên tôi kẹp tấm giấy đánh dấu vào rồi gập sách lại, vừa lột vỏ đậu hồ trăn vừa quan sát nhóm người mới đến. Bọn họ tất cả bảy người, bốn nam ba nữ. Trông đâu trong khoảng 21 đến 29 tuổi, cả bọn ăn mặc dù chưa đến mức đỉnh nhọn thời trang, nhưng cũng kiểu cọ hợp trào lưu mới nhất. Tóc dựng đứng lên, áo Aloha buông thõng, quần phình rộng chỗ đùi, mắt kính vành tròn màu đen... những kiểu như thế.

Vừa vào đến, họ ngồi quanh một bàn lớn hình bầu dục ngay giữa quán. Có vẻ là khách quen của quán này. Mà thật, chưa nghe họ gọi gì đã thấy mang lại chai whisky giữ sẵn trong quán, và một xô nước đá. Hầu bàn trao thực đơn cho mỗi người. Họ là loại người gì thì tôi không biết, nhưng có thể tưởng tượng đại khái được họ định làm gì ở quán này. Có lẽ là sẽ bàn thảo kế hoạch làm việc, hoặc là kiểm điểm công việc đã làm xong. Đằng nào thì cũng sẽ uống đến say, lặp đi lặp lại cùng một chuyện, rồi bắt tay nhau mà giải tán. Một cô sẽ say mèm, một gã sẽ đưa cô bằng taxi về phòng trọ của cô, rồi nếu song suốt thì chui luôn vào giường cô ta. Từ trăm năm trước đã lưu truyền kiểu họp mặt như thế cho đến ngày nay.

Quan sát bọn ấy chán rối, tôi quay sang ngắm cảnh bên ngoài khung cửa. Mưa vẫn còn nặng hạt. Bầu trời vẫn còn tối om như bị úp chụp dưới nắp đậy. Có vẻ mưa còn kéo dài hơn mình tưởng. Hai bên lề đường, nước mưa tụ lại thành dòng chảy siết. Phía đối diện quán là một tiệm buôn cũ kỹ bán thức ăn khô, những món đậu nấu, củ cải phơi khô... bày bán trong những ô kính. Dưới chiếc xe tải hạng nhẹ, một con mèo trắng to tướng nằm trú mưa.

Lơ đãng ngắm khung cảnh ấy một hồi, tôi quay mắt lại vào trong quán, vừa ăn vài hạt đậu hồ trăn vừa nghĩ hay là giở cuốn sách ra đọc tiếp, thì một cô gái bước đến bàn tôi, gọi tên tôi. Một cô trong nhóm bảy người vào quán ấy.

“Có đúng là ông không?” cô ta hỏi. “Ðúng đấy.” Tôi đáp, ngạc nhiên sao cô biết tên tôi. “Ông không nhớ em sao?” Cô hỏi.

Tôi nhìn kỹ khuôn mặt cô. Trông quen quen nhưng chẳng nhớ ra là ai, nên tôi thành thật mà nói thế. Cô gái kéo ghế trước mặt tôi, ngồi xuống.

“Em đã phỏng vấn ông Murakami một lần rồi đấy mà.” Cô nói.

Nghe cô nói thế thì tôi nhớ lại quả là lúc tôi mới xuất bản cuốn tiểu thuyết đầu tay, tức là gần năm năm về trước, cô ấy đã là người biên tập cho nguyệt san phụ nữ của một hãng xuất bản lớn, chuyên giữ mục điểm sách, nên đã đăng bài phỏng vấn tôi trên mục ấy. Ðối với tôi thì đúng là cuộc phỏng vấn đầu tiên từ khi tôi chính thức là tiểu thuyết gia. Thời ấy, cô còn để tóc dài, mặc chiếc áo đầm thanh nhã, chững chạc. Tôi nhớ là cô trẻ hơn tôi 4, 5 tuổi.

“Trông cô đổi khác quá nên tôi không nhận ra ngay được.” Tôi nói.

“Ðúng là khác lắm.” Cô nói, và cười lớn. Tóc cô cắt gọn theo kiểu thời thượng, áo sơ mi màu ka ki buông thõng như làm bằng vải bao che mưa cho xe đạp, tai đeo lòng thòng hai phiến kim loại. Thuộc loại người đẹp, khuôn mặt rõ nét, trang phục như thế trông cũng thật hợp với cô.

Tôi gọi hầu bàn cho ly whisky đôi, với nước đá. Hầu bàn hỏi ông muốn loại whisky nào. Tôi ướm hỏi xem có Shivas Regal không, anh ta đáp Shivas thì có sẵn. Tôi quay sang hỏi cô gái xem cô muốn uống gì không. Cô bảo cùng thứ như tôi. Tôi gọi hai ly whisky đôi Shivas với nước đá.

“Cô không phải quay lại đằng đám kia sao.” Tôi hỏi, liếc nhìn về phía bàn giữa quán.

“Không sao.” Cô đáp ngay. – “Uống với họ chỉ vì công việc thôi, mà công việc ấy cũng coi như xong cả rồi.”

Whisky được mang đến, nhấm nháp thì vẫn là mùi hương Shivas quen thuộc.

“Này ông Murakami, ông có biết là tạp chí em làm việc ấy đã tiêu mất rồi không?” Cô hỏi.

Quả thật tôi cũng có nghe nói thế. Tạp chí ấy thì tiếng tăm không đến nỗi tệ, tiếc là bán không chạy được, nên hai năm trước đây đã bị đình bản.

“Vì thế, lúc ấy em đã bị chuyển công tác sang ban hành chánh. Em đâu có chịu, đã kháng nghị ghê lắm nhưng kết cuộc vẫn bị hãng áp đặt. Dùng dằng mãi lôi thôi quá nên em xin nghỉ việc luôn.” Cô nói.

“Tạp chí thật hay, tiếc quá nhỉ.” Tôi nói.

Cô nghỉ làm ở hãng ấy vào mùa xuân hai năm nước, và cũng khoảng ấy, đã chia tay với người tình từng gắn bó ba năm. Lý do kể ra thì dài dòng, nhưng hai chuyện ấy có quan hệ mật thiết với nhau. Nói ngắn gọn thì hai người đều đã làm biên tập cho cùng một tạp chí. Anh ta lớn hơn cô 10 tuổi, đã kết hôn, và có đến hai đứa con. Anh ta ngay từ đầu đã chẳng có ý định bỏ vợ để sống chung với cô, và cũng đã nói rõ ràng như thế với cô rồi. Cô nghĩ như thế cũng chả sao.

Anh ta nhà ở tận Tanashi, nên thuê một phòng khách sạn loại dành cho hội viên, lúc công việc bận rộn thì tuần hai ba ngày qua đêm ở đấy. Cô cũng ở khách sạn ấy mỗi tuần một ngày. Trong quan hệ, nhất thiết không có sự ép uổng. Về mặt này thì anh ta là một tay lão luyện, để ý để tứ cẩn thận từng chi tiết nhỏ nhất, mà có cũng khỏi phải lo lắng. Nhờ thế mà cả ba năm trời, chuyện của hai người vẫn không ai biết. Người trong ban biên tập còn tưởng họ xung khắc nhau nữa kia.

“Ông thấy có đáng nể không?.” Cô nói.

“Ðáng nể thật.” Tôi nói thế, nhưng nghĩ chuyện ấy cũng thường có thôi.

Sau quyết định đình bản tạp chí, thay đổi nhân sự được công bố, anh ta được đề bạt làm phó tổng biên tập cho một tuần báo phụ nữ của hãng. Còn cô thì như đã nói, bị đẩy qua ban hành chánh. Nguyên là được nhận vào làm biên tập, nên cô đã kháng nghị, xin cho làm tiếp việc biên tập, nhưng bị bác với lý do là hãng không còn chỗ cho biên tập, cô chịu khó làm việc hành chánh một hai năm, sau đấy hãng có thể lại tuyển cô sang ban biên tập. Cô không tin là chuyện sẽ song suốt kiểu ấy. Bởi cô đã chứng kiến nhiều trường hợp, người làm việc biên tập một khi bị đẩy rơi ra thì không còn có thể quay về chỗ cũ nữa, mà sẽ tàn đời trùm phủ trong đám giấy tờ sổ sách của phòng hành chánh hay phòng bán hàng.

Khoảng trống lưu đày ấy sẽ một năm trở thành hai, hai năm trở thành ba, ba năm thành bốn, dần dần người già đi, không còn cảm giác bén nhạy cần cho một người biên tập hàng đầu nữa. Cô không muốn bị như thế.

Cô cố nhờ người tình giúp kéo về lại phòng biên tập. Anh ta bảo sẽ gắng sức xem sao, nhưng chắc là không được đâu. Lúc này, quyền phát ngôn của anh ta bị hạn chế lắm, làm ầm lên thì lại bị hạch hỏi nhiều chuyện là điều anh ta không muốn. Chi bằng chịu đựng phòng hành chánh một hai năm, trong thời gian ấy, quyền hạn của anh ta sẽ tăng tiến đủ để kéo cô về lại được phòng biên tập. Em làm thế đi nhé. Đấy là cách tốt nhất rồi. Anh ta bảo thế.

Láo toét. Cô nghĩ. Thật ra, anh ta lo sợ quá rồi. Chính anh ta vừa phải nhảy qua một cây đu mới, nội chuyện lo cho thân anh ta thôi cũng đủ đầy đầu óc anh ta rồi, hẳn là anh ta chẳng muốn động lấy một ngón tay cho chuyện của cô. Nghe những lời đưa đẩy của anh ta, hai tay cô dưới gầm bàn run lên bần bật vì tức giận. Cô thấy mọi người, cho đến cả anh ta, ai cũng chẳng ngần ngại giẫm lên cô mà bước. Cô đã muốn tạt nguyên cốc cà phê vào mặt tên đàn ông, nhưng nghĩ lại thấy điên rồ quá nên thôi.

Anh nói đúng. Có lẽ như thế là tốt.” Cô nói với anh ta, và mỉm cười. Ngay hôm sau, cô gửi đơn xin thôi đến hãng.

“Nghe chuyện thế này, ông có thấy chán không?” Cô hỏi tôi, và uống như liếm một chút whisky, rối lấy ngón tay cái thon đẹp sơn móng tay kỹ lưỡng ấy mà bóc vỏ hạt đậu hồ trăn. Tiếng vỏ đậu tách ra nghe hay hơn lúc tôi bóc vỏ nhiều.

“Không chán đâu.” Tôi nói, mắt ngắm móng tay cái của cô. Cô cho hai mảnh vỏ đã tách ra vào gạt tàn thuốc, rồi đưa hạt đậu lên miệng.

“Chẳng hiểu sao em lại bắt đầu kể chuyện này thế nhỉ?” Cô nói. - “Nhưng mà, lúc máy trông thấy ông Murakami, tức thì có gì đấy đã tạo cho em chút hoài niệm...”

“Hoài niệm à?.” Tôi hỏi lại, hơi ngạc nhiên. Tôi đã gặp cô ấy chỉ có hai lần mà đã có nói chuyện gì thân mật với cô đâu?

“Nghĩa là, nói sao nhỉ, em cảm thấy như gặp được người quen thân ngày xưa ấy. Như là, bây giờ thì sống trong thế giới khác nhau, nhưng ngày xưa có thời đã quan hệ thân thiết vô cùng... Thật sự thì có thể là không thân thiết đến như thế. Nhưng mà... ông hiểu em muốn nói gì chứ nhỉ?”

“Có cảm giác là hiểu được.” Tôi nói. Chung quy, đối với cô ta, tôi chỉ là một thứ hiện hữu có tính cách ký hiệu, hay nói với hảo ý, có tính cách nghi thức, thế thôi. Chứ thật ra, hiện hữu tôi không thuộc vào cái thế giới cảm nhận được trên bình diện sinh hoạt đời thường của cô ta. Nghĩ thế, tôi tự nhiên có cảm giác kỳ dị. Vậy thì, con người tôi thuộc vào bình diện sinh hoạt đời thường của cái gì mới được chứ? Thật là một chuyện khó hiểu. Mà lại là một chuyện chẳng dính dáng gì đến cô ta cả. Vì thế, tôi chẳng nói gì về nó cả, mà chỉ nói “Có cảm giác là hiểu được.”

Cô ta lại lấy một hạt đậu hồ trăn và dùng móng tay cái tách vỏ ra như nước.

“Em muốn ông hiểu cho là không phải em đi đâu cũng kể lể chuyện này với bất cứ người nào.” Cô nói. - “Thật ra, đây là lần đầu em kể cho một ai khác.”

Tôi gật đầu. Ngoài khung cửa sổ, cơn mưa mùa hè vẫn chưa dứt. Cô mân mê vỏ đậu trên tay một hồi xong bỏ vào gạt tàn thuốc, rồi kể tiếp.

Ngay sau khi nghỉ việc, cô gọi điện thoại cho tất cả những người biên tập, người thu hình cho phim ảnh, người viết thuê cho báo chí... mà cô quen biết qua công việc, để báo tin đã nghỉ việc và đang cần công việc mới. Vài người trấn an là sẽ tìm ra việc mới cho cô. Trong số, có người còn bảo là cô hãy đến làm ngay. Đại loại là những việc vặt như biên tập tạp chí quảng cáo, tạp chí tin địa phương, hay làm các tờ rời quảng cáo cho các hãng may thời trang. Nhưng cũng còn đỡ chán hơn là việc chỉnh lý hóa đơn trong các hãng lớn.

Tạm thời, cô được hai chỗ nhận làm, gom hai phần lương ấy lại thì có vẻ: không đến nỗi thua kém mức lương trước, nên cô cũng an tâm. Thế nên cô xin hoãn việc một tháng, định sẽ ở nhà chơi, đọc sách, đi xem phim, hay đi du lịch gần nhà. Không nhiều, nhưng cũng có được tiền nghỉ hãng, nên sinh hoạt cũng không đến nỗi phải lo lắng. Cô tìm đến người làm kiểu tóc mà cô quen khi còn làm biên tập tạp chí, bảo cắt tóc ngắn theo kiểu thời thượng, rồi rảo khắp các tiệm thời trang mà người làm kiểu tóc ấy quen biết, để mua quần áo, giày, ví và nữ trang thích hợp với kiểu tóc mới.

Hai ngày sau khi cô nghỉ việc, gần tối, có điện thoại từ anh chàng tình nhân đồng nghiệp cũ gọi đến. Nghe anh ta xưng tên, cô chẳng nói chẳng rằng, cắt điện thoại. 15 giây sau, điện thoại lại reo. Bắt lên thì cũng là anh ta. Lần này cô không cắt điện thoại, mà nhét ống nói vào túi đeo vai rồi đóng khóa lại. Từ đấy anh ta không còn điện thoại đến nữa.

Một tháng nghỉ ngơi ấy thong thả trôi. Kết cuộc, cô không đi du lịch ở đâu cả. Nghĩ cho cùng, cô vốn chẳng thích gì chuyện du lịch, mà việc một cô gái 28 tuổi, vừa đổ vỡ với người tình rồi đi du lịch một mình, cô thấy sao mà giống truyện tiểu thuyết rẻ tiền quá, nên thôi. Trong 3 ngày, cô đã đi xem 5 cuốn phim, đi nghe hòa nhạc, đi nghe nhạc Jazz sống ở quán Live House ở Roppongi. Và đọc hết cuốn này đến cuốn khác các sách cô đã mua chất đống chờ dịp rảnh sẽ đọc. Đĩa nhạc cũng đã nghe. Cũng đã đến tiệm bán đồ thể thao, mua giày chạy bộ và quần thể thao, đã thử chạy bộ quanh nhà mỗi ngày 15 phút.

Tuần đầu tiên thì song suốt như thế. Ðược giải phóng khỏi công việc phiền tạp bào mòn thần kinh, tha hồ muốn làm gì thì làm, quả thật là tuyệt vời. Khi thích thì làm bếp, món này món nọ, chiều xuống thì một mình nhắm bia, nhắm rượu chát.

Thế nhưng, những ngày nghỉ ngơi ấy qua hết ngày thứ mười thì có gì đấy bắt đầu thay đổi trong cô. Chẳng còn phim nào cô muốn đi xem, nhạc nghe ồn quá đến không còn kiên nhẫn nghe cho hết một đĩa, sách giở ra đọc thì nhức đầu. Các món ăn cô làm, món nào cũng lạc vị. Chạy bộ thì từ ngày bị một tên mặc đồ học trò mà bộ dạng hung hiếm bám theo, cô đành dẹp luôn. Thần kinh đâm ra căng thẳng vô cớ, đêm ngủ giật mình tỉnh giấc, cảm giác rờn rợn như trong bóng tối có ai nhìn mình đăm đăm. Những lúc như thế, cô trùm mền kín đầu, nằm run chờ cho trời sáng. chẳng muốn ăn, cả ngày cứ bồn chồn, mà chẳng muốn làm gì cả.

Cô thử gọi điện thoại cho người quen biết, bất cứ ai. Trong số, có vài người chịu khó nói chuyện với cô, giúp ý cho cô, nhưng họ cũng bận rộn công việc, không thể nói chuyện đời với cô mãi được. Còn hai ba hôm nữa thì công việc bớt căng,lúc ấy cùng đi uống rượu thư thả với nhau nhé. Họ nói thế rồi cắt điện thoại. Hai ba hôm sau, chẳng có điện thoại nào rủ cô đi uống cả. Bởi công việc này bớt căng thì có ngay công việc khác phải làm. Chính cô trong sáu năm rồi, cũng đã lặp đi lặp lại kiểu sinh hoạt bận rộn ấy, nên cô cũng hiểu cho họ. Cô thôi không gọi điện thoại đến để làm phiền thêm cho họ nữa.

Chiều xuống, ở nhà mãi cũng khổ, nên đêm nào cô cũng mặc áo quần mới mua vào rồi ra khỏi nhà, tìm đến các quán rượu quanh Roppongi hay Aoyama mà nhắm nháp mấy ly rượu, cho đến giờ tàu điện cuối trong ngày. Ðêm nào may mắn thì gặp được người quen biết ngày trước mà nói chuyện cho qua thì giờ. Ðêm nào rủi, mà phần lớn là đêm rủi, thì chẳng gặp được ai quen biết. Có đêm còn rủi hơn, trên chuyến tàu điện cuối về nhà còn bị tên đàn ông nào lạ mặt vung tinh dịch vào váy, hay bị tay lái taxi phá chọc nham nhở. Trong đô thị chen chúc cả mười một triệu người này, cô cảm thấy mình cô độc đến không thể chịu nổi.

Khởi đầu, cô đã ngủ với một y sĩ trung niên. Ông ta đẹp trai, quần áo bảnh bao, sau này cô biết là 51 tuổi. Trong quán rượu chuyên chơi nhạc Jazz ở Roppongi, cô đang ngồi uống rượu một mình thì có người đàn ông đến bên cạnh, nói: Có vẻ cô đợi người không đến, mà tôi cũng thế. Nếu cô cho phép, thì ta cùng ngồi uống với nhau cho đến khi một trong hai người hẹn gặp ấy đến, được không thưa cô? Thứ cước bản đã sáo mòn ấy, ông tạ nói với một giọng đàn ông rất êm tai, khiến cô hoang mang một tí, rồi đáp Cũng chả sao. Mời ông. Thế rồi hai người nghe nhạc Jazz một hồi piano tam tấu như nước đường pha loãng, uống rượu chai Jack Daniels ông ta giữ sẵn ở quán này, nói chuyện đời xưa ở khu phố Roppongi. Tất nhiên, người ông ta hẹn không bao giờ đến. Đồng hồ chỉ quá 11 giờ đêm, ông ta rủ hay là đến nơi nào đấy yên tĩnh mà dùng bữa khuya. Cô nói bây giờ phải đi một mình về tận Koenji. Ông ta nói. Vậy thì để tôi lái xe đưa cô về. Cô nói Không cần xe, tôi về một mình cũng được. Ông ta nói Hay là cô đến căn phòng của tôi gần đây mà nghỉ rồi mai hãy về. Tất nhiên là nếu cô không thích thì tôi cũng không làm gì bậy đâu.Cô lặng thinh. Ông ta cũng im lặng.

Tôi đắt lắm đấy. Cô nói. Tại sao lại vọt miệng ra thế, tự mình cũng không hiểu được. Thế nhưng câu nói ấy đã tự nhiên vọt ra một cách thật trơn tru. Câu nói một khi đã ra khỏi miệng rồi thì không làm sao kéo vào lại được nữa. Thế nên cô cắn môi mà nhìn đăm đăm vào khuôn mặt người đối diện. Người ấy mỉm cười tươi tắn, rót whisky vào ly, rồi nói. Được thôi. Cô cứ cho biết là bao nhiêu.

70 ngàn. Cô đáp, tức thì. Vì sao lại là 70 ngàn thì hoàn toàn chẳng có căn cứ gì cả. Dù vậy, cô có cảm giác phải là 70 ngàn mới được. Mà cô cũng có ý nghĩ là nói 70 ngàn thì ông ta có lẽ sẽ từ chối.

Ðược rồi, và thêm bữa ăn món Pháp nữa. Ông ta nói, uống cạn ly whisky rồi đứng lên. Nào, ta đi.

“Cô nói ông ta là y sĩ đấy nhỉ?” Tôi hỏi cô ấy.

“Vâng, đúng thế.” cô đáp.

“Y sĩ gì thế? Nghĩa là chuyên môn về ngành gì?”

“Thú y.” cô đáp. - “Thú y sĩ ở Setagaya đấy.”

“Thú y à.” Tôi nói.

Đột nhiên tôi không lý giải được tại sao thú y sĩ lại trả tiền mua gái như thế. Nhưng mà, tất nhiên, thú y sĩ thì cũng trả tiền mua gái chứ.

Ông thú y sĩ ấy đưa cô đi ăn món Pháp xong, dẫn cô về căn chung cư một phòng của ông ta gần ngã tư Kamiyachô. Ông ta đối xử dịu nhẹ với cô. Không hung bạo mà cũng không chơi trò gì biến thái. Hai người giao tình từ tốn, ngưng nghỉ một giờ, rồi lại làm tình lần nữa. Lúc đầu, cô hoảng hốt vì đã rơi mất vào tình huống như thế này, nhưng được ông ta ân ái một hồi, những ưu tư dư thừa ấy dần dần tiêu tán, và cô cuốn hút vào dục tình. Sau khi người đàn ông đã rút ra mà đi vào phòng tắm, cô nằm dài trên giường một hồi lâu, mắt nhắm lại. Cô cảm nhận được rằng những nôn nao bồn chồn không duyên cớ đã chất chứa trong cô suốt mấy ngày nay đã hoàn toàn tan biến đi mất. Cô nghĩ lạ thật, sao lại ra nông nỗi này nhỉ. Khi cô thức giấc khoảng 10 giờ sáng thì người đàn ông đã đi làm rồi. Trên bàn có một phong bì đựng 7 tờ 10 ngàn Yên, cạnh đấy là chìa khóa phòng, và một tờ thư nhờ cô thảy chìa khóa vào hộp thư, nhắn cô trong tủ lạnh có bánh táo, sữa tươi, trái cây, và nếu được, muốn sớm gặp lại cô, mong cô điện thoại đến, từ 1 giờ đến 5 giờ chiều thế nào cũng có mặt cùng với tấm danh thiếp của viện thú y. Trên danh thiếp có số điện thoại khu 2211 của viện thú y, tên viện in nổi “Nyan Nyan Wan Wan”. Cô xé đôi cả tờ thư lẫn danh thiếp, mang đến bồn rửa mặt bật quẹt đốt đi. Xấp tiền cho vào xách tay. Các thứ trong tủ lạnh thì không động đến. Cô gọi taxi trở về phòng trọ của mình.

“Sau đấy đã vài lần nhận tiền mà ngủ với vài người khác nữa.” Cô gái nói với tôi. Rồi im lặng.

Tôi chống hai khủy tay lên bàn, hai bàn tay đan ngón vào nhau trước môi. Tôi gọi hầu bàn cho hai ly whisky nữa. Một lúc sau, whisky được mang đến.

“Nhắm chút gì không?” Tôi hỏi.

“Không, khỏi cần. Ông khỏi phải lo cho em.” Cô nói.

Cả hai lại nhấm nháp whisky nước đá.

“Tôi hỏi thế này có khi đường đột một tí, được không cô? Tôi ướm hỏi.

“Ðược chứ, có sao đâu.” cô đáp. Rồi mở tròn mắt, chăm chú nhìn tôi. - “Thì em muốn nói chuyện thành thực mới kể cho ông Murakami nghe đấy chứ.”

Tôi gật đầu, tách vỏ hạt đậu không còn lại bao nhiêu trong đĩa. “Những khi khác, cô cũng đòi 70 ngàn như thế à?”

“Không.” Cô đáp. - “Chẳng phải thế. Cũng tùy lúc mà vọt miệng ra giá tiền khác nhau. Cao nhất là 80 ngàn, thấp nhất có lẽ là 40 ngàn. Trông mặt người ta mà trực giác ra những con số như thế đấy chứ. Vậy mà chưa lần nào người ta từ chối sau khi nghe giá tiền ấy cả đấy.”

“Cô đáng nể thật.” Tôi nói.

Cô gái cười lớn.

Cô đã ngủ với năm người đàn ông trong khoảng nghỉ việc ấy. Toàn là những đàn ông sành sõi chuyện ăn chơi, ứng xử điệu nghệ, trong khoảng tuổi 40 hay 50. Cô nhặt đàn ông ở những quán rượu mà cô khỏi chạm mặt với người cô quen biết; và đã nhặt đàn ông ở quán nào rồi thì không đến đấy nữa. Thường thì người đàn ông thuê khách sạn rồi vào đấy làm tình. Chỉ có một lần, phải làm với tư thế kỳ quặc, còn thì những người khác đều bình thường như mọi người bình thường thôi. Tất nhiên là họ trả tiền đàng hoàng cả.

Thế rồi những ngày nghỉ ngơi của cô cũng dứt. Trở lại những ngày tháng bận bịu từ công việc này đến công việc khác. Việc biên tập cho các tạp chí quảng cáo, tạp chí tin địa phương, hay làm các tờ rời quảng cáo không có được uy tín hay ảnh hưởng sâu rộng của các tạp chí lớn, nhưng bù lại, cô có thể vận dụng sở trường và ý thích của mình vào công việc từ đầu đến cuối. So với ngày trước, cô cảm thấy hạnh phúc hơn. Và cô có người yêu mới, là chuyên viên thu hình phim ảnh, lớn hơn cô hai tuổi. Nên cô không nghĩ đến chuyện nhận tiền mà ngủ với người đàn ông nào khác nữa. Hiện tại, việc làm còn hấp dẫn nên cô chưa muốn kết hôn ngay, nhưng cô cho biết có lẽ hai ba năm nữa sẽ tính đến chuyện kết hôn.

“Khi ấy, sẽ báo tin cho ông Murakami biết nữa.” Cô nói.

Tôi ghi địa chỉ vào một trang sổ tay, xé ra, trao cho cô. Cô cảm ơn.

“Thế, tiền nhận được khi ngủ với những người đàn ông ấy, kết cuộc ra sao rồi?” Tôi hỏi.

Cô nhắm mắt lại, uống một hớp whisky, rồi cười khúc khích.

“Ông nghĩ là đã ra sao rồi?”

“Chẳng biết.” Tôi nói.

“Em đã cho trọn vào trương mục để dành dài hạn cả rồi đấy. Cô nói.

Tôi cười lớn. Và cô cũng cười theo.

“Sau này, chuyện cưới hỏi, rồi chuyện này chuyện kia, thế nào cũng cần tiền, có bao nhiêu cũng không đủ. Ông có nghĩ thế không?”

“Có lẽ thế.” Tôi nói.

Nhóm người ở bàn giữa quán to tiếng gọi tên cô. Cô quay lại vẫy tay với họ.

“Đến lúc em phải đi rồi.” Cô nói với tôi. - “Cảm ơn ông đã chịu khó nghe em kể lể dài dòng.”

“Nói thế này không biết có nên không, nhưng quả thật chuyện cô kể thú vị lắm.” Tôi nói.

Cô đứng lên khỏi ghế, mỉm cười. Khuôn mặt cô thật xinh đẹp với nụ cười ấy.

“Này.” Tôi nói. - “Giả thử, tôi nói là muốn trả tiền mà ngủ với cô, thì cô nghĩ sao. Giả thử thế thôi.”

“Ừm.” cô nói. - “Cô cho giá bao nhiêu?”

Cô gái hé môi một tí, hít vào một hơi dài, suy nghĩ đâu khoảng 3 giây, rồi lại mỉm cười tươi tắn, nói. - “20 ngàn Yên.”

Tôi rút ví trong túi ra, kiếm xem còn bao nhiêu. Còn được 38 ngàn Yên.

“20 ngàn, thêm chi phí khách sạn, tiền rượu ở đây, và vé tàu điện về nhà; vừa đủ chừng ấy, có phải thế không ông?”

Quả thật đúng như cô nói!

“Cô ngủ ngon.” Tôi nói.

“Ông ngủ ngon.” Cô nói.

Tôi bước ra ngoài quán, mưa đã tạnh hẳn. Mưa mùa hè không kéo dài. Ngước lên nhìn, trời sao lóng lánh hiếm có. Tiệm bán đồ khô bên kia đường đã đóng cửa từ lâu, xe tải hạng nhẹ có con mèo trú mưa ở dưới đã đi đâu mất rồi. Tôi bước đi trên đường vừa tạnh mưa về phía Omotesando, thấy đói bụng nên tạt vào quán lươn nướng, ăn cơm lươn. Vừa ăn, tôi vừa tưởng tượng đến chuyện trả 20 ngàn Yên để ngủ với cô gái. Chuyện ngủ với cô ấy tự nó có lẽ không tệ, nhưng chuyện trả tiền thì tôi nghĩ có hơi kỳ cục.

Và tôi nhớ lại ngày xưa, thời mà tính dục đã miễn phí, giống như cháy rừng. Mà thời ấy, tính dục là miễn phí giống như cháy rừng thật đấy.[2]

❀ ❀ ❀

[1] 70 ngàn Yen khoảng 700 đô la.

[2] Truyện ngắn “Amayadori” đã đăng trong Tuyển tập “Kaiten Mokuba no Deddo Hi-to – Carousel’s Dead Heat – Chạy đua sát nút trên vòng quay Ngựa Gỗ” tháng 10 năm 1985.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.