Người Tivi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Quần Cộc Kiểu Đức
Quần Cộc Kiểu Đức

❊ ❊ ❊

Tôi đã nghĩ đến việc viết những truyện trong cuốn sách này như một loạt những phác họa, Vào mùa hè vài năm trước đây. Cho đến lúc bấy giờ thì tôi chưa hề nghĩ đến chuyện muốn viết loại văn chương như thế, nếu cố ấy đã chẳng kể lại câu chuyện này cho tôi nghe, và nếu không đặt nghi vấn rằng liệu câu chuyện như thế này có thể nào thành đề tài tiểu thuyết được không, thì có thể tôi đã không viết cuốn sách này rồi. Trong ý nghĩa đó thì chính cô ấy là người đánh diêm bật ra mồi lửa cho tôi đấy.

Thế nhưng từ khi cô ấy đánh diêm cho đến khi lửa bén sang tôi thì đã mất một khoảng thời gian dài. Mà dây dẫn lửa trong người tôi có loại lại dài quá. Có khi dài quá đến nỗi vượt qua khỏi cả tuổi thọ của quy luật hành động hay tình cảm của chính tôi nữa. Gặp trường hợp đó thì cho dù lửa có bén đến than tôi đi nữa, cũng chẳng còn có thể làm nổ ra được gì có ý nghĩa. Rất may là đối với cuốn sách này thì hiện tượng phát hỏa đã xảy ra được trong vòng giới hạn về thời gian, do đó tôi đã viết được những dòng chữ này đây.

Câu chuyện được kể cho tôi nghe từ một người bạn cùng lớp cũ của vợ tôi. Cô ấy và vợ tôi thì thời học sinh chẳng thân với nhau lắm, nhưng quá tuổi 30 tình cờ lại gặp mặt nhau rồi từ đó qua lại thân thiết với nhau. Tôi thỉnh thoảng lại cảm thấy đối với người chồng thì bạn của vợ mình là loại hiện hữu không có gì kỳ lạ bằng, nhưng dù vậy, với cô ấy thì ngay từ lần đâu gặp nhau lại đã có cảm tình được. Cô cao lớn hơn vóc người đàn bà thông thường, chiều cao và vóc dáng gần như không kém gì tôi. Là người dạy đàn organ điện chuyên nghiệp, nhưng ngoài giờ làm việc thì cô thường đi bơi, chơi quần vợt hay trượt tuyết, nên cơ bắp vững chắc, lúc nào da cũng rám nắng đều đặn. Cô nhiệt tình với các môn thể thao đến mức cuồng nhiệt. Cứ đến ngày nghỉ là chạy bộ buổi sáng xong đến hồ bơi nước ấm gần nhà, bơi lội một hồi, buổi chiều đánh quần vợt 2, 3 giờ, rồi tập thể dục aerobics. Tôi cũng thuộc loại thích thể thao lắm, nhưng cả chất lẫn lượng đều không bằng cô.

Thế nhưng nói là người cuồng nhiệt, chứ cũng chẳng phải cô ấy ứng đối với chuyện này chuyện kia một cách bệnh hoạn, hay thiên lệch, hay hùng hổ công kích gì đâu. Ngược lại, cô bản chất là người ôn hòa, không ép uổng tình cảm gì ai bao giờ. Chỉ đơn giản là thân thể của cô, và có lẽ cả tinh thần phụ thuộc vào thân thể ấy, luôn luôn đòi hỏi những động tác mạnh bạo.

Không hiểu có phải là vì thế không, mà cô vẫn còn độc thân. Tất nhiên, tuy vóc dáng người xinh đẹp, cô cũng đã yêu thương vài lần rồi, có người đã xin kết hôn với cô nữa, và tự cô cũng đã có lần muốn thế. Nhưng đến giai đoạn thành hôn thật sự thì lại chướng ngại gì đấy không dự tưởng trước được, nên rồi đã chẳng đi đến đâu cả.

“Thiếu may mắn đấy thôi!” Vợ tôi bảo.

“Đúng thế.” Tôi đồng ý.

Thế nhưng cũng chẳng phải tôi đồng ý hoàn toàn với vợ tôi đâu. Quả thật, đời người có phần nào đấy có lẽ bị số mệnh chi phối. Số mệnh chiếu chiếc bóng loang lổ xuống mặt đất của cuộc đời chúng ta mà nhuộm thành màu tối ám. Thế nhưng, dù vậy đi nữa, nếu có ý chí, thứ ý chí kiên cường giúp người ta chạy được 20km hay bơi được 3km, thì dù chướng ngại gì đi nữa, người ta cũng có thể leo lên những bậc thang tiện nghi mà giải quyết được cả. Tôi đoán là cố ấy không kết hôn được chỉ vì cô tự trong lòng mình đã không muốn, thế thôi. Nghĩa là, kết hôn là thứ không lọt vào trong phạm vi năng lượng của cô, hoặc ít nhất cũng không lọt hẳn vào trong đó.

Do thế, cô tiếp tục là người dạy organ điện, có giờ rảnh là nỗ lực chơi thể thao, và trải qua chuyện yêu đương một cách định kỳ thiếu may mắn.

Thời còn học năm thứ hai đại học, bố mẹ cô ly dị, từ đó cô thuê nhà trọ ở riêng.

“Mẹ em bỏ bố em đấy.” Một hôm, cô cho biết như thế. – “Nguyên nhân chỉ vì chiếc quần cộc đấy.”

“Quần cộc à?” Tôi ngạc nhiên hỏi lại.

“Chuyện kỳ quái lắm.” Cô đáp. – “Chuyện kỳ quái quá nên em không thể kể cho ai nghe cả, nhưng với anh là người viết tiểu thuyết, có thể hữu ích không chừng. Muốn nghe không?”

Tôi nói thế nào cũng muốn được nghe cô kể.

Lúc cô đến thăm, buổi chiều chủ nhật trời mưa ấy, vợ tôi đã đi chợ rồi. Cô ấy đã đến sớm hơn giờ hẹn cả 2 tiếng đồng hồ.

“Xin lỗi anh”, cô nói – “Hẹn đánh quần vợt, nhưng trời mưa, chẳng biết làm gì, mà ở nhà một mình cũng chán nên đến anh sớm. Có phiền không anh?”

Tôi nói đâu có sao. Tôi cũng đang chán không muốn làm việc, vừa ôm con mèo trên đùi vừa lơ đãng xem phim từ băng video. Tôi đón cô vào nhà, rồi vào bếp làm cà phê. Hai người vừa uống cà phê vừa xem 20 phút cuối của phim “Jaws”. Cả hai đều đã xem phim ấy lắm lần rồi nên chẳng đặc biệt hứng thú gì mà xem. Chỉ là cần có gì đấy để xem đó thôi. Nhưng khi phim hết rồi mà vợ tôi vẫn chưa về, tôi nói chuyện thiên hạ sự với cô ấy để chờ vợ về. Chuyện cá mập, chuyện biển, chuyện bơi lội. Nói hết chuyện rồi mà vợ tôi vẫn chưa về. Như đã nói, đối với cô ấy thì tôi cũng không ấn tượng gì xấu, dù vậy, ngồi đối diện nhau nói chuyện cả giờ đồng hồ như thế này thì rõ ràng là giữa hai người vẫn không đủ những chuyện chung. Nói cho cùng thì cô ấy là bạn của vợ tôi chứ chẳng phải là bạn tôi.

Tuy nhiên, đúng lúc tôi thấy hết chuyện nói, định lấy phim gì khác ra xem tiếp, thì đột nhiên cô mang chuyện bố mẹ ly hôn ra nói. Tôi chẳng hiểu tại sao cô lại bắt đầu kể chuyện ấy, bởi tôi không lôi ra được mối dây liên hệ nào từ chuyện bơi lội sang đến chuyện bố mẹ ly hôn. Dù có thể có lý do gì đó rồi.

“Nói là quần cộc thì cũng không chính xác lắm.” Cô nói tiếp. – “Đúng ra là quần cộc Lederhosen. Anh biết loại quần cộc này chứ nhỉ?”

“Loại quần cộc người Đức mặc đấy chứ gì? Có dây treo lên vai ấy.” Tôi nói.

“Đúng rồi. Bố em muốn có quà ấy đấy. Lederhosen. Bố em cao hơn lớp người cùng lứa nhiều, nên dáng người trong rất thích hợp với loại quần cộc ấy. Vì thế mà muốn có lắm. Em thì cho là thứ Lederhosen ấy không hợp với người Nhật mấy, thế nhưng mỗi người mỗi sở thích chứ nhỉ.”

Để hiểu chuyện rõ ràng hơn, tôi hỏi cô ấy ông thân của cô đã nhờ ai mua làm quà thứ Lederhosen ấy trong trường hợp nào.

“Xin lỗi anh, em lúc nào cũng kể chuyện ngược thứ tự câu chuyện mất. Vì thế, có chỗ nào không hiểu, anh cứ hỏi em, đừng ngại nhé.”, cô nói.

Tôi nói sẽ làm như thế.

“Em ruột của mẹ em lúc ấy đang sống ở Đức, nên rủ mẹ em sang đấy chơi. Mẹ em chẳng biết một tiếng Đức nào, mà cũng chưa từng ra nước ngoài. Bà dạy tiếng Anh đã lâu nên cũng muốn ra nước ngoài một chuyến xem sao. Vả lại. đã lâu lắm không gặp dì em. Thế nên mới bàn với bố em xem ông có thể lấy mười ngày nghỉ mà đi Đức chơi không, nhưng bố em bận công việc, không sao nghỉ được, nên cuối cùng mẹ em sang Đức một mình.”

“Thế bác trai đã nhờ mua quà Lederhosen đấy nhỉ?”

“Vâng, đúng thế”, cô ấy đáp. – “Mẹ em hỏi muốn mua quà gì thì bảo là Lederhosen.”

“Ra thế.” Tôi nói

Theo lời cô thì thời ấy bố mẹ cô còn tương đối thân mật với nhau. Ít nhất thì đã chẳng có chuyện la lối cãi cọ giữa đêm, hay ông bố nổi giận, mấy ngày không về nhà, chứ dạo xưa kia, khi ông bố còn có nhân tình thì đã lắm lần như thế.

“Bố em đã là người tính nết không tệ, công việc thì đàng hoàng, thế nhưng quan hệ với đàn bà thì có phần bê bối.” Cô nói với giọng điềm đạm như đang nói về người dưng nào đấy. Tôi bất giác tưởng chừng ông thân của cô đã khuất núi rồi, nhưng thật ra ông vẫn còn khỏe mạnh lắm.

“Tuy thế, khoảng ấy thì bố em cũng đã cao tuổi rồi, chuyện bê bối ấy cũng đã hết, hai ông bà có vẻ cứ thế mà sống vui vẻ bên nhau được đấy.”

Thế nhưng thực tế thì chuyện không song suốt được như thế. Bà mẹ ban đầu định đi mười ngày thôi, nhưng chẳng liên lạc gì mà kéo dài ra một tháng rưỡi, rồi cuối cùng đã về nước, nhưng lại đến trú ở nhà một cô em khác ở Osaka và không còn trở lại nữa.

Tại sao lại như thế thì chính cô là con gái và cả bố cô là người chồng của bà ấy cũng không lý giải được. Bởi, cho dù đã lắm lần vợ chồng lục đục đi nữa, mẹ cô vốn là người giỏi nhịn nhục, đến nỗi có khi bị nghĩ là người thiếu óc tưởng tượng nữa, và là người xem gia đình là trọng, yêu thương cô con gái hết lòng. Cho nên chuyện bà không về nhà, mà cũng không thèm liên lạc, là điều cả chồng lẫn con đều không sao hiểu nổi. Họ chẳng làm sao đoán nổi có chuyện quái kỳ gì đã xảy ra. Hai bố con đã lắm lần gọi điện thoại đến nhà bà dì ở Osaka, nhưng người mẹ không nhận điện thoại, cô con không làm sao mà hỏi cho ra lẽ được.

Phải đến giữa tháng Chín tức là hai tháng sau khi bà mẹ về nước, họ mới hiểu được thực tâm của bà. Đột nhiên một hôm, bà diện thoại về nhà, bảo ông chồng “Tôi sẽ gởi giấy tờ cần thiết cho thủ tục ly dị, xin ông đóng ấn vào rồi gởi lại cho tôi.” Ông chồng hỏi lý do tại sao. Bà trả lời ngay: là vì tôi không còn tình nghĩa gì với ông nữa cả, dù dưới hình thức nào đi nữa. Ông hỏi: “không còn cách nào hàn gắn gì nữa sao.” Bà nói thẳng thừng là “chẳng còn gì cả”.

Thế rồi trong khoảng 2, 3 tháng sau đó, giữa hai người có điện thoại qua lại, tiếp tục hỏi đáp, thương lượng, dò dẫm nhưng kết cuộc bà mẹ không nhượng một bước nào nên ông bố cuối cùng đành đồng ý ly hôn. Từ những lỗi lầm trong quá khứ, ông bố không thể chọn thái độ cứng rắn được, mà ông lại là người chóng chán.

“Vì chuyện ấy mà em bị sốc nặng.” Cô ấy nói. – “Những chuyện bố mẹ ly dị tự nó không làm em sốc đến như thế. Bởi từ trước đã có nhiều lần tưởng tượng là hai người sẽ ly dị nên đã chuẩn bị tinh thần rồi. Nếu tiến trình thông thường đưa đến chuyện hai người ly dị thì em đã không đến nỗi bấn loạn như thế đâuVấn đề là mẹ em không chỉ bỏ bố em mà mẹ em còn bỏ rơi cả em nữa. Vì thế em đã bấn loạn vô cùng, và bị tổn thương rất sâu đậm. Anh hiểu cho em không?”

Tôi gật đầu.

“Suốt từ trước, em vẫn bênh vực mẹ em, và em nghĩ mẹ em cũng tin cậy ở em. Thế mà mẹ em đã chẳng có lời giải thích nào, cứ thế mà từ bỏ luôn cả em lẫn bố em. Em nghĩ đến thế thì tàn tệ quá đáng, nên thật lâu về sau, em đã không tha thứ cho mẹ em được. Em đã viết nhiều thư cho mẹ em, van nài bà giải thích cho em hiểu, nhưng bà vẫn không chịu nói gì về chuyện ấy, ngay cả ý muốn gặp em cũng không nói nữa.”

Sự thật, cô ấy gặp lại bà mẹ là đã ba năm sau. Nhân đám tang bà con, hai người mới gặp mặt nhau. Lúc ấy cô đã tốt nghiệp đại học, di dạy Organ điện để sống, còn bà mẹ dạy tiếng Anh ở trường dạy kèm học sinh học thêm.

Đám tang xong, bà mẹ bào cô: - “Từ trước đến nay, mẹ không nói gì với con là vì mẹ không biết nên nói như thế nào.” Bà thổ lộ - “Chính mẹ cũng không nắm được sự thể tiến triển ra sao nữa. Dù sao đi nữa, nguyên nhân cũng là vì chiếc quần cộc ấy mà ra cả.”

“Quần cộc à?” Cô ấy cũng đã ngạc nhiên hỏi lại, giống như tôi. Cô đã cầm lòng là sẽ không thêm nói chuyện gì với bà mẹ nữa, nhưng kết cuộc, lòng hiếu kỳ đã thắng nỗi tức hận. Hai mẹ con mặc nguyên bộ đồ đi đám tang ấy, vào quán cà phê gần đấy, vừa uống trà lạnh vừa nói chuyện quần cộc.

*

* *

Tiệm bán quần cộc kiểu Đức ấy ở trong một khu phố nhỏ cách thành phố Hamburg chừng một giờ tàu điện. Em gái của bà đã điều nghiên hộ mà biết như thế.

“Người Đức ai cũng bảo là mua quần cộc Lederhosen ở tiệm này là tốt nhất. May đàng hoàng mà giá cũng không đắt.” Người em cho biết như thế.

Bà mẹ lên tàu điện một mình tìm đến tiệm ấy để mua quần cộc làm quà cho chồng. Trong toa tàu, bà làm quen được với hai vợ chồng trung niên người Đức, nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh. Nghe bà nói đang đi tìm mua Lederhosen làm quà cho chồng, cặp người Đức mới hỏi bà định đi tiệm nào. Bà nói tên tiệm ra, hai người kia đồng thanh nói: “Thế thì không sai chạy đâu được, tiệm ấy là nhất rồi.” Nghe vậy bà càng vững bụng thêm.

Đó là buổi xế chiều đẩu mùa hạ, trời thật dễ chịu. Con sông chảy ngang giữa khu phố vang vọng tiếng nước mát mẻ, cỏ xanh tươi bên bờ sông lả lướt theo gió. Đường phố cổ lát đá tròn vẽ một đường uyển chuyển chạy dài không dứt, đây đó thấy có nhiều bóng dáng các con mèo. Bà mẹ vào một quán cà phê nhỏ bà nhìn thấy bên đường, gọi bánh pho-mát và cà phê cho bữa trưa. Phố xá đẹp, tĩnh lặng. bà uống cà phê xong, đang đùa giỡn với con mèo, thì ông chủ quán đến hỏi bà định đi xem nơi nào. Nghe bà bảo là đi mua Lederhosen, chủ quán lấy giấy ghi nhớ ra vẽ bản đồ chỉ dẫn đường đi đến nơi ấy.

“Cảm ơn ông rất nhiều.” Bà nói.

Đi du lịch một mình thật là tuyệt vời. Bà vừa đi theo con đường lát đá tròn vừa nghĩ thế. Ngẫm lại thì đây là lần đầu tiên bà đi du lịch một mình trong suốt 55 năm trong đời. Trong những ngày du lịch ở Đức, bà chưa hề cảm thấy buồn, sợ, hay chán chút nào. Mọi phong cảnh đều tươi đẹp, mọi người bà gặp đều tử tế. Mỗi thể nghiệm như thế đã đánh thức đủ loại tâm tình từ lâu nay ngủ quên trong thân thể bà mà không được dùng đến. Nhiều sự vật mà từ trước đến nay bà đã ôm ấp như những gì quý báu nhất trong đời bà, như chồng, con, gia đình, giờ đây đã khuất phía bên kia trái đất rồi. Bà khỏi phải ưu tư chút gì về những thứ đó cả.

Tiệm Lederhosen thì bà tìm thấy dễ dàng. Một tiệm nhỏ và cũ, không có khung cửa sổ bằng kính trưng bày hàng, hay bảng hiệu to lớn, đẹp đẽ gì, nhưng nhìn qua cửa kính thì thấy bày la liệt những quần cộc kiểu Đức. Bà đẩy cửa bước vào trong.

Trong tiệm có hai ông già đang làm việc. Hai người vừa nói chuyện thì thầm vừa đo kích cỡ hay ghi chép gì đấy. Phía trong tấm màn ngăn có vẻ là xưởng may rộng lớn, vang tiếng may đều đều.

“Thưa bà cần gì?” Ông già to cao đứng lên, hỏi bà bằng tiếng Đức.

“Tôi muốn mua Lederhosen.” Bà trả lời bằng tiếng Anh.

“Bà mua cho bà mặc đấy à?” Ông già hỏi bằng tiếng Anh giọng lớ lớ.

“Không phải đâu. Mua về làm quà cho chồng ở Nhật đây.”

“À…” Ông già nói, suy nghĩ lung lắm một lúc. – “Thế ông nhà không có mặt ở đây à?”

“Vâng đúng thế. Ông ấy đang ở Nhật mà.” Bà đáp.

“Như thế thì có vấn đề rồi.” Ông già gắng lựa chữ tiếng Anh để giải thích. – “Nghĩa là chúng tôi không thể bán hàng cho khách hàng không tồn tại.”

“Chồng tôi thì tồn tại chứ.” Bà nói.

“Thì thế. Chồng bà thì tồn tại chứ. Tất nhiên là thế.” Ông già lúng túng nói. – “Tiếng Anh thì tôi không nói giỏi được, xin lỗi. Tôi định nói là, ừm… chồng bà không có ở đây thì tôi không bán Lederhosen để ông ấy dùng, cho bà được.”

“Tại sao?” Bà hỏi, có vẻ bấn loạn, chẳng hiểu ra làm sao cả.

“Nguyên tắc của tiệm như thế. Nguyên tắc đấy. Chúng tôi muốn người khách đến đây mặc Lederhosen thử xem, điều chỉnh lại kỹ lưỡng cho vừa vặn, rồi mới bán hàng. Chúng tôi buôn bán như thế đã 100 năm nay rồi. Nhờ nguyên tắc như thế mà chúng tôi xây dựng được sự tín nhiệm của khách hàng.”

“Tôi thế nào cũng muốn mua quần cộc của tiệm này, mới bỏ cả nửa ngày lặn lội từ Hamburg đến đây đấy.”

“Xin bà tha lỗi.” Ông già nói với vẻ ân hận thật tình. “Nhưng không làm trái nguyên tắc được. Trong thế giới mập mờ này, tín nhiệm của khách hàng là thứ khó tìm thấy mà lại dễ mất đi nhất.”

Bà mẹ cô ấy thở dài, đứng lặng một lúc ở cửa vào. Bà gắng suy nghĩ xem có cách nào giải quyết được không. Trong lúc ấy, ông già to cao giải thích tình thế bằng tiếng Đức cho ông già thấp người nghe. Ông già thấp người vừa nghe vừa gật gù liên tục. Thế à. Thế à. Hai ông tuy thân người cao thấp khác nhau nhưng gương mặt giống nhau đến như đúc khuôn vậy.

“Này, thế thì làm thế này có được không?” Bà mẹ đề nghị. – “Tôi đi tìm một người có thể hình giống hệt như chồng tôi, đưa lại đây mặc thử quần cộc. Các ông điều chỉnh theo đấy mà bán cho tôi.”

Ông già to cao sửng sốt, nhìn mặt bà đăm đăm.

“Nhưng mà, thưa bà, làm thế là trái luật đấy. Quần cộc đâu phải cho người đó mặc. Cho chồng của bà kia mà. Và chúng tôi biết được điều ấy. Không được đâu.”

“Thì các ông cứ coi như không biết là được chứ gì. Các ông bán cho người ấy, còn tôi mua lại từ người ta. Làm thế thì nguyên tắc của các ông đâu có bị tì vết gì. Không phải sao? Xin nghĩ kỹ xem. Tôi chắc là không còn có dịp trở lại nước Đức nữa đâu. Cho nên nếu cơ hội này mà không mua được Lederhosen thì tôi vĩnh viễn không thể mua được nữa.”

“Ừm…”, ông già nói, và suy nghĩ lung lắm một hồi, rồi quay sang ông già thấp người, lại dùng tiếng Đức mà giải thích một hồi nữa. Ông già to cao vừa nói xong, đến phiên ông già thấp người nói tiếng Đức một tràng dài. Cứ thế, hai ông đối đáp qua lại một hồi cuối cùng, ông già to cao hướng về bà khách nói: - “Chúng tôi đồng ý, thưa bà. Thế này là ngoại lệ, chỉ là ngoại lệ thôi, chúng tôi sẽ xem như không biết gì về chuyện này cả. Khách hàng từ Nhật Bản xa xôi tìm đến mua hàng ở tiệm này thì hiếm có, mà người Đức chúng tôi cũng chẳng phải là cố chấp không biết quyền biến. Xin bà tìm người nào có thể hình thật giống với ông nhà. Anh tôi đây cũng đã nói như thế.”

“Cảm ơn ông.” Bà nói rồi hướng về người anh, bà nói bằng tiếng Đức bập bẹ - “Cảm tạ vô cùng.”

*

* *

Cô ấy, người con đang kể chuyện cho tôi, kể đến đấy thì vòng tay trên bàn, ngừng nghĩ một hồi. Tôi uống nốt chỗ cà phê đã nguội mất. Mưa tiếp tục rơi, vợ tôi vẫn chưa về. Tôi hoàn toàn không đoán được từ đây câu chuyện sẽ triển khai như thế nào.

“Thế rồi…”. Tôi góp lời để sớm được nghe kết cuộc ra sao – “Kết cuộc là tìm ra được người có thể hình giống như ông ấy chứ?”

“Vâng.” Cô ấy trả lời, không hào hứng gì mấy. – “Rồi cũng đã tìm ra được. Mẹ em ngồi trên băng ghế ngắm người ta qua lại trên đường, gắng chọn một người trong có vóc dáng giống như bố em, và có vẻ tử tế một tí. Rồi mặc cho người ấy có muốn hay không, bởi người được chọn ấy lại chẳng biết tiếng Anh, cứ thế mà lôi người ta đến tiệm kia.”

“Bà có vẻ là người hành động giỏi đấy nhỉ.” Tôi nói.

“Em chả hiểu. Chứ lúc ở Nhật thì có phần nhút nhát, hay bình thường thôi.” Cô ấy thở ra và nói. – “Dù sao, cũng mang người ta đến tiệm, được giải thích đầu đuôi câu chuyện thì đã vui lòng mà chấp nhận làm mẫu hộ mẹ em. Thế rồi, người ấy mặc quần cộc vào, người trong tiệm điều chỉnh nhiều chỗ, kéo dài thêm hay thu ngắn lại từng tí. Và suốt trong lúc ấy họ nói chuyện cười đùa với nhau bằng tiếng Đức. Khi họ làm xong trong khoảng 30 phút, thì mẹ em đã quyết tâm ly dị với bố em rồi.”

“Câu chuyện có chỗ khó hiểu quá.” Tôi nói. – “Thế nghĩa là trong 30 phút ấy đã có chuyện gì xảy ra à?”

“Không, có gì đâu. Ba người Đức ấy chỉ nói đùa vui vẻ với nhau, thế thôi.”

“Thế thì, tại sao trong vòng 30 phút ấy, bà lại quyết tâm ly dị được nhỉ?”

“Điều đó thì chính mẹ em cũng không rõ, mà mãi đến bây giờ cũng thế. Do đó, bà cũng bấn loạn lắm. Mẹ em chỉ hiểu là lúc bà nhìn người đàn ông ấy mặc quần cộc kiểu Đức một hồi thì tình cảm giận ghét bố em sùng sục sôi bọt lên từ đáy lòng bà, dần dần mãnh liệt đến không chịu nổi. Tình cảm ấy áp đảo bà mất. Người đàn ông mặc thử quần cộc kiểu Đức hộ bà, trừ màu da ra, quả thật thể hình giống hệt như bố em. Từ hình dạng đôi chân, chỗ bụng, cho đến khoảng tóc rụng trên đầu, tất cả đều giống y chang. Và mặc quần cộc mới vào thì ông ta có vẻ vui thích quá, lắc lư thân mình và cười đùa thỏa thích. Mẹ em nhìn hình dáng người ấy như thế một hồi thì cảm thấy một điều từ lâu nay còn mơ hồ trong lòng dần dần kết tinh rõ ràng ra ngay lúc ấy. Và lần đầu tiên, bà hiểu ra được mình căm ghét chồng mãnh liệt đến thế nào.

*

* *

 Vợ tôi đi mua đồ trở về, hai người bắt đầu trò chuyện mà tôi vẫn còn suy nghĩ mãi về câu chuyện Lederhosen ấy. Ba người ăn chung rồi cùng uống rượu, và tôi vẫn tiếp tục suy nghĩ về chuyện ấy.

“Thế, cô không còn ghét gì bà mẹ nữa chứ?” Tôi chờ lúc vợ tôi rời chỗ mà hỏi thử cô ấy. “Vâng, thôi không còn ghét nữa. Tuy không phải là thân mật với nhau, nhưng ghét thì không còn ghét chút nào nữa.” Cô ấy nói.

“Sau khi nghe chuyện quần cộc kiểu Đức ấy à?” “Vâng, đúng thế. Em nghĩ thế. Nghe kể chuyện ấy xong thì em không còn tiếp tục hận ghét mẹ em được nữa. Tại sao thì em không giải thích cho rõ được, nhưng hẳn vì mẹ và em cùng là phụ nữ cả”

Tôi gật đầu.

“Thế thì, giả sử trong câu chuyện vừa rồi, nếu bỏ bớt phần quần cộc kiểu Đức ấy đi, chỉ còn chuyện một người phụ nữ đi du lịch một mình mà tìm thấy được mình, chuyện chỉ như thế thôi, thì liệu cô có thể tha thứ việc mẹ cô bỏ rơi cô được không nào?”

“Không được đâu.” Cô ấy trả lời ngay. – “Điểm mấu chốt của câu chuyện này là quần cộc kiểu Đức kia mà.”

“Tôi cũng nghĩ thế.” Tôi nói.[1]

❀ ❀ ❀

[1] Truyện ngắn “Lederhosen” đã đăng trong Tuyển tập “Kaiten Mokuba no Deddo Hi-to – Carousel’s Dead Heat – Chạy đua sát nút trên vòng quay Ngựa Gỗ” tháng 10 năm 1985.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.