Người Tivi

Lượt đọc: 15 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
12

❊ ❊ ❊

Mộng thấy chuyện hội nghị, tôi đứng lên phát biểu gì đấy. Tự mình không lý giải được là đang nói những gì. Nhưng ngừng nói là chết ngay. Vì thế không thể ngừng nói được. Chỉ còn cách tiếp tục nói những điều vô nghĩa mãi mãi như thế. Mọi người chung quanh đều đã chết. Hóa đá cả rồi. Thành những tượng đá cứng ngắc. Gió thổi. Tất cả các tấm kính cửa sổ đã vỡ, gió theo đó mà tuôn vào. Và có Người Ti-Vi ở đấy. Đã tăng lên thành ba người. Như hôm đầu tiên ấy. Bọn họ cũng khuân theo ti-vi mày hiệu Sony như thế. Màn hình đang chiếu Người Ti-Vi. Tôi đang dần dần mất lời nói. Cùng lúc, cảm nhận được rằng các ngón tay mình đang dần dần đông lạnh từng chút. Thân thể tôi đang dần hóa đá.

Bừng mở mắt ra thì thấy cả phòng trắng toát. Cứ như là màu của hành lang nhà thủy tộc vậy. Bởi ti-vi đã bật lên từ lúc nào. Bốn bề chung quanh tối om. Trong bóng tối thăm thẳm ấy, màn hình ti-vi tỏa sáng, có tiếng “tích tích” nho nhỏ của tạp âm ti-vi. Tôi nhỏm người dậy trên ghế dài, ngón tay ép vào thái dương. Ngón tay tôi vẫn còn là thịt mềm như cũ… trong miệng vẫn còn vị bia uống trước khi ngủ. Tôi nuốt nước miếng. Cổ họng khô rang, rõ lâu mới nuốt được. Lần nào cũng vậy, nằm mộng như thực, thế rồi lúc tỉnh dậy lại cảm thấy không thực bằng mộng. Nhưng có phải thế đâu. Đây mới là thực chứ. Có ai hóa đá đâu nào? Không biết mấy giờ rồi. Tôi nhìn đồng hồ đang vẫn còn đặt trên sàn phòng. Tích tắc Tích tắc Tích tắc Tích tắc. Trước 8 giờ tối một tí.

Nhưng màn hình ti-vi thì như trong mộng, đang chiếu hình một Người Ti-Vi. Chính là Người Ti-Vi đã đi ngang qua tôi trên bậc cấp của hãng tôi đấy mà. Chính là anh ta, không ai khác. Người đầu tiên đã mở cửa bước vào phòng tôi đấy. Trăm phần trăm là hắn ta rồi, không sai chạy vào đâu được. Hắn ta đứng trước khung ánh sáng trông như ánh sáng đèn ống ấy, nhìn chăm chú vào mặt tôi. Có vả giấc mộng kéo dài đang chui lẩn vào hiện thực. Tôi chợt nghĩ là nhắm mắt lại rồi mở mắt ra thỉ những thứ như thế sẽ tan biến đi. Vậy mà vẫn còn đấy. Ngược lại, hình dáng Người Ti-Vi trên màn hình còn lớn dần lên nữa. Rồi gương mặt hắn ta dần dần chiếm đầy khung hình. Như người đằng xa đang từ từ đi dần lại gần, gương mặt Người Ti-Vi ấy càng lúc càng to ra. Rồi Người Ti-Vi lọt ra khỏi màn hình. Cứ như là lọt qua khung cửa sổ, hắn ta chống tay vào hai vách, thò chân ra rồi nẩy người lọt ra. Trên màn hình, chỉ còn ánh sáng màu trắng.

Hắn ta đứng đấy, như để thân thể làm quen với thế giới bên ngoài ti-vi, những ngón tay phải xoa xoa lên bàn tay trái. Những ngón tay phải rút nhỏ xoa xoa lên bàn tay trái rút nhỏ ấy một lúc rõ lâu. Hắn ta hoàn toàn không vội vã gì cả, cứ chậm rãi như thể thời gian thì bao nhiêu cũng có. Giống như một người giới thiệu chương trình đã quá quen với các màn diễn trên ti-vi. Rồi hắn ta nhìn thẳng vào tôi, nói:

“Chúng tôi đang chế tạo máy bay.” Giọng nói mỏng phẳng không cho cảm giác xa gần nào, cứ như là tiếng nói ghi đều đặn trên giấy.

Cùng với câu nói ấy, màn hình ti-vi chiếu lên một cỗ máy đen sì, cứ như là phần tin tức ti-vi ấy. Lúc đầu, chiều lên một khoảng rộng như công trường nào đấy, rồi xưởng thợ từ giữa được chiếu lớn dần lên. Hai Người Ti-Vi đang thao tác cỗ máy. Lúc thì siết chặt đinh ốc, lúc thì điều chỉnh máy đo. Họ chuyên chú hoàn toàn vào công việc. Cỗ máy trông thật quái dị. Khối viên trụ, phần trên nhỏ mà dài, đôi chỗ lồi ra những khối cong dợn sóng. Không ra hình dáng máy bay, mà lại trông như một máy ép cam lấy nước khổng lồ. Cánh máy bay không có, mà ghế ngồi cũng chẳng thấy đâu.

“Chẳng giống máy bay gì cả.” Tôi nói, nghe giọng mình lạc đi, chẳng phải là giọng của mình nữa, mà là một giọng quái dị, như đã qua một máy lọc dày cộm mà bị lấy mất phần cốt rồi. Nghe như mình đã già đi fất nhiều năm.

“Có lẽ tại chưa sơn màu đấy thôi.” Người Ti-Vi nói. “Ngày mai sẽ sơn màu đàng hoàng. Chắc chắn sẽ thấy rõ là máy bay đấy.”

“Đâu phải là màu sơn. Vấn đề là hình dáng đấy chứ. Có phải là hình dáng máy bay đâu.” Tôi nói.

“Thế không là máy bay thì là gì đây?” Người Ti-Vi dịu giọng. “Sơn màu lên là có chiếc máy bay ra dáng ngay.”

Tôi thôi không tranh cãi nữa. Có là thứ gì cũng chẳng sao. Nó có là thứ máy bay ép cam lấy nước, hay là thứ máy ép cam lấy nước bay được trên trời, thì cũng chẳng sao cả. Không biết vợ tôi sao chưa về nhà? Tôi lại đưa ngón tay ép lên thái dương một lần nữa. Tiếng đồng hồ lại tiếp tục vang lên. Tích tắc Tích tắc Tích tắc Tích tắc. Trên bàn vẫn còn hộp bấm ti-vi. Cạnh đấy là đống tạp chí phụ nữ. Điện thoại vẫn im lìm. Ánh sáng mờ nhạt của ti-vi tỏa chiếu khắp phòng.

Trên màn hình ti-vi, hai Người Ti-Vi vẫn tiếp tục thao tác nhiệt thành. Hình chiếu trông rõ ràng hơn trước nhiều. Bây giờ, đến nhưng con số biểu thị trên máy đo cũng thấy được rõ ràng. Và tuy nhỏ, nhưng đến tiếng máy đo ấy cũng nghe được nữa. Tiếng máy xoáy tròn, nghe ồ uồm… ồ uồm… ồ uồm… ồ uồm. Thỉnh thoảng lại có tiếng kim loại đập vào nhau thành tiếng khô khan cách khoảng đều nhau lắc cắc… lắc cắc… lắc cắc… lắc cắc… Ngoài ra, còn có đủ thứ tiếng khác hòa lẫn vào nữa nhưng tôi chẳng nhận ra được là tiếng gì. Dù thế nào đi nữa, trên màn hình ti-vi, hai Người Ti-Vi ấy vẫn cần cù làm việc hết mình. Cho thấy hình ảnh ấy là trọng tâm của chương trình ti-vi này. Tôi ngồi ngắm chăm chú cảnh hai người ấy làm việc một hồi lâu. Người Ti-Vi đứng ngoài màn hình cũng im lặng xem đồng bọn làm việc trong ti-vi. Cỗ máy đen thui không tên ấy tôi vẫn không thể nào nhìn ra đấy là cái máy bay được nổi bật lên trên vùng ánh sáng màu trắng.

“Vợ anh không về nữa đâu.” Người Ti-Vi nói, cũng giọng phẳng như cũ.

“Vì sao?” Tôi hỏi.

“Vì sao à? Vì không còn cách nào khác.” Người Ti-Vi nói. Giọng nói nghe như miếng chìa khóa bằng plastic dùng để mở cửa phòng trong khách sạn. Phẳng lì, không lên xuống, như lưỡi dao mỏng chui lọt vào khe hẹp.

“Không còn cách nào khác nên không về nữa đâu.”

Không còn cách nào khác nên không về nữa đâu.” Tôi lặp lại câu nói ấy trong đầu. Nghe phẳng lì, không thực tí nào. Tôi không sao nắm bắt được mạch lạc của câu nói ấy. Nguyên nhân như ngoạm nuốt lấy cái đuôi kết quả.

Tôi đứng dậy đi vào bếp, mở cửa tủ lạnh, thở một hơi thật sâu, rồi lấy lon bia, xong quay lại ghế dài phòng khách. Người Ti-Vi vẫn đứng đấy trước màn hình, ngắm tôi kéo khoen lon bia lên. Anh ta gác khuỷu tay lên ti-vi. Chẳng phải tôi muốn uống bia lúc này. Chỉ vì không làm gì cả thì phí thời gian nên đi lấy bia đấy thôi. Uống thử một ngụm nhưng bia chẳng ngon lành gì. Tôi cầm lon bia một hồi nghe nặng tay nên đặt xuống bàn.

Tôi cố suy nghĩ về câu nói của Người Ti-Vi rằng vợ tôi không về lại nữa. Hẳn là hắn ta muốn nói vợ chồng tôi không còn sống chung được với nhau nữa rồi. Đấy là lý do vợ tôi không về lại nữa. Nhưng tôi không nghĩ được rằng vợ chồng tôi không còn sống chung được với nhau nữa. Dĩ nhiên chúng tôi không phải là cặp vợ chồng hoàn hảo. Bốn năm nay cũng đã nhiều lần cãi nhau. Đúng là giữa vợ chồng tôi đã có vài vấn đề đấy. Thỉnh thoảng vợ chồng tôi cũng đã nói với nhau về những chuyện ấy. Có chuyện đã giải quyết được với nhau, có chuyện chưa giải quyết được. Chuyện chưa giải quyết được thì cứ để đấy, chờ thời gian xem sao. Đúng, vợ chồng tôi quả có vài vấn đề đấy. Điều ấy phải nhận thôi. Nhưng đâu có phải vì thế mà đến nỗi cô ấy không về lại nữa? Phải thế không? Có cặp vợ chồng nào lại chẳng có vấn đề? Hơn nữa, bây giờ mới quá 8 giờ tối thôi. Vợ tôi hẳn là vì lý do gì đấy không thể điện thoại cho tôi được, chỉ có thế thôi. Lý do kiểu ấy thì nhiều lắm. Chẳng hạn… Nhưng tôi chẳng nghĩ ra được một lý do nào. Tôi đâm ra bấn loạn cùng cực.

Tôi ngồi tựa lưng vào ghế dài phòng khách, xụi lơ.

Máy bay ấy nếu quả thật nó là máy bay làm sao mà bay được nhỉ? Tôi nghĩ. Lực đẩy nó là gì? Cửa sổ của nó đâu? Mà phía nào là đầu, phía nào là đuôi đã chứ?

Tôi cảm thấy mệt nhọc quá chừng. Sức lực cạn kiệt rồi. Lại còn phải trả lời không đi được với người em họ chứ, tôi nghĩ. Rằng vì bận công việc nên không sao đến được. Rất tiếc. Chúc mừng trăm năm hạnh phúc.

Trên màn hình, hai Người Ti-Vi vẫn chẳng đếm xỉa gì đến tôi, cứ cặm cụi chế tạo máy bay. Không ngừng nghỉ một phút nào. Cho đến khi cỗ máy ấy hoàn tất, họ còn vô số công việc phải làm. Việc này vừa xong, tức thì việc khác bắt đầu, không có phút nghỉ. Không có bản ghi công trình hay đồ biểu gì cả, nhưng họ nắm rành rã chuyện hiện tại phải làm gì, và sau đấy, phải làm gì. Ống kính quay phim thoe dõi vô cùng khéo léo những thao tác tuyệt vời của họ. Kỹ thuật quay phim chính xác và rõ ràng. Những hình ảnh dễ hiểu, đủ sức thuyết phục. Có lẽ có Người Ti-Vi thứ tư, thứ năm đảm đương thao tác của máy quay phim và bàn điều khiển chương trình ti-vi.

Chuyện nghe có vẻ kì quái, nhưng chăm chú xem bọn Người Ti-Vi làm việc có thể nói là toàn bích, như thế một hồi lâu, tôi dần dần nhìn ra chiếc máy bay thật. Dần dần tôi cảm thấy. Ít nhất có cho rằng đấy là chiếc máy bay thì cũng không có gì kỳ quái cả. Tôi nghĩ phía nào là đầu, phía nào là đuôi, cũng có sao đâu. Thao tác tinh vi chính xác đến thế kia thì hẳn là chiếc máy bay rồi. Cho dù không nhìn ra dáng máy bay đi nữa, đối với bọn họ, đấy vẫn là chiếc máy bay. Đúng như Người Ti-Vi đã nói: “Thế không là máy bay thì là gì đây?”

Người Ti-Vi trong phòng vẫn còn đứng nguyên đấy, không đổi chút nào trong tư thế đứng. Khuỷu tay vẫn gác lên ti-vi, mắt nhìn tôi đăm đăm. Tôi đang bị hắn ta quan sát. Bọn Người Ti-Vi trên màn hình vẫn tiếp tục thao tác. Nghe tiếng đồng hồ Tích tắc Tích tắc Tích tắc Tích tắc. Phòng thì tối, khó thở nữa. Có tiếng chân ai bước ngoài hành lang.

Có lẽ thế thật. Bất chợt tôi nghĩ. Vợ tôi đã đi thật xa mất rồi. Cô ấy đã dùng đủ mọi phương tiên giao thông để đi đến phương trời nào mà tôi không thể tìm đến được. Có lẽ đúng là vợ chồng tôi đã đến lúc không còn cách nào cứu vãn được nữa. Đã mất hẳn nhau rồi. Và chỉ có tôi là đã không để ý đến điều đó thôi. Nhiều dây ý nghĩ được tháo rời ra torng trí tôi, rồi lại chập vào nhau làm một. “Có lẽ thế thật.” Tôi nói ra lời. Giọng nói của tôi vang vọng vào lòng tôi sao nghe trống rỗng đến thế.

“Ngày mai sơn màu vào là càng thấy rõ hơn nữa.” Người Ti-Vi nói. “Chỉ cần sơn màu vào là ra dáng máy bay ngay ấy.”

Tôi nhìn lòng bàn tay mình. Lòng bàn tay trông như đã rút nhỏ lại phần nào. Chỉ nhỏ lại một tí thôi. Cũng có thể là tôi cảm thấy thế thôi. Hoặc tùy ánh sáng nhiều ít mà thấy ra thế. Có thể cảm giác thăng bằng về xa gần của tôi đã bị sai lệch đi. Mà quả thật bàn tay tôi trông như đã rút nhỏ lại. Đợi một chút. Cho tôi nói. Tôi phải nói lời gì đấy. Tôi phải nói lên. Nếu không nói gì, tôi sẽ bị rút nhỏ lại, khô cạn đi, mà hóa thành đá mất. Như mọi người quanh tôi đã hóa đá.

“Sắp có điện thoại gọi đến rồi đấy.” Người Ti-Vi nói. Rồi ngưng một tí như để tính toán. “Chừng 5 phút nữa thôi.”

Tôi nhìn điện thoại. Tôi nghĩ đến dây điện thoại. Dây nối chằng chịt đi khắp mọi nơi. Torng cái mê cung chằng chịt kinh khủng ấy, ở đầu dây một nơi nào đấy, có vợ tôi. Xa tít xa tắp, xa đến nỗi không sao tìm đến được. Tôi cảm thấy được nhịp đập của cô ấy. Còn 5 phút nữa. Phía nào là đầu, phía nào là đuôi? Tôi đứng lên định nói gì đấy. Nhưng ngay lúc vừa đứng lên, lời nói ấy biến đi đâu mất tiêu.[1]

❀ ❀ ❀

[1] Truyện ngắn “TV Pi-puru – Người Ti-Vi”, đăng trên tạp chí Par Avion số tháng 6 năm 1989, là truyện ngắn đầu tiên của một tác gia Nhật Bản được chọn đăng trên tạp chí The New Yorker của Mỹ, mở đầu cho các tác gia Nhật Bản khác đăng trên tạp chí nổi tiếng này.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.