Bọn Người Ti-Vi ngay từ đầu đã chẳng đếm xỉa gì đến tôi. Cả ba đều có vẻ coi như tôi không có mặt trong phòng. Họ mở cửa, khuân ti-vi vào phòng. Hai người đặt ti-vi lên tủ chưng. Người thứ ba cắm dây nối vào ổ điện. Trên tủ chưng có đồng hồ để bàn và một đống tạp chí. Đồng hồ ấy là quà cưới các bạn tôi tặng, rất lớn và nặng. Lớn và nặng nề như chính thời gian vậy. Tiếng kêu cũng lớn, Tích tắc Tích tắc Tích tắc Tích tắc, vang vang cả phòng. Người Ti-Vi lôi đồng hồ ấy xuống, đặt trên sàn. Tôi nghĩ thầm: vợ tôi sẽ nổi giận cho mà xem. Cô ấy thậm ghét chuyện người khác tự tiện di chuyển đồ đạc trong phòng. Vật nào không đặt vào đúng chỗ là cô nổi tam bành lên ngay. Lại nữa, đồng hồ ấy mà để trên sàn, đêm tối chân tôi thế nào cũng đụng phải. Đêm nào khoảng 2 giờ tôi cũng thức dậy đi tiểu, đầu óc còn mơ màng, không vấp phải vật này cũng đụng phải vật kia thôi.
Thế rồi Người Ti-Vi lại dẹp luôn đống tạp chí, vất cả lên mặt bàn thấp trong phòng. Tất cả tạp chí ấy là của vợ tôi. Tôi thì hầu như hoàn toàn chẳng đọc tạp chí, chỉ đọc sách thôi. Cá nhân thôi thì nghĩ rằng các thứ báo bổ gọi là tạp chí ấy, cứ đốt sạch cả đi là tốt nhất. Loại tạp chí như Elle, Marie Claire, Báo Ảnh Gia Đình ấy. Các loại tạp chí chồng chất thật thứ tự trên tủ chưng. Vợ tôi cũng không thích ai đụng đến đống tạp chí của mình. Thứ tự sắp xếp của các tạp chí ấy mà sai lệch đi là có chuyện rầy rà ngay. Cho nên tôi không bén mảng tới gần các thứ tạp chí ấy. Ngay cả chuyện giở xem vài trang cũng chưa hề. Thế mà bọn Người Ti-Vi lại chẳng nề hà gì, cứ thẳng tay dẹp hết đống tạp chí của vợ tôi. Họ chẳng có vẻ gì là dịu nhẹ với chúng cả, chỉ đơn giản là muốn dẹp chúng khỏi tủ chưng, có ném chúng vào chỗ nào khác cũng chẳng sao. Thứ tự trên dưới của các tạp chí vì thế mà đảo lộn cả. Marie Claire mà lại chồng lên Croissant. Báo Ảnh Gia Đình mà lại chui xuống dưới An An. Thế là hỏng rồi. Chẳng những thế, bọn họ lại làm rơi rớt lung tung trên sàn phòng các tấm bài đánh dấu trang mà vợ tôi đã gài cẩn thận vào các tạp chí ấy. Những trang các tấm bài ấy đánh dấu đều là những chỗ có thông tin quan trọng đối với vợ tôi. Tôi chẳng biết thông tin gì và quan trọng như thế nào. Có thể là những điều liên hệ cần thiết cho công việc vợ tôi đang làm, hay có khi cho sinh hoạt cá nhân cô ấy. Nhưng gì gì đi nữa thì đối với vợ tôi cũng là những thông tin quan trọng. Tôi nghĩ thế nào cô ấy cũng sẽ cằn nhằn ghê lắm đây. “Lâu lắm mới được gặp bạn bè, hàn huyên vui thích thế, mà về đến nhà là thấy đồ đạc tung toé cả lên thế này đây…”, đại khái thế. Các câu cằn nhằn của vợ thì tôi vẫn nhớ như in. Chán thật. Tôi lắc đầu.