Người Tivi

Lượt đọc: 15 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11

❊ ❊ ❊

Khi tôi từ hãng về đến nhà, trong phòng tối om. Bên ngoài, mưa bắt đầu rơi. Từ cửa sổ mở ra hiện thấy những tầng mây u ám đè thấp xuống nặng nề. Trong phòng có mùi mưa ẩm. Đêm dần xuống. Vợ tôi vẫn chưa về. Tôi tháo cà vạt, vuốt thẳng các nếp nhăn rồi treo lên giá cà vạt. Lấy bàn chải phủi bụi trên bộ quần áo vét. Cho áo sơ mi vào giỏ đồ giặt. Tóc đượm đầy mùi khói thuốc nên tôi vào phòng tắm gội đầu. Lần nào cũng thế, hội nghị kéo dài là mùi khói thuốc ướp vào người. Vợ tôi thậm ghét mùi ấy. Cô đã ra điều kiện đầu tiên khi lấy nhau là tôi phải bỏ thuốc lá. Chuyện đã bốn năm về trước.

Ra khỏi phòng tắm, tôi ngồi vào ghế dài phòng khách, vừa lấy khăn lau tóc vừa uống bia lon. Cái ti-vi bọn Người Ti-Vi khuân đến vẫn còn nằm trên tủ chưng. Tôi cầm hộp bấm trên bàn lên, bấm mở ti-vi. Nhưng bấm mấy lần cũng không thấy có điện vào. Chẳng có phản ứng gì ráo. Màn hình vẫn tối thui. Tôi kiểm dây điện, thấy vẫn cắm kỹ vào ổ điện. Tôi thử rút ra rồi cắm trở lại thật chặt. Vẫn chẳng thấy gì. Có bấm bao nhiêu lần màn hình cũng chẳng trắng ra được. Tôi mở đằng sau hộp bấm ra, cẩn thận lấy máy đo điện đơn giản kiểm điện thế của pin điện. Pin vẫn còn mới mà. Tôi đành chịu thua, ném hộp bấm lên bàn, trút bia vào sâu trong cổ họng.

Lấy làm lạ sao mình lại để tâm làm gì đến chuyện như thế? Dù có mở ti-vi ấy ra được đi nữa, rồi được gì chứ? Màn hình trắng ra, tạp âm vang lên, chỉ thế thôi chứ có gì nữa đâu? Có mở ti-vi ra được hay không, cũng có gì đáng để tâm đâu nào?

Vậy mà vẫn cứ phải thắc mắc. Tối hôm qua rõ ràng là đã bật lên được kia mà. Sau đấy có động gì đến ti-vi đâu? Thật chẳng hiểu ra làm sao cả.

Tôi lại cầm hộp bấm lên, thử bấm lần nữa. Chầm chậm ấn mạnh ngón tay dần lên nút mở ti-vi. Nhưng kết quả vẫn thế. Chẳng có phản ứng gì ráo. Màn hình hoàn toàn chết. Lạnh ngắt.

Lạnh ngắt thật. Tôi lấy lon bia thứ hai trong tủ lạnh ra, giật khoen lên, uống. Rồi ăn xà lách trộn khoai tây từ hộp nhựa. Đồng hồ chỉ quá 6 giờ tối. Tôi ngồi trên ghế dài, đọc trọn tờ báo chiều. Tờ báo còn chán hơn mọi khi nữa. Chẳng có ký sự gì đáng đọc cả. Toàn những tin không đâu. Nhưng chẳng có việc gì khác để làm, nên tôi ngồi lì và đọc tờ báo ấy thật lâu. Bởi đọc hết tờ báo thì phải kiếm việc gì khác. Mà tôi muốn tránh phải suy nghĩ về việc gì cần làm, do đó cứ tà tà kéo dài thời gian đọc tiếp tờ báo ấy. Ừ nhỉ, hay là viết thư trả lời cho ai đấy? Thiệp báo tin đám cưới người em họ đã đến rồi đấy. Cùng ngày ấy, vợ chồng tôi lại đi xa nên phải viết thư tạ lỗi. Tụi tôi đi Okinawa. Đã định thế từ lâu rồi. Và vì thế mà đã lấy ngày nghỉ chung. Không thể thay đổi được. Bởi lần này không đi với nhau, thì chỉ có Trời mới biết có còn lấy được nhiều ngày nghỉ chung như thế hay không. Hơn nữa, tôi cũng chẳng mấy thân thiết gì với người em họ này. Đã mười năm nay không gặp nhau. Dù gì đi nữa cũng phải viết trả lời sớm cho người ta, để họ còn đặt chỗ cho tiệc cưới. Biết thế, nhưng rồi cũng không viết được. Ngay bây giờ thì chẳng viết thư từ gì được cả. Chẳng có tâm trí đâu mà viết.

Tôi lại cầm tờ báo lên, đọc lại những trang báo ấy một lần nữa. Rồi chợt nghĩ hay là đi làm cơm tối. Nhưng có thể vợ tôi đi ăn tối vì công chuyện ở sở rồi mới về nhà. Nếu thế thì bây giờ làm cơm tối sẽ phí đi phần cô ấy. Mà nếu chỉ có mình tôi thì có gì ăn nấy cũng xong, chẳng cần phải làm gì mất công. Còn nếu cô ấy về mà chưa ăn tối thì hai vợ chồng ra ngoài hiệu ăn gì đấy cũng được.

Tôi lấy làm lạ. Mọi khi, nếu một trong hai đứa mà phải về nhà trễ sau 5 giờ tối thì thế nào cũng liên lạc cho nhau biết trước. Điều đó đã thành quy tắc rồi. Gọi vào máy điện thoại khi đi vắng, để lại mẩu nhắn tin cũng được. Như thế, người kia có thể biết trước mà làm theo: hoặc ăn tối một mình, hoặc để phần lại, hoặc đi ngủ turớc khỏi chờ đợi. Công việc tôi làm lắm khi không cho về nhà sớm được, mà cô ấy cũng có khi về trễ vì phải hội họp hay hiệu đính bài vở cho xong. Cả hai đâu có làm việc theo kiểu đúng 9 giờ sáng bắt đầu và đúng 5 giờ chiều chấm dứt. Ngay đến chuyện cả hai đều bận bịu công việc, đến cả ba ngày không trò chuyện gì được với nhau cũng đã có. Biết làm sao được. Chuyện cứ xảy ra thôi. Thế nên thực tế, hai đứa vẫn luôn cố gắng giữ đúng quy tắc để đừng làm phiền đến đứa kia. Nhắm có vẻ sẽ về trễ thì điện thoại liên lạc ngay. Tôi còn có khi quên chứ cô ấy chưa hề quên liên lạc một lần nào cả.

Thế mà lúc này trong điện thoại không có mẩu nhắn tin nào cả.

Tôi buông tờ báo, ngã người nằm xuống ghế dài, nhắm mắt lại.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.