Người Tivi

Lượt đọc: 15 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Tôi không nói gì với chồng tôi về chuyện bị hôn mê hay chuyện suốt đêm đến sáng không ngủ được tí nào. Cũng chẳng phải giấu diếm gì. Chỉ nghĩ là không cần phải nói ra làm gì. Nói ra cũng chẳng làm gì được, mà nghĩ lại thì một đêm không ngủ được cũng đâu có phải vấn đề quan trọng. Ai cũng có khi bị như thế thôi.

Như thường lệ, tôi làm cà phê cho chồng, và cho con uống sữa nóng. Chồng tôi ăn bánh mì nướng, con ăn mảnh ngô nướng. Chồng tôi đọc lướt tờ báo sáng, con tôi hát nho nhỏ bài hát mới học được. Rồi cả hai lên xe Blue Bird ra đi. Cẩn thận nhé, tôi nhắc. Không sao đâu, chồng tôi đáp. Cả hai vẫy tay. Như mọi ngày.

Sau khi cả hai đi khuất rồi, tôi vào sa-lông ngồi, nghĩ bây giờ làm gì đây. Nên làm gì? Phải làm gì?

Tôi vào bếp mở tủ lạnh kiểm điểm xem còn những gì trong ấy. Xác nhận là hôm nay không đi chợ cũng chẳng sao. Còn bánh mì. Còn sữa tươi. Còn trứng. Còn thịt đông lạnh. Còn rau. Đủ cho đến bữa trưa ngày mai. Có việc phải ra ngân hàng, nhưng cũng chẳng là việc thế nào cũng phải làm ngay ngày hôm nay. Dời sang ngày mai cũng chẳng sao cả.

Tôi ngồi trên sa-lông, bắt đầu đọc tiếp cuốn “Anna Karenina”. Đọc lại thì hiểu ra rằng hầu như mình chẳng nhớ gì về nội dung câu chuyện này cả. Nhân vật cũng vậy mà cảnh ngộ cũng vậy, nói chung là chẳng nhớ. Đến nỗi có cảm giác đã đọc cuốn nào hoàn toàn khác.

Kỳ lạ thật. Chắc chắn lúc đọc lần trước đã cảm động lắm, nhưng kết cuộc chẳng có gì đọng lại trong đầu cả. Ký ức của những rung động tình cảm hay hưng phấn ắt có, tất cả đã rơi rớt, tiêu tan hết sạch lúc nào không hay. Thế thì, thời ấy, lượng thời gian lớn lao mà tôi đã tiêu phí cho chuyện đọc sách đã có ý nghĩa gì?

Tôi ngưng đọc, thử suy nghĩ về điều ấy một lúc. Nhưng chẳng hiểu được, mà lại chẳng hiểu cả chuyện mình đang suy nghĩ điều gì nữa. Chợt để ý là mình đang lơ đãng nhìn đám cây bên ngoài cửa sổ. Tôi lắc đầu, rồi lại đọc sách tiếp.

Quyển Thượng đọc được một nửa thì thấy có vụn sô-cô-la dính vào giấy. Sô-cô-la đã khô rã ra, dính chặt vào trang sách. Hẳn là thời trung học cấp ba, tôi đã vừa ăn sô-cô-la vừa đọc truyện này. Tôi thích vừa đọc sách vừa ăn gì đấy. Nhớ ra là từ khi kết hôn, hầu như mình chẳng còn ăn sô-cô-la nữa. Vì chồng tôi không thích ăn đồ ngọt. Hầu như cũng hiếm khi cho con ăn. Vì thế trong nhà nhất thiết không có bánh kẹo gì cả.

Nhìn thấy vụn sô-cô-la trên 10 năm trước, bây giờ đã biến thành màu trắng ấy, tự nhiên tôi thèm sô-cô-la quá sức. Tôi thật muốn vừa ăn sô-cô-la vừa đọc “Anna Karenina” như ngày xưa. Cảm thấy trong thân thể mình, tất cả mọi tế bào đang co cụm lại, nín thở, đòi hỏi sô-cô-la cho bằng được.

Tôi phải khoác áo ngoài, lấy thang máy xuống dưới. Rồi đến tiệm bánh gần đấy, mua hai phong sô-cô-la sữa trông ngọt ngào nhất. Ra khỏi tiệm là mở bao, lấy sô-cô-la vừa đi vừa ăn. Mùi thơm sô-cô-la sữa lan ra trong miệng. Tôi cảm nhận rõ ràng vị ngọt đậm ấy len lỏi đến khắp các xó xỉnh trong châu-thân tôi. Trong thang máy, tôi cho miến sô-cô-la thứ hai vào miệng. Mùi sô-cô-la phiêu lãng khắp trong thang máy.

Tôi ngồi trên sa-lông, vừa ăn sô-cô-la vừa đọc tiếp “Anna Karenina”. Chẳng buồn ngủ chút nào. Cũng chẳng mệt mỏi gì. Tôi có thể ngồi đọc sách hoài hoài như thế được. Hết một phong sô-cô-la, tôi xé bao kia ra, ăn chừng nửa phong. Lúc đó đã đọc đến khoảng hai phần ba quyển Thượng, tôi nhìn đồng hồ. 11 giờ 40 phút. 11 giờ 40 phút rồi kia à?

Chồng tối sắp sửa về ăn trưa. Tôi hốt hoảng gấp sách lại, ra bếp. Cho nước vào nồi, bật lửa gas. Cắt hành lá, chuẩn bị luộc mì kiều mạch. Trong lúc chờ nước sôi, tôi ngâm rong biển, làm món rau dấm. Lấy đậu hũ trong tủ lạnh ra, làm món đậu hũ lạnh. Rồi ra bồn rửa mặt, đánh răng cho hết mùi sô-cô-la.

Nước sôi đúng lúc chồng tôi về. Anh ấy nói: Công việc xong sớm hơn anh tưởng.

Chúng tôi cùng ăn mì kiều-mạch. Chồng tôi vừa ăn vừa nói chuyện dụng cụ ý liệu mới anh sắp đưa vào. Loại máy có thể tẩy bợn răng sạch đẹp hơn trước nhiều. Mà lại ít tốn thì giờ hơn. Anh bảo: giá tiền thì như thường lệ, rất cao, nhưng sẽ lấy lại được vốn. Bởi dạo này, khách đến chỉ để tẩy sạch bợn răng tăng lên rất nhiều. Em nghĩ sao? Anh ấy hỏi. Tôi thì chẳng muốn suy nghĩ gì về bợn răng. Lúc đang ăn thì chẳng muốn nghe chuyện như thế, mà cũng không muốn suy tính sâu sắc chuyện ấy. Tôi còn đang nghĩ chuyện Vrosky đua ngựa nhảy qua vật cản thật lớn. Chứ chẳng muốn nghĩ gì về chuyện bợn răng. Thế nhưng đâu có tránh được. Chồng tô phải suy tính nghiêm túc lắm. Tôi bèn hỏi về giá tiền của máy mới ấy rồi làm ra vẻ suy nghĩ một lúc.

“Cần thì mua chứ”, tôi nói. - “Tiền thì thế nào cũng chạy được mà. Có phải tiêu phí vào chuyện chơi đâu mà lo.”

“Đúng đấy”, chồng tôi nói. - “Có phải tiêu phí vào chuyện chơi đâu.” Anh lặp lại lời tôi. Xong im lặng ăn tiếp.

Trên cành cây ngoài cửa sổ có đôi chim lớn đang đậu và kêu chiêm chiếp. Tôi lơ đãng nhìn chúng. Chẳng thấy buồn ngủ. Tôi hoàn toàn chẳng buồn ngủ. Sao thế nhỉ?

Trong lúc tôi dọn dẹp chén bát thì chồng tôi ngồi ở sa-lông đọc báo. Cạnh đấy có cuốn “Anna Karenina” nhưng anh chẳng để ý đến. Anh không quan tâm đến chuyện tôi đọc sách hay không.

Tôi rửa chén bát xong thì chồng tôi bảo:

“Hôm nay có chuyện này hay lắm. Em nghĩ là gì nào?”

Tôi đáp: - “Em chẳng biết.”

“Khách hẹn giờ sau trưa đã bỏ hẹn rồi. Thế là anh rảnh rỗi cho đến 1 giờ rưỡi đấy.” Chồng tôi vừa nói vừa mỉm cười.

Tôi suy nghĩ về điều ấy một lúc, chẳng hiểu tại sao chuyện ấy lại “hay lắm”. Vì sao?

Đến lúc tôi hiểu ra là lời rủ làm tình đấy, cũng là lúc anh ấy đừng lên định đưa tôi vào giường. Thế nhưng tôi hoàn toàn không có ý hướng ấy. Tôi hoàn toàn không hiểu được tại sao phải làm chuyện ấy lúc này. Tôi chỉ muốn chóng quay lại cuốn sách. Tôi thật muốn nằm lên sa lông, vừa ăn sô-cô-la vừa lật trang cuốn “Anna Karenina”. Lúc rửa chén bát, tôi đã nghĩ mãi về nhân vật Vronsky. Làm thế nào mà Tolstoy lại có thể nắm gọn trong tay tất cả các nhân vật trong truyện được như thế nhỉ? Tolstoy mô tả chính xác tuyệt vời. Nhưng cũng chính vì thế mà mất đi một loại cứu rỗi cho nhân vật. Nghĩa là…

Tôi nhắm nhẹ mắt lại, ngón tay ép vào màng tang. Rồi nói: - “Em từ sáng đến giờ có hơi nhức đầu một tí. Em xin lỗi, thật không phải đối với anh”. Có hồi, tôi thỉnh thoảng lại bị nhức đầu thật, nên chồng tôi tin lời tôi ngay. Anh bảo: - “Thế thì đừng cố sức làm gì, em nằm nghỉ thì hơn.” Tôi nói: - “Không đến nỗi thế đâu anh.”

Chồng tôi ngồi ghế sa-lông, vừa nghe nhạc vừa thong thả đọc báo đến 1 giờ. Rồi lại nói chuyện máy móc y liệu. Những là có đưa vào máy móc đắt tiền tối tân cũng chỉ 2, 3 năm là hết thời, lại phải đổi máy móc mới hàng loạt, chỉ hãng chế tạo máy móc y liệu là hốt bạc thôi. Tôi thỉnh thoảng phải gật gù đệm nhịp chứ hầu như chẳng nghe gì cả.

*

* *

Chồng tôi đi làm buổi chiều rồi thì tôi xếp báo lại, đập gối dựa sa-lông, để vào chỗ cũ. Rồi đứng tựa vào khung cửa sổ, nhìn quanh trong phòng. Tôi chẳng hiểu tại sao. Sao lại ngủ không được nhỉ? Ngày xưa tôi đã vài lần thức suốt đêm. Nhưng thức mãi lâu như thế này thì chưa hề. Bình thường thì hẳn đã phải ngủ vùi từ trước lâu rồi, mà cho dù không ngủ say đi nữa, cũng phải buồn ngủ đến chịu không nổi mới đúng chứ. Thế mà tôi hoàn toàn không buồn ngủ, đầu óc cứ tỉnh như sáo.

Tôi vào bếp, làm cà phê uống. Rồi nghĩ xem nên làm gì. Tất nhiên là muốn đọc tiếp “Anna Karenina”. Nhưng đồng thời, lại cũng muốn đi bơi ở hồ tắm. Phân vân một hồi rõ lâu rồi mới quyết định là đi bơi. Không giải thích cho rõ được, nhưng tôi cảm thấy như mình tận lực vận động cơ thể thì có khi xua đuổi được thứ gì đấy khỏi thân người mình. Thế nhưng thứ gì đã chứ? Tôi gắng suy nghĩ, nhưng chẳng hiểu. Xua đuổi thứ gì bây giờ? Có thứ gì đấy trong thân thể tôi, bàng bạc mơ hồ như một loại khả năng tính. Tôi thật muốn gọi tên nó ra, nhưng tên gọi ấy chẳng hiện lên trong trí tôi được. Tôi vốn dở chuyện tìm đúng lời nói. Hẳn là Tolstoy thì đã tìm ra lời nói đúng ngay chóc rồi.

Như thường lệ, tôi cho áo tắm vào túi xách, lên chiếc City đến câu lạc bộ thể thao. Hồ bơi không có ai quen biết cả. Chỉ có một chàng trai trẻ và một bà trung nên đang bơi lội thôi. Người giám thị hồ bơi đang canh chừng mặt hồ một cách nhàm chán.

Tôi thay áo tắm, đeo kính bơi, rồi bơi lội khoảng 30 phút như thường lệ. Nhưng 30 phút thì không đủ. Tôi lại bơi thêm 15 phút nữa. Vòng cuối đã bơi sải toàn lực lượt đi và lượt về. Gần như hết hơi, nhưng cảm thấy sức lực còn đầy người. Lúc tôi lên khỏi hồ nước, mọi người chung quanh nhìn tôi đăm đăm.

3 giờ thì vẫn còn sớm quá, nên tôi lái xe ghé ngân hàng làm cho xong việc. Nghĩ xem có nên ghé siêu thị mua đồ không, nhưng thôi, cứ thế lái thẳng về nhá. Rồi đọc tiếp “Anna Karenina”. Ăn chỗ sô-cô-la còn lại. 4 giờ, con về thì cho nó uống nước ngọt và ăn thạch trái cây tôi làm. Rồi tôi chuẩn bị cơm tối. Trước hết, lấy thịt trong tủ đá ra giải đông, cắt rau củ để xào. Làm xúp tương, nấu cơm. Nhanh chóng làm gọn như máy. Xong lại tiếp tục đọc “Anna Karenina”. Vẫn chẳng buồn ngủ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.