Bọn họ tất cả ba người.
Họ chẳng gõ cửa mà cũng chẳng bấm chuông. Chẳng chào hỏi gì ráo. Chỉ im lìm lẻn vào phòng. Chẳng nghe tiếng chân. Một người mở cửa phòng, hai người còn lại khuân một cái ti-vi. Ti-vi không lớn lắm. Loại ti-vi màu của hãng Sony ở đâu cũng thấy ấy. Tôi nghĩ có lẽ cửa phòng đã khoá lại, nhưng không chắc lắm. Cũng có thể tôi đã quên khoá cửa phòng. Lúc bấy giờ, chuyện có khoá cửa phòng hay không đã chẳng làm tôi bận tâm, nên tôi không thể xác tín được là mình đã khoá cửa phòng hay đã quên mất. Tôi chỉ nghĩ là đã khoá lại rồi, mà thôi.
Lúc họ bước vào phòng, tôi đang nằm thừ người trên ghế dài ở phòng khách, lơ đãng ngắm trần nhà. Trong phòng chỉ có mình tôi. Chiều hôm ấy vợ tôi đã hẹn gặp đám bạn gái của cô ấy. Một đám các cô bạn thân cùng lớp thời trung học cấp ba, tụ họp hàn huyên, rồi đến quán ăn nào đấy ăn tối chung.
“Anh kiếm gì đấy ăn tối hộ em nhé.” Vợ bảo thế trước khi đi. “Tủ lạnh còn rau trái, thức ăn đông lạnh đủ thứ đấy. Ăn tối thì anh tự lo được chứ gì? Và trước khi trời tối, nhớ lấy đồ giặt vào hộ em nhé.”
Tôi đáp:
“Được rồi.” Có gì đâu. Sá gì một bữa ăn tối. Sá gì chuyện đồ giặt. Toàn là chuyện nhỏ mà. Làm một loáng là xong ngay. Tút-xuỵt.
“Anh nói gì thế?” Vợ hỏi.
“Có nói gì đâu.” Tôi đáp.
Thế là suốt buổi chiều, tôi nằm chường trên ghế dài, một mình lơ tơ mơ. Chẳng có việc gì phải làm cả. Đọc sách một tí – cuốn tiểu thuyết mới của Garcia Marquez. Nghe nhạc một tí. Bia cũng uống một tí. Nhưng chẳng chú tâm làm việc gì cả. Nghĩ hay là vào nằm trên giường mà ngủ. Nhưng cũng không chú tâm vào việc ngủ được. Nên cứ thế mà nằm chường trên ghế dài, lơ đãng nhìn lên trần nhà.
Tôi thì chiều chủ nhật nào cũng có những việc hoá ra lặt vặt kiểu ấy. Động đến việc gì cũng thành ra nửa chừng nửa đỗi. Chẳng chuyên chú được vào việc gì cả. Lúc sáng đã tưởng là mọi việc sẽ hoàn tất song suốt đấy chứ. Hôm nay sẽ đọc cuốn sách này, sẽ nghe đĩa nhạc này, sẽ hồi đáp lá thư này. Ngay hôm nay, sẽ dọn dẹp xong ngăn kéo này, đi mua sắm các thứ cần thiết, và lau chùi chiếc xe đã bỏ bê lâu ngày. Thế nhưng, đồng hồ đã chỉ quá 2 giờ trưa, rồi 3 giờ, dần dần đã gần đến chạng vạng, mà các dự định ấy dần thành vô nghĩa. Kết cuộc, lại như thường lệ, chỉ nằm dài suốt buổi. Nằm dài nghe tiếng đồng hồ điểm nhịp. Tích tắc Tích tắc Tích tắc Tích tắc. Như những giọt mưa rơi đều đặn, bào mòn dần sự vật chung quanh mình. Tích tắc Tích tắc Tích tắc Tích tắc. Chiều chủ nhật nào cũng thế, tất cả mọi thứ đều hao mòn dần, từng chút từng chút đều đều rút nhỏ dần dần. Như chính là Người Ti-Vi vậy.