Người Tivi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 59 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cho Nữ Hoàng Đã Mất
Cho Nữ Hoàng Đã Mất

❊ ❊ ❊

Theo thói thường của các cô thiếu nữ xinh đẹp được nuôi nấng cẩn trọng, được nuông chiều quá trớn đến độ không thể sửa đổi được nữa, cô ta giỏi làm tổn thương tình cảm người khác đến mức thiên tài.

Thời ấy, tôi còn trẻ, mới 21, 22 gì đấy, nên thấy tính tình cô ta như thế, tôi rất bực mình. Nhưng bây giờ nghĩ lại, tôi cảm nhận rằng: có lẽ cô làm tổn thương tình cảm người khác đến như một thói quen, chỉ vì làm thế, cô đã cùng lúc làm tổn thương tình cảm của chính cô tương tự như họ. Và có lẽ ngoài cách ấy ra, cô đã không tìm ra được cách nào khác để quản chế chính mình. Vì vậy, nếu có được ai khác giữ lập trường vững mạnh hơn cô nhiều, khéo léo cởi mở tâm tình cô mà tống xuất lòng vị kỷ ra khỏi tấm thân cô, thì hẳn cô cũng được thơi thới thoải mái hơn nhiều rồi. Bởi chính cô hẳn cũng đã âm thầm cầu cứu người người nào đó giải thoát cô ra khỏi lòng vị kỷ ấy.

Thế nhưng chung quanh cô đã chẳng có ai vững mạnh hơn cô đến như thế, mà cả tôi, thời trẻ dại ấy thì cũng đã chẳng nghĩ ra được như bây giờ. Thời ấy, tôi chỉ thấy bực mình, thế thôi.

Cô ta, vì lý do gì đấy, mà lắm khi cũng chẳng thấy lý do gì cả, một khi đã quyết làm tổn thương tình cảm người nào, thì dù có đem binh mã của vua chúa nào đến, cũng không thể cản cô ta được. Ngay trước mắt mọi người, cô ta khéo léo dụ hoặc nạn nhân đáng thương ấy lọt vào đường cùng, dồn họ đến chân tường, rồi cứ như là cầm cái bay thợ hồ mà ép nát bấy củ khoai tây luộc chính nhừ, cô ta cứ thế má ép nát kẻ hy sinh. Cho đến khi chỉ còn xương cốt ép mỏng bẹt như tờ giấy. Ngay giờ đây nhớ lại, tôi vẫn còn thán phục tài năng trác tuyệt ấy của cô ta.

Cô ta không hề là người giỏi biện bác, nhưng lại có tài đánh hơi thấy ngay lập tức nhược điểm trong tâm tình đối phương. Rồi như loài thú hoang, ẩn mình chờ thời cơ, chộp đúng thời điểm tốt nhất, ngoạm lấy cuống họng đối phương mà cắn xé rách toạc ra. Trong phần lớn các trường hợp, lời cô nói là những điều cố tình vặn vẹo, hay những ngón lừa tinh xảo. Thế nên trong chuyện rồi, có thì giờ từ tốn suy nghĩ lại thì bản thân nạn nhân, hay cả chúng tôi là những người chứng kiến, đều lắc đầu chẳng hiểu được làm sao mà thắng bại lại được quyết định chỉ từ những luận cứ tiểu xảo như thế. Chung quy cũng vì ngay lúc ấy đã bị cô ta bóp chặt ở điểm yếu nhất rồi, nên toàn thân không còn động cựa gì được nữa. Nói kiểu boxing thì đó là trạng thái “hai chân tê liệt” rồi, chỉ còn ngã phịch xuống sàn đấu mà thôi. May mắn cho tôi chưa hề bị cô ta cho “đo ván” như thếlần nào, nhưng tôi đã nhiều lần chứng kiến quang cảnh ấy. Đến mức ấy thì không còn là tranh luận, tranh biện, cãi cọ, gì gì nữa. Mà chính là tàn sát tinh thần đến đổ máu tung tóe ra đó thôi.

Tính cách của cô ta chính là như thế làm cho tôi rất bất bình, nhưng đối với đám đàn ông bao quanh cô ta, thì lại là đặc điểm được đánh giá cao. Bọn ấy nghỉ (Bởi cô ấy thông minh và có tài năng đó thôi), do đó lại càng làm cô lấn sâu về hướng ấy. Vòng tròn gọi là “tuần hoàn xấu” đấy, không có lối thoát ra. Như con cọp bị cột dây, cứ chạy vòng vòng không ngừng quanh cây dừa cho đến lúc tàn hơi vẫn không sao thoát được.

Các bạn gái trong nhóm của cô ta bấy giờ đã suy nghĩ như thế nào, đã đánh giá cô ta như thế nào thì rất tiếc là tôi không hiểu. Đối với đám người ấy, tôi đã gắng giữ một khoảng cách, chỉ tham gia với tư cách khách viếng mà thôi, không quen thân với cô nào trong nhóm để có thể khêu ra được tâm tình chân thật của họ.

Nhóm ấy đại loại là nhóm bạn chơi trượt tuyết, thuộc loại nhóm ái hữu trượt tuyết của sinh viên ba trường đại học, từ trong ấy, lại có một bọn thân cận nhau đặc biệt dã tạo ra một nhó khác đời như thế. Nhóm ấy cứ đến kì nghỉ mùa đông lại tổ chức trượt tuyết chung, các mùa khác thì tập họp lại luyện tập hay đi uống rượu chung với nhau, đi tắm biển ở bãi biển Shonan… Nhân số tổng cộng khoảng 12, 13 người nam nữ, đều có vóc dáng thanh lịch. Thanh lịch, dễ mến và tử tế. Thế nhưng bây giờ bảo nhớ lại đúng một người nào trong bọn họ thì tôi chẳng thể nào nhớ nổi. Cả bọn 12, 13 người ấy, trong trí nhớ tôi, đã lẫn lộn tan chảy vào nhau như một khối sô-cô-la, một hình tượng duy nhất, không thể tách rời phân biệt cá nhân nào được nữa. Tất nhiên chỉ có cô ta là biệt lệ mà thôi.

Trượt tuyết thì tôi hoàn toàn chẳng thích thú gì, nhưng vì có người bạn thời trung học cấp ba là người trong nhóm ấy, rồi do lí do riêng mà tôi đến trọ chỗ người bạn này khoảng một tháng, nên quen người trong nhóm, và được nhóm dung nhận như một người quen biết. Có lẽ việc tôi rành việc tính điểm mạt chược cũng là một lí do, dù sao, như đã nói, bọn họ đối với tôi rất tử tế, đến mời cả tôi đi trượt tuyết chung với họ nữa. Lần ấy, tôi lấy lý do: thể thao thì chỉ thích hít đất thôi, để từ chối, nhưng bây giờ nghỉ lại, có lẽ tôi chẳng nên có lối nói như thế. Bởi bọn họ quả thật là những người tử tế thuần túy. Dù tôi có thật thích hít đất hơn trượt tuyết nhiều đi nữa, cũng chẳng nên nói ra như thế.

Bạn bè ở chung với tôi thì, từ đầu đến cuối, theo chỗ tôi nhớ được, đều mê mẩn vì cô ta trong suốt khoảng thời gian ấy. Quả thật cô ta là mẫu thiếu nữ khiến đàn ông con trai bình thường phải mê mẩn. Mà tôi nghĩ ngay cả tôi, nếu gặp cô trong một trạng huống khác đi chút ít, hẳn cũng đã bị tiếng sét ngay tại chỗ, không chừng. Vẻ xinh đẹp của cô biểu hiện bằng văn chương cũng dễ dàng thôi. Chỉ cần nắm được ba điểm chính là đại khái bao biện được những đặc trưng trọng yếu: (a) tư chất thông minh, (b) năng lượng dồi dào, (c) duyên dáng quyến rũ.

Cô nhỏ nhắn, thanh mảnh, mà thân hình cân đối tuyệt vời, trông toàn thân căng đầy nhựa sống. Đôi mắt long lanh tỏa sáng. Đôi môi săn chắc một nét thẳng cường ngạnh. Thông thường vẻ mặt có chút gì kiêu kì, lúc cô mỉm cười, không gian chung quanh cô lập tức mềm dịu đi như một phép lạ gì đấy hiển hiện. Tôi không có hảo cảm với tính cách của cô, vậy mà cũng yêu thích nụ cười mỉm ấy. Dù có gì đi nữa, cũng không thể không yêu thích nụ cười của cô ấy. Thời xa xưa lúc còn học trung học cấp ba, tôi đọc thấy trong sách dạy tiếng Anh thành ngữ “arrested in a springtime” choáng ngợp trong mùa xuân diễm tuyệt thật đúng với nụ cười mỉm của cô. Còn ai dè bĩu ánh nắng ấm của mùa xuân được chứ?

Không có người nào đặc biệt hân hạnh là người yêu của cô cả, nên trong nhóm ấy có ít nhất ba người tất nhiên anh bạn của tôi là một trong ba người ấy mê mẩn vì cô. Chẳng chỉ định anh nào là đối tượng đặc biệt cả, cô tùy theo tình huống tức thì mà thao tác ba người con trai ấy. Mà cả ba, ít nhất là trên bề mặt, cũng không chèn đá gì nhau, vẫn đúng điệu lễ nghi, vẫn sinh hoạt chung vui thích. Quang cảnh ấy, tôi không làm sao quen mắt được, nhưng kết cuộc, đấy là chuyện thiên hạ, chẳng quan hệ đến mình. Chẳng phải là chuyện tôi nên xía miệng vào làm gì.

Ngay từ mắt nhìn đầu tiên, tôi đã không thích gì cô ấy. Bản thân tôi cũng đã được nuông chiều đến mức cho rằng mình có quyền phán đoán về chuyện nuông chiều của thiên hạ nên tôi hiểu rõ như nắm gọn trong vòng tay mình, chuyện cô ta đã được nuông chiều như thế nào từ trước đến nay. Cô ấy đã lớn lên trong sự chiều chuộng ngọt ngào, khen tặng tận mây xanh, bảo hộ trong nhung lụa, muốn thứ gì có ngay thứ ấy. Tuy nhiên, vấn đề không phải chỉ có thế. Chuyện nuông chiều, cho tiền, cho quà… mà thôi không phải là nguyên nhân làm đứa con hư hỏng. Quan trọng nhất vẫn là ai chịu trách nhiệm bảo vệ con trẻ khỏi những phóng xạ từ đủ loại tình cảm thành thục mà khúc mắc phức tạp của đám người lớn vây quanh đứa trẻ. Nếu ai cũng trốn tránh thách nhiệm ấy, lúc nào cũng chỉ muốn khoe bộ mặt tốt đẹp với những đứa trẻ mà thôi, thì chắc chắn đứa trẻ đó sẽ hư hỏng. Như phơi thân trần dưới ánh nắng mặt trời đầy tia tử ngoại cực mạnh giữa trưa mùa hè trên bãi biển, lòng vị kỷ còn sơ sinh non yếu của đứa trẻ sẽ bị tổn thương đến không còn cách nào cứu chữa được. Kết cuộc, đấy là nguyên nhân tệ hại nhất; nuông chiều, cung phụng tiền bạc quá trớn cũng là những yếu tố phụ thuộc vào đấy cả thôi.

Buổi đầu gặp mặt trao đổi vài ba câu, rồi sau đó ít lâu, quan sát ngôn ngữ hành động của cô ta, tôi đâm ra chán ngán cô ta quá. Cho dù có thể nói rằng lòng vị kỷ là bản chất kỳ quái, dù tùy người mà chừng mực khác nhau, đi nữa. Thế nào đi nữa, cô ta đáng lẽ cũng phải cho thấy đôi chút cố gắng mới đúng. Vì thế, từ đấy, tuy không đến nỗi cố tránh mặt cô ta, nhưng tôi đã quyết không lại gần cô ta nếu không cần thiết.

Nghe người ta kể là cô ta xuất thân từ huyện Ishikawa hay vùng nào đó gần đấy, là con gái cưng của một nhà kinh doanh quán trọ du lịch cao cấp nổi tiếng từ thời đại Edo[1] đến nay. Cô có một người anh nhưng cách tuổi rất xa, nên được cưng chiều như con một. Thành tích học hành thì luôn luôn vào hạng đầu lớp, lại xinh đẹp nữa, nên được thầy cô trong trường yêu mến, bạn bè cùng lớp ngưỡng mộ đặc biệt. Chẳng phải nghe từ chính miệng cô ta nên tôi không biết chuyện thật đến đâu, nhưng đại khái là như thế. Từ nhỏ, cô đã học piano, và về mặt này cũng đạt đến trình độ xuất chúng. Tôi có lần đã được nghe cô đàn piano ở một nhà nào đấy. Tôi không rành về âm nhạc bao nhiêu, đến chuyện độ sâu cảm xúc của cách diễn tấu âm nhạc thì tôi không phán đoán được, tôi chỉ nhận biết được tiếng đàn của cô tinh tế và chuẩn xác đến mức đáng khâm phục.

Vì thế, người xung quanh, ai cũng nghĩ là đương nhiên, cô sẽ vào đại học chuyên về âm nhạc để trở thành chuyên gia trình tấu piano. Vậy mà ngược lại với dự đoán của mọi người, cô đã bỏ piano mà vào đại học mỹ thuật, học vẽ mẫu áo kimono, và màu nhuộm. Ngành học này mới lạ hoàn toàn đối với cô, tuy nhiên từ nhỏ đã được nuôi dưỡng trong gia đình có nhiều kimono truyền thống, nên kinh nghiệm và thiên tình đã giúp cô phát huy được tài năng xuất chúng khiến mọi người chú ý trong cả ngành này nữa. Đúng là mẫu người tiến bước vào phương diện nào cũng tạo được những thành tựu hơn người. Cả trượt tuyết, đua thuyền buồm, bơi lội…, môn thể thao nào cô cũng xuất sắc.

Vì thế, người chung quanh không còn có thể chỉ trích được khuyết điểm nào của cô. Tính thiếu khoan dung của cô được người ta xem là khí chất thiên bẩm của người nghệ sĩ; khuynh hướng dễ lên cơn cuồng động của cô được dung nhận như sự mẫn cảm trên mức người thường. Cứ thế, cô trở thành nữ hoàng của đám đông. Cô sống trong một căn chung cư lớn, lộng lẫy hai phòng ngủ ở Nezu mà cha cô mua để giảm thuế. Khi thích thì đàn piano, tủ áo chất đầy những quần áo thời trang mới nhất. Cô chỉ cần vỗ tay một cái tất nhiên là nói theo nghĩa bóng thế nào cũng có vài người bạn trai tử tế chạy đến cung phụng cho cô ngay. Người ta tin rằng cô sẽ sớm gặt hái được thành công rực rỡ trong ngành chuyên môn. Đương thời, vào những năm 70, 71, chẳng thấy có trở ngại nào cản ngăn bước tiến của cô cả.

Từ một chút quan ngại có hơi dị thường, có lần tôi đã ôm ấp cô ấy. Nói là ôm ấp nhưng không có nghĩa là làm tình, mà chỉ là ôm ấp theo ý nghĩa vật lý thế thôi. Nghĩa là say khướt mà lăn ra ngủ chung chạ như cá hộp ấy, đến lúc thức thì tình cờ cô ta nằm sát ngay mình. Chuyện vẫn thường xảy ra thôi. Thế nhưng tình huống ấy cho đến bây giờ vẫn còn in hằn lên ký ức tôi rõ ràng đến kỳ dị.

*

* *

Khoảng ba giờ khuya, tôi mở mắt ra, nhìn sang bên thì thấy cô ấy cuộn người trong cùng tấm chăn với tôi mà ngủ say sưa. Đầu tháng 6 vốn là mùa tuyệt hảo cho chuyện ngủ chung chạ như cá hộp, thế nhưng chẳng có nệm lót, nằm ngủ ngay trên sàn chiếu như thế nên dù thân thể có trẻ trung cách mấy cũng phải ê ẩm. Thêm nữa, cô ấy còn gối đầu lên cánh tay trái của tôi, nên dẫu có muốn, tôi cũng không thể dời thân mình được.

Cổ họng khô rang đến điên người lên được nhưng tôi không thể đẩy đầu cô ấy đi, mà cũng không dám lấy tay đỡ đầu cô ấy lên để rút cánh tay kia ra. Bởi đang làm thế giữa chừng mà cô ấy thức giấc, tưởng lầm là tôi định làm điều gì tà bậy thì thật khổ cho tôi.

Kết cuộc, tôi đành nằm yên, không động đậy chút nào, chờ xem trạng huống biến đổi ra sao. Cô ấy có thể xoay người đi, lúc ấy tôi sẽ nhanh lẹ rút cánh tay lại mà đi kiếm nước uống. Thế nhưng cô vẫn nằm yên, không cử động. Vẫn hướng về phía tôi mà thở những nhịp điều hòa. Cánh tay áo sơ mi của tôi ẩm lại vì hơi thở trong giấc mộng của cô, khiến tôi có cảm giác nhồn nhột kỳ lạ.

Có lẽ tôi đã nằm yên mà chờ đợi như thế suốt 15, 20 phút. Nhưng cô vẫn chẳng nhúc nhích tí nào, nên cuối cùng tôi đành bỏ ý định đi kiếm nước uống. Cổ họng khô cháy đến khó ở, nhưng ngay lúc này không có nước uống cũng chưa đến nỗi chết khát. Tôi cố giữ yên không động đậy cánh tay trái, gắng gượng quay đầu cực nhọc mới thấy có gói thuốc lá và hột quẹt của ai đấy lăn lóc trên sàn, rồi vươn cánh tay phải mà kéo lại được. Và dù biết mười mươi là cơn khát sẽ càng tăng gấp bội, tôi vẫn bật quẹt châm thuốc hút.

Vậy mà hút xong điếu thuốc, nhét mẩu thuốc tàn vào lon kia không cho tắt đi, lại thấy một cách kỳ lạ, là cơn khát đến cháy cổ họng đã bớt được phần nào cho đến lúc chưa hút thuốc. Vì thế, tôi thở một hơi thật sâu rồi nhắm mắt lại, cố dỗ lại giấc ngủ. Nhà trọ này gần đường cao tốc, tiếng bánh xe của những xe tải chạy khuya qua lại trên đường, nghe bằng phẳng như bị cán dẹp xuống, qua vách kính mỏng, nhẹ nhàng lay động khối không khí trong phòng bên cạnh, hòa lẫn vào hơi thở và tiếng ngáy nhẹ của vài người nam nữ đang say ngủ. Bất giác tôi nghĩ, cũng như mọi người khác, giữa khuya khi mở mắt dậy thấy mình đang nằm trong phòng người lạ, rằng (không biết mình đang làm cái quái gì ở đây thế này?). Quả thật hoàn toàn chẳng có ý nghĩa gì cả!

Quan hệ với bạn gái đã trặt trẹo quái kỳ đến bị tống ra khỏi nhà trọ nên phải đến trọ tạm với bạn mình, rồi vốn chẳng ưa gì trò trượt tuyết mà lại gặp nhóm người xa lạ thích trượt tuyết này kéo theo, cuối cùng lại đưa tay ra làm gối cho cô gái mình chăng ưa nổi. Đáng lẽ mình chẳng nên làm những chuyện này mới phải! Thế nhưng, làm chuyện gì cho phải thì tôi cũng chẳng hiểu.

Chẳng làm sao ngủ lại được nên tôi đành mở mắt, lơ đãng ngắm ngọn đèn ống treo lơ lửng từ trần nhà. Thoáng có cử động của cô gái trên cánh tay trái của tôi. Nhưng chẳng phải cô giải thoát cho cánh tay tôi. Ngược lại, cô còn trượt người vào sâu phía tôi, đến ép sát thân mình vào thân thể tôi. Tai cô đặt ngay trước mũi tôi, thoảng mùi nước hoa đêm qua đang phai dần đi, cùng với mùi mồ hôi. Chân cô hơi co lên chạm vào bắp đùi tôi. Hơi thở vẫn còn trong giấc ngủ, hiền hòa, đều nhịp. Làn hơi thở ấm nồng mơn man cuống họng tôi. Bầu vú mềm mại của cô áp vào khoảng hông tôi, hòa nhịp lên xuống nhịp nhàng. Cô mặc chiếc áo sơ mi bó sát bằng vải len đan sợi nhỏ, và chiếc váy xòe, nên tôi cảm nhận được rõ ràng đường nét thân hình cô.

Tình huống thật kỳ cục. Giá là trường hợp khác, và đối phương là cô gái nào khác, thì tôi nghĩ mình đã thích thú mà vui hưởng cơ duyên như thế này. Thế nhưng, đối phương lại là cô ta nên trí tôi đâm ra hỗn loạn vô cùng. Thật tình tôi chẳng biết phải cư xử thế nào trong tình huống này. Cách nào đi nữa, có lẽ cũng không sao cứu chữa được cái kỳ quặc của tình huống này. Thêm vào đấy, tình hình càng tồi tệ thêm ra, vì lúc này, dương vật của tôi bị chân cô áp vào, đã bắt đầu cương dần lên.

Cô vẫn thở đều nhịp giấc ngủ yên lành trong suốt thời gian ấy, dù thế, tôi nghĩ ràng cô cũng cảm nhận được biến chuyển hình thái dương vật của tôi. Một lát sau, cứ như là trong giấc mộng, cánh tay cô choàng ôm lưng tôi, thân cô chuyển nhẹ trong vòng tay của tôi. Do chuyển động ấy, đôi vú cô càng áp chặt lên ngực tôi, và dương vật của tôi lại áp vào phần bụng dưới mềm mại của cô. Tình huống lại càng lún sâu vào hướng xấu.

Bị ép vào tình huống như thế, tôi phần nào cũng bực mình vì cô ấy, nhưng đồng thời, trong hành vi ôm được một cô gái xinh đẹp lại có thứ gì như một loại hơi ấm của cuộc đời; thứ tình cảm mơ hồ ở trạng thái ấy đã bao phủ toàn thân tôi. Tôi không còn trốn đâu cho thoát được nữa. Tôi ngờ rằng cô ấy cũng cảm nhận được trạng huống tinh thần ấy của tôi, nên đâm ra bực bội. Thế nhưng trong lúc dương vật của tôi đang cương cứng nở tạo nên cả giác lao đao mất thăng bằng một cách kỳ dị như thế này, sự bực bội trong lòng tôi chẳng còn có ý nghĩa gì nữa. Tôi đành chịu trận, cánh tay đang trống vòng sang ôm lấy lưng cô ấy. Cả hai bây giờ đang trong tư thế ôm sát lấy nhau.

Dù vậy, cả hai đều làm bộ ngủ mê mệt. Ngực tôi có cảm giác đôi vú của cô ấy áp vào, và cô cảm nhận dương vật của tôi áp vào phần dưới rốn cô một tí, trong lúc cả hai đang cố gắng nằm yên không nhúc nhích suốt một hồi lâu. Tôi ngắm mê mải vành tai nhỏ nhắn và viền tóc tơ mềm mại quyến rũ đến nguy hiểm của cô, trong khi mắt cô ngưng đọng ở phần yết hầu của tôi. Cả hai vừa giả vờ ngủ say vừa suy nghĩ tương tự nhau. Tôi nghĩ đến chuyện lướt ngón tay vào trong váy của cô, còn cô nghĩ đến chuyện kéo tuột khóa kéo quần tôi xuống mà chạm tay vào cái dương vật căng cứng trơn láng ẩm nóng của tôi. Điều lạ lùng là cả hai hiểu được người kia đang nghĩ chuyện gì, rõ ràng như nắm được trong tay mình. Cảm giác thật kỳ dị. Cô ta đang nghĩ đến dương vật của tôi, nhưng cứ như là không phải của tôi, mà có vẻ là của một người con trai nào khác. Còn tôi nghĩ đến quần lót nhỏ trong váy cô bao bọc âm hộ nồng ấm của cô. Tương tự như việc tôi cảm nhận được rằng cô đang nghĩ đến dương vật của tôi, có lẽ cô cũng cảm nhận được rằng tôi đang nghĩ đến âm hộ của cô. Mà cũng có thể con gái cảm nhận về âm hộ có khi khác với cách con trai nghĩ về dương vật của mình. Chuyện ấy thì tôi không hiểu rõ được.

Thế nhưng, băn khoăn một hồi thật lâu, cuối cùng tôi đã chẳng lòn tay vào váy cô, mà cô cũng chẳng tuột khóa kéo quần tôi. Lúc bấy giờ, kiềm chế được đến thế thật là bức rức vô cùng, nhưng kết cuộc, như thế vẫn tốt hơn. Bơi tôi cảm thấy tình huống như thế này mà đẩy sâu thêm vào thì có lẽ cả hai sẽ bị rơi vào mê cung khốn cùng không có lối thoát. Và cả cô ấy cũng cảm nhận nhận được như thế. Cả hai giữ nguyên tư thế ấy, ôm nhau nằm yên suốt 30 phút, cho đến khi ánh nắng ban mai chiếu sáng tất cả các góc kẽ của căn phòng, mới rời nhau ra mà ngủ. Đã rời thân hình cô mà quanh tôi vẫn còn phảng phất mùi hương da thịt của cô.

*

* *

Sau đấy, tôi không còn gặp cô lần nào nữa. Tôi tìm được một nhà trọ ở ngoại vi thành phố mà dọn đi, rồi cứ thế mà xa cách với nhóm bạn lạ đời ấy. Tất nhiên “lạ đời” theo cách nghĩ của tôi, chứ bọn họ chẳng bao giờ nghĩ họ lạ đời cả đâu. Ngược lại, đối với họ, chính tôi mới đúng là lạ đời cũng không chừng.

Tôi gặp người bạn đã cho tôi tá túc ấy vài lần nữa, và trong câu chuyện hẳn cũng đã có nói gì đến cô ta, nhưng tôi chẳng nhớ được là chuyện gì. Chắc cũng chỉ là những chuyện lào tao thông thường mà thôi. Xong đại học thì người bạn ấy về Kansai mất, nên tôi không còn gặp anh ta lần nào nữa. Rồi 12, 13 năm trôi qua, tôi cũng theo đấy mà thêm tuổi.

Thêm tuổi cũng có một lợi điểm là phạm vi đối tượng của lòng hiếu kỳ thu hẹp lại. Càng thêm tuổi, tôi càng ít có cơ hội quan hệ với những mẫu người kỳ dị, so với thời trước. Thỉnh thoảng tôi cũng bất chợt nhớ lại những mẫu người ấy mà mình đã gặp ngày trước, nhưng chỉ như những phong cảnh rời rạc còn vướng mắc lại trong những xó ký ức, chẳng còn khêu lại được chút hưng phấn nào nữa. Không còn nhớ tiếc mà cũng chẳng còn bực bội gì nữa cả.

Duy chỉ một lần, vài năm trước đây, tôi đã tình cờ mà gặp, nói chuyện với người chồng cô ấy. Anh ta cùng tuổi với tôi, làm giám đốc một hàng đĩa nhạc. Cao, điềm đạm, một nhân vật rất dễ có cảm tình. Viền tóc xén cẩn thận thẳng thớm cứ như là rìa cỏ trong sân đua ngựa. Tôi gặp anh ta vì công việc, sau khi bàn thảo xong, anh ta nói: - “ Nhà tôi bảo là ngày trước có quen ông Murakami đấy”. Rồi nói tên cũ của cô trước khi lấy chồng. Lúc đầu, cái tên ấy không nối kết được với hình ảnh của cô ấy trong tâm trí tôi, nhưng nghe thêm về chuyện đại học và piano của cô, tôi nhớ ra được cô ấy.

“Vâng, tôi còn nhớ cô ấy”. Tôi nói.

Nhân đấy, tối mới biết được cái quỹ tích của cô từ ngày ấy.

“Nhà tôi xem hình trong tạp chí hay gì đấy, nhận ra ngay ông Murakami, và nhớ rõ là người quen biết ngày xưa”.

“Vâng, tôi cũng còn nhớ những ngày vui ấy”. Tôi nói. Nhưng không nghĩ là cô ấy nhớ đến tôi, nên thật tình tôi cảm giác là lạ. Nghĩ cho cùng, tôi và cô ấy chỉ gặp mặt nhau trong khoảng thời gian ngắn, va hầu như chẳng trực tiếp chuyên trò gì với nhau lần nào cả. Nhìn thấy cái bóng của mình in vào một chỗ không ngờ được, làm cho mình cảm thấy kỳ dị. Tôi vừa uống cà phê vừa nhớ lại cảm giác đôi vú mềm mại và hương tóc cô, cùng với cảm giác dương vật cương cứng của tôi.

“Cô ấy thật là đáng mến”. Tôi nói. – “Thế, cô ấy được khỏe mạnh chứ, thưa ông?”

“Vâng… cũng tàm tạm.” Anh ta lựa chữ mà nói chậm rãi.

“Cô ấy đau ốm gì đấy sao?” Tôi ướm hỏi.

“Không, không đau ốm gì lắm, tuy cũng đã có thời kỳ vài năm không được khỏe.”

Tôi chẳng định được nên hỏi rõ đến đâu, đành chỉ gật đầu lơ lửng. Thật tình, cũng chẳng phải tôi tha thiết muốn biết cô ta đã ra sao sau ngày ấy.

“Nói kiểu này chắc cũng khó hiểu lắm”. Anh ta nói, khóe miệng mỉm nụ cười. – “Nhưng mà, có chỗ thật khó nói cho mạch lạc được. Nói đúng ra thì hiện nay cô ấy đã khỏe mạnh lại được nhiều rồi. Ít nhất thì cũng khỏe mạnh hơn trước nhiều lắm”.

Tôi uống nốt chỗ cà phê còn lại, phân vân không biết có nên hỏi thêm không, nhưng rồi quyết định hỏi.

“Như thế này có khi đường đột quá, xin ông tha lỗi cho, nhưng mà cô ấy đã có chuyện gì thế, thưa ông? Bởi nghe ông nói, thì có chỗ còn khúc mắc…”

Anh ta rút từ túi quần ra bao thuốc Marlboro đỏ, châm lửa hút. Có vẻ là người nghiện thuốc lá, móng tay ngón trỏ và ngón giữa của bàn tay phải nám vàng khói thuốc. Anh ta nhìn những ngón tay ấy của mình một hồi.

“Ông hỏi thế cũng có sao đâu”. Anh ta nói. – “ Cũng chẳng phải là chuyện cần giấu thiên hạ, hay chuyện gì không tốt. Chỉ là chuyện giống như tai nạn thôi. Nhưng mà, ta tìm nơi khác nói chuyện thì tốt hơn.”

Chúng tôi rời quán cà phê, đi dạo trên phố hoàng hôn một lúc, rồi vào một quán rượu nhỏ gần ga tàu điện ngầm. Có vẻ là quán rượu quen anh ta thường đến, anh ngồi vào góc quầy rượu, với giọng sành sỏi, gọi ly rượu Scotch Whisky với đá và chai nước suối Perrier. Tôi gọi bia. Anh ta rót một ít nước suối vào ly whisky đá, khuấy nhẹ, xong uống một hơi nửa ly. Tôi nhấm một tí bia, rồi ngắm bọt bia biến hình trong ly, mà chờ anh ta kể chuyện. Anh ta chờ cho rượu chảy qua thực quản, xuống dạ dày mà nằm yên đấy rồi mới bắt dầu.

“Chúng tôi lấy nhay đã được 10 năm. Gặp nhau lần đâu là sân trượt tuyết. Tôi vào làm ở hãng này qua năm thứ hai, còn cô ấy vừa học xong đại học, còn thơ thẩn chưa đi làm, chỉ thỉnh thoảng chơi đàn piano trong quán ăn ở Akasaka. Thế rồi chúng tôi thành hôn. Cưới nhau chẳng có trở ngại gì. Gia đình cả hai bên đều tán đồng. Cô ấy thật xinh đẹp khiến tôi mê mẩn. Chuyện thông thường, ở đâu cũng có cả.”

Anh ta châm thuốc hút, còn tôi lại uống một ngụm bia.

“Chuyện cưới xin bình thường thôi. Nhưng tôi lại rất bằng lòng như thế. Tôi biết trước khi lấy nhau, cô ấy đã có vài người yêu rồi, nhưng chuyện ấy đối với tôi chẳng là vấn đề gì quan trọng. Nói cho cùng, tôi là người rất thực tế. Cho dù trong quá khứ có chuyện gì không tốt đi nữa, nếu không hại gì đến hiện tại, thì tôi không cần để ý. Và tôi cho rằng đời người bản chất là sự bình thường. Công việc cũng vậy, mà sinh hoạt vợ chồng hay gia đình cũng vậy, nếu có gì vui thú, thì đấy cũng là vui thú từ sự bình thường của đời sống. Tôi nghĩ thế. Thế nhưng cô ấy lại không nghĩ thế. Vì vậy mà đủ thứ chuyện bắt đầu lệch lạc dần đi. Tất nhiên tôi cũng hiểu tâm tình của cô ấy. Cô còn trẻ đẹp và đầy năng lượng. Nói đơn giản thì cô ấy đã quen đòi hỏi ở người khác đủ mọi thứ và đã quen thu nhận được từ mọi người rồi. Trong khi những gì tôi có thể cung phụng cho cô ấy thì lại bị hạn hẹp nhiều về phẩm cũng như về lượng”.

Anh ta gọi thêm whisky đá. Tôi vẫn còn nữa ly bia.

“Ba năm sau khi kết hôn, chúng tôi có con. Con gái. Chính miệng tôi nói ra thì kỳ quặc, nhưng quả thật cháu kháu khỉnh dễ thương vô cùng. Giá còn sống được thì đã tiểu học rồi”.

“Cháu mất rồi sau?”. Tôi ái ngại hỏi

“Vâng”. Anh ta đáp. – “Sinh ra được 5 tháng thì mất. Tai nạn giao thông thường đấy. Trẻ con lật khi ngủ, bị mền cuốn lại đến nghẹn thở. Chẳng lỗi tại ai cả. Chỉ là tai nạn thôi. Vận may thì có thì thể phòng ngừa được. Vài người trách cô ấy đã đi chợ bỏ mặc cháu nằm một mình. Mà chính cô ấy cũng tự dằn vặt như thế. Nhưng đấy là số mệnh. Tôi nghĩ cho dù ông hay tôi mà phải trông nom trẻ con trong trạng huống ấy, thì tai nạn cũng có thể xảy ra với xác xuất tương tự mà thôi. Ông có nghĩ thế không?”

“Có lẽ như thế thật”. Tôi đồng ý.

“Như đã nói, tôi là người rất thật tế. Mà chuyện người chết thì từ nhỏ đã quen lắm rồi. Không hiểu vì lý do gì mà gia tộc tôi lại có nhiều tai nạn chết người. Thời nào cũng có chuyện gì đấy xảy ra. Thế nên, chuyện con trẻ chết trước bố mẹ đã là chuyện không có gì đặc biệt. Dĩ nhiên cha mẹ phải khóc con là chuyện đau lòng không gì bằng, người không bị lâm vào tình cảnh ấy thì không hiểu thấu được. Thế nhưng, tôi nghĩ quan trọng nhất vẫn là người còn sống sót từ tai nạn ấy. Tôi vẫn suy nghĩ như thế mà sống. Thế nên, vấn đề khó khăn không phải là tâm tình của tôi, mà là tâm tình của cô ấy. Mà cô ấy thì chưa hề một lần nào được huấn luyện về tình cảm như thế cả. Chắc ông cũng biết về tính tình của cô ấy chứ?”

“Vâng”. Tôi đáp, giản dị thế thôi.

“Cái chết là sự kiện cực kì đặc thù. Đôi lúc tôi nghĩ có lẽ đời người ta phần lớn bị quy định bởi lực ảnh hưởng từ cái chết của người khác, hay nói khác đi, từ cảm giác mất mát do cái chết của người khác. Thế nhưng, cô ấy thì hoàn toàn không phòng bị gì cả trước những ảnh hưởng như thế”. Anh ta đan ngón hai bàn tay vào nhau trên bàn. – “Chung quy, cô ấy đã quá quen với chuyện chỉ suy nghĩ nghiêm cẩn về chính mình mà thôi. Vì thế, niềm đau thương do mất mát người thân thì cô ấy không thể nào tưởng tượng được”.

Anh ta cười và nhìn tôi.

“Chung quy cũng chỉ vì cô ấy được nuông chiều quá trớn từ bé rồi”.

Tôi im lặng gật đầu.

“Nhưng mà, tôi… không tìm ra cách nói nào cho thật đúng, nhưng tôi yêu cô ấy. Cho dù cô ấy có làm tổn thương chính cô ấy và tôi hay tất cả mọi người, mọi thứ chung quanh tôi đi nữa, tôi cũng không hề nghĩ đến việc rời bỏ cô ấy. Vợ chồng là như thế chứ gì. Kết cuộc, suốt một năm sau, chuyện lục đục trong nhà liên tiếp xảy ra, không biết lúc nào mới dứt. Một năm khủng khiếp. Thần kinh bị bào mòn, tương lai không có chút tia sáng nào cả. Nhưng rồi chúng tôi đã gắng gượng qua được một năm ấy. Vợ chồng tôi đã đốt bỏ hết tất cả những thứ gì dính dáng đến cháu bé đã mất và dọn nhà đi nơi khác”.

Anh ta uống cạn ly whisky đá thứ hai, rồi thở thật sâu, ra vẻ khoan khoái.

“Chắc là ông có gặp nhà tôi bây giờ, cũng không thể nhận ra ngay được đâu”. Anh ta nói, nhìn đăm đăm vào bức tường trước mặt.

Tôi im lặng uống bia và nhón lấy vài hạt đậu phụng.

“Nhưng cá nhân tôi thì thích nhà tôi hiện tại hơn ngày trước”. Anh ta nói.

“Ông bà không định có con nữa sao?”. Lát sau, tôi hỏi.

Anh ta lắc đầu. – “Có lẽ không có con được nữa. Phía tôi thì không sao, nhưng nhà tôi thì không còn thích hợp với chuyện con cái nữa. Mà đằng nào thì đối với tôi cũng chẳng sao cả”.

Người hầu rượu hỏi xem có lấy thêm whisky không, nhưng anh ta từ chối.

“Sau này, xin ông vui lòng điện thoại thăm nhà tôi. Tôi nghĩ cô ấy có lẽ cần có những kích thích thân hữu như thế. Bởi đời người còn dài. Ông có nghĩ thế không?”

 Anh ta lấy bút bi ghi số điện thoại vào sau lưng tấm danh thiếp rồi trao cho tôi. Điều làm tôi ngạc nhiên là nhà họ và nhà tôi lại cùng ở trong một khu vực điện thoại. Tuy nhiên, tôi không nói gì với anh ta về điều ấy.

Anh ta thanh toán tiền rượu rồi chúng tôi chia tay ở ga tàu điện ngầm. Anh ta trở về hãng làm nốt cho xong công việc, còn tôi lấy tàu điện về nhà.

*

* *

Tôi vẫn chưa gọi điện thoại cho cô ấy. Hơi thở của cô, hơi ấm da thịt của cô, cảm xúc mềm mại từ đôi vú của cô vẫn còn lưu lại trong tôi, và tôi vẫn còn bấn loạn không biết phải làm thế nào, như trong cái đêm mười bốn năm về trước.[2]

❀ ❀ ❀

[1] Edo: Thời chế độ Phủ Chúa (Mạc - Phủ - Shogunate) Tokugawa được thiết lập 1603 đến 1868, nước Nhật an định, phồn thịnh, ít tiếp xúc với ngoại quốc, giai cấp thương nhân dần dần tăng tiến trong xã hội; sau đó là thời các Thiên hoàng: Minh Trị - Meiji 1868 – 1911, Đại Chính – Taisho 1912 -1926, Chiêu Hòa – Showa 1926 – 1989, và hiện nay là Bình Thành – Heisei, từ 1989.

[2] Truyện ngắn “Ima wa naki Joô no tame no” đã đăng trong Tuyển tập “Kaiten Mokuba no Deddo Hi-to – Carousel’s Dead Heat – Chạy đua sát nút trên vòng quay Ngựa Gỗ” tháng 10 năm 1985.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.