Người Tivi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Kano Creta
Kano Creta

❊ ❊ ❊

Em tên Kano Creta, giúp việc cho chị em là Kano Malta.

Tuy nhiên tên thật của em chẳng phải là Creta. Đấy là tên em dùng khi làm việc giúp chị em đó thôi. Nghĩa là tên dùng trong việc làm đấy. Rời công việc ra thì em dùng tên thật là Kano Taki. Sở dĩ em lấy tên Creta là theo cách chị em xưng tên chị ấy là Malta.

Em chưa hề đến đảo Creta lần nào cả.

Thỉnh thoảng thì em có nhìn bản đồ. Creta là hòn đảo thuộc Hy Lạp gần châu Phi đấy. Có hình dạng của một khúc xương gầy, dài, bị chó gắm, lởm chởm vài mảnh thịt còn dính lại. Thế mà lại có di tích nổi tiếng, đó là cung điện Knossos, trong truyền thuyết chàng trai trẻ anh hùng đã vượt thoát khỏi mê cung mà cứu được nữ hoàng. Em định bụng khi nào có dịp đến đảo Creta, thế nào cũng ghé thăm di tích ấy.

Em giúp chị em trong việc nghe tiếng nước. Nghề nghiệp của chị em là nghe tiếng nước; chị ấy chuyên nghe tiếng các dịch thể tẩm trong thân thể con người. Khỏi nói cũng hiểu rằng đây không phải là việc ai cũng có thể làm được. Việc này đòi hỏi tài năng, cả huấn luyện nữa. Cả nước Nhật này có lẽ chỉ có mỗi chị em làm được việc này mà thôi. Chị đã luyện tập được kỹ năng ấy ở đảo Malta từ ngày xa xưa. Nơi chị ấy đã học nghề thì nhà thờ Mỹ Allen Ginsberg đã đến thăm, mà cả ca sĩ Anh Keith Richard cũng đã đến viếng. Đảo Malta có chỗ đặc biệt đến thế đấy. Ở đấy, nước có ý nghĩa rất trọng đại. Chị em đã tu luyện ở đấy nhiều năm, rồi mới trở lại Nhật và xưng tên là Kaono Malta, bắt đầu công việc nghe tiếng nước trong thân thể người ta.

Hai chị em thuê một căn nhà cũ, biệt lập trong núi mà sống với nhau. Có căn phòng dưới hầm, chị em dung để chưa đủ các loại nước thu tập từ khắp nơi trên nước Nhật. Nước chưa trong các chum nước bằng sứ bày la liệt trong phòng. Cũng như rượu nho, giữ nước dưới hầm là thích hợp nhất. Công việc của em là gìn giữ nước ấy cẩn thận. Có chút bụi rơi vào thì vớt ra; mùa đông phải giữ cho nước đừng đóng băng; mùa hè giữ cho nước không bị côn trùng rơi vào. Công việc chẳng khó khăn gì lắm, và cũng chẳng mất thì giờ gì mấy. Thế nên phần lớn thời gian trong ngày, em dung để vẽ các họa đồ kiến trúc. Mỗi ngày, chị em áp tai vào từng cái chum nước dưới phòng hầm này, lắng tai nghe những tiếng nước vi ti phát ra. Mỗi ngày hai, ba giờ như thế. Đó là cách chị ấy luyện tai đấy. Mỗi loại nước phát ra một thứ tiếng khác nhau. Chị ấy còn bắt cả em tập nghe nữa. Em phải nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ thần kinh trong thân thể vào tai mình. Thế nhưng em hầu như hoàn toàn chẳng nghe được tiếng nước. Hẳn là vì em không có tài năng bằng chị ấy. Chị em bảo hãy lắng nghe tiếng nước trong các chum nước ấy trước đã. Làm thế dần dần sẽ nghe được tiếng nước trong thân thể con người. Thì em cũng đã gắng hết sức mình để lắng nghe đấy chứ. Thế mà chẳng nghe được gì cả. Có lần tưởng đã nghe được tiếng gì đấy. Cảm thấy như từ phương nào xa tắp, có chút gì đấy xao động. Nghe như thoang thoảng có tiếng đập cánh hai, ba lần của loài côn trùng nào nhỏ xíu. Nói là nghe tiếng, nhưng thật ra chỉ là chút xao động vi-ti trong không khí mà thôi. Mà cũng chỉ một thoáng rồi biến mất ngay. Như trò chơi trốn bắt. Chị em bảo em không nghe được tiếng ấy thì thật đáng tiếc. “Chính người như em lại cần nắm bắt thật chắc chắn tiếng nước trong thân thể”. Chị Malta đã nói thế. Bởi vì em là con gái có vấn đề. “Phải chi em nghe được tiếng ấy chị nhỉ”. Chị Malta nói. Và lắc đầu. “Chỉ cần em nghe được tiếng ấy thì coi như vấn đề đã giải quyết xong xuôi rồi”. Chị ấy lo lắng cho em từ đáy lòng của mình.

Quả là em có vấn đề thật. Và em chẳng làm sao mà giải quyết được vấn đề ấy. Đàn ông mà thấy em là muốn cưỡng hiếp em. Bất cứ người đàn ông nào cũng thế, hễ thấy em là đè ngay xuống sàn và cởi thắt lưng ra. Lý do tại sao thì em chẳng hiểu được. Mà từ ngày xưa đã thế rồi. Từ ngày em bắt đầu hiểu biết chuyện đời thì đã thế rồi đấy.

Quả thật em biết mình đẹp. Thân hình cũng tuyệt vời. Ngực nở lớn, hông thon nhỏ, săn chắc. Tự mình nhìn vào gương cũng biết là mình khêu gợi. Đi trên đường thì đàn ông con trai cứ há hốc miệng ra, mặt ngờ nghệch nhìn em không chớp mắt. “Thế nhưng đâu phải tất cả người đẹp trên thế gia này đều bị cưỡng hiếp cả đâu”. Chị Malta bảo. Mà em cũng nghĩ thế. Chỉ có mỗi mình em là bị như thế thôi. Có lẽ chính em cũng có phần nào trách nhiệm. Đàn ông nổi cơn lên thế có lẽ vì em ngần ngừ dụ dự. Học nhìn thấy em như thế đâm ra sốt ruột mà muốn cưỡng hiếp chăng?

Vì thế mà đến bây giờ em đã bị đủ loại đàn ông cưỡng hiếp. Cưỡng dâm bạo hành đấy. Từ thầy giáo ở trường, bạn cùng lớp, thầy dạy thêm ở nhà, người cậu, người thu tiền khí đốt, cho đến lính chữa lửa đến chữa cháy cho nhà hàng xóm. Em cố gắng tránh mấy cũng không thoát. Đã bao lần còn bị dao cắt, bị đấm vào mặt, bị siết cổ bằng ống nước nữa. Cưỡng dâm bằng bạo lực thế đấy.

Thế nên từ bao lâu nay, em đã ngưng không ra khỏi nhà nữa. Bởi cứ xảy ra mãi như thế có ngày em bị giết mất. Em đành cùng với chị Malta ẩn náu trong núi cách xa thế giới người ta mà làm việc coi sóc đám chum nước dưới hầm.

Thật ra, có lần em đã giết chết một gã đã định cưỡng hiếp em. Không, nói cho đúng thì chị em đã giết gã ấy. Gã quả thật định cưỡng hiếp em. Ngay dưới hầm này đây. Gã là cảnh sát. Gã đến để điều tra điều gì đấy, nhưng vừa mở cửa ra là gã tức khắc như không còn nhịn được nữa, mà đè ngay em xuống. Rồi xé nát quần áo của em, và tụt quần gã xuống đầu gối. Khẩu súng lục của gã đánh “lộp cộp”. Làm gì thì làm, xin đừng giết em. Em ngập ngừng nói thế. Tên cảnh sát ấy đấm vào mặt em. Rất may, lúc ấy chị Malta vừa về đến. Nghe tiếng ồn, chị nắm lấy thanh xà beng bước đến. Thẳng tay đánh hết sức vào sau đầu tên cảnh sát. Nghe tiếng “phụp” của vật gì lõm xuống, rồi tên cảnh sát bất tỉnh. Chị Malta vào bếp mang ra con dao phay, cắt ngọt cổ họng tên cảnh sát ấy như xẻ bụng cá thu. Vút một cái, âm thầm, cổ họng ấy đứt lìa ra. Chị ấy liếc dao thật giỏi. Con dao nào chị ấy liếc cũng bén ngót đến khó tin. Em bàng hoàng nhìn chị ấy hành động.

“Tại sao lại làm thế? Sao lại cắt cổ họng thế chứ?”. Em hỏi.

“Cắt quách đi thì hơn. Khỏi lo chuyện hậu hoạn. Tên này là cảnh sát đấy nhé. Chưa biết chừng còn biến thành ma nữa đấy”. Chị Malta nói. Chị ấy lúc nào cũng xử trí mọi việc một cách thực tiễn.

Máu đổ lênh láng. Chị Malta vét máu ấy cho vào một chum nước. - “Tốt nhất là rút máu ra sẵn”. Chị ấy bảo. - “Làm thế thì khỏi lo hậu hoạn”. Hai chị em nắm chân mang bốt của tên cảnh sát ấy dốc ngược lên một hồi rõ lâu cho rút hết máu ra. Tên đàn ông to con nên giốc ngược bằng chân lên thì khôn sao làm được thế. Thân hình chị ấy to lớn như thân người tiều phu, mà sức lực cũng mạng bạo như thế.

“Đàn ông cưỡng hiếp em đâu phải lỗi tại em”. Chị Malta nói, vẫn còn nắm chân tên cảnh sát ấy. - “Mà tại vì nước trong người em đấy. Thứ nước ấy không thích hợp với thân thể của em. Mà bọn đàn ông lại bị thứ nước ấy quyến rũ, nên bọn chúng mới bồn chồn bộp chộp đến thế”.

“Nhưng làm thế nào để tống thứ nước ấy ra khỏi thân thể chứ?”. Em hỏi. - “Em không thể tiếp tục sống lén lút mãi như thế này, lúc nào cũng phải tránh mặt người ta. Em không muốn đời em phải như thế này mãi đâu”.

Thật tình em muốn thoát ra khỏi đây mà sống bình thường ở thế giới bên ngoài như mọi người. Em đã có bằng kiến trúc sư cấp 1. Đã lấy bằng từ lớp học hàm thụ đấy. Rồi sau khi có bằng, đã dự nhiều cuộc thi họa đồ kiến trúc, và đã đoạt được nhiều giải thưởng. Chuyên môn của em là thiết kế nhà máy phát điện bằng hơi nước.

“Không gấp được đâu em. Phải lắng tai mà nghe. Rồi sẽ có ngày em nghe ra được giải pháp cần thiết”. Chị Malta nói. Rồi lắc chân tên cảnh sát gạn ra giọt máu cuối cùng vào chum nước.

“Nhưng mà, chị em mình đã giết mất một người cảnh sát rồi. Làm sao bây giờ? Chuyện đổ bể ra thì khốn khổ đấy”. Em nói. - “Giết cảnh sát là tội nặng lắm. Có khi đến tử hình kia”.

“Chôn quách sau vườn đi”. Chị Malta nói.

Rồi hai chị em chôn tên cảnh sát bị cắt cổ ấy trong vườn sau. Chôn cùng súng lục, còng tay, sổ tay, giày bốt. Đào lỗ, kéo xác chết vào lỗ, lấp lỗ lại, tất cả mọi chuyện chị Malta làm hết. Chị ấy vừa giả giọng Mick Jagger hát bản Going To A GoGo vừa thao tác. Rồi hai chị em dẫm đạp lên nền đất lấp lỗ cho cứng chắc, và rải lá khô lên trên.

Tất nhiên là cảnh sát địa phương mở cuộc điều tra triệt để, đến vạch từng gốc cỏ hòng tìm cho ra tên cảnh sát mất tích. Thanh tra cũng tìm đến nhà em. Cật vấn đủ điều. Nhưng chẳng tìm ra được vết tích gì. - “Đừng lo, chẳng bại lộ đâu”. Chị Malta nói, - “Đã cắt cổ, rút hết máu rồi, mà lỗ chôn lại sâu lắm rồi”. Nghĩ thế nên hai chị em thở ra nhẹ nhõm.

Thế nhưng, tuần sau đấy, vong linh của tên cảnh sát bị giết đã bắt đầu hiện lên trong nhà. Hồn ma cảnh sát ấy, quần tụt xuống đầu gối, cứ đi đi lại lại dưới hầm. Súng lục vang tiếng “lộp cộp”. Trông bộ dạng sao mà thô tục quá, nhưng bộ dạng thế nào mặc lòng, hồn ma cũng vẫn là hồn ma.

“Lạ thật, đã cắt cổ cho biến thành ma rồi cơ mà”. Chị Malta thắc mắc.

Em thì lúc đầu sợ hồn ma ấy lắm. Chứ chính tay chị em nhà này giết mà. Vì thế, em chui vào giường chị Malta, vừa ngủ vừa run. - “Chẳng có gì phải sợ, nó chẳng làm gì được đâu. Chứ đã cắt cổ, rồi hút hết máu ra rồi. Ngay cả củ giống cũng không dựng lên được nữa là”. Chị Malta nói.

Thế rồi dần dần em cũng quen với chuyện có hồn ma ấy trong nhà. Hồn ma cảnh sát ấy cứ lên tiếng “ọc ọc” ở cổ họng bị cắt mà đi qua đi lại, thế thôi, chứ chẳng làm gì khác cả. Chỉ bước qua bước lại thế thôi nên quen mắt rồi thì chẳng sao cả. Chẳng còn chuyện gã định cưỡng hiếp em nữa. Mà cũng đã cạn hết máu rồi, chẳng còn sức đâu mà cưỡng hiếp em. Có muốn nói gì đi nữa, cũng chỉ còn không khí lọt ra khỏi lỗ cắt ở cổ họng, “phù phù” thế thôi, hoàn toàn chẳng ra tiếng nói gì cả. Quả đúng như lời chị em nói: cắt cổ đi thì khỏi lo hậu hoạn. Rồi thỉnh thoảng em lại cố tình khỏa thân, uốn ép khiêu khích hồn ma cảnh sát ấy xem sao. Xoạc chân ra, làm cả những chuyện thô bỉ nữa. Thô bỉ đến nỗi, em cũng không ngờ là mình có thế làm được thế. Vô cùng táo tợn. Vậy mà thấy như hồn ma ấy chẳng còn cảm thụ được gì nữa cả.

Từ chuyện ấy, em tự tin vô cùng. Em nhất quyết không còn ngần ngừ gì nữa.

“Em không còn ngần ngừ gì nữa đâu. Chẳng còn sợ kẻ nào cả. Chẳng ai còn hiếp đáp em được nữa đâu”. Em bảo chị Malta.

“Có thể thế”. Chị Malta nói. - “Nhưng mà, quả là em vẫn phải lắng nghe tiếng nước trong thân thể em. Bởi đó là chuyện quan trọng lắm”.

Một ngày kia, có điện thoại đến. Người ta mời em tham gia vào việc thiết kế một nhà máy phát điện mới bằng hơi nước, cỡ lớn. Làm ngực em dồn dập hưng phấn. Trong trí em nẩy ra rất nhiều mô hình thiết kế cho nhà máy phát điện ấy. Em thật muốn ra ngoài thế giới bình thường kia mà xây dựng thật nhiều nhà máy phát điện.

“Nhưng này, em mà ra ngoài thì có thể lại bị nạn đấy nhé”. Chị Malta nói.

“Nhưng em muốn thử xem”. Em nói. - “Em muốn thử lại ngay từ đầu. Em có linh tính lần này thế nào cũng song suốt. Em đâu còn ngần ngừ gì nữa. Không ai còn hiếp đáp được em nữa đâu mà”.

Chị Malta lắc đầu. Chị biết không còn ngăn cản em được nữa.

“Nhưng em phải cẩn thận lắm mới được. Sơ hở là chết đấy”. Chị Malta nói.

Em đã ra được thế giới bên ngoài. Rồi thiết kế được nhiều nhà máy phát điện. Chỉ trong thời gian ngắn, em đã trở thành chuyên gia số một trên thế giới. Em quả thật có tài năng vượt bực. Những nhà máy phát điện do em thiết kế đều độc đáo, sáng tạo, vững chắc, và không có lấy một trục trặc nào. Người làm việc trong các nhà máy ấy đều hài lòng và nể trọng em. Nơi nào muốn xây dựng nhà máy phát điện mới chạy bằng hơi nước, cũng nhất định tìm đến em cho bằng được. Em chóng vánh trở thành giàu có.

Em mua nguyên một tòa bin đinh ở vị trí tốt nhất trong thành phố, và ngụ ở tầng cao nhất. Khắp bin đinh, em cho thiết trí đủ loại hệ thống báo động, giăng mạng lưới cửa khóa điện tử, và thuê đám cảnh vệ đồng tính to con như đười ươi canh gác thường trực.

Cứ thế, em đã sống đời sống phong lưu hạnh phúc.

Cho đến khi tên đàn ông ấy tìm đến.

Một tên đàn ông thật to con. Đôi mắt màu lục bốc lửa. Hắn đã tháo được tất cả các hệ thống báo động, phá tung hết các ổ khóa điện tử, đánh bất tỉnh cả đám cảnh vệ, đạp đổ cánh cửa phòng riêng của em. Em đứng trước mặt hắn, không ngần ngừ tí nào, nhưng tên đàn ông chẳng quan tâm gì chuyện ấy. Hắn xé tan tành áo quần em, tụt quần hắn xuống đầu gối. Hắn đè em xuống, cưỡng hiếp, rồi cầm dao cắt cổ em. Lưỡi dao bén ngót. Hắn cắt cổ em ngọt như cắt bơ hâm nóng. Lưỡi dao cắt ngọt đến chính em cũng không cảm thấy cổ bị cắt mất. Dần dần bóng tối phủ xuống. Trong bóng tối ấy, có tên cảnh sát đang bước đi. Gã có vẻ muốn nói gì đấy, nhưng cổ họng đứt rồi nên không khí vọt ra chỉ nghe tiếng “phù phù” mà thôi. Rồi em nghe tiếng nước tẩm trong thân thể mình. Vâng, quả thật em đã nghe được. Tiếng thật nhỏ nhưng nghe rõ ràng. Em chui dần xuống bên trong thân thể mình, áp tai vào vách mà nghe ngóng tiếng nước vi-ti thánh thót. Róc rách. Róc rách. Róc rách.

Róc rách. Róc rách. Róc rách.

Em tên. Ka no. Cre ta.[1]

❀ ❀ ❀

[1] Truyện ngắn “Kano Creta” đã đăng trong Tuyển tập “TV Pi-puru - Người Ti-vi” tháng 1 năm 1990

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.