Những cuộc phiêu lưu của Tom Sawyer, bản trọn vẹn

Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

❊ ❊ ❊

Tom một lần nữa lại trở thành người hùng sáng chói—cưng của người già, kẻ ghen tị của đám trẻ. Tên cậu thậm chí còn được in lên báo một cách bất hủ, bởi tờ báo làng đã tôn vinh cậu hết lời. Có người còn tin chắc rằng nếu không bị treo cổ, biết đâu sau này cậu sẽ làm tới tận Tổng thống.

Như thường lệ, cái thế giới phù phiếm và thiếu suy xét này lại ôm Muff Potter vào lòng và cưng nựng ông ta nồng nhiệt y như cái cách họ đã từng ngược đãi ông trước đó. Nhưng kiểu cư xử như vậy cũng là một điểm cộng cho cái thế giới này; cho nên, tốt nhất là đừng nên xét nét làm gì.

Ngày của Tom là những ngày huy hoàng và hân hoan, nhưng đêm của cậu lại là khoảng thời gian kinh hoàng. Injun Joe ám ảnh mọi giấc mơ của cậu, lúc nào cũng với ánh mắt đầy sát khí. Chẳng có cám dỗ nào có thể thuyết phục được cậu bé bước ra ngoài sau khi trời tối. Huck tội nghiệp cũng trong tình trạng khốn khổ và sợ hãi tương tự, bởi Tom đã kể toàn bộ câu chuyện với vị luật sư vào cái đêm trước ngày xét xử trọng đại ấy, và Huck sợ đến phát khiếp rằng vai trò của mình trong chuyện này có thể bị lộ, mặc dù việc Injun Joe bỏ trốn đã cứu cậu khỏi nỗi đau khổ phải ra tòa làm chứng. Chàng trai tội nghiệp đã bắt vị luật sư phải hứa giữ bí mật, nhưng điều đó thì có ý nghĩa gì chứ? Kể từ khi lương tâm bị dày vò của Tom đã thôi thúc cậu lẻn đến nhà luật sư vào ban đêm và moi ra một câu chuyện kinh hoàng từ đôi môi vốn đã bị niêm phong bằng những lời thề thốt ghê gớm nhất, niềm tin của Huck vào nhân loại gần như đã tan biến hoàn toàn.

Ban ngày, lòng biết ơn của Muff Potter khiến Tom thấy vui vì mình đã lên tiếng; nhưng ban đêm, cậu lại ước giá mà mình cứ ngậm chặt miệng lại thì hơn.

Một nửa thời gian Tom sợ Injun Joe sẽ không bao giờ bị bắt; nửa thời gian còn lại cậu lại sợ ông ta bị bắt thật. Cậu cảm thấy chắc chắn rằng mình sẽ chẳng bao giờ có thể thở phào nhẹ nhõm cho đến khi gã đó chết hẳn và cậu đã tận mắt nhìn thấy cái xác.

Tiền thưởng đã được treo, cả vùng đã bị lùng sục, nhưng vẫn chẳng thấy tăm hơi Injun Joe đâu. Một trong những kỳ quan toàn năng và đáng kinh ngạc, gọi là thám tử, đã từ St. Louis mò tới, lúi húi tìm kiếm, lắc đầu vẻ bí hiểm, tỏ vẻ thông thái, và gặt hái cái kiểu thành công kinh người mà những người trong nghề đó thường đạt được. Nghĩa là, anh ta "tìm thấy một manh mối". Nhưng bạn không thể đem một "manh mối" đi treo cổ vì tội giết người được, và thế là sau khi vị thám tử đó làm xong việc và xách giỏ về nhà, Tom vẫn cảm thấy bất an y như trước.

Những ngày tháng chậm chạp trôi qua, và mỗi ngày đều giúp gánh nặng lo âu trong lòng cậu nhẹ bớt đi đôi chút.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.