Y Sa Bối Lạp thẳng thắn nói: "Thổ lộ mục đích của chúng ta với Roland Wimbledon, nói cho hắn biết chân tướng của giáo hội... không, là của Hội Liên Hiệp Phù Thủy, cũng như đầu đuôi câu chuyện về Chiến Tranh Ý Chí Thần suốt bốn trăm năm qua."
Kể từ khi Khiết Lạc trở thành giáo hoàng, thư viện đã trở thành nơi mà tất cả những người Thuần Khiết thuộc Cơ Quan Trọng Yếu đều có thể lui tới, Chiến Tranh Ý Chí Thần đối với họ không còn là bí mật nữa.
"Nếu hắn không tin thì sao?"
"Hắn sẽ tin thôi, chỉ cần đưa hắn đi dạo một vòng trong Phòng Ảo Ảnh ở Nhà Thờ Phản Chiếu là hắn sẽ biết hết mọi chuyện!"
"Cũng có khả năng hắn xem tất cả những điều này là trò bịp bợm của phù thủy." Khiết Lạc không nhanh không chậm nói, "Lùi một bước mà nói, giả sử Roland biết được chân tướng của Hội Liên Hiệp, liệu hắn có chắc chắn dốc hết tâm lực cả đời để chống lại quỷ dữ không?"
Y Sa Bối Lạp không khỏi sững sờ, nàng há miệng, nhưng lại chẳng thể nói ra một câu bảo đảm nào.
"Chúng ta đều biết dáng vẻ của quý tộc là như thế nào, thứ họ hứng thú nhất chính là lãnh địa, tiền tài và hưởng lạc. Có lẽ khi trăng máu buông xuống, quỷ dữ hiện thế, hắn sẽ tổ chức cho nhân dân kháng cự, nhưng một khi cục diện rơi vào khốn cảnh, cô chắc chắn vị vương tử ăn chơi trác táng này sẽ kiên trì đến cùng sao?"
Khiết Lạc nắm lấy tay nàng, đi đến bên cạnh chiếc bàn tròn: "Hắn chỉ là một người phàm, Y Sa Bối Lạp. Mong manh, yếu đuối, tuổi thọ ngắn ngủi, ý chí sẽ nhanh chóng tiêu tan theo tuổi tác, một trận cảm lạnh đơn giản thôi cũng có thể lấy mạng hắn. Cho dù Roland chấp nhận sứ mệnh của Hội Liên Hiệp, quyết tâm chiến đấu với quỷ dữ đến cùng, thì thần dân, người kế thừa của hắn có sẵn lòng từ bỏ mọi hưởng thụ, đem tất cả tài nguyên trong lãnh địa dùng cho cuộc chiến tàn khốc không thấy điểm dừng này không? Chỉ có giáo hội mới có thể dựa vào đức tin thần thánh mà làm được điều đó."
"Ít nhất... chúng ta nên phái sứ giả đi nói chuyện với hắn trước đã."
"Nói chuyện nhiều hơn nữa cũng không giải quyết được những vấn đề này." Khiết Lạc lắc đầu, "Đầu hàng thế lực thế tục sẽ khiến đức tin của giáo hội sụp đổ, Thánh Thành tan rã, để ổn định tổ chức phù thủy, Roland nhất định sẽ không tha cho chúng ta và Thần Phạt Quân. Nếu để ta thôn phệ hắn, Thánh Thành cũng phải trả một cái giá thê thảm, xét từ kết quả thì cả hai không có gì khác biệt lớn. Đã vậy, tại sao cô còn muốn đặt hy vọng lên một người phàm chứ?"
Y Sa Bối Lạp do dự.
Nàng biết Khiết Lạc nói không sai, dù đánh tiếp chỉ có lưỡng bại câu thương, nhưng không ai dám chắc sau khi giáo hội đầu hàng, hắn sẽ không vì đám phù thủy dưới trướng mà trả thù giáo hội. Như vậy thì tổn thất là điều không thể tránh khỏi, sự việc dường như lại quay về điểm xuất phát.
"Kiến thức về những loại vũ khí đó không thuộc về riêng người phàm, nhưng người phàm lại không thể có được cơ thể của phù thủy." Khiết Lạc nói tiếp, "Thông qua trận chiến linh hồn, ta có thể thu được sự truyền thừa của một người, thậm chí là cả tuổi thọ, dù Chiến Tranh Ý Chí Thần có kéo dài bao lâu, ta cũng sẽ không già đi, cũng sẽ không mất phương hướng, càng không cần lo lắng hậu nhân ngu xuẩn làm hủy hoại thành quả trong một sớm một chiều." Nàng ngưng lại một chút, "Trong suốt hơn hai trăm năm qua, ta đã thấy quá nhiều nhân tài bị năm tháng bào mòn hết tinh lực, bất kể thời trẻ họ có kiêu dũng thông tuệ thế nào, cuối cùng đều hóa thành một nắm bụi đất trong sự lãng phí và chậm chạp. Chỉ riêng điểm này thôi, ta đã hơn hẳn hắn rồi."
"Thế nhưng..."
"Điểm mấu chốt nhất chính là, ta mới là đứa con cưng của thần, Y Sa Bối Lạp." Khiết Lạc nhấn mạnh với giọng điệu không cho phép nghi ngờ, "Bất kể đối thủ là ai, ta chưa từng thất bại, hàng ngàn linh hồn bị thôn phệ có thể làm chứng!"
Y Sa Bối Lạp thở dài một hơi.
Nàng đã bị thuyết phục.
"Cô định làm thế nào? Nếu không tiếp cận được khoảng cách đủ gần, ta không cách nào loại bỏ hiệu quả của Đá Phạt Thần."
Khiết Lạc khẽ cười: "Đừng quên ấn ký cao cấp mà Hội Liên Hiệp để lại."
"Không ai có thể sử dụng 'Ý Chí Thần'..." Y Sa Bối Lạp cau mày nói, "Mà 'Vô Hạn' là thứ dùng một lần, cô chắc chắn muốn lãng phí nó vào việc này sao?"
"Nhưng nó có thể đóng vai trò xoay chuyển chiến cục." Khiết Lạc không chút do dự nói, "Bất kể là đối phó người thường hay đối phó quỷ dữ, chỉ cần có thể định đoạt kết quả, thì không tính là lãng phí vô ích."
"Nó còn rút sạch toàn bộ ma lực của ta nữa," nàng bĩu môi, "Cảm giác đó không dễ chịu chút nào."
"Sau đó cô sẽ ngất đi," Khiết Lạc gật đầu, "Nhưng đối với cơ thể sẽ không gây ra bất kỳ tổn thương nào, chỉ cần để ta tiếp cận được Roland Wimbledon, chiến tranh sẽ kết thúc."
"Nếu cô thua thì chúng ta đều tiêu đời."
"Ta vẫn chưa từng nghĩ đến dáng vẻ thất bại của chính mình," Khiết Lạc thản nhiên nói, "Đợi khi cô tỉnh lại, chắc hẳn đã nằm trong phòng ngủ của Thánh Đường rồi."
Nói đến đây, nàng rót cho Y Sa Bối Lạp một tách hồng trà: "Ta biết cô vẫn còn nghi ngờ về quyết định của mình, nhưng đừng quên, cô là do một tay ta chăm sóc lớn lên. Kể từ khoảnh khắc cô thức tỉnh, chính ta đã chọn cô trở thành người Thuần Khiết của Áo Bá Lai Ân miện hạ, cũng là ta đã truyền thụ kiến thức và kỹ năng chiến đấu cho cô. Trong điểm đối kháng với quỷ dữ này, cô nên hiểu rõ quyết tâm của ta, cũng hiểu rõ sức mạnh của ta nằm ở đâu, bất kể xét từ phương diện nào, ta đều là người thích hợp hơn để chủ đạo nhân loại nghênh đón trận chiến định mệnh này."
"Được thôi... hy vọng là vậy." Y Sa Bối Lạp uống một ngụm trà, "Nhưng theo ghi chép trong sách, phạm vi tác dụng của 'Vô Hạn' không thể thực sự kéo dài vô hạn, hơn nữa trong tình huống cô hóa thành linh thể, thời gian duy trì ma lực cũng cực kỳ hữu hạn, nếu không chạm được vào hắn, cô sẽ không còn cơ hội đổi người giữa chừng đâu."
"Cho nên việc đầu tiên chúng ta cần làm, chính là tìm ra hắn trước đã." Khiết Lạc cười nói.
"Đạn pháo đã nạp xong!"
"Góc hai mươi hai, góc tà mười ba, khai hỏa!"
Theo một tiếng khẩu lệnh, khẩu pháo pháo đài 152mm được đặt ở phía cuối chiến tuyến phun ra ngọn lửa đỏ cam rực rỡ, luồng gió từ nòng pháo mạnh mẽ thổi bùng bụi cát cuồn cuộn, Roland đứng một bên dù đã bịt chặt tai vẫn có thể cảm nhận được tiếng nổ trầm đục do sóng âm mang lại.
Binh sĩ tại hiện trường đều nhón chân, vươn cổ nhìn về phía những ngọn núi xa xa, nhưng họ định sẵn là sẽ không thấy được điểm rơi của lần pháo kích này.
"Đây là Thiểm Điện, quan sát được vị trí trúng đạn," giọng báo cáo của cô bé truyền đến từ trong Ấn Ký Lắng Nghe, "Ưm... đại khái là khu vực giữa con dốc."
"Rất tốt, làm một dấu ký hiệu ở đó đi." Roland đáp lại.
Hiện tại việc đang tiến hành là công tác hiệu chỉnh hỏa pháo tầm xa. Sau khi cư dân Lãnh Địa Cơn Gió Lạnh di tản hết, hắn liền bắt đầu hướng dẫn pháo binh hiệu chỉnh hai món vũ khí tối thượng này. Để xứng đáng với tầm bắn siêu xa và chi phí đắt đỏ của nó, hắn tất nhiên sẽ không để pháo binh đợi nhìn thấy kẻ địch mới khai hỏa, thế là, đòn tấn công ngoài tầm nhìn đầu tiên của thời đại này đã ra đời.
Tất nhiên, Roland chưa bao giờ trông chờ pháo binh tự điều chỉnh góc bắn dựa trên độ lệch điểm rơi, vì vậy hắn vẫn áp dụng phương pháp cổ xưa là bắn trước rồi mới vẽ bia, nếu đạn pháo rơi trên con dốc xuống núi, liền ghi chép lại vị trí và số liệu. Khi tác chiến thực tế, chỉ cần kẻ địch hành tiến đến trong phạm vi điểm rơi, sau khi Thiểm Điện báo ra số hiệu là có thể trực tiếp khai hỏa.
Mà hai khẩu pháo pháo đài này đủ để khiến kẻ địch trong quá trình xuống núi, đã phải chịu đựng đòn tấn công chí mạng không rõ nguồn gốc.