Mấy ngày liền, Càn Khôn Thủ Lôi Tiếu Thiên vào trong thư phòng tìm Tạ Vân Nhạc chuyện trò, hai người rất ý hợp tâm đầu.
Tần Lãnh Dật Tú ở trong võ lâm có tiếng là tài tử, nên xây riêng một thư phòng, bốn bên tường đều xếp đầy đồ thư, hàng ngày chỉ thích thú đọc sách. Lôi Tiếu Thiên là đệ tử duy nhất của Dật Tú, vì ảnh hưởng sư phụ, cũng có đôi chút học vấn, cầm kỳ thi họa đều tinh xảo, thường hay tự phụ lập luận cao siêu, lại thêm tính khôi hài, ăn nói văn nhã và châm biếm, nên Tạ Vân Nhạc mến y lắm.
Tạ Vân Nhạc đã nhận xét thấy Lôi Tiếu Thiên văn võ toàn tài lại ôn hòa dễ mến, dần dần kết thành bạn chí thân. Suốt ngày hai người chỉ trò chuyện tới những dật thoại trong văn lâm chớ không nói nửa câu võ công nào.
Mỗi khi hai đứa trẻ Hạ Hầu vào trong thư phòng bắt gặp Lôi Tiếu Thiên là đòi dạy mấy thế võ độc đáo ngay. Có khi Lôi Tiếu Thiên vui lòng, ngẫu nhiên lộ một miếng nửa thế võ, mục đích để thăm dò xem Tạ Vân Nhạc có biết võ không? Nhưng Vân Nhạc trợn tròn xoe đôi mắt ngạc nhiên, rồi nói:
- Ngày hôm nay đệ mới được sáng mắt ra. Như vậy đủ thấy trong ngũ hồ tứ hải không thiếu gì chuyện kỳ lạ có khác? Quả thật lần đầu tiên đệ được mục kích tài ba không tiền khoáng hậu này, y như các vị hiệp nghĩa Chu Diễm Công, Không Không kiếm khách trong tiểu thuyết kiếm hiệp vậy! Lôi Tiếu Thiên thấy chàng giả bộ rồng giống rồng, giả bộ hổ y như hổ, hàm súc cao thâm thế này thật ít người sánh bằng. Một hôm, Lôi Tiếu Thiên lại tới thư phòng chuyện trò tri kỷ với Tạ Vân Nhạc, đang cao hứng đàm luận, không biết hữu ý hay vô tình, Lôi Tiếu Thiên bỗng xắn tay áo lên tận cánh tay, chống đầu cười nói. Tạ Vân Nhạc trông thấy từ cổ tay tới khuỷu tay của Tiếu Thiên có một vết thẹo đao thương màu tía hồng, liền kinh hãi hỏi:
- Vết thương nặng thế này huynh bị từ hồi nào thế? Lôi Tiếu Thiên thở dài một tiếng:
- Tạ hiền đệ muốn hỏi lai lịch vết thương này, Lôi mỗ xin tường thuật tức thì. Hai mươi năm trước đây, Lôi mỗ mới bước chân vào giang hồ không bao lâu, đi qua Bá Linh, vì sự bất bình, gây hấn với Thiễm Nam Tứ Nghĩa, giao chiến nửa ngày, sau vì thế cô, Lôi mỗ mới bị con dao tẩm độc chém phải khuỷu tay này, lúc ấy máu chảy lai láng, nọc độc ăn sâu vào trong da thịt, nguy hiểm vô cùng. May được nghị thúc Tạ Văn kịp thời cứu chữa cho, mỗ mới khỏi chết. Tạ nghị thúc giang hồ tôn hiệu cho là Truy Hồn Phán, võ học tuyệt thế, thấy Tứ nghĩa không theo quy luật giang hồ, bốn người đánh một như vậy, liền nổi giận đi tìm Tứ nghĩa. Chỉ trong chớp mắt, Tạ nghị thúc đã giết chết ba người và đả thương một người. Không ngờ Tứ nghĩa lại là đệ tử đời thứ ba của phái Cùng Lai, tên đệ tử bị thương chạy về đặt điều gây thị phi. Từ đấy phái Cùng Lai thù hằn Tạ nghị thúc, thề phải diệt trừ được ông ta mới thôi. Có nhiều lần chúng đón đường đánh trộm, nhưng không làm gì được Tạ nghị thúc. Ông ta là ân sư và cũng là bạn tốt của mỗ, dạy bảo điều hay lẽ phải cho mỗ rất nhiều, sau đó mỗ còn được gặp ông ta mấy lần. Mười mấy năm trước đây, nghe đồn Tạ nghị thúc lưng cõng con nhỏ, đi qua Tam Xương, bị mười mấy hảo thủ của các phái chánh tà tập kích ngầm, bị thương nặng rồi chết. Như vậy đủ thấy giang hồ ân oán thị phi, rất khó phán đoán minh bạch. Bây giờ ông ta đã là người thiên cổ rồi, mỗi lần tôi thấy vết thương này lại nghĩ tới chuyện xưa, lòng cảm khái vô cùng.
Nói xong, chàng thở dài than vãn, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn trộm Tạ Vân Nhạc, xem sắc mặt ra sao? Thấy Lôi Tiếu Thiên kể lại chuyện cha mình, Tạ Vân Nhạc sắc mặt hơi khác, nhưng chỉ giây phút thôi, lại trở lại như thường ngay. Lôi Tiếu Thiên tinh khôn biết bao, thấy vậy liền hiểu ngay sự ước đoán của mình là đúng, nhưng còn hai cái thi hài già trẻ ở trên núi Võ Công thì sao? Tuy vậy chàng cũng không nói toạt ngay ra vội, chờ đợi thời cơ tới, sẽ giải đáp được vấn đề đó ngay.
Lúc ấy Tạ Vân Nhạc mới lên tiếng nói:
- Những ân oán chém giết trên giang hồ phức tạp lắm. Tạ mỗ là một thư sinh làm sao hiểu được? Nhưng Lôi huynh là người hiệp nghĩa, và lại là bề cháu của Tạ Văn, thì phải nên trả thù hộ ông ta, để mối thù ấy khỏi bị oan trầm đáy bể, hàm hận thâm sơn. Đệ nói như vậy, không biết có hợp lý hay không? Xin Lôi huynh miễn chấp cho.
Lôi Tiếu Thiên thở dài một tiếng, rồi đáp:
- Hiền đệ trách cứ mỗ rất phải. Nhưng tin đồn đại ấy mỗ chưa dám tin là sự thật. Vả lại bọn người tập kích trộm lại giữ kín miệng, không hề nói cho ai hay nửa lời. Như vậy làm sao mà điều tra được tên họ của chúng? Cho tới ngày nay, Lôi mỗ vẫn chưa tin Tạ nghị thúc đã chết một cách bi đát như vậy? Chưa biết chừng, ông ta còn sống trên trần gian này cũng nên. Mười mấy năm nay Lôi mỗ đi khắp đây đó, mục đích muốn lùng cho ra manh mối ấy.
Tạ Vân Nhạc quắc mắt lên, mỉm cười nói:
- Theo lời nói của huynh thì là người hữu tâm đấy, phải không? Lôi Tiếu Thiên cả cười rồi đáp:
- Hiền đệ còn chưa thân với mỗ lắm. Sau này, thời gian sẽ cho đệ thấy Lôi mỗ là hạng người thế nào ngay.
Tạ Vân Nhạc tỏ vẻ xấu hổ, vội nói:
- Không phải là đệ nói bông và không tin huynh đâu. Cứ như chuyện của lão tiêu đầu Hạ Hầu chẳng hạn, ông ấy có cần mời đâu mà huynh cũng tự động tới giúp, như vậy đủ thấy huynh là người hiệp nghĩa như thế nào rồi. Hành vi hiệp nghĩa này đệ cung kính còn chưa kịp, đâu dám… Chàng chưa dứt lời, Lôi Tiếu Thiên đã vội đỡ lời nói:
- Vừa rồi Lôi mỗ nói hơi nặng lời một chút. Hiền đệ đừng tâng bốc mỗ quá như vậy, càng nói mỗ càng hổ thẹn với lương tâm thêm.
Hai người lại nói sang chuyện khác, rồi Lôi Tiếu Thiên cáo từ trở về phòng ngủ.
Tạ Vân Nhạc nghĩ thầm: “Lời nói của Lôi Tiếu Thiên có thể tin được. Hơn nữa y lại có sự liên can mật thiết với cha mình, sau này ta có thể hỏi y mà tìm ra được khá nhiều manh mối. Còn mình đang gánh nặng huyết hải oan cừu, không nên tiết lộ ra cho y biết vội. Việc này để thong thả hãy nói cũng không sao”.
Đêm hôm ấy, Vân Nhạc trằn trọc mãi không sao ngủ được, rốt cuộc chàng nghĩ ra được một biện pháp là, chàng cứ giả bộ thư sinh ở những nơi này, chỉ khiến các bạn giang hồ kính nhi viễn chi thôi, chớ không có lợi ích gì cho mình cả. Thà giở vài miếng võ ra cho họ trông thấy biết ta là nhân vật cừ khôi, nhưng không cho họ biết lai lịch, và cũng không biểu lộ võ công độc đáo của cha mình ra, dễ ai hay. Cũng may võ học của chàng thâm bác lắm, bất cứ là ai cũng không thể nào đoán ra được thuộc môn phái nào. Quyết định làm như thế xong, chàng ngủ được liền.