Bốn người xuống chân núi, phi ngựa trở về thành. Tới tiêu cục, việc trước tiên của Lôi Tiếu Thiên là vào trong thư phòng kiếm Vân Nhạc, thấy người em kết nghĩa đang viết câu đối hộ Lý Đại Minh. Trông thấy Lôi Tiếu Thiên vào, Vân Nhạc đặt bút xuống cười nói:
- Đại ca ngày hôm nay vất vả lắm nhỉ? Lôi Tiếu Thiên nháy mắt mấy cái rồi nói:
- Hiền đệ đừng có giả vờ với đại ca nữa. Việc ngày hôm nay, đủ tỏ ra đệ là người thật có mưu trí hơn người. Chú làm khéo léo lắm. Đại ca đã lăn lộn mấy chục năm ở trên giang hồ, cũng phải chịu thua mưu trí của đệ. Bái phục đệ thật. Sau này đệ cứ theo kế hoạch một viên đá bắn mấy con chim của ta, thì các phái các môn trong võ lâm sẽ gây nên thù oán, khởi gió huyết mưa hội ngay. Ta có việc ngày mai định đi Yến Vân ngay, chẳng hay đệ theo ta đi hay là vẫn ở lại đây? Tạ Vân Nhạc lắc đầu đáp:
- Không được, nếu đệ theo huynh đi, người ta sẽ nghi ngờ ngay. Bất quá huynh đi trước, nửa tháng sau đệ sẽ mượn cớ xin phép nghỉ, rồi thừa dịp này đi du ngoạn khắp nơi. Đại ca cứ cho hay nơi gặp mặt, trước tết Đoan Ngọ một ngày, đệ sẽ tới liền.
Lôi Tiếu Thiên gật đầu nói:
- Như vậy cũng được, trước Tết Đoan Ngọ một ngày, chúng ta sẽ gặp nhau ở Lư Cầu Kiều nhé? Phải chờ cho tới khi nào trông thấy nhau mới đi khỏi nơi đó.
Hai huynh đệ nói xong, Lôi Tiếu Thiên liền ra khỏi thư phòng.
Viết xong câu đối, Tạ Vân Nhạc thấy giờ đã đúng ngọ, liền ra ngoài khách sảnh, nghe thấy mọi người đang bàn tán xôn xao. Tổng tiêu đầu của tám tiêu cục khắp ở trong thành hay tin cũng tới hỏi thăm, đứng chật ních phòng khách. Tạ Vân Nhạc chắp tay chào mọi người.
Ai nấy đang tập trung về việc Truy Hồn Phán lại xuất hiện trên giang hồ, gần nửa canh giờ, mọi người mới hí hửng cáo lui.
Lúc này khách sảnh mới trở lại yên lặng, người nhà dọn mâm tiệc thịnh soạn ra. Trong bữa tiệc, Từ Đông Bình bỗng cười hỏi Vân Nhạc:
- Tạ tiên sinh, tôi thiết tưởng, người đứng đắn không bao giờ nói dối cả. Tôi chắc việc sáng ngày hôm nay, tiên sinh thế nào cũng tới coi phải không? Điều lạ nhất là tiên sinh núp ở đâu mà kín thế? Vân Nhạc cả cười:
- Tôi biết quý vị mấy ngày nay trông thấy rõ Tạ Vân Nhạc này biết võ, còn tại sao tôi không muốn cho ai biết, điều đó tôi có nỗi khổ riêng. Hơn nữa võ công của tôi kém quá, không dám so sánh với quý vị được thì thà nhận là không biết còn hơn. Việc sáng ngày hôm nay, không những quý vị đấu tranh ra sao đệ cũng trông thấy mà cả lúc Truy Hồn Phán diệt Đại Lực Quỷ Vương đệ cũng hân hạnh được mục kích nốt. Chỉ tiếc là chỗ đệ ẩn núp hơi xa một chút, không sao nghe rõ ông ta tra hỏi Chu Bách Bái những gì thôi.
Tiếp theo đó, Vân Nhạc lại tả hình dáng và quần áo của Tạ Vân như thế nào, tất nhiên là những chuyện bịa đặt rồi. Tạ Vân là cha thân sinh ra chàng thì tất nhiên chàng phải tả đúng chứ? Trừ Lôi Tiếu Thiên ra, mọi người dự tiệc đều tin là sự thật cả. Lôi Tiếu Thiên còn giả bộ kinh ngạc vô cùng nữa.
Ải Gia Lam Thôi Tiễn trợn đôi mắt ti hí nói:
- Tạ lão đệ là người biết võ như vậy, chẳng hay xuất thân ở môn phái nào thế? Vân Nhạc lắc đầu nói:
- Tiểu đệ không có môn phái nào cả. Thôi Tiễn chau mày nói:
- Võ học nào cũng phải có môn phái, lão đệ không nói ra, có lẽ khinh thị lão huynh cũng nên? Vân Nhạc cười nói:
- Sự thật đệ không có môn phái nào cả. Nếu Thôi huynh nói như vậy thì đệ xin nhận là môn hạ của phái Vô Cực vậy.
Thôi Tiễn cười khì nói:
- Vô Cực ư? Lão già này đã sáu mươi lăm tuổi rồi, chưa hề nghe thấy ai nói tới môn phái ấy bao giờ. Bất cứ hiền đệ là môn phái nào cũng mặc, cứ biết cơm xong đệ phải biểu diễn vài thế cho chúng ta xem.
Vân Nhạc không chịu, cứ lắc đầu lia lịa nói:
- Tiểu đệ tài hèn sức mọn, giở ra chỉ làm trò cười thôi. Xin phép quý vị cho giấu cái xấu ấy đi. À, đệ định xin phép Hạ Hầu lão tiêu đầu để lên Bắc Kinh thăm bà con, độ tháng mười một đệ mới về được. Trước khi đi, còn nửa tháng nữa, đệ muốn đem những cái gì sở trường ra truyền thụ cho công tử và tiểu thư, chẳng hay lão tiêu đầu có cho phép không? Hạ Hầu Hàm vừa kinh ngạc vừa mừng nói:
- Việc này lão mong muốn còn không được, khi nào dám từ chối.
Hạ Hầu Hàm liền gọi hai con ra cảm ơn Vân Nhạc. Hai đứa trẻ nghe nói thầy giáo biết võ thì khoái chí cứ nhìn mặt Vân Nhạc. Sau lại nghe thấy trong nửa tháng thầy giáo truyền thụ võ nghệ cho, chúng hớn hở cười tít mắt lại, lôi kéo Vân Nhạc vào trong sân tức thì.
Ngày hôm sau, Từ Đông Bình cáo từ về Hằng Sơn trước, Thôi Tiễn cũng phải đi Sào Hồ ở tỉnh An Huy thăm bằng hữu, còn Lôi Tiếu Thiên thì đơn thương độc mã lên Bắc Kinh, mỗi người đi một ngả.
Từ đó trở đi, hàng ngày Vân Nhạc dạy hai đứa trẻ Bạch Viên Chưởng và bát Cửu Linh Long thủ pháp, chưa đầy nửa tháng, đã thuần thục được sáu bảy phần rồi. Hai thứ thủ pháp này tuy các cao thủ trong võ lâm đều biết đánh cả, nhưng do Vân Nhạc truyền thụ thì oai lực lại khác biệt hơn nhiều. Vân Nhạc cũng chỉ điểm cho Lý Đại Minh một ít thủ pháp, và một pho Thái Cực Chưởng.
Lý Đại Minh vẫn than thở nói rằng:
- Huynh đệ, không ngờ đệ lại biết võ nữa, người lăn lộn giang hồ bao nhiêu năm qua rồi mà không thể biết được đệ thân hoài tuyệt kỹ như vậy. Ta tự hổ thẹn quá! Còn ba ngày nữa là Vân Nhạc lên đường, lão tiêu đầu đặt một mâm rượu khoản đãi, các tiêu sư trong tiêu cục cũng thiết tiệc để tiễn Tạ lão sư, nên ngày nào cũng chén tạc chén thù, hết chầu rượu này đến chầu rượu khác, Vân Nhạc cảm động quá, lúc này mới thấy tình cảm của con người thật đáng quý.
Hôm ra đi, lão tiêu đầu tặng chàng ba trăm lạng bạc làm lộ phí. Chàng từ chối không nhận, tiêu đầu liền nói:
- Tạ lão đệ nên biết, hễ ra đường là phải tiêu tiền rồi. Có khi vì một đồng tiền mà bức chết anh hùng. Lúc túng thiếu, chẳng lẽ lão đệ bắt chước các tay hắc đạo làm đạo chích hay sao? Hơn nữa, lão với lão đệ đã trở nên ý hợp tâm đầu, mặc dù chúng ta là bàn chủ, thì chỗ tiền bạc nhỏ mọn này, lão đệ hà tất phải từ chối làm gì? Thấy lão tiêu đầu nhiệt tình quá, Vân Nhạc đành phải nhận lấy. Lão tiêu đầu dắt hai đứa con. Lý Đại Minh và các tiêu sư tiễn chân Vân Nhạc ra khỏi cổng thành ba mươi dặm, mới gạt lệ trở lại.