Hai tháng sau, có một hôm, lão tiêu đầu vẻ mặt không vui, ngồi bàn định với các tiêu đầu ở trong khách sảnh, không biết nói những gì, Vân Nhạc tai mắt tinh thông lắm, tiếng động của hoa rơi lá rụng ngoài hai ba mươi trượng cũng nghe thấy được. Muốn tránh khỏi người ngoài nghi ngờ, chàng vội lánh xa đằng khác. Chờ cơm tối xong, chàng tới nhà Đại Minh, kéo anh ta ra một nơi vắng, hỏi xem ngày hôm nay lão tiêu đầu bàn tán việc gì? Lý Đại Minh nói:
- Hồi tháng ba năm ngoái, tiêu cục có nhận bảo hộ một món ám tiêu đi miền Tây tỉnh Hồ Nam (ám tiêu là những vàng bạc châu báu giấu kín trong người). Khi đi qua Linh Lăng Kim Phương lãnh, ba tên giặc ở trên lãnh là Phi Thiên Ngô Công Trình Tuyên, Hắc La Hán Ngô Minh và Cửu Vỹ Điêu Ngãi Hóa, mệnh danh là Xương Đông Tam Ác, bao vây đánh cướp. Chỉ đánh vài hiệp, Ngô Minh đã bị trúng nỏ Phượng Hoàng của lão tiêu đầu, chết ngay tại chỗ. Không ngờ Ngô Minh lại là môn hạ của Xuyên Nam Đại Bi tự Tiếu Diện Vô Thường Hoằng Nhất đại sư.
Hoằng Nhất tuy là sư, nhưng lại là một tên giặc có tiếng là Ma Tinh ở vùng Tây Nam, các phái chánh tà đều phải nhường nhịn y phần nào. Thấu Cốt Am Phong chưởng của y đánh trúng địch thì là kẻ địch ấy chết liền, độc hiểm vô cùng. Nghe nói y đã tới đây trả thù cho môn hạ. Như vậy lão tiêu đầu không lo lắng sao được? Hiện ông đang phái người đi mời các tay năng thủ tới tương trợ.
Nghe xong, Vân Nhạc mỉm cười nói:
- Lão tiêu đầu tử tế như thế, đệ chắc thể nào cũng phùng hung hóa cát ngay. Đệ xem tên Hoằng Nhất hòa thượng kia chưa chắc đã lợi hại như đại huynh vừa nói đâu? Lý Đại Minh chau mày nói:
- Hiền đệ là người học văn, làm sao biết được các kỳ nhân, dị sĩ, tà ma, ngoại đạo trong giang hồ lợi hại như thế nào? Còn như những người biết vài miếng võ quê mùa như tôi không biết bao nhiêu mà kể, thật là hằng hà sa số.
Tạ Vân Nhạc mỉm cười, từ biệt ra về, trong óc tính toán làm sao để ra tay trợ giúp được? Mấy ngày sau, lúc giữa ngọ, có hai tay cao thủ tới tiêu cục là Càn Khôn Thủ Lôi Tiếu Thiên và Lưỡng Nghi kiếm khách Từ Đông Bình.
Lôi Tiếu Thiên là đệ tử độc truyền của Tần Lãnh Dật Tú, một võ sư đã danh trấn giang hồ hồi năm mươi năm xưa, võ học kinh người, ít người địch được ba mươi sáu thức Càn Khôn Thủ của Tiếu Thiên. Tánh rất khôi hài, được tiếng là nhân vật bản lãnh trong giang hồ, Tiếu Thiên tuổi mới ngoài bốn mươi, người gầy gò, mặt khôi ngô, hai mắt rất có thần.
Lưỡng Nghi kiếm khách là đệ tử thủ truyền của môn phái Hằng Sơn, và là người chưởng môn tương lai của phái ấy, mệnh danh là một trong bốn tay kiếm nổi tiếng Giang Nam, mặt trông như tú sĩ trung niên, râu ba chòm, phong thái rất đẹp, tuổi trạc năm mươi, trên lưng đeo một thanh bảo kiếm cổ.
Lưỡng Nghi kiếm khách là người được lão tiêu đầu mời tới trợ giúp, còn Lôi Tiếu Thiên tự động tới. Lôi Tiếu Thiên phiêu lưu quanh năm ngày tháng, lần này đang ở chơi nhà Lưỡng Nghi kiếm khách, liền theo tới để tương trợ.
Thấy hai người tới, lão tiêu đầu cả cười ra nghênh đón, và nói:
- Có Lôi lão đệ tới nữa, lão huynh càng yên trí vô lo rồi. Lôi Tiếu Thiên mặt lạnh lùng vênh váo nói:
- Khỉ già đừng có nâng ta lên quá cao, chỉ sợ té xuống một cái gãy lưng thì liệu cái tiêu cục này có thể nuôi được ta suốt đời không? Lão tiêu đầu biết y nói bông, vội mời hai người vào nhà.
Tối hôm đó, bày tiệc thịnh soạn, có mời cả Vân Nhạc ngồi tiếp. Trong khi chén tạc chén thù, Lôi Tiếu Thiên cứ nhìn Vân Nhạc luôn luôn, vì thấy chàng quen mặt lắm, hình như đã gặp nhau ở đâu rồi, nghĩ mãi mới đoán ra chàng họ Tạ, có lẽ là con cháu gì của Truy Hồn Phán Tạ Văn, trong võ lâm đồn chết đã lâu chăng? Truy Hồn Phán là bạn thân của sư phụ y Tần Lãnh Dật Tú, hàng năm Tạ lão hiệp cũng tới Tần Lãnh thăm sư phụ y một lần.
Lúc ấy Lôi Tiếu Thiên chưa được phép hạ sơn, thường đứng hầu cạnh sư phụ, và hồi đó Tạ Văn mới ngoài ba mươi, hình dáng mặt mũi giống hệt Tạ Vân Nhạc bây giờ.
Sau khi học mãn khóa võ, Lôi Tiếu Thiên ở trong giang hồ còn gặp Tạ Văn mấy lần và được Tạ Văn giúp cho nhiều việc nên ấn tượng rất sâu sắc, mới dám quả quyết Vân Nhạc là đệ nhị hóa thân của Tạ Văn. Nhưng theo lời đồn của giang hồ thì năm xưa Tạ Văn bị mười mấy tay cao thủ vây đánh, tuy phá vòng vây chạy thoát, những tay cao thủ nọ vẫn không buông tha, đuổi theo kỳ cùng, sau thấy trong núi Võ Công có hai cái xác, một già một trẻ, thịt đã rửa hết chỉ còn trơ hai bộ xương thôi. Lúc ấy các tay cao thủ mới chịu thôi, yên trí Truy Hồn Phán đã chết rồi.
Nếu tin đồn đó là thật, thì thiếu niên này không phải là con của Tạ Văn.
Lôi Tiếu Thiên mới nghi hoặc mãi, không biết thật hư ra sao, nhưng càng nhìn kỹ càng thấy thiếu niên giống hệt Tạ Văn! Vân Nhạc thấy Lôi Tiếu Thiên cứ nhìn mình luôn luôn và sắc mặt thay đổi khác thường, chàng cũng nhìn lại Tiếu Thiên mỉm cười gật đầu chào, trong lòng cũng hồ nghi, nghĩ thầm: “Tên Lôi Tiếu Thiên này lạ thật, cứ nhìn mình luôn luôn như thế làm gì? Hay là y đã nhận ra khuyết điểm gì của mình chăng?” Bụng nghĩ như vậy, Vân Nhạc vẫn tỏ vẻ điềm tĩnh, nâng chén lên mời.
Hạ Hầu lão tiêu đầu thấy Lôi Tiếu Thiên cứ ngắm nhìn ông giáo họ Tạ, liền vuốt râu cười nói:
- Lôi lão đệ, chớ có coi Tạ tiên sinh ít tuổi, ông ta tài cao học rộng lắm đấy. Tất cả văn kiện của tiêu cục này đều do ông ta viết cả, văn chương cao thâm, chữ viết rất đẹp.
Lôi Tiếu Thiên ha hả cả cười, rồi nói:
- Tôi cũng nhận thấy Tạ tiên sinh thần thái hơn người, ôn văn nho nhã, mới phải ngắm nhìn mấy lần như vậy.
Mấy lời đó giấu diếm những hành động ngờ vực của ông ta rất khéo. Tiệc xong, Tạ Vân Nhạc cáo mệt về phòng trước.
Lôi Tiếu Thiên nói với Từ Đông Bình và Hạ Hầu Hàm rằng:
- Tiểu đệ thấy Tạ tiên sinh tiềm tàng không lộ liễu, chắc là người thân hoài tuyệt học. Tại sao Hạ Hầu huynh bấy lâu nay mà không hay biết gì? Có lẽ khỉ già coi trật rồi.
Hạ Hầu Hàm đáp:
- Người ta là văn sĩ, có cái gì khả nghi nào? Nếu quả thật đúng như lời nói của huynh, ông ta là người thân hoài tuyệt học, thì hà tất phải làm thầy giáo quèn trong tiêu cục này làm gì? Hay là huynh cho ông ta tới đây để tỵ nạn chăng? Nếu thật thế thì thiếu gì nơi tỵ nạn, ông ta hà tất phải ẩn núp ở chốn tiêu cục đông người ra vào thế này? Không sợ kẻ thù phát giác hay sao? Từ Đông Bình cũng lên tiếng nói:
- Đúng như lời nói của chú Tiếu Thiên, tôi cũng nhận thấy người này khả nghi lắm. Cứ xem đôi mắt của y uẩn liễm thần quang thì đủ biết y là người võ công rất cao. Nhãn quang của Tạ tiên sinh khiến ai trông thấy cũng phải kính, chỉ có thế thôi, chớ không có điểm gì khác cả. Nếu nói y tuổi chưa đầy hai mươi, mà có thể luyện tới mức nội liễm hết tinh hoa anh khí thì khó bề tin được. Nhưng bất cứ điều đó hư thực ra sao, chúng ta không cần để ý tới, chúng ta chỉ biết ông ta là người chính nhân quân tử không phải lo ngại, đề phòng tới y luôn, và có thể làm bạn với y là được rồi. Còn quả thật y mang nhiều võ công tuyệt học mà giấu giếm chúng ta thì chắc y có một nỗi khổ tâm gì đó không thể tiết lộ ra được cũng nên? Lôi Tiếu Thiên tít mắt cười nói:
- Lần này tên Hoằng Nhất tới miền Tây này tầm thù, tuy lợi hại thật, nhưng chưa chắc đã làm gì nổi được Lôi Tiếu Thiên này. Chỉ sợ y còn có tay cao thủ nào khác đi với hay tới đây trước y mới là một điều đáng lo ngại. Từ khi đệ trông thấy Tạ tiên sinh thì mọi điều lo âu đều tiêu tan hết. Đệ chắc ông ta thế nào cũng ra tay giúp ngầm chúng ta. Lão khỉ già, huynh đã gặp may rồi đấy. Nếu không tin, huynh có dám đánh cuộc với đệ không? Hạ Hầu Hàm nghe thấy Tiếu Thiên nói như vậy, trong lòng bán tín bán nghi. Chớ có thấy Lôi Tiếu Thiên tánh hay khôi hài, chuyện gì cũng nói như hư như thực, nhưng y không đem chuyện của Truy Hồn Phán Tạ Văn ra nói cho mọi người hay là y biết, nếu Tạ Vân Nhạc là dòng dõi thật, sở dĩ chàng giấu giếm như vậy là muốn do thám kẻ thù giết cha chàng năm xưa. Mà nay y nói toạc chuyện bí mật ra, tất gây phong ba lớn trong giang hồ, mà chính y cũng bị phiền não lây. Hoặc là vì thế mà Tạ Vân Nhạc thù hận y thì sao? Y khôn ngoan hơn người mới biết cư xử như vậy.
Từ Đông Bình nói:
- Từ ngày mai trở đi, thấy Tạ tiên sinh, chúng ta nên đối đãi như ngày thường, chớ có thái độ khác kiến ông ta sinh nghi thì bất tiện đấy.
Lôi Tiếu Thiên chỉ mỉm cười chớ không nói gì nữa.