***

Thái A Kiếm Toàn Tập

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
-Ooo-

❊ ❊ ❊

Hãy nói Thiên Ngoại Tam Tôn Giả nghe thấy trong hang động có tiếng tụng kinh rất lớn vọng ra, biết ngay Bảo Đàm đại sư sắp thoát tai ách đến nơi.

Tiếp theo đó, Kim Nguyệt Tôn Giả phi ra ngoài động, hình như bị một sức mạnh gì đẩy bắn ra, khắp mình đẫm máu ở trên không lộn mấy vòng rồi rơi xuống vực thẳm tức thì. Sau cùng lại nghe thấy một tiếng la thảm khốc hơn trước, từ dưới vực sâu nghìn trượng vọng lên, ai nấy đều rùng rợn không dám nghe.

Ngân Nguyệt và Minh Nguyệt hai Tôn Giả chỉ cuống quýt xoa tay dậm chân, mắt trố lên trông thấy Kim Nguyệt rơi xuống dưới vực thẳm, mà không sao cứu giúp được.

Dư Vân đứng cạnh đó trông thấy cũng phải kinh hồn, nhưng muốn giúp cũng không làm gì được, vì chàng biết người bị thương rơi ngã xuống vực sâu ngàn trượng, đã mê man bất tỉnh, không sao thay đổi thân hình ở giữa trời được, mất thăng bằng ngay không khác gì viên đá rơi xuống vậy, càng ngày càng nhanh.

Cũng có khi vì chỗ rơi ngã đó quá sâu, người té xuống giữa lưng chừng liền bị trở lực của không khí và sức cọ sát dồn ép có thể tan xương nát thịt, người bị méo mó thậm chí thất khiếu chảy máu, chưa rơi xuống tới dưới đáy đã chết từ lâu rồi.

Dư Vân thấy thân hình của Kim Nguyệt Tôn Giả rơi xuống dưới ngàn trượng tuyệt cốc, càng xuống sâu càng nhỏ dần sau cùng chỉ còn một chấm đen rơi xuống thôi, liền lắc đầu thở dài.

Ngân Nguyệt và Minh Nguyệt bỗng quay lại nhìn Dư Vân, nước mắt ràn rụa, rồi cả hai nhìn nhau sụt sùi lệ chảy như mưa.

Dư Vân gượng cười và nói:

- Hai vị có thương khóc cũng thế thôi! Lệnh sư huynh bị độc thủ hạ sát một cách thảm khốc như vậy, đáng tiếc thương thật. Nhưng lệnh sư huynh công lực tuyêt thế, người lành sẽ có trời phù hộ cho. Nên bây giờ hai vị không nên trì hoãn nữa, mau tiếp tục hoàn thành chí hướng của lệnh sư huynh chưa làm xong đi! Ngân Nguyệt gật đầu gạt lệ rồi nói:

- Hiền đệ, chúng ta nên cùng đi một thể thì hơn. Hiền đệ để tay phải vào sau lưng ngu huynh để đạo khí tiếp dẫn, như vậy với sức lực của hai anh em ta, chắc địch nổi lão quỷ có dư.

Minh Nguyệt đáp:

- Như thế cũng được. Chúng ta đi ngay đi! Nói xong, hai người hít một hơi thật mạnh, hai chân điểm nhanh một cái, một trước một sau, dùng Thiên Long thân pháp đâm bổ vào hang động.

Dư Vân đứng đờ người ra, nhìn thân hình của hai người xuất thần và nghĩ thầm: “Hai tên Phiên Tăng đi phen này thế nào cũng thất bại nhiều hơn là thành công, nhưng việc này phải có một nghị lực phi thường mới mong có kết quả. Chẳng lẽ không có cuốn Chân Kinh đó không sao chữa khỏi vết thương và phục nguyên hay sao? Mà năm năm nay bọn chúng cứ không chịu thoái chí, tiếp tục tới đây định cướp đoạt mãi thế này? Rốt cuộc chúng chỉ ôm một giấc mộng Xuân thôi.” Chàng vừa nghĩ ngợi vừa như có người xui khiến hai chân đi tới mép núi, và cứ lăm le muốn nhảy sang bên hang động vậy.

Trong động lại có hai tiếng kêu la thê thảm, tiếp theo đó là hai thân hình của Ngân Nguyệt và Minh Nguyệt cũng y như Kim Nguyệt vậy, bị đánh tung ra và rơi xuống vực thẳm, tựa như sao sa nhỏ… càng nhỏ… dần dần không trông thấy gì nữa.

Thấy vậy, Dư Vân cũng phải kinh hãi đến hồn siêu phách lạc, đồng thời gió lạnh vi vu thổi mạnh tới, sắc trời thay đổi hẳn, chỉ trong nháy mắt, mây đen đã kéo tới phủ khắp bầu trời, mưa tuyết lại đổ xuống, hình như trời xanh cũng đang ai oán tấn thảm kịch vừa xảy ra vậy… Tiết trời bỗng biến đổi, giá lạnh vô cùng, dù Dư Vân đã luyện tới mức hàn nhiệt cũng không thể xâm nhập trong thân thể được, mà cũng phải cảm thấy hơi giá lạnh, liền nghĩ thầm: “Có lẽ bây giờ tới lượt ta đây? Không chết thì sống, ân oán của Bảo Đàm Thiền Sư và Thiên Ngoại Tam Tôn Giả, bên nào phải bên nào trái, người ngoài có ai hay biết được đâu. Cứ theo tình hình vừa rồi, thì cả hai bên đều độc ác cả, nhưng cứ biết kẻ nào ác tất bị quả báo. Ta hà tất phải thương tiếc hộ họ làm gì?” Sự ước đoán đó dù phải hay trái cũng không việc gì tới chàng, nên chàng coi thường không để ý tới.

Nhưng có ngờ đâu, vì sự thờ ơ đó mà sau này gây nên trận gió hôi mưa máu trong võ lâm.

Chàng ngắm nhìn cửa động, suy tính cách vào ra sao, và gặp Bảo Đàm Thiền Sư hạ sát thì mình nên đối phó thế nào? Nhỡ cũng bị một trường hợp như Thiên Ngoại Tam Tôn Giả thì phải làm sao? Nghĩ đến đó, chàng tự nói:

- Số mạng của ta ở nơi trời! Số phải chết muốn trốn tránh cũng không được, như vậy ta còn sợ làm quái gì.

Nói đoạn chàng nghiến răng, hai chân nhún mạnh một cái, người phi ngang qua phía trước mặt, khi sắp tới cửa động, giơ thẳng tay chân ra, giở thế Thương Ưng Tam Toàn (chim Ưng xám lượn ba vòng) trong Thất Cầm thân pháp ra, lượn luôn ba vòng, khẽ hạ chân xuống trước cửa động, đưa mắt nhìn vào trong, quả như lời nói của Kim Nguyệt Tôn Giả, tối đen không trông thấy gì, vách động đá mọc lõm chõm, và sắc hơn khí giới, lối đi rất hẹp, chỉ vừa một người đi lọt thôi.

Thấy rõ cảnh kinh khủng như vậy, Dư Vân có vẻ kinh hãi, vì chàng nhận thấy chật hẹp như vậy, dù võ công có tái thế đi chăng nữa cũng không sao giở ra được, nhưng chàng nghĩ: “Ta đã sang tới đây rồi, không còn coi cái chết vào đâu cả, tất phải do dự làm gì?” Nghĩ đoạn, chàng thủng thẳng tiến vào. Ngờ đâu chưa đi được một trượng, đã nghe thấy bên trong có giọng nói khàn khàn vọng ra. Bảo Đàm Thiền Sư đã lên tiếng nói:

- Xin đàn việt hãy ngừng bước. Lão tăng muốn được biết lai ý trước đã. Giọng nói đó có sức mạnh vô hình, làm đầu óc Dư Vân choáng váng nhức như sắp nổ tung vậy, chàng liền ngừng bước tức thì, dùng nội công giương mắt lên nhìn kỹ, thấy phía trước mặt, cách chỗ chàng chừng vài ba mươi trượng, hình như có một vị sư già đang ngồi tại đó.

Chàng kinh hãi nghĩ thầm: “Lão tăng ngồi trong bóng tối, trông thấy mọi vật ở chỗ có ánh sáng rất rõ, tại sao lúc ta vừa hạ chân xuống cửa động ấy không phát chưởng đánh ta ngã xuống vực sâu ngay… Hay là chưởng lực của y chưa đủ sức đánh tới cửa động… Ừ, sao ta không lại gần chút nữa và ra tay hạ trước?” Nghĩ đoạn, chàng xê dịch vào gần một trượng, đột nhiên thấy một sức mạnh cản trở.

Rồi Bảo Đàm Thiền Sư quát lớn:

- Tại sao đàn việt không chịu nghe lời bần tăng? Nếu còn tiến vào một bước nữa, bần tăng sẽ hạ thủ tuyệt tình đấy! Dư Vân mỉm cười đáp:

- Thiền Sư sao chóng quên đến thế? Ba tháng trước có một người họ Mạnh đệ tử Cái Bang đi ngang qua đây. Thiền Sư đính ước gì với y, chẳng hay Thiền Sư đã quên rồi hay sao? Chỉ thấy Bảo Đàm ha hả cả cười và nói:

- Phải, quả thật có việc ấy, nhưng bây giờ bần tăng khỏi cần tới nữa. Dư Vân cả giận đáp:

- Thiền Sư là người xuất gia, sao lại coi thường lời hứa đến thế? Tại hạ đây là do Mạnh Bang đầu mời tới đó. Thiền Sư đã nói, vào được trong động này người đó sẽ được coi là kẻ hữu duyên… Chàng chưa nói dứt lời, Bảo Đàm bỗng lớn tiếng cả cười như tiếng cú kêu vậy, khiến ai nghe thấy cũng phải sờn lòng. Một lát sau Bảo Đàm lại nói:

- ”Bồ đề trường tự tại, Phật độ hữu duyên nhân”. Đàn việt nói rất đúng, nhưng kẻ có duyên phận đã chết dưới vực sâu, và vĩnh thăng lên cực lạc rồi.

Thấy Bảo Đàm nói như vậy, Dư Vân mới hay y là một ma đầu thật lợi hại, nếu để cho y công lực khôi phục lại, không biết bao nhiêu nhân vật trong võ lâm sẽ bị tai kiếp vì y ngay.

Chàng không trả lời nữa, giở ngay thế Âm Cực Dương Sinh thức thứ mười ba của Di Lạc Thần Công ra, nhờ vậy mới phá được trở lực của Bảo Đàm, thân hình của chàng lại tiến vào thêm hai trượng nữa. Đột nhiên có một luồng sức mạnh cản trở thế tiến của Dư Vân, Bảo Đàm bỗng kêu: “Ủa” một tiếng rồi nói:

- Thật không ngờ, chưởng lực của ngươi còn mạnh và lợi hại hơn mấy tên nghiệt đồ của bần tăng nhiều! Nếu không tiêu diệt ngươi đi, sau này bần tăng yên tâm sao được? Hà, hà… Dư Vân cảm thấy trở lực đột nhiên mạnh hơn trước nhiều, hai chân của mình có vẻ đứng không vững rồi, tay trái vội phát luôn thế Lục Hợp Hoá Nhất thức thứ mười bốn của Di Lạc Thần Công ra, nghĩa là hai tay chàng đã đưa hết hai pho thần công lợi hại nhất của mình ra, liền nghe thấy Bảo Đàm Thiền Sư kêu đến “hự” một tiếng, và thấy trở lực nhẹ hẳn đi liền. Chàng hớn hở cả mừng, song chưởng liên tiếp đánh ra, thân hình cứ tiến lên dần.

Bảo Đàm Thiền Sư không ngờ Dư Vân lại có chưởng lực mạnh đến thế, hở một cái đã bị Dư Vân xông đến trước mặt chỉ còn cách năm trượng nữa là tới chỗ mình ngồi rồi.

Lão hoà thượng tưởng diệt được Thiên Ngoại Tam Tôn Giả nên mới yên trí không cần đề phòng như trước nữa. Nhất tâm nhất trí lo vận khí dồn xuống hai đùi, trong giây phút quan trọng nhất thì đột nhiên thấy Dư Vân vào tới cửa động, nhưng lão tin rằng công lực của Dư Vân nhất định kém hơn Thiên Ngoại Tam Tôn Giả xa, chỉ cần đánh một chưởng là chàng bị bắn ra ngoài cửa động ngay, vì vậy nên người chỉ lo vận nội công, tiếp tục vận khí xuống chân, tay trái chỉ dùng có ba thành Bồ Đề chưởng lực mà cản thân hình của Dư Vân.

Quả nhiên, Dư Vân bị chưởng lực đó ngăn cản lại nên không thể tiến lên được nữa. Bảo Đàm đang hớn hở mừng thầm thì Dư Vân bỗng lập tức phản công lại, không ngờ Dư Vân đẩy một chưởng tới, khiến cho thân hình của lão cũng phải rung chuyển, nên kinh hãi vô cùng.

Bảo Đàm liền tăng thêm hai thành công lực nữa vào tay trái và vận khí xuống hai chân, khi thấy khí huyết đã thông tới đầu gối rồi, chỉ còn nửa tiếng đồng hồ nữa là thành công, trong lòng hớn hở cả mừng, tâm thần không tập trung mới bị Lục Hợp Hoá Nhất của Dư Vân phá tan mất Bồ Đề chưởng lực của mình. Liền khi đó Dư Vân tiến tới gần, chỉ còn cách năm trượng nữa là đến chỗ ngồi của lão rồi.

Bảo Đàm Thiền Sư kinh hãi đến hồn xiêu phách lạc không để ý đến việc vận khí xuống hai chân nữa, vội giở song chưởng lên lấy hết sức bình sinh ra tấn công lại. Dư Vân thấy ngực mình bị lõm vào, chàng biết ngay Bồ Đề chưởng của đối phương lợi hại vô cùng, chàng nghĩ thầm: “Nếu ta để cho lão giở hết công lực ra thì ta sẽ bị lão đánh chết tức thì!” Nghĩ đoạn, chàng liền giở hết thần công của mình ra, tay phải nhằm yếu huyệt trên vai của đối phương mà điểm luôn, tấn công một cách táo bạo như thế này nếu không phải là trận đấu chí tử thì không ai dám sử dụng công lực như vậy.

Hai người phát động đều nhanh cả, hai ngón tay phải của Dư Vân vừa đụng đến vai trái của Bảo Đàm thì đồng thời chưởng lực của Bảo Đàm cũng vừa đụng đến thân hình của Dư Vân. Chỉ nghe thấy “Bùng” một cái thân hình của Dư Vân bị hất bắn ra xa hai trượng, thần công hộ thể của chàng bị tiêu tán hết, nên chàng bị va vào vách đá khắp mình mẩy đều đầy những vết thương, khí huyết sôi lên tối tăm cả mặt mũi, ngồi tựa vào vách đá choáng váng như người say rượu.

Bảo Đàm Thiền Sư thấy một chưởng đánh ngã được Dư Vân rồi, định bồi thêm một chưởng nữa để đánh chàng nhưng khi vừa vận khí thì thấy chân khí trong cơ thể chạy loạn xạ, khắp mình mẩy đau nhức và tê buồn như có con gì đang bò trong thân thể vậy.

Bảo Đàm tự biết không còn hy vọng sống sót nữa, uổng công tu luyện năm năm trời, chịu đựng biết bao nhiêu đau khổ, hơn nữa lại sắp sửa khôi phục lại được công lực, thì bỗng có tên thư sinh này lẻn vào đánh phá khiến cho bao nhiêu công tu luyện giờ đã thành công dã tràng xe cát, lão liền thở dài một tiếng, hai mắt trợn tròn xoe, mồm lẩm bẩm nói:

- Hỡi người thanh niên kia, ngươi ở đâu mà học được thủ pháp điểm huyệt tài ba vậy? Bần tăng rất rõ các môn phái võ học ở Trung Nguyên, nhưng chưa hề được nghe ai nói qua, có môn thủ pháp điểm huyệt đặc biệt như thế này. Chẳng hay người thiếu niên kia có thể cho bần tăng hay rõ được không? Nói tới đây Bảo Đàm Thiền Sư gượng cười một tiếng, rồi nói tiếp:

- Bần tăng bình sinh chưa hề chịu phục ai cả, nhưng bây giờ trước khi chết phải nhìn nhận và phục ngươi rồi, còn về phần bần tăng tại sao lại tỵ nạn tới Trung Nguyên này đây, điều này không ai hay biết được cả. Còn ngươi bị một chưởng của bần tăng cũng không thể nào sống được đâu, nhưng chỉ tiếc thay bần tăng vô tình lượm được ba trang Bồ Đề Bối Diệp Chân Kinh, bây giờ nó cũng theo bộ xương tàn này mang theo. Nhưng nghĩ lại cũng may, ngay chỗ chôn xương của bần tăng lại có một người bạn trẻ nằm bên cạnh! Nói đoạn Bảo Đàm cả cười một hồi, nghe rất thê thảm và rùng rợn.

Dù sao công lực của Dư Vân cũng cao thâm hơn, nên chàng chỉ bị hoa mắt, nhức đầu một hồi thôi. Sau đó vận khí một cái cảm thấy tinh thần khoẻ khoắn trở lại, chỉ có vết thương ở ngực và ở bụng còn đau, thế mới hay là vừa rồi nhờ nuốt quả Thiên Niên Hà Thủ Ô mới không bị thương nặng như mình tưởng.

Đang định bò dậy bỗng nghe thấy Bảo Đàm Thiền Sư nói như thế liền sực nghĩ ra một kế. Chàng giả bộ bị thương rất nặng, khuỷu tay phải dựa vào vách đá, đờm ở cổ họng cứ khò khò như người rất khó thở, nhưng thật ra chàng đang ngấm ngầm điều chỉnh lại nguyên khí, rồi đưa mắt nhìn sang bên lão tăng.

Lúc này mới trông thấy rõ Bảo Đàm Thiền Sư. Người bé nhỏ khô khan ngồi trên tảng đá cao nửa thước, da mặt nhăn như da gà, mình mặc áo bào hoà thượng đã thủng rách rất nhiều lỗ. Duy chỉ còn đôi mắt xanh vẫn lóng lánh.

Lúc ấy Dư Vân nghĩ đến mấy câu nói vừa rồi của Bảo Đàm Thiền Sư thì biết lão Phiên Tăng này định huỷ ba trang Chân Kinh đó đi, chàng giật mình lo ngại. Nhưng lại nghe thấy lão nói là mình sắp chết đến nơi, chàng lại cười thầm rồi giả bộ như cố gắng lắm mới lên tiếng được:

- Lão Thiền Sư đoán đúng lắm, môn điểm huyệt của tại hạ đây là học lóm được của một Dị nhân ở hải ngoại. Vậy lão Thiền Sư thấy thủ pháp như vậy có tuyệt không? Người sắp chết đến nơi không còn tham vọng gì cả, lòng tranh hùng và hiếu thắng cũng không còn. Khẽ cười lão đáp:

- Tuyệt, tuyệt. Nếu không tuyệt thì làm sao mà giết nổi bần tăng cơ chứ? À người tuổi trẻ kia nếm mùi vị chưởng lực của bần tăng có thấy thú không?

- Thú lắm, không thú thì làm sao làm bạn với lão Thiền Sư nơi chín suối. À lão Thiền Sư có thể cho tại hạ mượn xem ba trang Chân Kinh để trước khi chết có được sáng mắt ra không? Nói xong chàng giả vờ ngã ngửa người ra, như người đã kiệt lực lắm rồi. Bảo Đàm Thiền Sư lúc này cảm thấy khắp mình tê liệt hơn trước, đầu dựa vào vách đá, cố gượng ngồi dậy. Lại nghe Dư Vân nói như thế, thở dài một tiếng rồi đáp:

- Người trẻ tuổi cầm lấy mà xem… Nói đoạn lão tăng rút ba tờ Chân Kinh ở trong tay áo ra ném về phía trước mặt Dư Vân và nói tiếp:

- Lão tăng nếu không vì ba trang Bối Diệp Chân Kinh này thì khi nào lại bị ba đứa nghiệt súc ám hại và ngày hôm nay cũng không chết vì tay của bạn. Theo chỗ nhận xét của bần tăng thì Bối Diệp Chân Kinh này là vật bất tường, thà huỷ đi sớm chừng nào là tránh họa sớm chừng đấy. Bạn xem xong ném trả lại cho lão tăng để lão tăng đây dùng tàn lực mà thiêu huỷ nó đi, để khỏi lọt vào tay những tên tà ác thì hậu họa vô cùng.

Giọng nói của Bảo Đàm cứ yếu dần đi.

Bối Diệp Chân Kinh rơi xuống trước mặt Dư Vân cách xa năm thước. Dư Vân cố hết sức giơ tay phải ra lấy, chàng cứ thở hổn hển, giả bộ như tốn hơi sức lắm. Chàng thấy ba tờ Chân Kinh này bằng da dê rất mỏng và nhẹ, trên viết toàn những chữ Phạn rất nhỏ và tường tận, liền giả bộ nói rằng:

- Lão Thiền Sư, những chữ này viết nhỏ lắm, tại hạ không xem được.

Bảo Đàm khẽ cười và nói:

- Trong kinh văn đều viết bằng chữ nhỏ, vả lại nội công của bạn đã tản dần thì làm sao mà xem cho được.

Lời nói của hai người đều có hơi mà không có sức vậy.

Dư Vân cố hết sức bò ra cửa động, Bảo Đàm thấy vậy liền khẽ quát hỏi:

- Bạn làm gì thế? Hãy mau đem quyển Chân Kinh trả lại đây cho bần tăng! Dư Vân vẫn tiếp tục bò, miệng thì nói:

- Tại hạ cần phải ra chỗ có ánh sáng mới đọc được chứ, bằng không tại hạ chết cũng không cam tâm.

Nói đoạn, chàng đã bò ra xa được hai ba trượng rồi. Bỗng Bảo Đàm Thiền Sư biến sắc mặt, cố sức quát lớn một tiếng:

- Mi chạy… Lão Phiên Tăng vừa nói, song chưởng đã đẩy mạnh ra phía trước. Thì ra Dư Vân vừa bò ra được ba trượng, liền ngừng lại để vận chân khí xem ra sao, chàng chỉ thấy ngực hơi đau một tí thôi chứ không có phương hại gì cả, liền nghĩ thầm: “Ta hãy cố sức lẻn ra khỏi cửa động thì sẽ không còn gì phải lo nữa! Y là người sắp chết chắc chưởng lực của y không thể đánh tới cửa động đâu”.

Vừa nghĩ xong, chàng liền ngồi dậy định nhảy xổ ra khỏi cửa động, bỗng thấy ở phía sau có một kình khí mạnh vô cùng đẩy tới, khiến cho thân hình chàng phải loạng choạng mấy cái và không còn cách nào kềm giữ được thăng bằng, chàng la lớn một tiếng rồi cả thân hình như chiếc diều đứt dây, bay tung ra ngoài vực thẳm và rơi xuống.

Dư Vân cảm thấy mình không còn tự chủ được nữa, thân hình cứ bị rơi thật nhanh xuống, dù có võ công tuyệt kỹ cũng vô dụng, chỉ nghe hai bên tai có tiếng gió “Vù vù”, liền nghĩ thầm: “Thế là hết, không ngờ ta, Tạ Vân Nhạc lại bị kết liễu cuộc đời tại nơi đây!” Tay phải chàng vẫn còn cầm ba tờ Chân Kinh, mắt nhắm nghiền lại chờ chết. Bỗng chàng nghe bên tai có một luồng cuồng phong thổi tới, khiến cho thân mình chàng bị bay chéo sang một bên.

Quả thật là sinh cơ nhất thời, muôn thuở có một, mừng rỡ vô cùng, chàng vội mượn sức cuồng phong đó, hai chân đạp mạnh mấy cái, nhờ vậy thân hình của chàng vọt tung lên cao được ba bốn trượng liền giương thẳng hai cánh tay, tựa như con chim Ưng là là lượn xuống.

Chàng trông thấy chỉ còn hai ba trượng nữa là đã xuống tới đáy vực, bỗng thấy vết thương trên ngực bị đau như kim châm, cố hết sức chịu đựng, lượn thêm mấy vòng nữa thì xuống tới đáy vực, vừa hoàn hồn xong, chàng cảm thấy khắp người không còn một chút hơi sức nào nữa cả, và đầy óc lại choáng váng, hai mắt mờ hẳn, không trông thấy gì nữa, y như bị rơi vào trong địa ngục vậy.

Chàng biết đó là hiện tượng hư thoát, nếu không có gì chữa là hồn lìa khỏi xác ngay. Chàng vội đưa ba tờ Chân Kinh sang tay trái rồi đưa tay phải vào trong túi lấy nữa khúc Thiên Niên Hà Thủ Ô ra bỏ luôn vào mồm nhai ngấu nghiến.

Chỉ trong giây lát đã cảm thấy một hơi ấm từ đan điền bốc lên, và trong chớp mắt đã chạy khắp thân thể, vết thương khỏi đau tức thì, chàng nghĩ thầm rằng: “Cái gì cũng có duyên số cả, thoạt tiên ta định tặng cho những người bị thương cây Nhân Sâm ngàn năm này, không ngờ nó lại cứu ta trong hai lần bị thương nặng, như vậy số phần trời đã định cho, con người không thể cưỡng cầu được!” Nghĩ đoạn, chàng lại lấy lọ ngọc đổ ra ba bốn viên Trường Xuân đơn, cho vào mồm uống luôn, nhắm mắt hành công, thế là trong nơi băng tuyết lan man chàng nhập định lúc nào không hay.

Một tiếng đồng hồ sau, chàng trợn mắt thở dài, đứng dậy giũ những bụi tuyết dính ở trên áo xuống, ngẩng đầu nhìn lên thấy vực thẳm cao chót vót hàng nghìn trượng, cửa động mà chàng vừa ở trong đó bắn tung ra chỉ nhỏ bằng hạt đậu đen thôi, nghĩ đến tấn kịch kinh hiểm vừa rồi cũng phải sờn lòng kinh hãi. Chàng ngẩng lên trên một chút rồi nghĩ thầm: “Không ngờ chưởng lực của con lừa đầu hói Bảo Đàm lợi hại đến thế, còn mạnh hơn cả hai thức mười ba và mười bốn Di Lạc Thần Công của mình… Không biết lão quỷ đó giờ đây chết chưa?” Nghĩ đoạn chàng bỗng cảm thấy đắc chí vô cùng, lại nghĩ đến màn kịch vừa rồi, mình đã dùng tay phải sử dụng một tuyệt chiêu, chặt gân cắt mạch, trong Hiên Viên Thập Bát Giải bóp đứt được ba cái mạch chính của y.

Nghĩ tới đây chàng lại ha hả cười.

Chàng lại sực nghĩ đến Thiên Ngoại Tam Tôn Giả, liền quay mình lại nhìn chung quanh, tìm kiếm mãi không thấy xác của ba tên Phiên Tăng đâu cả.

Giật mình kinh hãi nghĩ thầm: “Lúc mình ngã xuống, may nhờ được cơn gió lốc nên mới khỏi tan xương nát thịt, ba tên đó cũng gặp trường hợp như ta chắc?... Tại sao ta lại đi lo thay cho người nhỉ? Bây giờ không biết Cố Yên Văn cô nương ra sao? Có lẽ nàng đang đợi chờ ta và nóng lòng sốt ruột lắm thì phải?” Nghĩ đoạn chàng giấu kỹ Chân Kinh vào người, tìm phương hướng và đi thẳng về phía Nam.

Trời rét, đất giá, chàng đi qua các hương thôn thì thấy nhà nào nhà nấy cửa đóng then cài như bưng, nhưng tới làng nào cũng gõ cửa hỏi thăm đường đến huyện Linh Thạch (đang ở dưới vực thẳm mà trời, bó tay). Mọi người thấy chàng quần áo tả tơi thê thảm như vậy đều nhìn chàng ái ngại và chỉ đường đến đó.

Khi chàng tới nhà Dương lão trượng ở Hàng Trang, trời đã điểm sang canh hai, và cả nhà đã ngủ say rồi, nay bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa vội dậy mở, nhưng Dương lão đã đoán ngay ra là chàng nên vội hỏi:

- Có phải Dư tiên sinh đó không? Dư Vân thấy tiết trời giá lạnh và đêm khuya thế này, quấy nhiễu chủ nhân phải chui trong chăn ấm ra, trong lòng cũng lấy làm không yên, vội trả lời rằng:

- Chính tại hạ đây, thật là đường đột quá, kính mong Dương lão thứ lỗi. Dương lão vừa mở cửa vừa đáp:

- Có gì đâu mà tiên sinh phải áy náy như vậy.

Dương lão tay cầm nến đỏ, dưới ánh sáng lờ mờ, trông thấy Dư Vân rách rưới tả tơi như vậy, cả kinh hỏi:

- Dư tiên sinh làm sao thế? Dư Vân mặt đỏ bừng ngượng nghịu đáp:

- Tại hạ không may trượt chân ngã xuống dưới khe núi, may mà không chết, đã nhờ ơn trời lắm rồi.

Dương lão kinh ngạc thở phào nói:

- Ồ thật là may mắn quá! Để lão gọi con dâu dậy, đun nước để tiên sinh tắm rửa nhe? Dư Vân vội từ chối đáp:

- Xin Dương lão chớ có làm phiền đến Thiếu phu nhân, tại hạ phải lên đường ngay tức thì.

Dương lão nói:

- Sao tiên sinh lại khách sáo thế? Trời rét mướt thế này, đi đêm sao đặng, hãy nghĩ ngơi sáng mai rồi đi.

Dương lão nhất định không cho Dư Vân đi. Cả nhà già trẻ, lớn bé, đều thức dậy, kẻ đun nước người làm cơm nhộn nhịp vô cùng.

Thấy Dư Vân tắm rửa và cơm nước xong, Dương lão liền đưa vào phòng khách nghỉ ngơi.

Lúc này Dư Vân mới được thảnh thơi, liền khêu ngọn đèn lên lấy ba tờ Bối Diệp Chân Kinh ra, mà vì có cuốn này chàng đã suýt mất mạng. Dưới ánh sáng đèn chàng đọc qua một hồi, liền nghĩ thầm: “Cũng may hồi nhỏ Minh Lương đại sư có dạy mình học Phạn văn, chớ không dù có lấy được Chân Kinh này cũng vô ích mà thôi”.

Chàng đọc một hơi hết ba tờ Chân Kinh đó, mới hay Chân Kinh này đều là những bài học dạy người tu luyện nội ngoại công cùng một lúc của Phật môn, và còn khiến người ta tăng thêm tuổi thọ. Chân Kinh này chuyên luận một chữ Tĩnh, nghĩa là tu chân khí và điểm huyệt, lúc phun ra chân khí đó mạnh như sấm sét và rung chuyển núi non.

Dùng vào bên trong có thể cứu thương quy nguyên bất cứ bị thương tích gì, quý hồ những giây huyết mạch chưa bị đứt, chỉ trong một thời gian ngắn là có thể phục nguyên ngay. Thảo nào Thiên Ngoại Tam Tôn Giả thí mạng ngỏ hầu mong đoạt cho được nó.

Nếu cứ theo Kinh này mà luyện tập luôn, thì có thể cải lão hoàn đồng, trường xuân trẻ đẹp. Dung vào song chưởng để đối địch thì sức lực còn mạnh hơn Di Lạc Thần Công nhiều, nhưng khuyết điểm của nó là chỉ có thể ngồi hay đứng yên một chỗ mà phóng chưởng lực ra thôi, chớ không biến hoá vô cùng như Di Lạc Thần Công được, động hay tĩnh là tùy ở ý mình muốn.

Ở đời việc gì cũng vậy, có lợi tự nhiên có hại, đó là lý thuyết thiên cổ bất di bất dịch. Dư Vân trời sinh ra là một người rất thông minh, ngồi trên giường, dựa theo khẩu quyết của Bồ Đề Bối Diệp Chân Kinh mà luyện tập, trong kinh văn có rất nhiều nơi huyền ảo, chàng đều hiểu hết.

Chờ tới khi chân khí của chàng đã vận thông khắp mười hai tầng rồi, liền tự giác thấy công lực tăng tiến hơn trước rất nhiều.

Lúc ấy ngoài cửa sổ đã có ánh sáng mặt trời chiếu vào, chàng vội xuống giường mở cửa đã thấy cả nhà Dương lão nhộn nhịp lo sửa soạn thức ăn sáng rồi.

Dương lão thấy chàng đã dậy, vội bảo con cháu lấy nước rửa mặt và đồ điểm tâm ra cho chàng ăn. Dư Vân trong lòng càng không được yên.

Mới tới giờ Thân, Dư Vân đã vội vã từ biệt Dương lão, lên đường tức thì. Mặc dầu mưa tuyết xuống rất mau, gió lạnh buốt xương, chàng vẫn cắm đầu thúc ngựa phóng thật nhanh, sau khi qua khỏi huyện Linh Thạch, phía trước là một con đường hoang vu, chàng vừa phóng vừa nghĩ thầm rằng: “Nhân lúc đường xá vắng vẻ thế này, ta vào trong rừng kia, thử chưởng lực của Bồ Đề xem, liệu có oai lực kinh người không?” Nghĩ đoạn chàng liền thúc ngựa phi vào rừng tức thì. Vào tới trong rừng, chàng bèn xuống ngựa, tìm một nơi mà mưa tuyết và gió không thể thổi tới, liền ngồi xếp bằng tròn, tụ chân khí vào hai gan bàn tay, bỗng phóng mạnh một cái, chỉ nghe thấy tiếng động ào ào như tiếng sét dội tới vậy, một phần tư những cây cối của cả cánh rừng đó đều ngã gãy hết tức thì.

Chàng đếm nhẩm số cây bị chưởng lực đánh ngã đó tới hơn bảy, tám trăm gốc. Đó là chàng chỉ mới dùng có tám thành chưởng lực thôi, chàng lại vận dụng thập tam, thập tứ thức Di Lạc Thần Công ra đánh những số cây còn lại, nhưng sau khi đánh xong, chàng đếm lại số cây đã gãy, chỉ được có ngót hơn bốn trăm gốc thôi. Lúc này chàng mới hay Bồ Đề chưởng lực mạnh gấp đôi Di Lạc Thần Công.

Và chàng cảm thấy Di Lạc Thần Công của mình cũng tinh tiến hơn trước nhiều, mới hay sau khi luyện tập Bồ Đề Thần Công, công lực của mình đã mạnh hơn trước nhiều, chàng lại nghĩ ra một thế đánh, vận Bồ Đề Thần Công vào song chưởng rồi chia làm ba bốn lần phóng ra để đối phó với đông người thì thật là thích hợp. Chàng hớn hở vô cùng, vội phi thân lên mình ngựa chạy thẳng về phía Thái Nguyên.

Chàng tới Tần Từ, liền đi vào trong vườn ở phía sau đã thấy hình bóng của Cố Yên Vân đang luyện tập Cửu Cung Chính Phản Âm Dương bộ pháp ở trên bãi tuyết, chỉ trong nháy mắt đã thiên biến vạn hoá, đi lại như bay.

Chàng không ngờ chỉ luyện tập có hai ngày mà nàng đã lộ ra bao nhiêu biến hoá tinh kỳ rồi, nên chàng hớn hở vô cùng.

Cố Yên Văn thấy hình dáng của Dư Vân, liền tựa như con chim, bay ngay vào long, miệng thì kêu luôn:

- Vân đại ca! Vân đại ca! Dư Vân ôm nàng vào lòng hôn hít một hồi rồi mỉm cười nói:

- Văn muội, chúng ta hãy vào trong đã, rồi hãy cùng trò truyện sau.

Dư Vân ngồi trên giường, kể lại chuyện ở trên Tửu Âu Phong cho nàng nghe, thấy nàng nghe tới những chỗ kinh hiểm thì thất thanh la lớn, như vậy đủ thấy nàng rất quan tâm đến câu chuyện của mình. Dư Vân nói xong, thở dài một tiếng rồi nói:

- Văn muội, chúng ta hãy vào trong thành Thái Nguyên chơi đi! Cố Yên Văn vừa mỉm cười vừa nói:

- Muội biết Vân đại ca muốn đi thám thính xem Thanh Phong bang có động tịnh gì không, phải không? Dư Vân mỉm cười gật đầu. Thế là hai người hai ngựa, sát cánh nhau ra đi. Dư Vân và Cố Yên Văn, hai người đi vào cửa Nam thành Thái Nguyên, vừa đi vừa chuyện trò với nhau rất là vui vẻ. Bỗng nghe thấy phía sau có tiếng vó ngựa thật nhộn nhịp, hình như đang có mười mấy người ngựa phóng tới. Hai người vẫn ung dung đi, chớ không thèm quay đầu ngó lại.

Bỗng nhiên, mười mấy người đó vượt qua mặt hai người được chừng vài trượng, bỗng ngừng cương và cùng quay đầu lại nhìn bọn Dư Vân, trong đó có một thanh niên đại hán lớn tiếng nói:

- Ủa, sao lại có con gái xấu xí đến thế? Hà hà hà!...

Lúc này nàng đeo mặt nạ, nên tên nọ mới chê như vậy, nhưng nàng vẫn tức giận y dám vô lễ với mình, liền thúc ngựa tiến lên. Dư Vân thấy vậy vội ngăn nàng lại và khẽ nói:

- Văn muội, để anh đối phó cho! Nói xong chàng vội thúc ngựa lướt tới, cười nhạt một tiếng rồi khẽ quát nói:

- Chỗ đông đúc người qua lại như thế này mà ngươi lại buông lời chọc ghẹo một người con gái như thế, không sợ vương pháp hay sao? Người thiếu niên trẻ tuổi ha hả cả cười rồi đưa mắt nhìn những người cùng đi với y và nói:

- Các ngươi xem, gã hủ nho kia chắc là đã ăn gan rồng tim báo, nên mới dám vô lễ với ta Hình Toàn này như vậy! Nói đoạn, y quay lại nhìn Dư Vân và nói tiếp:

- Tên hủ nho kia! Hình đại gia đây rất thích phê bình đàn bà con gái như thế, vương pháp không làm gì được ta thì ngươi đã làm gì được ta nào? Y nói chưa dứt lời, đã nghe thấy tiếng “Bốp” một cái, trên mặt y đã hằn lên một vết roi đỏ bầm, thân hình y loạng choạng hai cái rồi ngã xuống đất.

Thì ra Dư Vân thấy y ngông cuồng như vậy, chàng cả giận phi roi đánh luôn vào mặt y.

Mười mấy đại hán cỡi trên ngựa thấy đồng bọn ngã xuống đất, cả bọn đều quát lớn quay lại định xông vào đánh Dư Vân, nhưng gã Hình Toàn sau khi ngã xuống đất đã đứng dậy được, một tay ôm má trái giận dữ quát to:

- Được, tên hủ nho kia mi dám đánh ta… Dư Vân vừa cười vừa đáp:

- Không dám, tiểu sinh cứ thích ở trước mặt ngươi mà đánh ngươi thì đã sao nào.

Hình Toàn nghe thấy chàng nói như vậy tức giận vô cùng, y giương mười ngón tay ra định kéo chàng ngã xuống dưới ngựa. Dư Vân thấy vậy mỉm cười, tay phải khẽ phẩy một cái tức thì ngọn roi bảy thước trong tay chàng bỗng quấn chặt vào người Hình Toàn và chỉ nghe thấy “Bốp” một tiếng, thân hình của y đã bắn ra ngoài mười bảy trượng, ngã nằm trong vũng máu.

Những tên đồng bọn của Hình Toàn thấy tài phi roi của Dư Vân thảy đều kinh hoảng vô cùng, tên nào tên nấy đều sợ hãi đứng yên một chỗ, một lát sau mới có một tên tuổi trạc trung niên, mặt tròn trĩnh lên tiếng nói:

- Tài ba của các hạ phi phàm thật nhưng Thanh Phong bang của chúng tôi không vừa đâu. Việc vừa xảy ra như thế là các hạ với chúng tôi đã kết thù oán hẳn rồi, các hạ cứ chờ đợi xem.

Dư Vân nghe thấy bọn chúng xưng là Thanh Phong bang lại càng tức giận hơn, liền giơ roi lên quất luôn ba bốn lượt nữa, mười mấy tên Bang chúng đang ngồi trên ngựa bị đánh trúng kêu la ỏm tỏi và ngã xuống ngựa hết. Dư Vân nhún mình một cái đã từ trên ngựa nhảy xuống trước mặt người mặt tròn rồi.

Tên mặt tròn bị Dư Vân quất roi ngã vào đống tuyết, y đang định đứng dậy thì đã thấy Dư Vân ở trước mắt, y định giơ song chưởng lên định đánh, Dư Vân quát lớn một tiếng:

- Mi muốn chết phải không? Chàng vừa nói vừa giơ bàn tay phải chặt xuống một cái, chỉ nghe “rắc rắc” hai tiếng. Hai cổ tay của tên mặt tròn đó đã bị gãy như bị dao chặt vậy, máu tuôn ra như suối và chết giấc tức thì.

Dư Vân chỉ các dư đảng khác lớn tiếng quát mắng rằng:

- Thanh Phong bang của các ngươi là cái quái gì mà hoành hành ngông cuồng vô phương vô pháp như vậy, ta gởi tánh mạng của các ngươi lại đấy để về báo cho Bang chủ các ngươi biết là phải tu chỉnh lại hành vi, đừng có hoành hành bá đạo như trước nữa, các ngươi có giỏi hơn bảy đạo sĩ của Ngũ Đài không? Nếu các ngươi không phục tài, cứ việc đến tìm ta. Ta họ Dư, các ngươi cứ hỏi Bang chủ một lời thôi thì đủ biết.

Bọn chúng nghe thấy chàng nói như vậy đều sợ hãi, vội đỡ tên mặt tròn dậy rồi cùng nhảy lên ngựa ra roi chạy thẳng. Vì cái tin Dư Vân một roi đánh lui bảy đạo sĩ Ngũ Đài đã lan truyền khắp võ lâm, nên các nhân vật trong lục lâm ai nấy chỉ sợ gặp phải Dư Vân thôi.

Thanh Phong bang hay tin đó đã truyền lệnh cho các thủ hạ biết, phàm gặp Dư Vân cấm không cho ra tay và lập tức phi báo cho tổng đàn.

Không ngờ ngày hôm nay Hình Toàn vì mấy lời chế nhạo Cố Yên Văn mà va chạm phải vị sát tinh, nên tên nào tên nấy đều ôm đầu mà chạy. Chỉ buồn cười cho tên Hình Toàn lóc ngóc bò dậy nghe người đánh mình là sát tinh, y bỏ cả ngựa cấm đầu ù té chạy liền.

Cố Yên Văn ở trên ngựa khúc khích cười, Dư Vân thấy vậy nên cũng không nhịn được, chàng khẽ nói rằng:

- Vì vừa rồi xảy ra chuyện đó, chúng ta không thể đi thành Thái Nguyên du ngoạn được nữa, hãy quay trở lại Tấn Từ, cho hết hôm nay sẽ hay.

Cố Yên Văn chỉ mong được gần Dư Vân đã toại ý lắm rồi, chứ không cần gì đi chơi hay không, vì thế nàng liền gật đầu quay ngựa phóng trở về. Vừa đi Dư Vân vừa ngẫm nghĩ tự nói:

- Lạ thực, lạ thực… Cố Yên Văn thấy chàng lẩm bẩm như vậy, ngơ ngác giây lát rồi hỏI:

- Vân đại ca có việc gì mà anh kinh ngạc như vậy? Dư Vân đáp:

- Huynh đang nghĩ tại sao huynh đã gây ra án mạng cho nhà Lý Thị Lang rồi đổ cho Thanh Phong bang, lẽ ra quan phủ địa phương đã cho người truy nã thủ hạ của Thanh Phong bang rồi chứ, tại sao bây giờ chúng vẫn ung dung tự tại như vậy. Muội nghĩ xem có kỳ lạ không? Cố Yên Văn khúc khích cười đáp:

- Vân đại ca sao mà ngây thơ thế? Thế lực của Thanh Phong bang rất lớn và xưa nay lại thường liên kết với quan phủ địa phương, dù anh có vu oan giá họa cho chúng đi nữa, thì quan phủ địa phương ra lệnh bắt bọn chúng làm gì, và chưa biết chừng chúng đang định bao vây để bắt anh thì có.

Dư Vân lúc này mới tỉnh ngộ, cười đáp:

- Muội thông minh thật, điểm đó mà huynh nghĩ không ra. Cố Yên Văn cười nói:

- Đại ca đừng có khen em nữa, huynh hãy dạy muội môn tuyệt kỹ phi roi như vừa rồi đi đã.

Dư Vân đáp:

- Được! Thế là hai người cùng phi ngựa trở về Tấn Từ. Khi về đến Tấn Từ thì thấy bên trong có ba người ra đón, đang ha hả cười, thì ra ba người đó là Cửu Chỉ Thần Cái Thương Tỷ, Càn Khôn Thủ Lôi Tiếu Thiên và Thủ Từ Hương Hoả Đạo Nhân. Dư Vân cả mừng chạy lại nắm tay Thương Tỷ và Lôi Tiếu Thiên hỏi rằng:

- Đại ca, nhị ca đến từ hồi nào thế? Lôi Tiếu Thiên không trả lời ngay, cứ nhìn vào mặt Cố Yên Văn ngấm nghía một hồi cười đáp:

- Tam đệ, chú có người vợ mới đẹp như hoa như ngọc thế này, thảo nào mà chẳng quên hai người anh nầy đi.

Sự thực Cố Yên Văn đã đeo mặt nạ rồi làm sao Lôi Tiếu Thiên biết là đẹp hay xấu. Nghe nói vậy tưởng là đang nói mỉa mình, Cố Yên Văn xấu hổ vô cùng nhưng không dám tức giận vì người đó là anh kết nghĩa của Dư Vân. Trái lại Dư Vân biết là Hương Hoả đạo nhân đã kể cho hai người hay trước, chớ không làm sao Lôi Tiếu Thiên biết rõ như thế, nên cười đáp:

- Nhị ca lúc nào cũng thích nói đùa, nếu làm cho Cố Yên Văn tức giận mà ra tay, thì em để mặc nhị ca đấy.

Lôi Tiếu Thiên lắc đầu đáp:

- Điều đó ngu huynh không sợ. Trên thiên hạ có bao giờ em dâu lại đánh anh chồng chớ? Nói tới đó quay lại nói với Yến Văn rằng:

- Có phải không cô em dâu? Yến Văn ngượng quá, không dám lên tiếng trả lời, chỉ đưa mắt lườm Lôi Tiếu Thiên một cái, Cửu Chỉ Thần Cái Thương Tỷ bỗng cau mày nói:

- Có chuyện gì hãy vào bên trong nói thì hay hơn.

Mọi người lần lượt vào trong nhà, ai nấy vừa ngồi xuống xong, Thương Tỷ vừa cười vừa nói:

- Tam đệ, việc của Mạnh hoá tử cần đệ giúp, đệ đã làm xong chưa? Dư Vân đáp:

- Việc đó đã xong rồi, nhưng suýt chút nữa mất mạng đó đại ca à.

Nói tới đây, chàng bèn đem câu chuyện Tửu Âu Phong kể cho mọi người nghe và hỏi lại:

- Còn hai chị em nhà họ Phó… Thương Tỷ giơ tay cản và nói:

- Việc này đệ khỏi lo, hai chị em Phó Uyển đã về đến nhà rồi. Mạnh Trọng Kha cũng thừa lệnh ngu huynh tạm ở Xương Bình để bảo vệ hai chị em cô ấy. Chờ chúng ta trở về y mới trở lại Sơn Tây, nhưng tam đệ, hiện giờ đệ đã gây ra tai họa rồi.

Dư Vân giật mình kinh ngạc hỏi:

- Tiểu đệ đã gây ra việc gì thế? Lôi Tiếu Thiên ha hả cười nói:

- Đệ võ công tuy giỏi thật, nhưng kinh nghiệm giang hồ còn kém lắm, mấy vụ án xảy ra trong võ lâm đều do tay đệ làm cả. Bọn ma đạo sát tinh tuy không được chính mắt trông thấy, nhưng chúng cũng đoán được là do tay đệ gây nên.

Đệ tự nghĩ xem, đệ giết Long Môn Ngũ Quái, Âm Môn Song Kiếm, thủ pháp cũng đều như nhau cả. Sau đó đến Tiêu Diêu Vũ Sĩ bị đệ đánh thua giận dữ bỏ chạy. Đệ lại phi roi đánh lùi Thất Đạo, lại đánh chết Ngũ Đài Chưởng môn Nguyễn Châu Tử và Ngụy Nhạn và ba người Thanh Phong bang phân đường nữa, Bát Thủ Ngao Hoá bỗng dưng chết ở trên đỉnh tháp.

Tất cả những việc đó bọn chúng đều biết là kiệt tác của đệ cả. Ngu huynh với đại ca lần này vào Sơn Tây, ở dọc đường cứ thấy những bọn thủ lãnh của Lục Lâm Bắc Ngũ Tĩnh cứ xuất hiện hành tung luôn luôn.

Có lẽ thành Thái Nguyên sắp có trận phong ba bão táp rất lớn cũng nên. Tam đệ… tam đệ… cái tên Quái Thủ Thư Sinh của đệ bây giờ lừng danh khắp thiên hạ rồi.

Dư Vân nghe thấy Lôi Tiếu Thiên nói như vậy, giật mình kinh hãi vì không ngờ mình đã gây ra bấy nhiêu vụ án làm nổi tiếng như vậy.

Thương Tỷ cau mày lại, cười nói:

- Nhị đệ còn quên chuyện này chưa nói cho tam đệ hay, vậy để lão ăn mày bổ túc cho tam đệ hay luôn. Đó là việc tam đệ gây nên tại nhà Lý Thị Lang thật là kém cao minh vô cùng, nên sáng ngày hôm sau Bang chủ Thanh Phong bang thân chinh áp giải tên Phong Long tới phủ nha đầu thú và có nói rõ rằng việc đó không phải của Thanh Phong bang làm và hạn kỳ một tháng, dù sao cũng phải bắt đệ cho được. Việc này ở Kinh thành và các nơi ai ai cũng đều biết hết, hoàng thượng cũng nổi giận nên phái mười chín tên Thiết vệ sĩ ra truy nã đệ rồi đó. Cho nên ngu huynh mới bảo việc này đệ đã làm sai và gây ra việc rắc rối lớn nhất trong võ lâm.

Dư Vân ngẫm nghĩ một hồi, mỉm cười rồi nói:

- Việc này chúng đã làm như vậy, tiểu đệ không sợ chút nào, nếu chúng bảo chưa mục kích, chỉ phỏng đoán mà đổ hết lỗi cho đệ như vậy thì đệ cứ phủ nhận, như thế chúng đã làm gì được nào? Còn nếu chúng làm bừa thì đệ sẽ cho máu chảy đầy đồng, xác phơi khắp mọi noi.

Cửu Chỉ Thần Cái Thương Tỷ cả cười một hồi, rồi giơ ngón tay cái lên nói:

- Tam đệ quả thật là hào khí can vân, cứ phủ nhận như vậy cũng là một phương pháp hay đấy, nhưng dù sao cũng không tránh nổi một trận đại chiến đâu. Hiện giờ một bọn hảo thủ của Hồng Kỳ bang cũng tới Sơn Tây này rồi. Lão ăn mày nhân lúc ấy muốn lúc ấy thanh toán món nợ cũ, nhưng chỉ sợ lại gây thêm phiền phức cho Tề lão đệ thôi.

Đạo Sĩ trụ trì ngôi Tấn Từ này ha hả cười đáp:

- Thương lão sư quá coi thường Tề Hồng này, họ Tề này có phải là người sợ phiền não đâu! Càn Khôn Thủ Lôi Tiếu Thiên vừa cười vừa nói:

- Tất cả những người có mặt ở nơi đây ai cũng không sợ khi có việc gì lôi thôi xảy ra, có phải không, cô em dâu của Lôi mỗ đây? Yên Văn mới đeo mặt nạ, không quen nên bỏ mặt nạ ra, liền nghe Lôi Tiếu Thiên nói, cũng khẽ mỉm cười. Nụ cười của nàng trông thật quyến rũ vô cùng! Lôi Tiếu Thiên nghĩ thầm: “Nàng đẹp thật, thảo nào tam đệ… tam đệ mình có số đào hoa có khác!” Yến Văn cười một tiếng rồi đeo mặt nạ lên liền. Lúc ấy ngoài cửa sổ có mấy tiếng như lá rơi rụng xuống đất vậy. Mọi người trong nhà đã biết có người tới.

Xảo Thủ Côn Lôn Tề Hồng biến sắc mặt, giơ tay ném luôn ba cái đinh bạc xuyên qua cửa sổ ra ngoài nhanh như điện chớp. Ngoài cửa sổ bỗng có tiếng cười hào hùng vọng vào:

- Tề lão đạo có tiếng đãi bạn hữu như thế à? Chưa thấy mặt đã tặng ba chiếc đinh bạc rồi, thật là hẹp lượng quá đỗi! Tề Hồng nghe thấy tiếng nói rất quen thuộc, nhưng nhất thời không nhận ra là tiếng nói của ai, liền giơ tay lên phất mạnh một cái, chưởng phong đánh tung cửa sổ và thân hình cũng vọt ra theo, đồng thời quát lớn hỏi:

- Ai đó? Bọn Dư Vân cũng nhảy theo ra. Lúc ấy trên bãi tuyết ngoài cửa sổ có bảy tám người đứng chờ ở đó, cả tên Hình Toàn vừa rồi bị Dư Vân trừng trị cũng có mặt tại đó.

Một ông già thân hình vạm vỡ, cao lớn mũi đỏ như mũi sư tử, râu tóc bạc phơ, tay cầm ba cái đinh bạc, hai mắt cứ ngắm nhìn Dư Vân hoài, giây lát ha hà cười hỏi: sao?

- Tề lão đạo, cách biệt nhau mới hai mươi năm mà không nhận ra cố nhân Xảo Thủ Côn Lôn Tề Hồng thấy ông già nói như vậy biết ngay người đó là ai rồi, liền cười nhạt nói:

- Tưởng là ai ngờ đâu Dã Nhân Sơn Chủ Thái Phúc giá lâm. Thái Sơn chủ đến có phải muốn thanh toán món nợ hai mươi năm trước không? Thái Phúc cười nhạt nói:

- Tề lão đạo! Họ Thái này không phải là người hẹp lượng như thế đâu.

Thiết nghĩ năm xưa mi đã trúng một chưởng của ta, giờ đây món nợ đó coi như đã xong rồi, lần này ta tới đây vì tên họ Dư kia.

Nói xong, dùng tay chỉ vào Dư Vân. Trong khi Xảo Thủ Côn Lôn Tề Hồng nói chuyện với Thái Phúc thì Càn Khôn Thủ Lôi Tiếu Thiên khẽ nói với Dư Vân rằng:

- Tam đệ! Trong bọn có bốn tên buộc khăn đen trắng trên đầu là Tứ Yêu ở Miêu Cương. Võ nghệ của chúng rất tinh thâm, ngoài ra lại còn thiện sử dụng Vô Ảnh Tán Hoa Trâm. Trong những Kim hoa đó có trùng độc, nếu bị bắn trúng thì phiền phức lắm đấy. Lúc giao đấu với chúng, đệ phải cẩn thận mới được, chúng lại còn hung ác và dâm đãng nữa, các cô nương có chút nhan sắc ở Miêu Cương đều bị chúng hãm hiếp hết, đệ có thể trừ diệt chúng sớm giờ phút nào hay giờ phút ấy.

Dư Vân ngấm nghía thầm Miêu Cương Tứ Yêu, thấy tên nào tên nấy gầy gò và cao, da mặt màu tía, chân đi đất, áo ngoài dài tới đầu gối, đôi ngươi xanh biếc, đứng sừng sững ở đó, như bốn cái xác không hồn, trông kinh khủng vô cùng.

Trong bọn người đó lại còn có hai người đàn bà nhan sắc thuộc hàng trung, nhưng cặp mắt thật là dâm đãng. Hai người đó thấy Cố Yên Văn xấu xí mặt mũi khó coi, cứ rỉ tai nhau thì thầm và khúc khích cười.

Yên Văn trong lòng giận vô cùng, chỉ muốn nhảy tới tát cho hai người đàn bà kia hai cái tát tay, có lẽ vì xúc động quá mà nàng cứ nắm chặt tay Dư Vân mà không hay.

Dư Vân thấy một bàn tay mềm mại nắm chặt tay mình, bỗng thấy tâm thần rung động, và chàng cũng nắm tay của Yên Văn thật chặt.

Cửu Chỉ Thần Cái Thương Tỷ bỗng nói với Dư Vân rằng:

- Người đứng bên cạnh Thái Phúc là Thượng đảng Quách Gia bảo Bảo chủ Song Câu Thần Đạn Quách Phùng Xuân, người này xưa nay còn giữ được trong sạch đã có một lần gặp ngu huynh rồi, không hiểu tại sao hôm nay lại đi chung với bọn kia? Dư Vân đưa mắt liếc nhìn Song Câu Thần Đạn Quách Phùng Xuân một cái, thấy người này mặt mũi chính khí chớ không có vẻ gì gian xảo cả, nhưng thần sắc hình như có vẻ lo âu việc gì đó.

Lúc ấy Dã Nhân Sơn Chủ Thái Phúc đã nói rõ là vì Dư Vân mà tới đây, Tề Hồng chưa kịp trả lời, Dư Vân đã tiến ra liền, chỉ thấy chàng cười nhạt một tiếng hỏi:

- Ta, Dư Vân với ngươi họ Thái, xưa nay không thù oán gì, vậy ngươi tìm ta có việc gì? Dã Nhân Sơn Chủ Thái Phúc mỉm cười đáp:

- Những việc ngươi đã làm thì sẽ tự hiểu, khỏi cần Thái mỗ đây nói nhiều.

Dư Vân ngẩng mặt lên trời cười ha hả nói:

- Mi nói cũng kỳ diệu thiệt, việc của Dư mỗ đã làm thì khi nào họ Thái mi can dự đến được, ngày nay vì Dư mỗ mà tới đây, vậy muốn làm gì thì cứ nói ra.

Thái Phúc chân hơi di động, trong lòng kinh ngạc vì y trông thấy Dư Vân bề ngoài không có điều gì tỏ ra xuất chúng cả, y ngạc nhiên nghĩ thầm: “Tên này giang hồ đồn võ công cao siêu cứ xem hai mắt của y thần sắc cũng như người thường thôi và tuổi chưa đầy bốn mươi thế này, nội công của y dù cao siêu đến đâu thì cũng không thể giấu được cặp mắt thần quang lấp loáng, sao dòm mắt y lờ đờ như người bình thường, có lẽ lời đồn đó thất thiệt cũng nên.” Nghĩ đoạn y liền mỉm cười nói:

- Sao ngươi nóng tánh thế, việc thiên hạ tất nhiên người thiên hạ có quyền để ý tới nên không thể nào không đến đây được. Còn việc khác không nói tới, nhưng việc này nhất định phải nói: “Ngũ Đài Chưởng giáo Nguyễn Châu Tử bị thương mà chết, tuy không phải ngươi trực tiếp gây nên, nhưng cũng bởi ngươi cản trở mới không lấy được Thiên Niên Hà Thủ Ô mà bỏ mạng như vậy, việc này ngươi không thể không nhận là có lỗi được, còn Bát Thủ Thiên Tôn Ngao Hoá vô cớ bị chết trên tháp, vụ này ngươi làm cao minh lắm không lộ một chút vết tích nào cả. Thái mỗ đáng lý không hay biết đâu, nhưng trời không để cho ngươi được toại nguyện, hai người ở Phong Động chưa chết, chúng mô tả hình dáng của ngươi ra, còn có thanh kiếm Thái A… hì hì… bị thủ hạ của Thái mỗ lấy trộm về. Thôi bây giờ nói dài dòng vô ích, chỉ biết Nguyễn Châu Tử và Ngao Hoá là bạn kết nghĩa với mỗ, chẳng lẽ Thái mỗ tới hỏi việc này là không nên hay sao?” Nói xong y lớn tiếng cả cười một hồi, Dư Vân nghe thấy hai người ở Phong Động chưa chết, chàng biết rằng do Phó Thanh điểm huyệt không trúng mà nên, nhưng khi nghe nói thanh Thái A kiếm bị thủ hạ của Thái Phúc lấy trộm được trong lòng chấn động, đưa mắt nhìn Cửu Chỉ Thần Cái Thương Tỷ và Càn Khôn Thủ Lôi Tiếu Thiên một cái.

Thương, Lôi hai người ngẩn người ra không hiểu. Lúc này Dư Vân đã đoán ra nhất định là Dã Nhân Sơn Chủ Thái Phúc đổi ngầm bọc áo khoác để lấy trộm thanh thần kiếm đi, không hiểu sao hai người dày dạn kinh nghiệm giang hồ như Thương, Lôi thế mà không hay biết gì cả. Như vậy đủ thấy thân thủ của người nọ cao siêu vô cùng chứ không thể xem thường được.

Chàng lại thấy trong bọc áo sau lưng của Thái Phúc trông như bọc thanh kiếm vậy, liền nhân lúc Thái Phúc đang ha hả cười, cả người chớp nhanh như điện xẹt. Thái Phúc chưa dứt lời cười đã thấy mất hình bóng của Dư Vân. Y đang ngơ ngác không hiểu. Trong nháy mắt hình như y đã nghĩ ra liền múa chưởng lên quay người về sau đánh, nhưng không thấy hình bóng của Dư Vân đâu cả, bỗng thấy trên vai nhẹ hẳn y biết là nguy rồi, vội đưa tay lên về phía sau xem, Thái A kiếm đã không cánh mà bay, chỉ nghe thấy phía sau có tiếng cười nhạt rất rùng rợn.

Y quay người lại và trông thấy trong tay Dư Vân đã có một thanh trường kiếm rồi, vẻ mặt đang lạnh lùng nhìn mình nói:

- Dư Vân ăn miếng trả miếng thế này chắc Sơn chủ cũng không trách cứ phải không? Thái Phúc quát lớn một tiếng xông lại tấn công liền, ra tay một lúc đánh luôn mười mấy chưởng khiến ai nấy đều tối tăm mặt mũi, đồng thời chưởng phong của y kêu rè rè, đủ biết nội lực của y thâm hệu biết bao. Chưởng pháp này Thái Phúc được một Dị nhân truyền thụ cho tên là Phi Hoa chưởng, nếu ai bị đánh trúng một cái gân cốt sẽ nát nhừ, quả thật là kinh khủng.

Khi nãy Dư Vân vừa thấy y xuất chưởng đã lạng mình tránh ra ba bước, vội rút thanh Thái A ra khỏi bao. Mọi người đứng quanh đó cảm thấy hơi lạnh rùng mình. Đủ thấy thanh bảo kiếm này quả thật là Thiên cổ thần binh oai lực bá đạo, nên người trong võ lâm ai ai cũng mơ tưởng chiếm được nó.

Dã Nhân Sơn Chủ thấy Dư Vân rút kiếm ra, y vội lùi về phía sau vì y tự biết chưởng lực của mình dù cái thế đến đâu cũng không địch nổi thanh Thiên cổ thần binh này. Y bỗng cười nhạt nói:

- Ngươi dùng Thái A kiếm đối phó với người tay không thế này thực không biết xấu hổ.

Dư Vân cắm luôn kiếm vào bao, khoanh tay đứng hỏi:

- Rồi đó ngươi muốn sao? Thái Phúc trông thấy Dư Vân tra kiếm vào bao, trong lòng đỡ sợ vội giở Phi Hoa chưởng ra, Dư Vân định phản kích thì Tề Hồng nhảy ra lớn tiếng nói rằng:

- Hai vị hãy tạm ngừng tay, cả hai đều là tân khách ở xa đến, xin chớ tổn thương hoà khí, có chuyện gì thì cứ thong thả mà nói.

Thái Phúc thu chưởng lại, vẻ mặt giận dữ nói:

- Tề lão đạo ta không phải đến tìm mi. Nói tới đây y giơ tay chỉ Dư Vân tiếp:

- Họ Dư kia trong mười ngày thế nào Thái mỗ cũng lấy được Thái A kiếm này, dù họ Thái này tạm buông tha cho ngươi, nhưng ngươi cũng không thoát khỏi bàn tay của mười chín tên Đại nội cao thủ Thiết vệ sĩ và các cao thủ của Thanh Phong bang đâu. Tới lúc đó họ Thái này nể vì duyên gặp gỡ hôm nay sẽ nhặt xác ngươi hộ.

Dư Vân cả giận nhảy đến trước mặt Thái Phúc quát lớn:

- Họ Thái kia ngươi chớ ăn nói hàm hồ như thế. Đại nội Thiết vệ sĩ và Thanh Phong bang có liên can gì đến ta. Thôi đúng rồi, có lẽ là âm mưu của mi vu oan giá họa cho ta chứ gì? Dã Nhân Sơn Chủ cười ha ha nói:

- Thái mỗ xưa nay hành sự không bao giờ nhờ ai cả. Thiết vệ sĩ và Thanh Phong bang vì Lý Thị Lang mà tìm ngươi, ngươi hiểu chưa? Dư Vân rùng mình nói thầm: “Quả nhiên đại ca đoán không sai.” Nghĩ đoạn chàng mỉm cười, nói:

- Buồn cười thực, chuyện đó không có liên quan đến ta, nếu chúng cứ đổ vạ cho ta cũng được, phiền Sơn chủ truyền lời cho chúng biết Dư mỗ sẽ đối phó.

Thái Phúc gật đầu đáp:

- Được cứ như thế nhé, nếu ngươi may mắn sống sót thì mùng bảy tháng giêng tới chúng ta sẽ ở Vương Hưng Bình Bản Toàn tái kiến.

Dư Vân ha hả cười đáp:

- Nếu Thái Sơn chủ vì bạn mà xuất lực thì đêm hôm mùng bảy Dư mỗ sẽ ở Bản Toàn tiếp kiến.

Thái Phúc không nói gì nữa, chấp tay chào tái kiến. Ngay lúc ấy bỗng có một tiếng kêu thảm khốc thật lớn.

Thì ra Yên Văn vì tức giận Hình Toàn dẫn mấy người này đến đây nên đánh luôn một chưởng Tỳ Bà vào trước ngực y. Làm y gãy hết xương cốt, mồm phun máu tươi, thân hình bắn ra hai trượng máu văng ra khắp nơi đỏ nổi trên mặt tuyết.

Thái Phúc tức giận vô cùng nhưng dằn lại liền cười nhạt nói:

- Ân oán của các ngươi với Thanh Phong bang, Thái mỗ không tiện nhún tay vào, rồi sẽ có người tìm các ngươi.

Trong tiếng cười nhạt Thái Phúc nhảy ra ngoài tường, những tên đồng đảng cũng nhảy theo y hết chỉ còn lại Song Câu Thần Đạn Quách Phú Xuân ngẩn người đứng ở đó thôi.

Lúc này Cửu Chỉ Thần Cái Thương Tỷ chấp quyền lại cười nói:

- Quách Bảo chủ, chúng ta cách biệt đã lâu, trông khí sắc của Bảo chủ có vẻ lo âu, có việc gì muốn nói với chúng tôi xin cứ chỉ giáo.

Quách Bảo chủ nét mặt tươi cười đáp:

- Thương huynh, tiểu đệ quả có một việc muốn nói. Tề Hồng khẽ cười nói:

- Quách huynh, ở đây gió lớn lắm. Chúng ta hãy vào nhà trò chuyện đi. Nghe vậy mọi người đều vào cả bên trong, lúc này tiểu đồng đã sữa soạn mâm cỗ thịnh soạn chờ đợi sẵn. Rượu qua được tam tuần Quách Phùng Xuân thở dài nói:

- Đáng lẽ chuyện này Quách mỗ không nói ra nhưng khhông nói thì không thể được. Chư đại hiệp xin đừng tưởng Quách mỗ với Thanh Phong bang cùng nhau mưu đồ việc gì.

Dư Vân lớn tiếng cười nói:

- Quách Bảo chủ cứ việc nói đi, nếu việc gì Dư Vân này làm được sẽ không từ chối.

Quách Phùng Xuân do dự mãi mới thốt ra được lời:

- Vụ trộm ở nhà Lý Thị Lang có phải do Dư đại hiệp làm không? Dư Vân ngẩn người một lát kinh ngạc hỏi:

- Việc nay quả thật do Dư mỗ làm, nhưng có liên can gì đến Bảo chủ thế, nếu Bảo chủ vô cớ bị liên can vào thì Dư mỗ sẽ đi đầu thú ngay.

Quách Phùng Xuân xua tay cười nói:

- Không phải thế, Dư đại hiệp cũng tưởng Quách mỗ đến đây làm giúp quan phủ phải không. Sự thật có bao giờ Quách mỗ thèm làm chó săn cho bọn chúng. Hào khí của Dư đại hiệp khiến ai cũng bái phục… Xin hỏi Dư đại hiệp những vật lấy ra ở Lý phủ có một tượng Phật Di Lặc bằng đồng phải không? Dư Vân cười nhẹ đáp:

- Có, Dư mỗ thấy tượng Phật đó rất tinh xảo mới giữ lại để chơi, nhưng tượng đó có gì tinh kỳ đâu mà Bảo chủ lưu ý đến thế, hay là bên trong có cái gì bí ẩn.

Lúc ấy mọi người đều ngừng chén lắng tai nghe. Đôi mắt của Cố Yên Vân từ đầu chí cuối cứ nhìn vào mặt Dư Vân không chớp. Song Câu Thần Đạn nghe nói tượng Phật đã ở trong tay của Dư Vân vẻ mặt hết rầu rĩ, liền cầm ấm rượu lên cười nói:

- Vật đó trong tay Dư đại hiệp, Quách mỗ đỡ lo âu, hãy để Quách mỗ mời quý vị một chén rượu rồi nói rõ lai lịch nó sau.

Lôi Tiếu Thiên nói:

- Chúng ta hiện giờ đang ở chốn nguy hiểm mà còn nhậu nhẹt vui cười trấn tĩnh được như thế này, cũng có thể là một giai thoại trong võ lâm đấy, chưa biết chừng bên ngoài Tấn Từ có khá đông người đang canh gác chúng ta.

Quách Phùng Xuân nghiêm nét mặt đáp:

- Lúc chúng tôi đến đây quả thật đã thấy rất nhiều người bao vây phía ngoài, nhưng quý vị đều là những tay cừ khôi trong võ lâm, có khi nào sợ bọn chúng. Thái lão nhi tuy là nhân vật độc ác, nhưng tuyệt đối không đồng phe với bọn người kia đâu, vì tính y rất là ngạo mạn và cô độc. Quách mỗ có thể tin được, nên vừa rồi Dư đại hiệp thừa nhận việc Lý phủ thì lại khác. Có lẽ giờ này Thái lão nhi đang khuyên và cản trở bọn chúng trước khi xác định không nên hành động ngông cuồng như vậy.

Thanh Phong bang mấy năm nay cứ bị xui xẻo luôn luôn. Trước kia hống hách bao nhiêu bây giờ cũng đã bớt nhiều rồi, lúc này có lẽ chúng đang phân vân, bằng không chúng ta làm sao được an nhàn như thế này.

Thương Tỷ cau mày nói:

- Trong Kinh đô phái ra mười chín tên Thiết vệ sĩ, hiện giờ chúng ở đây. Nghe nói trong bọn chúng có Thiết Tý Kim Cương Hà Thân Phúc, Âm Phong Sát Chưởng Triển Vạn Hùng, cả hai đều là tục gia đệ tử của phái thiếu Thiếu Lâm, vai vế rất là cao, là sư thúc của Chưởng môn Thiếu Lâm, võ công cao cường. Chúng ta chớ nên khinh thường, lâu nay lão ăn mày này biết trong hai người đó bất cứ ai cũng giỏi hơn lão ăn mày này nhiều. Tam đệ, liệu đệ có thể đối phó với hai người đó không? Dư Vân vừa cười vừa đáp:

- Đại ca hà tất phải lo âu làm gì, tiểu đệ không phải ngông cuồng nhưng nếu chúng đến tiểu đệ nhất định đánh bại được.

Nói tới đây chàng ngoảnh lại nói với Quách Phùng Xuân:

- Quách Bảo chủ xin hãy kể lai lịch của tượng Phật cho chúng tôi biết đã. Quách Phùng Xuân thấy Dư Vân trấn tĩnh như vậy lấy làm thán phục vô cùng và cũng muốn làm thân với một người như chàng nên khẽ cười nói:

- Tượng Phật đồng đó là của Thiên Đài tỉnh Hà Nam đem biếu Gia Thân Vương, vốn là cổ vật đời nhà Chu, giá trị liên thành và trong bụng lại còn có một hạt Tỵ Hàn Châu nữa.

Dư Vân lúc này mới tỉnh ngộ liền nói:

- Thảo nào khi tại hạ cầm tượng Phật đó thấy trong người ấm áp vô cùng, có lẽ là do hạt châu đó.

Quách Phùng Xuân nói tiếp:

- Con mỗ, Quách Liên Tường mở tiêu cục ở phủ Khai Phong, nhờ được các đồng đạo thương nên làm ăn khá dễ chịu, vì vậy Thiên Đài tỉnh Hà Nam mới nhờ con mỗ bảo tiêu một số châu báu lên Bắc Kinh.

Thấy trách nhiệm lớn quá, con mỗ đành phải đóng cửa tiêu cục và ra lệnh cho tất cả tiêu sư cùng đi theo bảo vệ chuyến hàng này. Suốt dọc đường không có chuyện gì cả và thấy trưa ngày hôm sau là đến Bắc Kinh rồi, ngờ đâu đêm đó nghĩ lại ở Lai Nguyên đến sáng hôm sau mới dậy, vật gì cũng không mất chỉ riêng mất có tượng Phật ấy thôi. Và kẻ trộm không để lại chút dấu tích gì cả, vì vậy con mỗ mới bị nhốt ở Đề Đốc phủ, Cửu Môn Đề Đốc hẹn mỗ trong nửa năm phải tìm kiếm vật đó về.

Nói tới đây Quách Phùng Xuân thở dài một tiếng, uống một ngụm rượu rồi nói tiếp:

- Vì việc này mà Quách mỗ phải lăn lộn giang hồ mấy tháng nay điều tra, sau này mới biết tượng ấy lọt về tay Lý Thị Lang. Đó, đầu đuôi câu chuyện như thế, mỗ không có nói thêm nữa lời. Sau đó Quách mỗ vào kho châu báu của Lý phủ xem xét mà cũng không thấy, cũng may tượng Phật lại lọt vào tay Dư đại hiệp. Nếu bây giờ Dư đại hiệp ban cho vật đó thì Quách mỗ đội ơn vô cùng.

Dư Vân ha hả cười đáp:

- Vật nhỏ mọn như vậy Quách Bảo chủ hà tất phải nói như vậy, để tại hạ lấy đem ra ngay.

Nói đoạn chàng liền đi ra ngoài. Một lát lâu vào thì đã thấy thay một bộ bạch y, chân mang đôi giày trắng, nhưng trên mặt thì đeo mặt nạ âm thầm và xám ngắt trông thật lạnh lùng và ghê sợ.

Tay Dư Vân cầm một tượng Phật Di Lạc bằng đồng màu tía cao chừng hơn thước, trông qua biết ngay là báu vật liên thành.

Dư Vân vừa đi vừa cười nói:

- Nếu Quách Bảo chủ không nói ra trong tượng Phật có hạt châu Tỵ Hàn thì tiểu đệ vẫn chưa hay biết gì, chỉ biết khi cầm nó trong tay thấy ấm áp nên nghi bên trong có cái gì bí ẩn, chớ không ngờ có một hạt châu quý báu như vậy.

Nói xong chàng đưa luôn tượng Phật cho Quách Phùng Xuân.

Quách Phùng Xuân cầm lấy tượng Phật, cũng không cám ơn, chỉ nhìn thẳng vào mặt Dư Vân, Dư Vân chỉ mỉm cười, mặt không tỏ vẻ gì cả.

Quách Phùng Xuân thấy vậy ngạc nhiên hỏi:

- Dư đại hiệp, đây là mặt thật của đại hiệp phải không? Dư Vân cả cười lột mặt nạ ra, lộ ra khuôn mặt trông tuấn tú hiên ngang vô cùng. Quách Phùng Xuân thấy vậy ngẩn người ra kinh ngạc giây phút không nói nên lời.

Dư Vân lại lên tiếng nói: nhé!

- Tiểu đệ ra ngoài chút có việc, nếu có ai tới xin đừng nói tiểu đệ ra ngoài Nói xong nhún mình định đi thì Yên Văn vội gọi:

- Vân đại ca… Nàng chưa dứt lời thì Dư Vân đã ra khỏi cửa rồi, chỉ còn lại một luồng gió mạnh thổi vào thôi…

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Võ Lăng Tiều Tử

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.